Nhìn đồng hồ, 9 giờ 15 phút, chiếc taxi vừa khéo dừng trước địa điểm phỏng vấn, tòa nhà kỹ thuật điều tra của phân cục Đông Giang. Bên ngoài cổng đã đậu đầy các xe cá nhân, người thân chen chúc nhau bên ngoài hàng rào, vẫy tay đầy mong đợi để cổ vũ những người thân bước vào đền thiêng của sự nghiệp này.
Mộc Lâm Thâm và Dung Anh cùng bước xuống xe, dường như Dung Anh có chút phản cảm với hoàn cảnh trước mắt, chẳng thể trách được, từ chuyện cô trải qua, thoải mái với chỗ tập trung cảnh sát thế này mới là lạ. Mộc Lâm Thâm tiến lên, chăm chú nhìn cô, do dự nói: “Hay là em về trước đi.”
“Đã đến rồi, sao lại bảo em về?” Dung Anh không vui nói.
“Vậy được, tùy em vậy... Sau khi phỏng vấn xong, chúng ta cùng về nhà, anh sẽ giới thiệu cha và mẹ kế với em.” Mộc Lâm Thâm cười nói:
“Cha anh... Dung Anh hơi khó xử nói: “Liệu ông ấy có đồng ý chuyện của chúng ta không?”
“Chuyện của chúng ta, chỉ cần chúng ta đồng ý là được, đây là giới thiệu để làm quen, chứ không phải xin ý kiến.” Mộc Lâm Thâm nắm tay Dung Anh nói: “Ngày xưa, ông ngoại anh cũng không đồng ý việc cha mẹ anh kết hôn, nhưng cha anh vẫn cứ dẫn mẹ anh trốn đi, đừng nghĩ ngợi nhiều quá, chỉ một cuộc gặp gỡ, em lo lắng cái gì chứ?”
“Em lo... anh có làm được không? Anh thi chỉ được có từng này điểm.” Dung Anh nói xong, chính cô lại bật cười, thi còn dưới điểm chuẩn nữa: "Thử xem... đây chỉ là một nguyện vọng từ lâu, không thử thì sẽ không bao giờ được." Mộc Lâm Thâm nói roi buông tay cô ra:
Nhưng Dung Anh lại ôm lấy y, đặt lên môi anh một nụ hôn sâu, vuốt ve gương mặt y: "Thế thì đi đi, mau đi mau về."
Mộc Lâm Thâm đi đến cửa, sau khi kiểm tra thẻ dự thi xong, y vội vàng bước vào trong.
Dung Anh buồn chán nhìn quanh bốn phía, chẳng biết là nhìn cái gì, ở Thượng Hải này cô cũng quen biết khá nhiều, nhưng những người cô quen, tuyệt đối không ai tham gia kỳ thi này. Nực cười là người không có khả năng nhất lại tham gia, còn cô, vốn rất ghét cảnh sát, rất có khả năng thành người thân cảnh sát ... Đang suy nghĩ vẫn vơ, chợt sững người không biết Quan Nghị Thanh tới khi nào.
Thấy Dung Anh phát hiện ra mình rồi, Quan Nghị Thanh vui mừng nắm lấy tay Dung Anh: “Anh Tử, chị đã đến tiệm bánh hai lần, họ bảo em không còn làm ở đó nữa.”
“Chị Nghị Thanh, em đi Mỹ để học cùng anh ấy." Dung Anh cười ngượng ngùng:
" Ồ, chúc mừng hai người."
"Không có gì thú vị cả, trường họ ở nằm trong một thị trấn nhỏ, rất hẻo lánh, học hành lại khô khan." " Hai người ..." Quan Nghị Thanh tò mò, nhưng không hỏi ra được:
“ Chị đang thắc mắc tại sao em lại ở bên anh ấy phải không?” Dung Anh cười:
“ Ối hỏng rồi, lại thêm một nhà tâm lý học nữa rồi.” Quan Nghị Thanh đùa: “Thoáng cái đã phát hiện ra sự tò mò của chị luôn.”
