“Yêu tộc giúp chúng ta đuổi Tội Uyên đi, nhưng yêu binh sẽ không bước ra khỏi Thiên Hành cao nguyên nửa bước, sau khi đánh vào thảo nguyên, phía sau chỉ có thể dựa vào chính chúng ta. Bất quá chúng ta có thể đơn độc đàm phán với những yêu vương kia, chỉ cần hứa hẹn điều kiện bọn chúng không thể cự tuyệt, hẳn là có thể chiêu mộ được một ít...”
Chân Nhất đạo trưởng vừa nói vừa nhìn Tần Tang.
Yêu tộc bị ép bởi minh ước cổ xưa, xuất binh chống đỡ ngoại địch xâm lấn, nhưng trên minh ước cũng không có nói giúp bọn hắn xâm lấn kẻ khác, yêu cầu này hợp tình hợp lý.
Tần Tang khẽ lắc đầu, hắn rõ ràng Chân Nhất đạo trưởng muốn để mình đứng giữa liên lạc.
Nhưng khi hắn ngụy trang thành yêu tộc cũng không thể kết giao được mấy vị yêu vương, chỉ cùng Xà Vương coi như có chút giao tình. Sau khi biết được thân phận chân chính của mình, còn không biết Xà Vương có suy nghĩ gì.
Thấy Tần Tang không muốn ra mặt, Chân Nhất đạo trưởng lóe lên một tia thất vọng, đoán được cái khó của Tần Tang, không thể cưỡng cầu.
“Hừ! Thiên Yêu Khâu hận không thể để Nhân tộc chúng ta nội đấu đến cùng, máu chảy thành sông, vĩnh viễn không có ngày yên bình. Nếu không phải minh ước trói buộc, không chỉ khoanh tay đứng nhìn, chỉ sợ còn có thể âm thầm châm ngòi thổi gió, khiến chúng ta cùng Tội Uyên đánh một trận ngươi chết ta sống. Lần này cũng là tính toán thật tốt, nếu như chúng ta không thể triệt để diệt đi khí diễm của Tội Uyên, lại sẽ rơi vào luân hồi chiến loạn không ngừng nghỉ.”
Có người hừ lạnh nói, đối với hành động này của Yêu tộc phi thường bất mãn.
Đám người trong điện đối với tâm tư của Yêu tộc đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Lập tức có người cười nói: “Nếu như thực lực cùng địa vị của Nhân tộc và Yêu tộc đảo ngược, chúng ta cũng sẽ lo lắng Yêu tộc thống nhất, hợp lực đánh tộc ta, ngược lại cũng là nhân chi thường tình. Bất luận Yêu tộc có ý đồ gì, có thể phái binh tương trợ vào thời khắc chúng ta gian nan nhất, không thể trách móc nặng nề hơn được nữa.”
“Bất quá, Thiên Yêu Khâu xưa nay đoàn kết, không giống Nhân tộc chúng ta nội hao không dứt, những năm này quả thực càng phát ra cường đại, yêu vương xuất hiện lớp lớp. May mắn Tần đạo hữu xuất thân Nhân tộc, mà không phải Minh Nguyệt Yêu Vương, bằng không chúng ta thật sự phải lo lắng, có một ngày, Yêu tộc nắm giữ đủ thực lực, không cam lòng ẩn nấp tại Thiên Yêu Khâu, lại sinh sự đoan.”
Một gã Nguyên Anh của Thiên Hành Minh cảm thán nói.
Ngay cả Đông Dương Bá cũng không thể không thừa nhận, chỉ nhìn biểu hiện chiến tích gần đây, Tần Tang là người có tiềm lực lớn nhất trong tất cả các Nguyên Anh mới tấn thăng của hai vực đồng minh, thậm chí xưng được là tiền vô cổ nhân.
Đương nhiên, về sau có thể đạt được thành tựu lớn bao nhiêu, còn rất khó nói, phải xem Tần Tang có gặp phải bình cảnh không thể vượt qua hay không, bi kịch tương tự cũng không phải chưa từng xảy ra.
Thiên Hành cao nguyên.
