I Was Caught up in a Hero Summoning, but That World Is at Peace/Chapter 203: - Hơi quá sức rồiChapter 203: - Hơi quá sức rồi
20px

457 - Hơi quá sức rồi

Trans: Sereni vừa sang Wuling làm thợ điện tiếp

*****

Món ăn Pháp nhưng đậm chất Trung kia, dù ngoại hình và tên gọi khác xa nhau nhưng phải công nhận là hương vị rất ngon, xứng danh nhà hàng cao cấp.

Món chính, vịt quay kiểu Bắc Kinh thấm đẫm umami đậm đà đến mức khiến tôi cảm giác như vừa ăn nguyên con vậy.

Unnn… đó là… thịt vịt mà, phải không? Chắc không phải thịt của một con sâu siêu to hay con ếch nào đó đâu ha? …Thôi, đừng nghĩ nữa thì tốt hơn.

Cứ như thế, tôi tiếp tục đánh chén hăng say… nhưng trong lúc đang hăng hái nhập tiệc, tôi bỗng dưng cảm nhận được gì đó.

[.....]

Ngồi ở bàn bên kia là Lilia-san, người thi thoảng liếc nhìn về phía tôi, nhưng cô ấy lại không nói gì cả.

Còn Thấu Cảm Thuật thì lại bắt được… sự lo lắng? Là sao vậy nhỉ?

[... Ummm, Lilia-san?]

[... Kaito-san nè, anh cho em xin chút thời gian được không?]

Khi tôi gọi, cô ấy trông có vẻ do dự trong thoáng chốc rồi đáp lại.

[Ế? À ừ…]

[Vậy thì đi theo em một lát nhé. Luna, báo lại với nhà hàng tạm hoãn thời gian lên món đi.]

[Đã rõ.]

Cô ấy rõ ràng là đang muốn nói chuyện với tôi, nên mới bảo Lunamaria-san báo lại đây mà. Thế rồi, Lilia-san bước về phía ban công cách chỉ một cửa từ nơi bọn tôi đang dùng bữa.

Tôi theo bước cô ấy dù chẳng hiểu mô tê gì sất.

***

Đến nơi, quả nhiên là ban công của một nhà hàng cao cấp, nó to thật sự.

Lilia-san và tôi sánh bước cùng nhau trên ban công tĩnh lặng đến bất ngờ, khi nơi đây vốn dĩ thuộc về một nhà hàng đang hoạt động tại Lễ hội Lục Vương.

Sau một lúc, khi đã đứng cách xa bàn ăn, Lilia-san mới dừng bước và quay lại về phía tôi.

Dùng tay giữ lại mái tóc đang đung đưa trong gió lạnh đêm dài, Lilia-san nói.

[...Kaito-san.]

[Vâng?]

[... Nếu em nhầm thì tốt quá, nhưng mà… hình như đang có chuyện gì đó làm anh “phiền lòng” đúng không?]

[... Ế?]

Thật sự… tôi vô cùng bất ngờ.

Sau lần chạm mặt khi sáng với người phụ nữ trông giống hệt Mẹ, tôi đã phần nào giải tỏa nhờ sự hiện diện của Isis-san, cũng như mới có thể nở nụ cười trở lại...

Dẫu vậy, tôi không tài nào quên chuyện đó đi được, vẫn cứ nhớ mãi nó đến tận bây giờ. Tôi nghĩ, đó chính là thứ mà Lilia-san đang muốn ám chỉ đến.

Nhưng để cô ấy phát hiện ra thì… đúng là ngoài dự đoán, vì tôi chưa từng nghiêm túc suy xét vấn đề này.

[Em không tìm được bằng chứng để chứng minh… nhưng cảm giác như em đã thấy nụ cười của Kaito-san có chút gì đó… u ám?]

[.....]

[Ý em không phải là anh đang tự ép mình cười, em nghĩ nụ cười ấy của anh vẫn chân thành như mọi khi thôi. Cơ mà, errr… kiểu như có gì đó hơi khác so với bình thường vậy…]

Bất ngờ thật… và hơn hết là, tôi thấy vui lắm.

Bởi vì Lilia-san đã quan sát tôi rất kỹ, đến mức có thể nhận ra những thay đổi nhỏ xíu về tôi. Và, nỗi lo lắng tôi cảm nhận được suốt từ nãy giờ của cô ấy… khiến tôi thấy biết ơn vô cùng.

[... Cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu… Em không phiền nghe anh kể lại chứ?]

[Vâng, nếu anh thấy ổn.]

Thế là, tôi quyết định sẽ thành thật kể lại với Lilia-san.

Tôi kể cho cô ấy chuyện bản thân đã gặp một người giống hệt người mẹ đã mất của mình lúc sáng, và dù không quá chú tâm đến chuyện này, nhưng nó vẫn khiến tôi bận lòng như thế nào…

[...

