I Was Caught up in a Hero Summoning, but That World Is at Peace/Chapter 198: - Cùng nhau tiến bước đến tương lai ấyChapter 198: - Cùng nhau tiến bước đến tương lai ấy
20px

452 - Cùng nhau tiến bước đến tương lai ấy

Trans: Vinh Lê

Edit: Nhả vía 40 roll Xilonen c1

*****

Mặc dù có gặp một chút sự cố nhỏ, tôi vẫn cùng Isis-san tận hưởng ngày thứ ba của Lễ Hội Lục Vương. Và bây giờ chúng tôi tiến tới nơi xem sự kiện bắn pháo hoa vào cuối ngày.

Chúng tôi cùng bước tới một ngọn đồi nhỏ nơi có thể nói là lý tưởng để xem pháo hoa mà Isis-san đã chuẩn bị trước cho chúng tôi, rồi chúng tôi cùng ngồi xuống sát lại gần nhau.

Và dù trời đã tối, tôi vẫn có thể thấy được xung quanh được bao phủ một loài hoa tuyệt đẹp.

Một loài hoa với những cánh hoa bán trong suốt như Pha lê xanh biếc, nó gợi cho tôi thật nhiều kỷ niệm, thực sự rất phù hợp với không khí của chúng tôi bây giờ.

[...Kaito…anh có nhớ…loài hoa này không?]

[Có chứ, đó là hoa Pha lê xanh mà em đã tặng anh khi anh gặp nhau em lần đầu, đúng không?]

[...Vâng…chúng là loài hoa…khiến em nhớ về…khi em và Kaito gặp nhau lần đầu…]

[Un, cũng có thể nói vậy nhỉ.]

Đúng như những gì Isis-san nói, loài hoa đó là vật kỷ niệm đầu tiên của tôi và Isis-san. Và bông hoa Pha lê xanh mà tôi nhận được từ em ấy vẫn đang nằm cẩn thận trong phòng của tôi.

Chuyện đó cũng chỉ mới xảy ra gần đây thôi, nhưng nó lại cho tôi cảm giác như thể tôi và Isis-san đã ở bên nhau nhiều năm rồi vậy.

Tôi tự hỏi bắt đầu từ bao giờ mà tôi lại cảm thấy thoải mái khi ở bên Isis-san như thế này? Và từ khi nào mà mỗi cử chỉ của em ấy đều khiến tôi cảm thấy đáng yêu đến vậy chứ…

Hơn thế nữa, với mỗi kỷ niệm mới, sự hiện diện của em ấy ngày càng trở nên quan trọng với tôi như thể không còn giới hạn nào vậy…

[...Em vẫn luôn…căm ghét…thế giới này…và cả chính bản thân em.]

[...Ể?]

Khi tôi đang suy nghĩ, Isis-san bất chợt thì thầm khiến tôi vô ý thức hướng về phía em ấy.

[...Thế giới này…luôn không đối xử tốt với em…và em vẫn luôn…vẫn luôn…ghét việc bản thân em…khiến người khác sợ hãi.]

[.…..]

[...Tại sao…em lại được sinh ra? …Tại sao em lại sở hữu…ma lực của cái chết?…Em đã luôn nghĩ…luôn nghĩ…như vậy.]

Tôi có thể hiểu phần nào nỗi đau của em ấy. Bởi chính tôi cũng từng ghét bản thân mình và luôn tìm cớ bào chữa và trốn tránh vì bản thân không thể làm gì khác.

Nhưng nỗi đau của tôi làm sao có thể so sánh với em ấy được chứ? Dù sao thì cũng chỉ khoảng 10 năm kể từ khi tôi phải vật lộn với sự thiếu tự tin của bản thân mình.

Nhưng dù vậy, nó vẫn vô cùng đau đớn. Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác cay đắng và lạnh lẽo mà tôi đã trải qua.

Thế nhưng Isis-san thì khác với tôi, em ấy sinh ra với một sức mạnh khác biệt, nên nỗi đau mà em ấy phải chịu lớn hơn tôi rất nhiều.

Isis-san đã  phải chịu đựng điều này trong bao nhiêu năm? Hàng nghìn hay hàng vạn năm chứ? Điều này thật dễ dàng để diễn tả bằng lời, nhưng với tư cách là một con người bình thường, tôi thực sự không thể nào thấu hiểu được sức nặng của nó.

[...Nhưng bây giờ…mọi chuyện đã khác…em…yêu thế giới này, nơi em gặp được Kaito…em cũng yêu bản thân mình hơn vì đã yêu Kaito…]

[...Isis-san.]

[...Đối với em…Định mệnh hay…vận mệnh đều là những thứ…không thể nhìn thấy…nhưng…nếu như…vận mệnh thực sự tồn tại…em chắc chắn bản thân được sinh ra…là để gặp Kaito.