“ Chỉ tò mò thôi sao? Em có thể nhìn ra mà, thực ra chị cũng thích anh ấy.” Dung Anh nhìn thẳng vào mắt Quan Nghị Thanh:
"Chị ... Chị... Nụ cười trên khuôn mặt Quan Nghị Thanh chợt cứng lại, lúng túng không biết nói thế nào, không xong, gặp phải phiên bản nữ của Tiểu Mộc rồi, thảo nào hai người họ lại đồng điệu như vậy:
" Ngại gì chứ?" Dung Anh nắm lấy tay Quan Nghị Thanh, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.'Anh ấy đáng để các cô gái thích mà, đẹp trai, lại còn biết cách làm các cô gái vui, đặc biệt là rất biết quan tâm đến người khác."
Quan Nghị Thanh ừm một tiếng, về mặt mày cô có cùng đồng cảm.
" Em biết chị đang thắc mắc điều gì. Thực ra, đây không phải là lựa chọn của em, em phải cảm ơn các chị vì đã cho em biết những lời cuối cùng mà anh trai em nói ... Số người mà anh ấy có thể tin tưởng để gửi gắm không nhiều, ít nhất là trong ký ức của em thì không có ai. Trên đời này người biết rõ thân thế của em mà vẫn dám yêu em càng không có. Biết rõ thân thế của em, từng lừa em, rồi sau đó vẫn dám ở bên em, em nghĩ chỉ có mình anh ấy thôi... Chị bảo em nên hận anh ấy cả đời, hay nên yêu anh ấy cả đời?" Dung Anh lẩm bẩm:
Quan Nghị Thanh dần dần nở nụ cười tươi tắn, cô nhẹ nhàng kéo Dung Anh lại gần, thì thầm vào tai: “Đầu không phải, hãy quản anh ấy thật chặt cả đời, người có thể quản được anh ấy không nhiều đâu.”
Hai cô gái trong khoảnh khắc gặp lại, một tiêu tan hết chuyện quá
khứ ...
Cùng lúc ấy, với Mộc Lâm Thâm lại là một bước ngoặt quan trọng phải đưa ra quyết định.
Ban giám khảo tăng thêm một người, người thêm vào này có lai lịch khiến người ta khiếp sợ. Thế nhưng tất cả chỉ để phỏng vấn một thí sinh thuộc nhóm cuối bảng. Ngay cả những giám thị nhìn Mộc Lâm Thâm cũng bằng ánh mắt kỳ lạ.
Bất kể là quan nhị đại hay phú nhị đại, thậm chí vừa nhà giàu vừa con quan thêm dòng giống cách mạng gộp lại, cũng không thể hưởng được sự ưu đãi như vậy. Hai vị phó giám đốc Sở, một cục trưởng, và ba người từ phòng chính trị đã đợi tận một giờ đồng hồ chỉ để phỏng vấn riêng y.
Kết quả của buổi phỏng vấn lại khiến mọi người ta rớt mắt kính. Hỏi về sự phát triển của hệ thống công an, y không thể trình bày đầy đủ, hỏi vê các điểm chính của việc thực thi pháp luật văn minh, y cũng không nói rõ ràng được. Chọn một câu hỏi đơn giản trong phần luận đề, thí sinh này phải suy nghĩ rất lâu mới đưa ra được một câu trả lời mơ hồ. Lâm Kỳ Chiêu có tên trong lần thẩm định này, chột dạ liên tục, hắn nhiều lân nhìn Mộc Lâm Thâm với ánh mắt thương hại, hận không thể trả lời thay y.
Dù không trả lời được, Mộc Lâm Thâm vẫn tỏ ra đầy tự tin, dù trình độ chỉ bằng học sinh kém, thậm chí còn tệ hơn một chút. Người phụ trách đặt câu hỏi từ phòng chính trị thậm chí đã cảm thấy ngại ngùng, không muốn hỏi nữa, vài lần liếc nhìn lãnh đạo trong sở với ánh mắt như muốn nói "Thực sự quá kém, không thể tiếp tục được nữa.”
Kém đã đành đi, nhưng dù trình độ kém cỏi nhưng người này vẫn tỏ ra tự tin đến mức ý chi bừng bừng. Sau một lúc im lặng, phó sở Nghiêm, chủ trì buổi đánh giá không thể chịu được nữa, liền ho khan một tiếng rồi lên tiếng hỏi: “Đồng chí Mộc, mọi người ở đây đại khái đều biết thân phận của cậu. Tôi có một câu này, nếu không nói ra thì không yên lòng, đừng nghĩ rằng tôi đang đả kích cậu nhé.”
