I Was Caught up in a Hero Summoning, but That World Is at Peace/Chapter 199: - Mối quan hệ này xem ra cũng không tệChapter 199: - Mối quan hệ này xem ra cũng không tệ
20px

453 - Mối quan hệ này xem ra cũng không tệ

Trans: Vinh Lê

Edit: Serenin~

*****

Vậy là buổi hẹn hò cùng Isis-san đã kết thúc, và như bình thường thì tôi sẽ về tòa Tháp Trung Tâm để ăn tối. Nhưng vì tôi đã hứa sẽ ăn tối với nhóm Lilia-san, tôi bước tới nơi họ đang ở sau khi thông báo cho Kuro và mọi người.

Rồi khi tôi rời khỏi tòa Tháp Trung Tâm, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng đó, như thể đang chờ đợi tôi vậy.

[...Are? Lunamaria-san. Cô đến tận đây để đón tôi sao?]

[Vâng, vì các cửa hàng nổi tiếng thường khá đông đúc nên tôi đã bảo Tiểu thư và mọi người đi trước.]

[Là vậy sao, và cảm ơn cô vì đã chờ tôi.]

[Không có gì đâu…nhưng mà, Miyama-sama này?]

[Sao vậy?]

Sau khi tôi bày tỏ lòng biết ơn, cô ấy mỉm cười bảo tôi không cần lo lắng về nó, rồi ngay sau đó cô chuyển khuôn mặt sang trạng thái nghiêm túc và cất lời về phía tôi.

[...Có chuyện này mà tôi đã thắc mắc từ lâu rồi…]

[Là chuyện gì vậy?]

[...Tại sao, đến tận bây giờ mà cậu vẫn gọi tôi là “Lunamaria-san” vậy ạ?]

[...Hả?]

Những lời cô ấy nói, với một vẻ mặt nghiêm túc là một thứ mà tôi không thể ngờ tới được. Và cho dù vẫn còn sốc bởi điều đó, tôi vẫn chờ Lunamaria-san nói tiếp.

[Đã nửa năm kể từ khi Miyama-sama đến thế giới này, và với tư cách một vị khách quan trọng, tôi đã “cống hiến hết mình” cho cậu.]

[...Iya, sao tôi không có ký ức gì về chuyện đó vậy ta.]

[Vì vậy, tôi có thể chắc rằng bản thân đã trở nên thân thiết với Miyama-sama hơn đấy!]

...Oi, đừng có phớt lờ tôi, con hầu gái vô dụng này. Cho dù chúng ta có trở nên thân thiết hay không thì không hề có chuyện cô cống hiến hết mình cho tôi đâu nhé!? Mà nếu có thì cũng chỉ là việc cô cố trêu chọc tôi mỗi khi có cơ hội thôi đấy nhé!? Ý tôi là, cô chắc chắn đã làm vậy nhiều lần rồi là khác!

[Dù là vậy…tôi cảm thấy như vẫn có một bức tường ngăn cách giữa tôi và Miyama-sama!]

[...Ngay lúc này đây, một bức tường còn lớn hơn đang hình thành trong trái tim tôi đó? Và nó đang ngày càng lớn hơn đấy?]

[Nếu để tôi tự nhận xét thì “Tôi đã hỗ trợ Miyama-sama trong nhiều tình huống khó khăn”. Có thể nói chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, nhờ vậy mà tôi có thể tự hào khi nhận rằng chúng ta là đồng đội đã sát cánh vào sinh ra tử bên nhau.]

[Tôi đã bảo là, sao cô lại vênh váo thế…Đó chỉ là do cô bịa ra thôi mà.]

[Nhưng! Cho dù vậy! Vẫn có một bức tường ngăn cách giữa hai chúng ta.]

[.…..]

Cô ta còn chẳng thèm nghe tôi nói gì cả!? Từ nãy giờ chúng tôi còn chẳng thể nói chuyện đàng hoàng nữa chứ!? Con hầu gái vô dụng này từ nãy giờ cứ lảng tránh lời nói của tôi suốt thôi!

Tôi đành bất lực trước tình huống này, bởi tôi không nghĩ cô ta sẽ lắng nghe tôi ngay cả khi tôi bác bỏ điều đó.

Và rồi tôi thở dài một hơi rồi cất lời hỏi Lunamaria-san một câu mà cô ấy chắc chắn muốn tôi hỏi.

[...Vậy rốt cuộc cô muốn điều gì từ tôi?]

[Cảm ơn vì câu hỏi đó! Điều mà tôi thấy thiếu ở tôi và cậu đó chính là…cách xưng hô với nhau!]

[...Hả?]

[Kusunoki-sama và Yuzuki-sama vẫn luôn gọi tôi là Luna-san một cách đầy trìu mến, nhưng tại sao đến bây giờ mà Miyama-sama vẫn cứ gọi tôi là Lunamaria-san vậy chứ…Đấy chẳng phải là thứ cần phải sửa ngay lập tức hay sao?]