Ra là vậy, em nghĩ việc anh có cảm xúc đó lúc này là chuyện có thể hiểu được. Dù em vẫn còn khá trẻ, nhưng cũng đã từng phải chính mắt mình chứng kiến cảnh người thân ra đi. Mẹ ruột của em thì vẫn còn sống rất tốt, nhưng mẹ kế… và những người vợ lẽ của cha em đều đã mất cả rồi.]

[.....]

[Gặp lại người giống y như đúc người thân đã mất của mình thì ai mà chẳng cảm thấy buồn được chứ.]

Vừa nói, Lilia-san vừa tiến lại gần và dựa vào ngực tôi.

[...Nhưng em mừng là… Kaito-san không quá phiền lòng vì chuyện này.]

[Lilia-san…]

[Em xin lỗi. Anh quả thực là một người rất mạnh mẽ… Em biết anh sẽ ổn thôi, nhưng mà…ít nhất hãy để em được lo lắng cho anh nhé. Em dù sao cũng là người yêu của anh mà.]

[Ừm, à không, ý anh là… được em lo lắng như vậy, anh vui lắm.]

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô gái đang dựa vào ngực, cảm nhận từng chút một luồng hơi ấm dễ chịu đó, trong khi bày tỏ lòng biết ơn của chính mình.

Thế rồi, Lilia-san cũng vòng tay ra sau lưng tôi.

Hai đứa tiếp tục trao nhau cái ôm thêm một lúc, trước khi Lilia-san đột ngột ngước nhìn rồi nở một nụ cười bẽn lẽn.

[...Kaito-san nè.]

[Um?]

[...Anh và em… hôn nhau được không?]

[...Ế?]

Nghe thỉnh cầu ấy từ một Lilia-san siêu dễ xấu hổ, tôi đần mặt ra, thốt lên bằng chất giọng đầy ngớ ngẩn.

[Em mới nhận ra là chúng ta chưa từng làm thế bao giờ… Anh không muốn sao?] [note88029]

[K-Không phải, không phải đâu… N-Nhưng em liệu có ổ—!?]

Tôi định hỏi liệu Lilia-san có ổn không, cơ mà… lời chực nói phải nuốt ngược vào trong vì thấy cảnh tượng cô ấy nhắm mắt lại, mặt thì hơi ngẩng lên.

Nếu tôi mà đẩy ra hay nói mấy thứ không cần thiết thì thất lễ với cô ấy lắm.

Tôi nắm lấy Lilia-san, đưa mặt mình đến gần hơn, và rồi…

[Hnnn…]

Từ cổ họng cô rên lên một tiếng ngọt ngào khi tôi tiếp xúc với đôi môi hồng hào màu anh đào ấy.

Tôi thưởng thức hơi ấm từ Lilia-san thêm một lúc, cảm nhận tình cảm sâu đậm mà cô ấy dành cho mình, rồi tách môi ra.

[...E-Errrr. Lilia-san, cảm ơn nhé.]

[.....]

Khác với Isis-san, dáng vẻ một Lilia-san dễ ngượng cố gắng thân mật bằng tất cả dũng khí đã gom góp được thực sự vô cùng đáng yêu. Tôi hạnh phúc đến mức lời cảm ơn cứ tự nhiên tuôn ra từ miệng.

Tuy nhiên, tôi lại không nhận được phản hồi nào từ Lilia-san.

[... À rế?]

[.....]

[L-Lilia-san?]

[.......... Kyuuu~~]

[Lilia-san!? K-Khoan đã, cố lên nào em ơi!]

Tôi vội vàng đỡ lấy cơ thể như sắp đổ rập xuống sàn của Lilia-san… nhưng đôi mắt kia đã trở nên trắng dã, còn chính chủ thì đã ngất tự bao giờ.

Thưa Bố, Mẹ—Con đã có được nụ hôn đầu với Lilia-san rồi. Đó là thành quả của rất nhiều dũng khí cô ấy đã tích góp trước giờ. Con rất vui vì được cô ấy yêu đến thế, nhưng mà—Lilia-san có hơi cố quá sức rồi.

*****

Nghiêm túc-paisen Act3 (Kiểu cua) [note88031]: [Oi, đi ăn bữa tối chết tiệt của mấy má giùm con cái đi…]

Sau hơn 3 tuần làm thợ điện kiêm kỹ sư kiêm thợ lặn thì mị đã về rồi đây, mai đi nối điện bên wuling tiếp, giờ lên chap mới cái đã

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Đm thề, hỏi câu này trong khi ngước mắt nhìn mà còn kèm đôi mắt long lanh nữa thì đố thằng nào chịu nổi đấy
wth is crab-style?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...