Ân Chỉ lạnh lùng nhìn Thôi Tri Ngôn: “Chúng ta quả thực là người trên cùng một con thuyền, nhưng ngươi mang tâm tư gì, tự ngươi biết rõ.”

Ân Chỉ chỉ cần thêm chút thời gian là có thể nghĩ thông suốt việc Thôi Tri Ngôn ở lại tuyệt đối không có ý tốt.

Thôi Tri Ngôn chẳng qua chỉ cần một người cùng hắn chọc tức Sở Yục. Thậm chí lúc hắn gây khó dễ cho Sở Yục, Thôi Tri Ngôn còn vui vẻ đứng nhìn.

Bây giờ đến làm người tốt, thật sự là người tốt sao?

Thôi Tri Ngôn lừa ai chứ, thật sự coi hắn là kẻ ngốc sao.

Sự hợp mưu của hai người bọn họ vốn đã không vững chắc, nay lại càng thêm nguy ngập.

“Ta và tiểu sư muội là không thể nào, ngươi rất rõ điều này, nếu không ngay từ đầu ngươi cũng sẽ không muốn hợp tác với ta, đúng không?”

Thôi Tri Ngôn nói rất rõ ràng.

Ân Chỉ lên án hắn không có ý tốt, chuyện này chẳng phải hắn vẫn luôn biết sao? Hiện tại Ân Chỉ chẳng qua là đang tức giận, hắn không làm quá nhiều việc để cản trở Sở Yục tiếp xúc với Tạ Liễu Nhi, dường như người đang nỗ lực chỉ có một mình Ân Chỉ.

Thôi Tri Ngôn với tư cách là người ngoài cuộc, quá hiểu rõ tình hình hiện tại.

Con người chỉ khi đứng ngoài quan sát, mới có thể nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Ví dụ như Thôi Tri Ngôn đã phát hiện ra, Sở Yục cố ý làm những chuyện đó, mục đích chính là ly gián mối quan hệ giữa Tạ Liễu Nhi và bọn họ, cho nên hắn mới cố gắng không đi làm kẻ mất hứng.

Sở Yục tâm cơ thâm trầm, hành động thiếu suy nghĩ chỉ khiến bọn họ chịu thiệt, bởi vì hiện tại trái tim của Tạ Liễu Nhi đang nghiêng về phía Sở Yục.

“Bây giờ ngươi muốn thế nào?”

“Ta cảm thấy, ngươi không nên đối đầu gay gắt với Sở Yục, như vậy, ngươi mãi mãi sẽ là kẻ bị vứt bỏ.”

Thôi Tri Ngôn nói chuyện vừa thẳng thắn vừa khó nghe.

Mãi mãi bị vứt bỏ, bất kỳ ai cũng không muốn nghe câu này.

Bị người mình quan tâm mãi mãi bỏ rơi, quả thực rất ác độc.

“Ngươi là muốn ta trơ mắt nhìn bọn họ ngày càng gần gũi, không nói một lời, đúng không?”

“Nhìn Sở Yục được đằng chân lân đằng đầu, đường hoàng bước vào sao?”

Ân Chỉ hạ thấp giọng gầm lên với Thôi Tri Ngôn. Thôi Tri Ngôn nực cười đến mức nào, hắn muốn làm người tốt, đó là chuyện của hắn, còn yêu cầu hắn làm theo? Nằm mơ đi.

“Ta không có ý đó.”

“Ngươi vẫn chưa nhìn rõ sao? Gần gũi thì đã sao, tiểu sư muội tự có chừng mực. Nếu muội ấy thật sự chỉ thiên vị một mình Sở Yục, thì đã không đòi ăn cháo của ngươi.”

Thôi Tri Ngôn vốn không muốn cho Ân Chỉ biết Tạ Liễu Nhi không quan tâm Sở Yục đến thế. Nhưng thấy Ân Chỉ kích động như vậy, nếu cứ tiếp tục thế này, Ân Chỉ nhất định sẽ bị đuổi đi, đó không phải là điều hắn muốn thấy.

Có thêm Ân Chỉ ở đây, hắn có thể bớt đi rất nhiều việc. Kỷ Vãn Dao luôn nhìn chằm chằm hắn, nếu hắn làm gì, Kỷ Vãn Dao đều phải xem xét kỹ lưỡng mấy bận. Rất nhiều chuyện, để Ân Chỉ làm sẽ tốt hơn.

Ban đầu hắn từng lo lắng, liệu Tạ Liễu Nhi có thích người luôn đối xử tốt với nàng hay không. Cho đến khi nhìn thấy Sở Yục và Ân Chỉ đều tranh nhau lấy lòng Tạ Liễu Nhi, hắn mới chợt hiểu ra.

Có lẽ Tạ Liễu Nhi mới là người thông tuệ nhất.

Chấp nhận lòng tốt, nhưng không có nghĩa là thích. Tạ Liễu Nhi không dễ dàng thích một ai đó như vậy. Thế nên, hắn không cần phải lo lắng quá nhiều, giữ Ân Chỉ lại lợi nhiều hơn hại.

“Không phải thiên vị, thì Sở Yục cũng quan trọng hơn chúng ta rất nhiều.”

Lần đầu tiên Ân Chỉ dùng đến từ "chúng ta".

Quả thực, trong mắt Ân Chỉ, hắn và Thôi Tri Ngôn hiện tại đấu đá cũng chỉ là những quân cờ bị bỏ rơi.

“Là nhiều hơn, thì đã sao nào?”

“Chúng ta đi chung một con đường, đích đến là cùng một chỗ, quan trọng chẳng phải vẫn là vị trí ngang nhau sao?”

Thôi Tri Ngôn luôn giữ được lý trí, thuyết phục Ân Chỉ cũng vô cùng hùng hồn.

Ân Chỉ cạn lời.

Cho dù Thôi Tri Ngôn nói đúng, nhưng cứ mặc kệ Sở Yục tiếp cận, thì sẽ có 1 ngày, Sở Yục mới là người duy nhất nắm giữ trái tim Tạ Liễu Nhi.

Điều đó không thể được.

Sở Yục không xứng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...