Nội Tuyến Full/Đại Kết Cục: Sao có thể không nhà. (4)Đại Kết Cục: Sao có thể không nhà. (4)
20px
Đại Kết Cục: Sao có thể không nhà. (4)

“Ngay trước mặt tôi là bản lý lịch tóm tắt của cậu, số điểm thi viết cậu tự biết rõ. Lý lịch này cho thấy rằng ngay cả kiểm tra sức khỏe cơ bản cậu cũng không đạt, cộng thêm những vết đen trong hồ sơ của cậu. Dù cậu từng là nội tuyến cho các vụ án của chúng tôi, thì điêu đó cũng cần phải cân nhắc thật kỹ lưỡng. Nói thật, tôi chưa từng nghe nói có tiên lệ nội tuyến trở thành cảnh sát... Câu hỏi của tôi là, cậu nghĩ mình có thể trở thành một cảnh sát tốt không? Cậu mang tâm trạng như thế nào khi đến đây ứng tuyển?” Phó sở Nghiêm hỏi với giọng điệu chất vấn cùng sự không hài lòng rất rõ ràng:

Mộc Lâm Thâm lắc đầu:" Tôi không biết mình có làm được không, nhưng chắc chắc tôi sẽ nỗ lực làm tốt."

Cả hội trường bật cười, cách nói chuyện này nghe như một trò đùa. “Các vị thấy chuyện này buồn cười sao? Không ai biết chắc tương lai mình sẽ là người tốt hay kẻ xấu. Chỉ xét riêng về góc độ nghề nghiệp, tỷ lệ phạm tội chức vụ trong giới thực thi pháp luật thực tế còn cao hơn so với các nhóm khác đấy. Có ai khi trở thành cảnh sát không phải thê thành cảnh sát tốt, bảo vệ người dân, kết quả thế nào chắc các vị là người trong cuộc, không cần người ngồi như tôi nói nhỉ? Tôi có thể dõng dạc nói mình sẽ trở thành cảnh sát tốt, quên mình đấu tranh với tội phạm, nhưng tôi không nói ra những lời vô tránh nhiệm đó." Mộc Lâm Thâm đáp trả không chút nhân nhượng:

Ôi trời đất, cái miệng lanh lợi này vẫn không hề giảm công lực, Lâm Kỳ Chiêu kêu khổ không thôi, ai không biết còn tưởng vị này hôm nay tới công kích cảnh sát ấy chứ. Hắn lại còn là người tích cực tiến cử Mộc Lâm Thâm nữa chứ.

Tiếng cười trong phòng ngưng bặt, phó sở Nghiêm gượng gạo nói:

“ Vậy thì cậu có thể ra về được rồi. Nghề nghiệp có tỷ lệ phạm tội cao như vậy, có lẽ không phù hợp với cậu đâu.”

" Đây là lời từ chối phải không?”

" Cậu học tâm lý mà, cậu thử nói xem."

Mộc Lâm Thâm từ từ lắc đầu:" Tâm lý học tội phạm là để đối phó với tội phạm, tôi sẽ không dùng nó để suy đoán một bậc trưởng bối không có ác ý với mình. Hơn nữa, tôi sẽ nghiêm túc và chân thành trả lời hết câu hỏi của chú, cũng chính là điều mà mọi người đang tò mò. Thực ra, gia đình tôi rất giàu có, tôi có thể có vô số lựa chọn. Ngay cả khi ở lại nước ngoài, tôi vẫn có thể sống rất tốt và cũng có vô số lựa chọn. Nhưng tại sao, tôi lại chọn con đường tệ nhất khó khả thi nhất?"

Lời này rất chính xác, đây cũng chính là suy nghĩ của phần đông người có mặt ở đây. Những ánh mắt trong hội trường đổ dồn về phía y, một lần nữa đánh giá kỹ lưỡng ứng viên có gia tài kếch xù, lai lịch phức tạp này. Đằng sau vẻ ngoài điển trai tươi sáng của y, thật khó để tưởng tượng rằng y có thể chọn con đường nghề nghiệp này.

