I Was Caught up in a Hero Summoning, but That World Is at Peace/Chapter 200: - Giữ kín việc thấy cô ấy dễ thươngChapter 200: - Giữ kín việc thấy cô ấy dễ thương
20px

454 - Giữ kín việc thấy cô ấy dễ thương

Chan: Vinh Lê

Ê-đít: Not Serenin, but Sereni

*****

Sau vụ lùm xùm với Luna-san, chúng tôi lại cùng bước đi hướng tới nhà hàng nơi Lilia-san và mọi người đang đợi…nhưng có vẻ như chuyện của chúng tôi vẫn chưa được giải quyết.

[...Này, Luna-san? Không phải đến lúc cô nên bình tĩnh lại rồi sao?]

[...Hả? Ngài đang nói cái gì vậy chứ? Không phải cái đó nghe như tôi đang tức giận sao?]

[...Iya, tại vì, cô cứ nhìn đi chỗ khác từ nãy giờ rồi đó…mà thay vì tức giận, thì cô giống đang hờn dỗi hơn cơ?]

Luna-san cứ nhìn đi nơi khác trong khi lời nói lại có phần hơi gay gắt, có lẽ cô ấy còn giận vụ tôi trêu chọc cô ấy lúc nãy đây mà.

Hơn nữa, tình hình lại càng rắc rối hơn…khi mà cô ấy mãi không chịu thừa nhận điều đó.

[Hả, tôi đang hờn dỗi? Miyama-sama nói mấy điều kỳ lạ thật đó. Ngài đang ám chỉ tôi bị một tên nhóc mới sống được khoảng 20 năm trêu chọc và không thể phản bác sao? Ngài thật là kiêu ngạo!]

[...Không, thực ra…]

[Ngài nghe này, “Người nói người khác hờn dỗi mới chính là người đang hờn dỗi”. Như vậy chẳng phải chính Miyama-sama mới là người đang hờn dỗi sao?]

[...C-Cũng đúng nhỉ.]

Cô là trẻ con à? Đấy chẳng phải là kiểu nói “tôi mới là người gọi người khác là kẻ ngốc” à!? Dù cô có tính cách khá trẻ con và luôn tìm cách chơi khăm mọi người, nhưng…cái cách cô nổi giận cũng rất trẻ con nữa đấy, Luna-san.

Và nếu như tâm trạng của cô ấy không tốt lên sớm thì tôi sẽ gặp rắc rối mất. Nên nếu có thể thì tôi muốn giải quyết nó trước khi gặp Lilia-san và mọi người, nhưng…

[L-Luna-san, đó là lỗi của tôi, nên cô có thể…hở?]

[.……]

Với quyết tâm xoa dịu Luna-san hết mức có thể, tôi quay về phía cô ấy nhưng…tôi không thấy cô ấy đâu cả.

Và rồi, có một bàn tay bám chặt lấy vai tôi từ phía sau.

[Này, Luna-san? Có chuyện gì vậy?]

[...Giúp tôi…]

[...Hả?]

[...Giúp tôi với. Kaito-san…]

[C-Cô ổn chứ? Cô bị thương ở đâu vậy…]

Tôi không hề biết chuyện gì xảy ra, nhưng Luna-san cứ bám chặt lấy vai tôi với đôi bàn tay run rẩy, rồi khi tôi quay lại thì thấy mặt cô ấy đã trắng bệch và cúi gằm đầu xuống mất rồi.

Khi tôi còn khó hiểu trước phản ứng đó thì Luna-san bất chợt đưa bàn tay còn run rẩy lên chỉ về một hướng.

[...Ở-Ở đó…]

[...Hử? Đó là…“sâu bướm”?]

[Hiiiiiii!?]

Nơi Luna-san đang chỉ, có một thứ gì đó nhỏ xíu…trông như một con sâu bướm rất nhỏ.

Không lẽ cô ấy sợ con sâu bướm đó? Tại cô ấy cứ hét lên và bám chặt lấy lưng tôi…nghĩ lại thì, tôi nhớ trước đây Lilia-san có bảo Luna-san không giỏi đối phó với côn trùng.

[...Tôi ghét, côn trùng…tôi ghét côn trùng…Tôi ghét “giunnnn”.]

[L-Luna-san, bình tĩnh nào! K-Không sao đâu! Tôi ở đây với cô mà, tôi sẽ giải quyết nó ngay thôi…]

[Uuu, Kaito-jan…mau giải quyết…nó đi mà…]

[Đ-Được thôi. Vậy cô có thể buông tôi ra một chút không…]

[Không! Tuyệt đối không!]

[.…..]

Với cái tình huống này thì tôi nên làm gì đây!? Luna-san hoàn toàn biến thành một đứa trẻ rồi!? Làm sao tôi có thể xử lý con sâu khi mà cô ấy còn bám chặt lấy tôi như vậy được chứ? Chả lẽ dùng chân hay gì?

