20px

Kỷ Vãn Dao không có lý do nhất định phải tin tưởng Sở Ngọc, giữ Sở Ngọc lại như Tạ Liễu Nhi, cho nên khi Ân Chi biến mất rồi lại xuất hiện, còn bị yêu thú mang theo ma khí quấn lấy, vậy nàng không có lý do gì để nghi ngờ Ân Chi nói dối.

Sở Ngọc là Ma tộc.

Sở Ngọc tiếp cận Tạ Liễu Nhi là có ý đồ xấu, mà nàng lại cố gắng tác hợp Sở Ngọc và Tạ Liễu Nhi, Tạ Liễu Nhi bước vào con đường tu tiên vốn dĩ là do nhầm lẫn, trước đó người của Ma tộc đã nhiều lần quấy rối Tạ Liễu Nhi, là muốn hãm hại Tạ Liễu Nhi.

Kỷ Vãn Dao không chút do dự chém giết yêu thú tới gần: “Vậy ta đi trước đây.”

Thú triều ở đây không nghĩ tới việc làm hại Ân Chi, nàng ở đây có giúp hay không cũng không ảnh hưởng gì, còn không bằng quay về trông chừng Tạ Liễu Nhi.

Sở Ngọc là Ma tộc, vậy nàng không có cách nào yên tâm để Tạ Liễu Nhi ở chung với Sở Ngọc.

Nàng phải nói chuyện này với Tạ Liễu Nhi.

Ân Chi vốn dĩ không nghĩ Kỷ Vãn Dao sẽ ở lại giúp hắn, chuyện ở đây hắn có thể xử lý, ngược lại hành động chém giết yêu thú không chút do dự của Kỷ Vãn Dao, hắn không mấy đồng tình.

Đối với yêu thú, hắn rốt cuộc vẫn có chút lòng thương xót.

Hắn không có cách nào giống như những người tu tiên bình thường chán ghét yêu thú mà không lưu lại chút tình diện nào.

Kỷ Vãn Dao quay về khách điếm, vừa vặn gặp được Tạ Liễu Nhi cùng Sở Ngọc còn có Thôi Tri Ngôn bọn họ trở về, thuộc về sự trùng hợp rồi.

Kỷ Vãn Dao chứng kiến Tạ Liễu Nhi cùng Sở Ngọc nói nói cười cười, Thôi Tri Ngôn chỉ đi theo ở một bên, bọn họ gặp nhau ở cửa.

“Dao sư tỷ, tỷ cũng về rồi.” Tạ Liễu Nhi tiến lên chào hỏi Kỷ Vãn Dao, Kỷ Vãn Dao gật gật đầu, ánh mắt nàng rơi vào trên người Sở Ngọc, cho dù Ân Chi đã khẳng định, nhưng nhìn thấy thần thái của Sở Ngọc, nàng vẫn sẽ đặc biệt kinh ngạc, lại có người có thể che giấu tốt như vậy, khiến người ta không cách nào nhận ra hắn là Ma tộc.

Sở Ngọc là Ma tộc, vậy nhất định sẽ làm tổn thương Tạ Liễu Nhi.

Kỷ Vãn Dao kéo tay Tạ Liễu Nhi.

“Chúng ta về phòng, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Kỷ Vãn Dao và Tạ Liễu Nhi ở chung một phòng, chỉ là ban ngày Kỷ Vãn Dao không nghỉ ngơi.

Sở Ngọc thậm chí còn chưa kịp nói thêm với Tạ Liễu Nhi câu nào, Tạ Liễu Nhi đã bị Kỷ Vãn Dao kéo đi rồi.

Kỷ Vãn Dao có ý gì?

Theo việc Kỷ Vãn Dao kéo Tạ Liễu Nhi rời đi, sắc mặt Sở Ngọc âm trầm, vô cùng bất mãn.

Cảnh tượng này vừa vặn bị Thôi Tri Ngôn nhìn thấy.

Thôi Tri Ngôn kiên định tin rằng Sở Ngọc có vấn đề, chỉ là giỏi che giấu, tại sao Tạ Liễu Nhi lại không nguyện ý tin tưởng...

“Dao sư tỷ, sao vậy nha?” Tạ Liễu Nhi không hiểu Kỷ Vãn Dao gấp gáp như vậy làm gì.

Kỷ Vãn Dao không lập tức trả lời Tạ Liễu Nhi, mà là thiết lập kết giới, phòng ngừa nàng và Tạ Liễu Nhi nói chuyện sẽ bị người ta nghe lén.

Điều này khiến Tạ Liễu Nhi càng thêm kỳ lạ.

Kỷ Vãn Dao rốt cuộc muốn nói gì với nàng, mà lại thần thần bí bí như vậy.

“Ngươi và Sở Ngọc hiện tại là tình huống gì?”

Kỷ Vãn Dao vẫn có chừng mực, trước tiên hỏi Tạ Liễu Nhi và Sở Ngọc đã tiến triển đến bước nào, dù sao trước đó nàng cũng đã bắt gặp Tạ Liễu Nhi và Sở Ngọc cực kỳ thân mật.

Nhưng thực ra bất kể Sở Ngọc và Tạ Liễu Nhi làm đến bước nào về bản chất cũng không ảnh hưởng gì mấy.

Chỉ là nàng muốn biết tình cảm của Tạ Liễu Nhi đối với Sở Ngọc, như vậy nàng mới dễ mở miệng.

Phòng ngừa nói quá đáng, Tạ Liễu Nhi lại phản tác dụng.

Tạ Liễu Nhi thu hết thần sắc của Kỷ Vãn Dao vào đáy mắt, lập tức hiểu ra, Kỷ Vãn Dao e là đã biết được gì đó, muốn khuyên nhủ nàng.

*Xấu hổ như vậy sao?*

*Sở Ngọc rốt cuộc có làm được việc không vậy, sao làm việc cứ luôn bị người ta nắm thóp, hắn đây lại làm cái gì rồi?*

Trong lòng Tạ Liễu Nhi vô cùng bất mãn.

Đối với chuyện Sở Ngọc là Ma tộc, hiển nhiên là ván đã đóng thuyền, nhưng Sở Ngọc nên che giấu cho tốt chứ!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...