Trên gương mặt Mộc Lâm Thâm dần nở một nụ cười hạnh phúc, rồi thogn thả nói: “Điều này liên quan đến một cảnh sát mà tôi quen biết, tôi gặp anh ấy ở bệnh viện tâm thần. Lúc đó tôi rất tệ hại, bị cha mình đưa vào bệnh viện tâm thần, khi gặp anh ấy, tôi luôn nghĩ rằng anh ấy là một tên tội phạm. Vì thực sự là quá giống, tướng mạo thì dữ dẫn, ăn nói thì thô tục, hành vi thì thô bạo, gân như là một kẻ không có đạo đức, không đáy giới hạn... Ha ha, mãi sau này tôi mới biết, anh ấy là người cố gắng trà trộn vào một tổ chức bán hàng đa cấp để làm nội gián. Từ thời điểm đó, chúng tôi đã kết nên mối nhân duyên khó giải, một nội tuyến, một cảnh sát, trở thành cộng sự kỳ lạ...”

"Trong các vụ án, chúng tôi là bạn bè, thực ra, phần lớn thời gian, mối quan hệ giữa nội tuyến và cảnh sát là lợi dụng lẫn nhau. Lần sau đó, khi anh ấy lại tìm đến tôi, tình cảnh còn tệ hơn trước, anh ấy vừa lừa vừa dỗ, kéo tôi vào giúp đỡ trong vụ án. Lần đó, tôi suýt mất mạng... Còn anh ấy, thì thực sự đã hy sinh. Tôi đã nghĩ, anh ấy là thứ đê tiên vô sỉ, muốn lợi dụng tôi để leo cao để thăng chức, nhưng không phải, hành vi của anh ấy không tử tế gì, nhưng mục đích không xấu ... Phản ứng bản năng của con người trong lúc nguy cấp mới có thể bộc lộ rõ bản chất thật sự.”

Câu chuyện này, mọi người đều biết đến, giống như tất cả những cảnh sát đã hy sinh, khi ánh hào quang của nhân tính họ bừng sáng rực rỡ nhất, thì thường phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Cả hội trường vang lên tiếng thở dài thương tiếc, ai nấy đều xúc động.

“Anh ấy thường nói một câu như thế này, cảnh sát phải là một người theo chủ nghĩa lý tưởng, không vì xã hội tối tăm mà sa sút, không vì thực tại tàn khốc mà sợ hãi. Tôi từng chế giễu anh ấy, nhưng tôi đã sai, người đáng bị chế giêu chính là tôi. Tôi đã có nhiều năm sống buông thả, tự hủy hoại bản thân, không biết sống để làm gì, cũng chẳng biết nên sống ra sao. Ngay cả khi buộc phải trở thành nội tuyến, trở thành đồng đội của anh ấy, thì cũng chỉ là để tìm kiếm chút kích thích, sống cho qua ngày tháng buồn chán, chứ không hề có mục đích cao cả gì... " Sau này khi anh ấy đi rồi, tôi càng thấm thía, nếu thế giới này thiếu đi niềm tin, thiếu đi những kẻ theo đuổi lý tưởng ngốc nghếch nhưng đáng yêu đó, thì không biết nó sẽ trở thành cái dạng gì nữa.” Mộc Lâm Thâm nói những điều này với vẻ hạnh phúc ấm áp, không hề lộ chút buồn thương nào. Nói đến đây, y ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào những người trên bục kia, đưa ra câu trả lời đơn giản:

“Wì vậy, tôi đã đến đây. Tôi muốn trở nên dũng cảm và mạnh mẽ hơn, khi gia đình, người thân, người yêu, bạn bè của tôi, hay những người tốt gặp nguy hiểm, tôi có thể dũng cảm đứng ra che chắn cho họ, thay vì sợ hãi, thờ ơ hoặc trốn tránh... giống như cách anh ấy đã làm. Tôi hy vọng mình có thể trở thành một người như anh ấy. Vì thế, tôi đã đến đây”