Trước đệ nhị giai đoạn, trung quân đại doanh của Tội Uyên.
Tội Uyên tại nơi đây ngưng thổ đắp thành một tòa thành trì, cờ phướn phấp phới, tu sĩ đại quân đang tập kết.
Tại trung tâm đại doanh, trong cung điện hùng vĩ nhất, có một gã tu sĩ mặc đạo bào màu lam, râu đen mặt lạnh, đứng trước cửa đại điện, nhìn về phía mênh mông tuyết nguyên đằng xa.
Cách Thiên Hành Thành trên đỉnh Thiên Hành cao nguyên chỉ còn một bậc thang, lại như lạch trời, bị Thiên Hành Minh cùng Tiểu Hàn Vực gắt gao phòng thủ.
Người này chính là Thương Hồng chân nhân tọa trấn trung quân, một trong ba cự đầu của Tội Uyên.
Thực lực của hắn đồng dạng thâm bất khả trắc, không hề thua kém Thiên Chính lão nhân chút nào, từng là người cầm trịch chính đạo Tội Uyên, về sau Diệp Lão Ma dị quân đột khởi, mới đem danh hiệu đệ nhất cao thủ Tội Uyên chắp tay nhường lại.
Chỉ nhìn bề ngoài, Thương Hồng chân nhân trạc tuổi ngũ tuần.
Hắn chằm chằm nhìn Thiên Hành cao nguyên hồi lâu, nhớ tới đủ loại tin tức nhận được trong khoảng thời gian này, phát ra một tiếng thở dài vi bất khả sát, quay trở lại trong điện.
Chính giữa đại điện, quang hoa chói mắt, rõ ràng bày biện một tòa tuyết sơn cỡ nhỏ.
Hình dáng của tuyết sơn cùng Thiên Hành cao nguyên không sai biệt mảy may.
Trên tuyết sơn, không chỉ phục khắc hoàn mỹ tất cả doanh địa, thành trì bao gồm cả Thiên Hành Thành, còn có lít nha lít nhít tiểu nhân to bằng con kiến, tụ tập thành từng mảng trong núi.
Tiểu nhân cũng không phải tử vật, tùy thời có thể tự do hoạt động, đồng thời có thể giống như tu sĩ chân chính, thi triển đạo thuật pháp chú.
Màu sắc của các tiểu nhân đều không giống nhau, ví như tiểu nhân màu đỏ, đại biểu chính là Nguyên Anh tu sĩ của hai vực đồng minh.
Những thứ này là do Tội Uyên dùng cấm chế cùng linh phù sáng tạo ra, có dị khúc đồng công chi diệu với sa bàn của binh tướng phàm gian.
Thương Hồng chân nhân mi tâm nhíu chặt, trầm tư một lát, bỗng nhiên nhấc tay liên tiếp điểm lên tuyết sơn.
Liền thấy nhân ảnh bên trên bay nhanh vận động, có kẻ rút lui, có kẻ tiến công, trong lúc chém giết, pháp chú ngũ nhan lục sắc cùng cấm chế chi quang lấp lóe, tiếp đó từng mảng nhân ảnh ngã xuống.
“Suýt nữa thì quên!”
Thương Hồng chân nhân bỗng nhiên nhớ ra điều gì, hướng về phía hai đạo thân ảnh màu đỏ trong đó điểm tới.
Hai người này đại biểu cho Tần Tang cùng Thanh Quân.
Thương Hồng đã biết được sự tình phát sinh trong Huyết Hồ, đối thủ cấp tốc tìm được hạch tâm Hắc Tháp Trận, quả thực nằm ngoài dự liệu của bọn hắn, nhưng khiến bọn hắn ngoài ý muốn nhất vẫn là Tần Tang cùng Thanh Quân đột nhiên bộc phát.
Nếu không phải hai người này, cho dù chính diện đối đầu, kết cục cũng tuyệt đối sẽ không thảm liệt như thế, dẫn đến Tội Uyên rơi vào thế bị động.
Thực lực của hai tiểu nhân màu đỏ này tăng mạnh.
