Quan Nghị Thanh đứng dậy vỗ nhẹ vai Mộc Lâm Thâm nhắc nhở: “Tôi còn dẫn theo một người đến, cô ấy vẫn đứng ngoài cửa, không dám vào gặp anh ... giống như anh, cũng không dám đối mặt với cô ấy. Những gì cần đến, cuối cùng cũng sẽ đến. Tôi nghĩ, anh sẽ không chọn cách trốn tránh nữa.”
Mộc Lâm Thâm mở mắt, cánh cửa từ từ được đẩy ra. Dung Anh mặc chiếc váy trắng, khuôn mặt nghiêm nghị như một nàng công chúa cao quý và lạnh lùng, đang chăm chú nhìn y. Quan Nghị Thanh mỉm cười, chậm rãi rời đi, tới cửa, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Dung Anh, kéo cô gái vẫn còn đang do dự vào trong phòng, sau đó khẽ khép cửa lại.
Tựa vào tường, Quan Nghị Thanh thở dài một hơi, như thể vừa trút bỏ được tảng đá trong lòng, cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng kỳ lạ thay, trong phòng vẫn tĩnh lặng như cũ, cô ghé tai lắng nghe, nhưng không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh nào...
Điều gì đã thực sự xảy ra vào ngày hôm đó trở thành một bí ẩn không lời giải trong lòng Quan Nghị Thanh. Có điều khi rời đi, cô lén nhìn qua khe cửa một cái, chỉ thấy Dung Anh lặng lẽ gục đầu vào ngực Mộc Lâm Thâm. Hai người cứ ôm nhau như vậy, không rõ là họ đang thì thầm trò chuyện hay đang trầm ngâm không nói.
Kể từ đó, họ lại mất liên lạc, nhưng lần này Mộc Lâm Thâm không mất tích, Quan Nghị Thanh lén kiểm tra hồ sơ vài lần, mỗi lân đều phát hiện rằng tên của Mộc Lâm Thâm xuất hiện như một người bình thường, có giao dịch ngân hàng, có thông tin đi tàu xe, chuyến bay, thậm chí còn có một lần xuất cảnh. Khi nhìn thấy thông tin xuất cảnh, cô dâng lên nỗi buồn rất lâu.
Thời gian trôi qua vùn vụt, từ mùa hè thoáng cái đã sang mùa đông, rồi từ mùa đông lại đến khi hoa nở mùa xuân, tiếp đến là những ngày hè oi ả. Khi những nhân vật và sự kiện trong ký ức dần phai nhạt, thì vào một ngày nào đó, họ lại bất ngờ hiện về như những vị khách không mời mà đến, quấy rầy tâm trí bạn, giống như khung hình bị đóng băng vậy. Hôm nay Quan Nghị Thanh lại bất chợt nhớ tới Mộc Lâm Thâm, vừa mới bắt đầu giờ làm việc, cô đã ngồi thẫn thờ, mãi đến khi tiếng gõ cửa vang lên mới giật mình tỉnh lại, vội vàng tắt bức ảnh trên điện thoại. “Mời vào.” Cô ngồi ngay ngắn nói lớn:
Sau đó, cửa từ từ mở ra, Quách Vĩ ló đầu vào, đứng nghiêm kính chào: “Chủ nhiệm Quan, chào chị.”
Quan Nghị Thanh lườm một cái, cười gượng gạo, vị trí vừa được đề bạt vẫn còn nhiều điều chưa quen, khi những người quen không còn gọi cô là "Tiểu Quan" nữa, cô cảm thấy thiếu tự nhiên. Cô bực bội nói: “Giờ làm việc mà còn bày trò gì thế?”
“Hì hì, cô thăng chức rồi, tôi đến chúc mừng mà... Sao rồi? Cảm giác làm lãnh đạo thế nào?” Quách Vĩ cười cười đứng sang một bên cạnh. Quan Nghị Thanh không để ý đến hắn, mà hỏi thẳng: “Có việc gì không?” “Có.” Quách Vĩ nghiêm túc đáp.
" Có chuyện gì thì nói đi, anh lải nhải làm cái gì?"
" À, vì tôi sợ cô không tiếp nhận được về mặt tình cảm, hay là cô đoán xem.”
"Đoán xem?" Quan Nghị Thanh liếc nhìn người đồng nghiệp này, cô hiểu hắn khá rõ, hơn nữa trong vòng tròn quan hệ cũng không lớn lắm, nên buột miệng nói: "Anh đào được chuyện tình của xử trưởng Lâm rồi hả?"
" Còn quan trọng hơn cơ." Quách Vĩ làm ra vẻ thần bí:
“ Chuyện quan trọng hơn nữa... chẳng lẽ sư phụ sẽ được bổ nhiệm làm lãnh đạo Cục Điều tra Hình sự?” Quan Nghị Thanh đoán, cục trưởng Cục điều tra hình sự Trịnh Khắc Công đã được điều chuyển lên Sở công an tỉnh, ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí cục trưởng mới là Thân Lệnh Thần.
