Khấu Vấn Tiên Đạo - Vũ Đả Thanh Thạch/Chương 1277: Truyền PhápC. 1277: Truyền Pháp
20px

Rất nhanh, Lưỡng vực đồng minh truyền về tin tức, mời tổ sư các phái dẫn binh mau chóng đi tới Thiên Hành cao nguyên, tổ chức phản công.

Thanh Quân đang chỉnh biên thế lực dưới trướng, trận quyết chiến lần này, hai vực sẽ dốc toàn lực xuất động, đại quân tiến thẳng đến Thiên Hành cao nguyên.

Tần Tang thì mang theo Kinh Vũ, đi tới Thiên Sơn Trúc Hải trước.

Thiên Sơn Trúc Hải.

Quần yêu nhận được tin tức, đang chờ đợi ngoài cốc.

Bạch Miêu biết được lão gia sẽ mang một vị Yêu Vương về núi, đứng cạnh Liễu Yêu vô cùng nghiêm túc, khuôn mặt tròn căng thẳng, đôi mắt hạnh trợn tròn, chỉ sợ thất lễ trước mặt Yêu Vương.

Phì Kê liếc xéo Bạch Hạc bên cạnh, trong mắt bốc hỏa, trong lòng thầm mắng.

Bạch Hạc cố ý ở trước mặt nó cùng Nguyệt Nhi kề tai cọ má, chàng chàng thiếp thiếp.

Bạch Hạc cạc cạc cười to, lấc cấc xán lại gần Phì Kê, vươn cánh ra, một thanh ôm lấy Phì Kê, vẻ mặt đầy hâm mộ, oang oang nói: “Không ngờ Phì Kê tiểu tử ngươi không lừa ta, thật sự là hậu duệ của Yêu Vương! Ngươi phát đạt rồi, sau này cũng đừng quên huynh đệ! Ta bảo Nguyệt Nhi lừa mấy tỷ muội của nàng qua đây, tùy ngươi chọn lựa, tam thê tứ thiếp cũng không thành vấn đề!”

“Lão tử tên là Sất Lôi!”

Phì Kê giận dữ.

Nguyệt Nhi mang theo vẻ ghen tuông, véo Bạch Hạc một cái, hơi thở như lan, “Có phải chàng cũng muốn tam thê tứ thiếp không?”

“Ta đối với nàng một mảnh chân tình, thiên địa chứng giám, trong mắt làm sao có thể chứa thêm tiểu yêu tinh nào khác?”

Bạch Hạc mặt không đổi sắc, buột miệng thốt ra.

Nguyệt Nhi vẻ mặt đầy e ấp ngọt ngào.

Bạch Hạc thầm than, hết cách rồi, người ta có Xà Vương bảo kê, lão gia nhà mình cũng không biết thiên vị mình, thật sự là đánh cũng không được, mắng cũng không xong.

Cũng may bản tính nó trơn tuột, dỗ dành khiến Nguyệt Nhi phảng phất như ngâm trong hũ mật, ngược lại cũng không chịu khổ sở gì, trái lại còn hưởng hết ôn nhu.

Chỉ là Nguyệt Nhi bám quá chặt, không thể ra ngoài tiêu sái, quả thực có chút bức bối.

Phì Kê hiểu rõ bản tính của Bạch Hạc, châm chọc nói: “Tự ngươi giữ lấy đi, lão tử vô phúc tiêu thụ.”

Đang lúc nói chuyện, Tần Tang và Kinh Vũ lặng lẽ xuất hiện trước mặt bọn chúng.

Kinh Vũ nghe được lời Bạch Hạc vừa nói, rất có hứng thú, “Các ngươi nếu quen biết con nhà đàng hoàng bản tính lương thiện, có thể gọi tới thử xem, nếu có thể tìm được lương phối cho Tiểu Phì, bổn vương sẽ hảo hảo cảm tạ các ngươi.”

Phì Kê sợ hãi biến sắc.

Trong động phủ.

Tần Tang giới thiệu Kinh Vũ với quần yêu, sau này Kinh Vũ sẽ ở lại Thiên Sơn Trúc Hải tu luyện.

Kinh Vũ đáp ứng, nếu có thời gian rảnh rỗi, sẽ không tiếc lời chỉ điểm, quần yêu không ai là không vui mừng khôn xiết.