Cao thủ bực này, nếu như không có tu sĩ đồng giai kiềm chế, chỉ có thể phái thêm mấy tên Nguyên Anh, hoặc là ỷ vào U Tinh Tháp tiến hành kiềm chế, mặc cho bọn hắn ở trên chiến trường trắng trợn phá hoại, hậu quả bất luận kẻ nào cũng không thể gánh vác.
Một phương Tội Uyên quả nhiên bắt đầu giật gấu vá vai, cho dù có U Tinh Tháp, cũng bị ép tới liên tục bại lui.
Sau khi suy diễn một lần.
Bàn tay Thương Hồng chân nhân phất qua, trên tuyết sơn liền lại khôi phục nguyên mạo, tiểu nhân nhúc nhích, xếp thành trận hình mới, Thương Hồng chân nhân ra lệnh cho bọn chúng tiếp tục chém giết.
Hết lần này tới lần khác, thế cục từ đầu đến cuối đối với Tội Uyên không ổn.
Thương Hồng chân nhân trầm tư một hồi, lấy ra mấy viên kiếm phù, lấy ngón tay làm bút, rồng bay phượng múa, tiếp đó nhẹ nhàng búng một cái, kiếm phù hóa thành đạo đạo lưu quang, bay ra khỏi đại điện.
Suy nghĩ quá nhiều, tâm thần hao phí cực lớn, Thương Hồng chân nhân nhẹ xoa mi tâm, đang muốn trở về tĩnh tu, bỗng nhiên tâm hữu sở cảm, ngẩng đầu nhìn ra ngoài điện.
“Khoảng thời gian này, để Thương Hồng đạo hữu phí tâm rồi...”
Thanh âm từ xa đến gần.
Một lát sau, một đạo thân ảnh xuất hiện trước đại điện, chính là Diệp Lão Ma.
Thương Hồng chân nhân thấy hắn một mình đi tới, không khỏi nhíu nhíu mày, vội vàng hỏi: “Thương thế của Thiên Chính lão quỷ thế nào rồi?”
Diệp Lão Ma khẽ thở dài, đi vào trong điện.
“Thiên Chính đạo hữu dùng bí thuật tránh qua tử kiếp, nhưng thứ nhất bí thuật tiêu hao to lớn, thứ hai thủ đoạn của những người kia lăng lệ, dẫn đến Thiên Chính đạo hữu thương thượng gia thương, một thân căn cơ suýt nữa tứ phân ngũ liệt. Chúng ta đưa hắn trở về Tinh Trì của Tinh Hằng Tông, hợp lực hướng vào trong Tinh Trì rót chân nguyên, ổn định thương thế của Thiên Chính đạo hữu. Đang dần dần chuyển biến tốt đẹp, nhưng mấy năm gần đây bất tiện xuất thủ.”
Nghe được lời này, Thương Hồng chân nhân trong lòng thở dài, đây đã là kết quả tồi tệ nhất trong dự liệu rồi.
Lúc này, Diệp Lão Ma đột nhiên ho khan vài tiếng.
Thương Hồng chân nhân đánh giá hắn một chút: “Nghe nói ngươi bị ép tự bạo một bộ hóa thân có thể so với bản thể?”
Diệp Lão Ma cười khổ: “Đạo hữu không cần dùng ánh mắt này nhìn Diệp mỗ. Hóa thân chính là Diệp mỗ lúc luyện chế bảo kỳ tại Huyết Hồ, tâm hữu sở cảm, kết hợp với một môn bí thuật lấy được trước kia, cách đây không lâu mới đại thành. Nếu sớm có được hóa thân, Diệp mỗ tuyệt đối sẽ không lưu thủ, cũng không có tất yếu phải che giấu. Nhưng chưa kịp lập chiến công, đã gãy trong tay tiểu tử Minh Nguyệt Yêu Vương kia, còn liên lụy tới bản thể.”
“Minh Nguyệt Yêu Vương?”
Thương Hồng chân nhân cười khẽ: “Diệp đạo hữu còn chưa nhận được tin tức sao, người này cũng không phải yêu vương, mà là Nhân tộc tu sĩ.”
Chương sau sẽ trễ một chút.
Chaporia
Bình Luận (0)