Còn sư phụ của cô, kể từ sau vụ việc của Đảng Ái Dân, không còn giữ thái độ an mình nữa, mà dường như đã thay đổi thành một người khác, ngày ngày đều lăn lộn cùng đội hình sự cơ sở. Hơn một năm qua, danh tiếng của ông thậm chí còn cao hơn cả những vụ án lớn đã phá.
“Quan trọng hơn chuyện đó... Cái chức vụ ấy ngoài sư phụ ra thì chẳng ai dám ngồi đâu, sư phụ được bộ khen thưởng cơ mà, trong thành phố của chúng ta có mấy người như vậy?” Quách Vĩ lại bác bỏ: “Vậy thì chẳng còn chuyện gì quan trọng nữa rồi nhỉ? Hay là anh sắp chia tay cuộc sống độc thân rồi?” Quan Nghị Thanh trêu chọc:
“ Cái này lại càng không đúng rồi, nếu cô không gật đầu, tôi chẳng thể nào thoát khỏi cuộc sống độc thân được.” Quách Vĩ nửa đùa nửa thật đáp:
“Còn nói linh tinh nữa là tôi đuổi anh ra ngoài đấy!” Quan Nghị Thanh giả vờ tức giận, trừng mắt hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Vậy cô hãy ngồi vững.” Quách Vĩ nghiêm túc nói, rồi đột ngột buông một câu: “Tiểu Mộc đã trở lại.”
“Hả...” Quan Nghị Thanh giật mình, nhìn Quách Vĩ với vẻ không vui: “Ban ngày ban mặt mà anh định hù dọa ai đấy? Anh ta ra nước ngoài đã gần một năm rồi."
Phản ứng mạnh thật đấy, Quách Vĩ thở dài, tên đó mấy lần biến mất rồi, tình cảm của cô ấy vẫn không thay đổi, hắn từ bỏ rồi:" Ra nước ngoài chẳng lẽ không về được sao?"
“ Chuyện từ khi nào?”
" Hai ba tuần rồi."
"Vì sao không nói cho tôi?" Quan Nghị Thanh lần này tức giận thật, từ sau lần biết Mộc Lâm Thâm đi Mỹ, cô nghĩ y sẽ không về nữa, cho nên cũng không tra cứu thông tin của y: “Tôi cũng không rõ nữa, hôm nay tôi mới biết, là xử trưởng Lâm thông báo cho tôi đấy.” Quách Vĩ tiết lộ:
“Lâm Kỳ Chiêu?” Quan Nghị Thanh không tin, người đầu tiên mà Mộc Lâm Thâm liên lạc khi trở về, dù không phải là cô, cũng không thể là Lâm Kỳ Chiêu được, liên quan gì chứ:
“Thấy kỳ lạ chưa? Đây chính là tin tức gây chấn động tiếp theo rồi.”
“ Anh ... anh không nói hết một lân được à, đừng úp mở nữa, nếu không tôi sẽ không thèm để ý đến anh nữa”
“Được được, tôi đến đây vì chuyện này mà. Cô có biết kỳ tuyển dụng cảnh sát công khai dành cho xã hội lần này không? Đồng chí Mộc Lâm Thâm đã tham gia kỳ thi viết từ một tuần trước, và hôm nay là... buổi phỏng vấn. Đừng ngạc nhiên, anh ta không nói với ai cả, chỉ khi kiểm tra hồ sơ chính trị mới phát hiện ra. Ôi chao, một nhân vật như thế này muốn ứng tuyển làm cảnh sát, ngay cả phòng chính trị của tỉnh cũng bị kinh động. Hai phó giám đốc sở đều sẽ đến buổi phỏng vấn đấy... Này, cô sao vậy?” Quách Vĩ vừa nói vừa nhìn vẻ mặt há hốc mồm của Quan Nghị Thanh, bật cười, đắc ý nói: “Tôi biết mà, cô chắc chắn sẽ bị sốc.” “Sư phụ nói đúng.” Sau sự kinh ngạc, Quan Nghị Thanh cảm thấy vui mừng khôn xiết, cô lam bẩm: “Anh ấy đã niết bàn rồi.”
Quách Vĩ bực mình nói:" Niết bàn cái rắm, điểm đạt chuẩn cho công chức đơn vị trực thuộc thành phố là 55 điểm, vậy mà anh ta chỉ được 51.5 điểm, xếp hạng 1833 trong số những người dự thi, trong khi toàn thành phố chỉ tuyển có 112 vị trí."
Chắc chắn là do thân phận đặc biệt nên mới có được cơ hội phỏng vấn này, Quan Nghị Thanh kinh ngạc cảm thấy vừa buồn cười vừa bất lực, giống như năm xưa chứng kiến vị công tử nhà giàu, vốn quen với ăn chơi trác táng, gia nhập vào một băng nhóm tội phạm đường phố, hành động của y luôn cổ quái.
“Tôi cảm thấy có hy vọng đấy. Thôi, chúng ta đi cổ vũ cho anh ấy đi. Quan Nghị Thanh vừa nói vừa đứng dậy, chưa gì đã chạy mất rồi:
Chaporia
Bình Luận (0)