“Tôi đương nhiên sẽ không nghĩ vậy, chú cứ nói đi.” Mộc Lâm Thâm trả lời rất lễ độ:
“Vậy thì tôi sẽ nói thẳng, điểm thi viết của cậu xếp hạng 1833 trong số những người dự tuyển, tổng cộng có hơn hai nghìn người cạnh tranh cho 112 vị trí. Nói thật, chỉ vì những kinh nghiệm đặc biệt trước đây của cậu mà chúng tôi mới cân nhắc tạo điều kiện đặc cách cho cậu. Nhưng... kém đến mức này thì quả thực rất hiếm thấy.” Phó sở Nghiêm nói ra cũng thấy ngại, mọi người thì bật cười thành tiếng. Mộc Lâm Thâm cười rất thoải mái: “Tôi vừa mới trở vê nước không lâu, chưa kịp ôn tập kỹ các môn học trong nước. Tôi vừa hoàn thành chương trình Tâm lý học tư pháp và Tội phạm tại Đại học Tulsa, đã tích lũy đủ tín chỉ để tốt nghiệp. Hệ thống học thuật ở nước ngoài và trong nước là hai hướng hoàn toàn khác nhau.”
Thái độ này có vẻ quá tự phụ, khiến một người cảm thấy khó chịu, liền mỉa mai: “Hệ thống tư pháp giữa các quốc gia khác biệt rất lớn, bằng cấp ở đây quả thực không được công nhận.”
Có điều đấu mồm mép với Mộc Lâm Thâm là sai lầm, y dõng dạc
nói: “Đúng vậy, nhưng tội phạm không có biên giới. Xu hướng phạm tội trong lĩnh vực tài chính đã vượt qua ranh giới quốc gia và khu vực. Một số loại tội phạm chuyên nghiệp thậm chí còn lợi dụng sự khác biệt giữa các hệ thống tư pháp của các quốc gia để tổ chức hoạt động tội phạm của chúng. Xét từ khía cạnh này, bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào anh sử dụng đều đã trở nên lỗi thời.”
Những người có mặt cảm thấy khó xử. Đây là... ai đang đánh giá ai đây? Lâm Kỳ Chiêu ra hiệu mắt với Mộc Lâm Thâm, lo sợ y sẽ nói năng tùy tiện phật lòng bên trên. Nhưng không ngờ, Mộc Lâm Thâm dường như không nhận ra, lại tiếp tục bổ sung: “Giống như câu hỏi vừa rồi của vị lãnh đạo này về thực thi pháp luật văn minh, thực tế việc đặt văn minh và thực thi pháp luật cạnh nhau vốn đã cản trở sự hài hòa. Thực thi pháp luật nhắm đến các hành vi phạm tội, là những điều chống lại văn minh và xã hội. Phần lớn thời gian, các biện pháp văn minh thường không mấy hiệu quả. Còn vị lãnh đạo này, câu hỏi của anh về lịch sử phát triển của hệ thống công an, tôi nghĩ rằng dù không hiểu rõ, điều đó cũng không ngăn cản tôi trở thành một cảnh sát. Là một cảnh sát, điều tôi cần hiểu rõ hơn là tội phạm và cách duy trì sự ổn định của xã hội, chứ không phải để những thứ cứng nhắc và giáo điều kia hạn chế tư duy của mình”
Thôi xong rồi... Lâm Kỳ Chiêu ôm đầu đau khổ, thái độ ngang ngược này của y, e là đã tiêu tan hết phần thiện cảm ít ỏi mà các vị lãnh đạo trong hội đồng thẩm định.
Phó sở Nghiêm bật cười, giọng có chút không vui: “Tôi đã làm cảnh sát mấy chục năm rồi, không cần cậu dạy tôi cách làm nghề đâu.”
Mộc Lâm Thâm chẳng nao núng:“ Không phải đang dạy chú, tôi chỉ đang trình bày quan điểm của mình thôi. Dù là phê bình hay góp ý, người bình thường đối với cảnh sát vẫn luôn mang ý tốt, cũng giống như việc danh tiếng của cảnh sát không tốt lắm, nhưng chẳng ai muốn sống trong một môi trường không có cảnh sát cả.”
Phó sở Nghiêm chỉnh lại sắc mặt, hỏi ngược lại: “Ý kiến và góp ý của cậu, tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng. Tôi còn một câu hỏi cuối cùng, muốn thỉnh giáo cậu.”
" Mời nói." Mộc Lâm Thâm khách khí nói:
Chaporia
Bình Luận (0)