Nếu cứ giằng co mãi, nàng cũng sẽ không biết làm sao cho phải.

Ân Chi cố chấp muốn một đáp án, nàng lại không cho được, dù sao nàng cũng không phải người tốt.

Bây giờ hình tượng của nàng trong mắt Sở Ngọc quan trọng hơn, Ân Chi không quan trọng đến thế, tự nhiên chính là người bị từ bỏ.

Bất quá, không thể để Sở Ngọc quá mức đắc ý vênh váo.

Tạ Liễu Nhi kéo Sở Ngọc đến dưới gốc cây lớn bên cạnh, tránh xa mấy người Thôi Tri Ngôn.

“Đừng tưởng ta không biết, là ngươi cố ý.”

Nàng có thể bảo vệ thể diện của Sở Ngọc trước mặt Ân Chi, nhưng lại không thể để Sở Ngọc tự cho là đúng.

Sự thiên vị của nàng, là thẳng thắn dứt khoát.

Nàng chính là thiên vị Sở Ngọc, nhưng một lần nàng có thể tiếp nhận, không có nghĩa là sau này Sở Ngọc lại như vậy nàng vẫn sẽ bảo vệ hắn.

Những động tác nhỏ này, không có lợi cho sự đoàn kết.

Sở Ngọc muốn giở trò cũng được, không thể luôn bắt nàng đưa ra lựa chọn, nàng không thích.

“Tỷ tỷ là đang trách ta sao.”

Trong lòng Sở Ngọc vi diệu, hắn vốn tưởng, Tạ Liễu Nhi không đoán được là hắn cố ý, Tạ Liễu Nhi biết hắn là cố ý, còn nguyện ý bảo vệ hắn, điều đó chứng tỏ trong đáy lòng nàng, vị trí của hắn cao hơn Ân Chi.

Nghĩ như vậy, sự không vui của Sở Ngọc sinh ra vì lời cảnh cáo ngầm của Tạ Liễu Nhi, liền bị quét sạch sành sanh.

Tạ Liễu Nhi sẽ nói hắn, có lẽ cũng là lo lắng hắn thật sự chọc Ân Chi không vui, sẽ bị tổn thương thôi.

Dù sao Tạ Liễu Nhi mỗi lần đều đứng về phía hắn.

“Ta chính là có chút ghen tị tỷ tỷ uống của hắn mà không uống của ta, rõ ràng ta cũng là một phen tâm ý.”

“Ta vừa rồi không phải cố ý, chính là trước kia hắn không phải đối xử không tốt với tỷ tỷ sao, ta liền nghĩ giúp tỷ trút giận.”

Sở Ngọc ngoan ngoãn nhìn Tạ Liễu Nhi, ánh mắt đặc biệt vô tội, làm chuyện xấu còn ra vẻ ngoan ngoãn.

Tạ Liễu Nhi nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, nàng nắm lấy tay Sở Ngọc, đối mắt với Sở Ngọc: “Cơ thể ta không được tốt lắm, hắn cũng là vì muốn chăm sóc ta, giơ tay không đánh mặt người cười, chuyện quá khứ dù sao cũng đã qua rồi, ta không có tâm lý trả thù nặng nề như vậy, cũng không muốn vì quá khứ của ta và hắn, mà để ngươi đi làm những chuyện nhắm vào hắn.”

“Tỳ khí của hắn không tốt lắm, ta không muốn đến lúc đó ngươi vì ta, ngược lại bị thương.”

Tạ Liễu Nhi rất là chu đáo.

Đều là những tay diễn kịch cừ khôi.

Sở Ngọc không mấy tin tưởng lời của Tạ Liễu Nhi, trong lời nói của Tạ Liễu Nhi dường như rất thích hắn, nhưng nếu thật sự thích hắn như vậy, vì sao lại uống cháo của Ân Chi, không uống của hắn.

Vì sao tối hôm qua trong mộng còn có thể quấn lấy hắn, tỉnh lại rồi, liền trở mặt không nhận người.

Cố tình chuyện trong mộng, hắn không thể chất vấn, nếu hỏi rồi, vậy thì biến tướng thừa nhận, chuyện tối hôm qua, là do hắn cố ý làm ra.

“Ta biết rồi, ta sẽ không làm tỷ khó xử đâu.”

Sở Ngọc thuận theo lời của Tạ Liễu Nhi.

Ân Chi ở cách đó không xa nhìn Tạ Liễu Nhi và Sở Ngọc hai người tay trong tay, nhìn thế nào cũng khiến người ta chán ghét, hắn từ trước đến nay chưa từng chịu loại thiệt thòi thầm lặng này.

Sở Ngọc quả thật là đáng ghét.

Năm lần bảy lượt phá hỏng kế hoạch của hắn, vậy mà còn hãm hại hắn, đúng là cho hắn thể diện rồi.

“Dáng vẻ của ngươi bây giờ, rất giống như muốn giết người.”

Thôi Tri Ngôn không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Ân Chi, ngữ khí của hắn bình thản, thuận theo ánh mắt của Ân Chi nhìn sang, không có phản ứng lớn như Ân Chi.

“Ngươi làm người tốt cái gì?”

Vừa rồi lúc hắn và Sở Ngọc đối trì, Thôi Tri Ngôn không nói một lời, bây giờ biết đến trước mặt hắn làm người hòa giải, làm bộ làm tịch cho ai xem chứ.

“Chúng ta là người trên cùng một chiến tuyến, có chung mục tiêu, ngươi cớ sao phải bất mãn với ta như vậy.”

Cảm xúc của Thôi Tri Ngôn trước sau vẫn ổn định, cho dù Ân Chi buông lời ác ý với hắn, hắn cũng rất thản nhiên, không nhanh không chậm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...