]

Isis-san nói chậm rãi nhưng lại đặt hết cảm xúc của bản thân vào từng lời nói.

Nghe như em ấy đang hát vậy, và khiến tôi cảm thấy giọng hát tuyệt đẹp của em ấy như thấm sâu vào trái tim tôi.

[...Kaito.]

[A-Anh đây!]

[...Em…yêu Kaito…hơn bất kỳ ai…hơn bất cứ thứ gì…em yêu anh rất nhiều…nên…không cần phải ngay bây giờ…chỉ cần một ngày nào đó…khi Kaito đã sẵn sàng…em muốn anh kết hôn với em.] [note86554]

Đó cũng chính là điều mà Isis-san đã nói khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên. Nhưng khi nghe nó bây giờ, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng tôi.

Lúc đó, tôi rất bối rối vì bỗng nhiên nhận được lời cầu hôn từ người mình mới gặp lần đầu…tôi biết nó nghe có vẻ bất lịch sự, nhưng tôi thật sự đã sợ hãi.

Thế nhưng bây giờ…tôi không thể không cảm thấy hạnh phúc về những lời nói đó, về chính cảm xúc mà Isis-san dành cho tôi.

Bởi vậy, sau một thoáng im lặng, tôi nhìn thằng vào mắt của Isis-san và bắt đầu cất lời.

[...Anh nghĩ vẫn cần một chút thời gian. Khi nào anh chuẩn bị xong để định cư ở thế giới này và nói lời cảm ơn với những người đã chăm sóc anh ở thế giới cũ, anh nhất định sẽ cầu hôn em. Nên anh mong em hãy chờ anh thêm một chút.]

[...Vâng!]

[...Cảm ơn em, Isis-san. Anh thực sự cảm thấy rất hạnh phúc vì đã gặp được em.]

[...Un?…Cái đó?…Kaito…sao anh lại dùng kính ngữ?]

[Ể?…Cái đó? X-xin lỗi!? Anh chỉ…]

[...Không…em thực sự rất vui…khi nghe anh nói vậy…nhưng em vẫn mong anh là chính anh hơn.]

[Anh đã hiểu rồi…a, không, anh hiểu rồi. Chỉ là, anh vẫn còn hơi bối rối.]

[...Fufufu.]

Trong khi nhìn tôi bối rối và vô thức nói chuyện bằng kính ngữ, Isis-san nở một nụ cười tuyệt đẹp.

Và đúng vào khoảnh khắc đó, như thể chúc phúc cho chúng tôi…một bông hoa tuyệt đẹp nở rộ trên bầu trời.

[...A…là hanabi.] *V: Pháo hoa kìa.*

[...Isis-san?]

[...Vâng?]

[Để anh nói lại một lần nữa nhé. Anh yêu em.]

[...Em cũng…yêu Kaito rất nhiều.]

Và rồi không còn một lời nói nào cất lên nữa. Dưới những bông hoa rực rỡ thắp sáng bầu trời đêm…hình bóng của tôi và Isis-san đan dần vào nhau.

Thưa Bố, Mẹ——khi bọn con gặp nhau lần đầu, con cảm thấy bối rối và cảm thấy cô ấy thật đáng thương. Nhưng khi chúng con dành thời gian cho nhau, cảm xúc con dành cho cô ấy dần biến thành sự thỏa mái và tình cảm yêu thương. Từ người lạ chúng con trở thành bạn, và từ bạn trở thành người yêu…và rồi từ người yêu, chúng con lại cùng hướng tới tương lai nơi chúng con tạo ra những kỷ niệm mới——con đã bước thêm một bước tới tương lai.

*****

Serious-senpai MKII (HP:13):[Gufuu…K-Kế hoạch cầu hôn đó…là một bước đi hay… Nhưng mà! Là một MKII, mị có thể chịu được đòn tấn công chết người đó!!]

Đại thiên sứ: [Ngươi…đang hiểu nhầm…về cái gì vậy?]

Serious-senpai MKII (Đồ bỏ đi): […Hả?]

Đại thiên sứ: […Mỗi khi ta có một câu chuyện riêng, sức mạnh của ta sẽ tăng lên rất nhiều đấy. Và ta đã lên kế hoạch cho “chương bổ sung bình chọn đặc biệt” sau ngày thứ ba, và nó sẽ kéo dài suốt một thời gian nữa…ngươi có hiểu điều đó nghĩa là gì không?]

Serious-senpai MKII (HP: 0): [Aaaaaa…uwaaaaa…]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

S: rồi gần 2k5 chap rồi đấy tác, đám cưới của mị đâu?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...