Đợi quần yêu bái kiến Kinh Vũ xong, Tần Tang giữ lại Liễu Yêu, Lão Mã Hầu, Bạch Miêu, Phì Kê và Bạch Hạc, lấy ra mấy viên ngọc giản.

“Các ngươi trước tiên xem qua bộ công pháp này.”

Tần Tang nói, đồng thời đưa một viên trong đó cho Kinh Vũ.

Bên trong ngọc giản chính là bốn tầng đầu của “Thiên Yêu Luyện Hình”.

Sau khi phản công Tội Uyên, mọi chuyện đều sẽ đi vào quỹ đạo, mấy đại yêu này đều có thể tin tưởng, Tần Tang chọn định bọn chúng, truyền xuống “Thiên Yêu Luyện Hình”, lưu lại hương hỏa trong Yêu tộc, tránh để bộ công pháp này bị mai một trên người mình.

Liễu Yêu vốn là thảo mộc hóa hình, không thể tu luyện “Thiên Yêu Luyện Hình”, nhưng cũng có thể lĩnh ngộ một hai.

Cầm được “Thiên Yêu Luyện Hình”, quần yêu lập tức lộ vẻ khiếp sợ, không ai không đắm chìm trong đó, khó lòng dứt ra.

Kinh Vũ tỉnh lại đầu tiên, trong mắt khó giấu được vẻ kinh ngạc, “Loại công pháp này, ở thời thượng cổ chắc chắn là chân truyền của đại tộc, đạo hữu lại có được trọn vẹn bốn tầng đầu! Đáng tiếc ta đã đắm chìm trong truyền thừa của bổn tộc quá sâu, không thể cải tu môn công pháp này nữa. Bất quá, “Thiên Yêu Luyện Hình” cũng mang lại lợi ích to lớn cho ta, lĩnh ngộ một thời gian, khẳng định sẽ có thu hoạch, đa tạ Tần đạo hữu!”

“Đỉnh cấp truyền thừa của Yêu tộc cũng đều là tàn khuyết không đầy đủ sao?”

Tần Tang hỏi ngược lại.

Kinh Vũ gật đầu, “Đa phần là vậy, truyền thừa của tộc ta chính là do một vị tiên tổ tài hoa tuyệt thế, từ trong tàn thiên của một môn công pháp cổ yêu mà lĩnh ngộ ra, trải qua đời đời tương truyền, mới dần dần hoàn thiện.

Yêu tộc ở Tiểu Hàn Vực cũng như vậy, đỉnh cấp truyền thừa của ba tộc Nhân, Vu, Yêu đều tàn phá.

Tần Tang như có điều suy nghĩ.

Đợi một lát, quần yêu mới hồi phục tinh thần, vô cùng cảm kích Tần Tang, nhao nhao bái phục, đồng thanh nói: “Tạ ơn truyền pháp của Đại vương.”

“Đứng lên đi. Sau này, Thiên Sơn Trúc Hải và Thanh Dương Quán đều là hậu bối của bổn tọa, không phân biệt lẫn nhau. Giữa hai bên, tuyệt đối không được có thành kiến dị tộc, nếu không sinh ra sự đoan, quyết không tha nhẹ!”

Tần Tang vung tay áo, trầm giọng nói: “Pháp không thể truyền bừa, Thiên Sơn Trúc Hải cần lập ra vài quy củ...”

Đêm đó, Tần Tang dẫn theo quần yêu chạy tới Thiên Hành cao nguyên.

Kinh Vũ ở lại Thiên Sơn Trúc Hải bế quan, bất quá khoảng thời gian này nàng cần lĩnh ngộ công pháp, không vội uống thuốc đột phá, sau khi đại chiến bắt đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể chi viện.

Thiên Hành cao nguyên, Băng Tinh Cung.

Nguyên Anh tề tựu một đường.

Khoảnh khắc Tần Tang bước vào đại điện, từng ánh mắt đồng loạt nhìn sang.

“Tần đạo hữu rốt cuộc cũng tới rồi!”

