Thôi Tri Ngôn vốn là một người lạnh lùng, trong thế giới của hắn, không có nhiều tình cảm đến thế.
Hoặc cũng có thể, là hắn bắt buộc phải lạnh lùng, nhưng hắn lại vì Tạ Liễu Nhi mà phá giới.
Nhưng, như vậy thì có ích gì, cho dù hắn vì Tạ Liễu Nhi mà phá giới, thì cũng không thể thay đổi sự thật rằng hắn và Tạ Liễu Nhi đã kết thúc.
Tạ Liễu Nhi không biết những việc Thôi Tri Ngôn đã làm, nàng ngồi trên ghế, chờ ăn đồ ăn, trong đầu vẫn nghĩ đến cảnh tượng vừa nhìn thấy ban nãy.
“Yêu thú chẳng lẽ chính là sai sao?”
Tạ Liễu Nhi là con người, theo lý thuyết nàng không thích yêu thú mới là đúng.
Nhưng nàng lại đứng ở góc độ của yêu thú để suy xét vấn đề.
“Thế giới này không có đúng sai.”
Thôi Tri Ngôn nói chuyện với Tạ Liễu Nhi vẫn thiên về sự ôn hòa, hắn không muốn nói những lời quá tàn nhẫn, khiến Tạ Liễu Nhi thất vọng.
Sở Ngọc đứng ngoài quan sát sự uyển chuyển của Thôi Tri Ngôn, đối với hành động của Thôi Tri Ngôn, nếu hắn không cần che giấu cảm xúc và suy nghĩ của mình, thì hắn sẽ trực tiếp nói cho Tạ Liễu Nhi biết, cá lớn nuốt cá bé mới là quy luật sinh tồn của thế giới này.
“Tại sao lại không có đúng sai?”
Tạ Liễu Nhi vừa thốt ra lời này, liền biết bản thân vẫn quá ngây thơ.
“Không có gì, ta chỉ là có chút đói bụng rồi.”
Thôi Tri Ngôn có thể nhìn ra sự thương xót của Tạ Liễu Nhi đối với yêu thú, càng nhìn ra được Tạ Liễu Nhi nói không có gì, chỉ là đang chuyển chủ đề.
Nhưng hắn không biết nên giải thích với Tạ Liễu Nhi như thế nào, yêu thú và nhân tộc là không giống nhau.
Khoảng cách giữa các chủng tộc là không thể xóa nhòa.
Hơn nữa, cho dù hắn có nói, Tạ Liễu Nhi đại khái cũng sẽ không chấp nhận.
Tạ Liễu Nhi đôi khi vẫn quá lương thiện.
Tạ Liễu Nhi nói đói rồi, Thôi Tri Ngôn không vạch trần, chỉ đứng dậy đi thúc giục tiểu nhị mau chóng dọn thức ăn lên.
Kỷ Vãn Dao đi một mình, mua một số vật dụng cần thiết, đi dạo nhất vòng cảm thấy vô vị, lại không tìm thấy tung tích của Ân Chi, liền định quay về khách điếm.
Nhưng lúc nàng chuẩn bị quay về, rõ ràng nhận ra rất nhiều khí tức yêu thú đang xao động, không phải là yêu thú lợi hại gì, nhưng lại kết thành từng bầy từng đàn, điều này rất không bình thường.
Kỷ Vãn Dao thi triển thuật pháp men theo khí tức yêu thú đi về phía trước, đi ra khỏi trấn nhỏ, đi tới trong rừng.
Ở đây, nàng nhìn thấy thú triều, còn có Ân Chi.
Nàng không chút do dự ra tay giúp Ân Chi, mà trong lúc làm việc này, Kỷ Vãn Dao cũng phát hiện ra, thú triều không phải muốn làm hại Ân Chi, dường như chỉ muốn vây khốn hắn, bị người ta thi pháp, không biết mệt mỏi mà xông lên phía trước, bất luận thế nào cũng không thể thoát khỏi trói buộc.
Thú triều này rất tê liệt.
“Trên người những yêu thú này có ma khí của Ma tộc.” Kỷ Vãn Dao sau khi chém giết một phần, liền tiến lại gần Ân Chi.
Ân Chi tự nhiên cũng phát hiện ra.
“Mục đích của yêu thú là vây khốn ta, ngươi đi đi.”
“Ngươi khoảng thời gian này đi đâu?”
Kỷ Vãn Dao biết Ân Chi nói là sự thật, nhưng nàng tìm được Ân Chi là muốn biết Sở Ngọc có vấn đề gì hay không.
“Có phải Sở Ngọc đã làm gì không?”
Những chuyện Thôi Tri Ngôn thông báo vẫn còn văng vẳng bên tai.
“Ngươi hỏi những thứ này thì có ích gì? Nàng đều không tin ta.”
Ân Chi phòng bị yêu thú, không muốn thực sự động thủ với yêu thú, trong lúc rảnh rỗi liền trả lời Kỷ Vãn Dao.
Kỷ Vãn Dao từ trong lời nói của Ân Chi, không khó để biết được Ân Chi đã gặp Tạ Liễu Nhi, nhưng Tạ Liễu Nhi không tin tưởng hắn.
“Cho nên, quả thực là Sở Ngọc đã ra tay với ngươi, đúng không?”
Kỷ Vãn Dao không giống với sự dịu dàng của Ân Chi đối với yêu thú, nàng đều không chút do dự chém giết, nàng kỳ lạ việc Ân Chi nương tay với yêu thú, nhưng không nghĩ tới việc thay đổi hành động của mình.
Có lẽ Ân Chi cũng có một mặt tâm thiện.
“Đúng, hắn là Ma tộc.”
Ân Chi chính miệng khẳng định thân phận của Sở Ngọc.
Trái tim đang treo lơ lửng của Kỷ Vãn Dao triệt để buông xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)