Giọng nói nhẹ nhàng ấy khiến tất cả những người có mặt đều xúc động, một sự phấn khích dâng trào trong lòng mọi người. Dù có bao nhiêu lời giải thích chính xác đi chăng nữa, thì cũng không thể làm người ta cảm động bằng những lời chân thật mà giản dị này. Người thanh niên trước mặt họ đây, có lẽ còn hiểu rõ hơn cả các cảnh sát về ý nghĩa thực sự của nghề này.

Phó sở Nghiêm im lặng, nhìn Mộc Lâm Thâm với ánh mắt phức tạp, trên gương mặt vừa có sự vui mừng vừa xen lẫn do dự. Các giám khảo nhìn nhau, biểu cảm và tâm trạng đều giống nhau một cách kỳ lạ. Tất cả đều biết rằng một quyết định khó khăn sắp được đặt trước mặt họ. Một người đã trải qua thử thách của máu và lửa thì quá đỗi phù hợp với nghề này.

Nhưng đồng thời, chàng trai lối suy nghĩ làm việc phóng khoáng này cũng quá khác biệt so với hệ thống, khác biệt với quy tắc và kỷ luật của đội ngũ này.

Ngoài ra còn chuyện đau đầu nữa, với sức khỏe kém cỏi đó, cho y lên tuyến đầu không được, mà với trí tuệ đặc biệt mà y đã thể hiện ra, cho làm việc bình thường quá lãng phí.

Tuyển hay không, tuyển ve đặt vào đâu, đều khiến người ta đau đầu. Mộc Lâm Thâm lặng lẽ đứng đó, chờ đợi kết quả cuối cùng, y tự tin và bình tĩnh hơn bao giờ hết. Có lẽ kết quả với y mà nói không quá quan trọng, điều quan trọng là y đã có đủ can đảm và niềm tin để thực hiện nguyện ước bấy lâu nay, bất kể nhận được sự từ chối hay chế giễu. Thời gian trôi qua rất lâu , vẫn không ai nói gì, hiện trường buổi phỏng vấn vẫn chìm trong im lặng.

Thời gian trôi qua rất lâu, người tham gia kỳ thi hôm nay mang đủ mọi tâm trạng, hoặc buồn hoặc vui hoặc lo lắng rời đi rôi, sau hàng rào, không còn người xe nữa, chỉ còn hai cô gái. Dung Anh đang dựa vào hàng rào nhón chân lên trông ngóng, quay hỏi Quan Nghị Thanh: “Chị Nghị Thanh, chị nghĩ anh ấy có thể đạt được nguyện vọng không?” " Vậy em có muốn anh ấy được toai nguyện không?" Quan Nghị Thanh hỏi thay cho đáp:

Dung Anh không biết nữa:" Em vừa muốn lại vừa không."

Quan Nghị Thanh mỉm cười đi tới ôm lấy Dung Anh:" Hình như chị cũng thế."

Hai cô gái nhìn nhau cười, lặng lẽ đợi Mộc Lâm Thâm xuất hiện.

Kết quả là gì, ai mà quan tâm.

HẾT TRỌN BỘ.

Dù phần cuối tác giả đẩy hơi nhanh, truyện thiếu mất ít drama tình cảm làm gia vị, nhưng vẫn là bộ truyện chỉnh chu của Lão Thường, mình cũng thích phần kết. Không phải khi đạt được mục đích, hay tới tầm cao nào đó, thành tựu nào đó, Mộc thiếu gia vẫn tệ như ban đầu, không nghề không nghiệp, nhưng đã nhìn rõ con đường dưới chân, kết thúc cũng là bắt đầu.

Hiện giờ mắt mình không tốt, mình phải nghỉ một thời gian, hi vọng tháng sau có thể dịch tiếp.

Cám ơn mọi người đã theo dõi truyện.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...