[...

Iya, bởi vì…tôi cảm thấy chúng ta không đủ thân thiết để có thể gọi nhau bằng biệt danh đâu…]

[Khoan đã, Miyama-sama? Tôi đã cố phớt lờ chuyện này một lúc rồi, nhưng cậu chỉ toàn nói những lời xúc phạm tôi thôi đó? Tôi cũng sẽ thấy tổn thương đấy cậu có biết không?]

Vậy tóm lại thì, Lunamaria-san chỉ muốn tôi gọi cô là Luna-san thôi đúng không? Mặc dù tôi phàn nàn theo phản xạ nhưng…không phải tôi không thích Lunamaria-san.

Và dù cho cô ấy là một người vô vọng, luôn dành hết sức để chế giễu người khác…nhưng cô ấy cũng có một số điểm đáng tin cậy, và hơn nữa khi chúng tôi gặp khó khăn thì cô ấy sẽ luôn ở bên lắng nghe chúng tôi.

[Tôi hiểu rồi. Vậy từ giờ trở đi tôi sẽ gọi cô là Luna-san.]

[...P-Phải vậy chứ, đó chính là điều tôi muốn đó.]

[...Sao cô lại nhìn đi chỗ khác vậy hả?]

[Không, chỉ là nghe cậu gọi như vậy…khiến tôi có chút xấu hổ thôi.]

Mặc dù chính cô ấy là người yêu cầu, nhưng Luna-san có vẻ cậu ngùng khi thực sự được gọi như vậy, và rồi cô ấy quay mặt đi trong khi khuôn mặt hơi ửng hồng.

Fumu, tôi cũng nghĩ về nó khá lâu rồi, nhưng…Luna-san thực ra khá nhút nhát có phải không?

[Ma, dù tôi đã nói vài điều tồi tệ, nhưng…tôi luôn tin cô mà, Luna-san.]

[V-Vậy sao…]

[Tôi xin lỗi vì mình đã không mở lòng nhiều. Nhưng tôi hy vọng chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm bạn với nhau.]

[..Iya, tôi biết cậu chỉ đang đùa thôi, nhưng không đến mức phải xin lỗi đâu. K-Không phải tôi không thích Miyama-sama hay gì đâu…Không, thực tình thì tôi khá có thiện cảm với cậu đó chứ…]

[.…..]

[...Tại sao cậu lại cười chứ hả?]

Khi tôi thẳng thắn bày tỏ cảm xúc của mình thì, mọi chuyện diễn ra đúng như tôi dự đoán, hay có thể nói nó còn tốt hơn cả mong đợi…Luna-san đã bối rối và còn nói rằng không ghét tôi nữa chứ.

Điều đó khiến tôi thấy khá buồn cười, và khi thấy tôi cười thì Luna-san nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ.

[..Có lẽ nào…cậu cố ý?]

[Không đâu, mà nói sao nhỉ…Luna-san cũng có một số điểm khá dễ thương đấy nhỉ.]

[C-Cậu…cậu đang đùa giỡn với tôi sao! Cậu đã đùa giỡn với sự ngây thơ của tôi! Từ khi nào mà cậu lại trở thành một người xấu xa như vậy chứ!!]

[Gurrr…]

Khi thấy vẻ mặt khác thường của luna-san, tôi bất giác bật cười, và rồi tôi bắt đầu bước đi chậm rãi.

[...Lilia-san và mọi người đang đợi chúng ta phải không? Chúng ta mau chóng đến đó thôi nào.]

[Ku…tôi nhất định…sẽ trả lại cậu sự sỉ nhục hôm nay vào một ngày nào đó.]

[Tôi rất mong chờ điều đó đấy.]

[Kuuuuu.]

Luna-san đi theo phía sau tôi với một khuôn mặt đỏ bừng và tự cắn lấy môi của mình. Được nhìn thấy một khía cạnh khác với thường ngày của cô ấy khiến tôi thấy thật thú vị mà.

Thưa Bố, Mẹ——mặc dù cô ấy thích chơi khăm và có nhiều tính xấu…nhưng con vẫn coi cô ấy như một người bạn quý giá của con. Con hơi lo lắng về sự trả đũa có thể đến với con trong tương lai mà cô ấy nói, nhưng con nghĩ mối quan hệ kiểu này cũng không tệ.

*****

Serious-senpai Act3: [Con người trưởng thành nhờ đối mặt với những khó khăn…đúng như vậy, dù bị nhấn chìm bởi cơn sóng dữ dội của đường thì ta cũng sẽ vùng dậy! Và ta sẽ càng mạnh mẽ hơn nữa!!]

[Serious-senpai đã thăng cấp thành Serious-senpai Art3]

[HP tăng thêm 5000]

[Tấn công tăng thêm 20]

[Phòng thủ tăng thêm 20]

[Độ nghiêm túc đã “giảm đi” 2]

Serious-senpai Act3 […Hả? Chờ một chút…phần cuối cùng… là cái gì cơ?]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...