Nhưng dẫu vậy thì vẫn sẽ phải đến gần nó, và ai biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi mang Luna-san đến gần con sâu bướm trong tình trạng này chứ.

[...Alice, giúp anh với.]

[Iya, Kaito-san? Anh lại đi nhờ “một cô gái nhút nhát” xử lý sâu bọ sao…]

[Không sao cả. Dù sao thì với anh, em không phải một cô gái nhút nhát đâu.]

[Anh lại nói mấy lời vô lý với em nữa rồi…Iya, dù đúng là em ổn với nó thật.]

Vừa phàn nàn, Alice vẫn nhặt con sâu bướm lên và ném nó đi thật xa rồi biến mất. Em ấy đúng là rất đáng tin. Để lần sau đãi em ấy cái gì đó mới được.

[Này, Luna-san? Con bọ đã được xử lý rồi! Cô có thể yên tâm rồi rồi?]

[Uuuu…T-Thật sao ạ?]

[Ừm, ổn rồi đó! Ngay cả khi có con bọ nào xuất hiện thì tôi cũng sẽ bảo vệ cô mà! Tôi sẽ không để mấy con bọ nào chạm vào Luna-san đâu, nên yên tâm đi!!]

[K-Kaito-san…]

Khi tôi cố gắng gọi Luna-san đang run rẩy, cô ấy cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu nên và nhìn tôi với đôi mắt ướt đẫm.]

Nhìn thấy biểu cảm của cô ấy khiến tim tôi khựng lại một nhịp. Mặc dù có tính cách như vậy, nhưng cô ấy vẫn là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, hơn nữa, sự tương phản giữa cách hành xử thường ngày của cô ấy và vẻ ngoài mong manh hiện tại khiến cô ấy trông như một mỹ nhân tuyệt sắc vậy.

Sau khi nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, Vẻ mặt của Luna-san bỗng nhiên chuyển sang vẻ kinh ngạc và nhanh chóng tránh xa tôi.

[...T-Tôi đã để cậu thấy một thứ khó coi rồi.]

[K-Không đâu…ai cũng có thứ bản thân không ứng phó được mà…]

Và với khuôn mặt đỏ bừng, Luna san vừa tránh nhìn về phía tôi vừa phủi bụi trên bộ đồ hầu gái của mình. Tôi không ngờ cô ấy lại sợ côn trùng đến vậy.

Cô ấy bỗng dưng sợ hãi một cách bất thường, và còn hét lên rằng mình ghét giun nữa…có lẽ cô ấy ghét giun nhất trong các loại côn trùng chăng? Hoặc do cô ấy đã gặp chấn thương tâm lý với chúng khi còn nhỏ?

[V-Vậy chúng ta đi tiếp thôi!]

[V-Vâng…]

Tôi vội vàng đuổi theo Luna-san, người đang vô cùng xấu hổ bước nhanh về phía trước mà không hề đoái hoài gì đến tôi.

Và rồi khi đang bước nhanh phía trước tôi, Luna-san cúi khuôn mặt đỏ bừng xuống và lầm bầm bằng một giọng rất nhỏ.

[...M-Miyama-sama.]

[Ể? Sao vậy?]

[...C-Cảm ơn…vì đã bảo vệ tôi. Eto, cái đó…tôi thấy cậu ngầu lắm đó…]

[...Ể?]

[K-Không có gì đâu! Chúng ta không thể để tiểu thư và mọi người phải chờ được, mau đi thôi nào!!]

[Luna-san. Chờ đã…cô nhanh quá rồi!?]

Thưa Bố, Mẹ——con từng nghe nói Luna-san không hợp với côn trùng, nhưng con không ngờ cô ấy lại sợ hãi đến mức biến thành một đứa trẻ như vậy.Ma, mặc dù  có hơi bất lịch sự, nhưng khi thấy Luna-san trông yếu ớt và sợ côn trùng đến vậy, con không khỏi nghĩ vẻ ngoài hoàn toàn khác thường của cô ấy có chút…dễ thương, và con sẽ giữ bí mật về nó.

*****

Serious-senpai Act3 (Ảo tưởng): [Chết tiệt, một cuộc phục kích bất ngờ…nước đi hay lắm…mị đoán là không còn lựa chọn nào khác. Mị không muốn dùng chiêu này vì nó sẽ gây áp lực nên cơ thể, nhưng có vẻ như đây không phải lúc để kiềm chế nữa. Kiếp sau ngươi sẽ có thể tự hào vì đã khiến mị phải nghiêm túc…Một quyền nghiêm túc, gấp 10 lần!!]

Serious-senpai Act3 [Ước gì mị cũng có thể làm được điều đó…]

???: [Dù cô có nhân nó lên 10 lần thì sức mạnh thật sự cũng chỉ là “10” thôi.]

Serious-senpai Act3: [……]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...