Chân Nhất đạo trưởng đích thân đứng dậy nghênh đón, trong mắt dị thải liên tục, liên tiếng khen hay, “Bần đạo luôn hâm mộ Yêu tộc xuất hiện một vị Minh Nguyệt Yêu Vương, hiện tại mới biết, hóa ra là thanh niên tài tuấn của Nhân tộc chúng ta!”

Tần Tang liên tục nói hổ thẹn, chắp tay thi lễ với chúng Nguyên Anh.

Mọi người nhao nhao đáp lễ, lúc này mới tính là chân chính quen biết.

Chỗ ngồi của hắn được an bài bên cạnh Thanh Quân.

Tần Tang đảo mắt nhìn quanh, phát hiện mọi người ngồi rất lộn xộn, phỏng chừng Chân Nhất lão đạo cũng có chút trở tay không kịp trước sự trỗi dậy đột ngột của hắn và Thanh Quân, lo lắng sinh ra sự đoan, dứt khoát không xếp theo thứ bậc.

Điều này khiến một số kẻ thích hóng chuyện vô cùng thất vọng.

Bọn họ rất có hứng thú với ân oán giữa Tần Tang và Đông Dương Bá, đáng tiếc hai người này đều lão gian cự hoạt, không lộ thanh sắc. Nếu vì chỗ ngồi mà xé rách mặt, đánh nhau to, thì có thể xem một màn kịch hay rồi.

Đợi người đến đông đủ, Chân Nhất đạo trưởng phong bế cấm chế Băng Tinh Cung, thần sắc nghiêm túc, nói vào việc chính.

“Diệp Lão Ma và Thiên Chính lão quỷ chịu trọng thương, mà chúng ta lại có hai vị cường viện là Lãnh đạo hữu và Tần đạo hữu, chính là thời cơ phản công tốt nhất. Theo bần đạo và Thông U đạo hữu dò xét, Tội Uyên đã đang thu hẹp binh lực, có dấu hiệu rút quân, tuyệt đối không thể để bọn chúng rút lui dễ dàng như vậy! Đại quân tập hợp đầy đủ, chia binh làm ba đường. Bần đạo và Kim Giáp huynh đệ thống soái một đường, Thông U đạo hữu và Đông Dương đạo hữu thống soái một đường, Lãnh đạo hữu và Tần đạo hữu thống soái đường thứ ba...”

Kế hoạch phản công đã được các bên tán đồng, cho nên không cần thảo luận thêm, Chân Nhất đạo trưởng trực tiếp đưa ra bố trí.

Thống soái ba đường, thực lực đều là đỉnh cấp của hai vực, không ai không phục.

“Bần đạo đã liên lạc với các đạo hữu ở sa mạc, đến lúc đó bọn họ cũng sẽ dốc toàn lực xuất thủ, kiềm chế một phần binh lực của Tội Uyên. Ba đường đại quân cùng xuất phát, một hơi đuổi Tội Uyên về Thiên Ngân! Xích Phát đạo hữu bị Diệp Lão Ma ám toán, dẫn đến thân chịu trọng thương, vẫn lạc trong thiên kiếp, trận quyết chiến lần này, tất phải báo thù cho hắn, bắt Tội Uyên phải trả giá bằng máu!”

Chân Nhất lão đạo vỗ bàn quát lớn.

Thần sắc chúng Nguyên Anh chấn phấn, bị Tội Uyên chèn ép nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng có thể phản kích trở lại, xả được ngụm uất khí trong lòng.

Khi Chân Nhất lão đạo nhắc tới Xích Phát lão tổ, trong điện có một nam một nữ hai gã Nguyên Anh nhìn nhau một cái, đều hừ lạnh một tiếng, lộ vẻ chán ghét.

Bọn họ chính là hai gã truyền nhân của Xích Phát lão tổ.

Sau khi Xích Phát lão tổ vẫn lạc, hai người bất hòa, dẫn đến đệ nhất đại phái của Tiểu Hàn Vực là Thuần Dương Tông phân liệt, mỗi lần gặp mặt đều như vậy, coi nhau như cừu thù.

Lúc này, có người chú ý tới, Chân Nhất đạo trưởng tịnh không nhắc đến Yêu tộc.

“Đạo trưởng có liên lạc với Vũ Yêu Vương không, không biết Thiên Yêu Khâu có tính toán gì?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...