Yuusha Party wo Oidasareta Kiyoubinbou: Party Jijou de Fuyojitsushi wo Yatteita Kenshi, Bannou e to Itaru/Chapter 108: - (Ngoại truyện Luna) - Đáng sợ thậtChapter 108: - (Ngoại truyện Luna) - Đáng sợ thật
20px

Tôi nghe thấy giọng của Haruto-san gọi đến khi Fuuka-san và Philly-san lườm nhau.

"Luna này, cô ở đây chỉ tổ làm vướng chân Fuuka thôi. Cô nên đưa lão Hầu tước đi đến Hội mạo hiểm thì hơn."

Dường như họ không còn ý định ngăn cản Fuuka-san một mình đối đầu Philly-san nữa.

Cũng phải, Philly-san đã toả ra khí chất hoàn toàn áp đảo, cứ như là một người khác hoàn toàn so với ban nãy.

Chưa kể tôi còn sắp kiệt sức nữa, nên ở lại đây thì đúng là vướng chân thật, nên tốt nhất là tôi nên rời đi.

"Tôi hiểu rồi. - Forgus-sama, ngài đứng dậy được không ạ?"

"Đ-được, ta ổn. Ta sẽ đến Hội đúng không? Cô vừa đi vừa giải thích giùm ta nhé."

Từ cuộc trao đổi ban nãy, dường như Philly-san có liên quan đến chứng mất trí nhớ của ngài Hầu tước, khả năng cao là do Thiên phú của cô ấy.

"... Được ạ. Trước hết phải rời khỏi nơi này đã."

Haruto và những người khác đã bắt đầu đi đến cổng Bắc rồi. Tôi cũng bắt đầu đi đến Hội, để mắt đến mọi thứ xung quanh trong khi dìu ngài Hầu tước theo.

"Để khen cho sự gan dạ của cô khi dám tự đưa mình vào chỗ chết, tôi sẽ nhường cô cơ hội ra đòn phủ đầu. Tới đi."

Philly tự tin rằng ả sẽ không thua Fuuka.

Tuy nhiên, niềm tin đó chỉ đúng nếu ả được đối mặt với Fuuka đang phải tập trung vào việc câu giờ hoặc phối hợp với tổ đội.

Mục tiêu trước đó của Fuuka là câu giờ cho đến khi cô ấy có thể sử dụng lại [Thấu thị tương lai].

[Thấu thị tương lai] của Fuuka có thể nhìn trước tương lai vài giây, nhưng trong một số trường hợp đặc biệt, cô ấy có thể nhìn xa hơn thế nhiều. Nhưng đổi lại cho việc có thể nhìn trước tương lai quá xa ấy là sẽ không thể sử dụng lại thiên phú trong một khoảng thời gian.

Trên chuyến xe ngựa trở về từ Marant, Fuuka đã nhìn thấy tương lai nơi Luna thua Philly và vì thế mà từ nãy đến giờ cô ấy không thể nhìn trước tương lai.

Nhưng giờ đây, Fuuka đã có thể sử dụng lại [Thấu thị tương lai].

Fuuka hiện tại hoàn toàn khác biệt so với khi cô ấy phải kiềm sức lại để đồng đội có thể theo kịp.

- Không cần nhiều thời gian để Philly nhận ra sự khác biệt này.

Fuuka thu hẹp khoảng cách với Philly mà không cần dùng đến mánh khoé gì.

"-!?"

Khác với đòn tấn công hồi nãy, lần này Philly phải hết sức tập trung vào mọi chuyển động của Fuuka. Tuy vậy, ngay cả khi sở hữu phản xạ siêu phàm, Philly vẫn khó lòng theo kịp những chuyển động nghiêm túc của Fuuka.

Ả ta cố gắng đỡ lưỡi kiếm đang lao tới bằng cây trượng của ả, nhưng đối với Fuuka, người có thể nhìn thấy tương lai, việc né hay đỡ đòn mà đối phương thực hiện chỉ là trò trẻ con.

Lưỡi kiếm của Fuuka né khỏi cây trượng và chạm đến Philly.

"Hự... ư..."

Philly lãnh phải một vết thương chí mạng, đổ gục xuống nền đất.

"... Tôi biết đó là giả. Cứ việc tung hoả mù thoả thích đi. Tôi sẽ chơi với cô cho đến khi cô kiệt sức."

Fuuka cất giọng với Philly, người dường như vẫn đang ở đấy.

Philly đang nằm gục trên đất tan biến, và một Philly bình an vô sự xuất hiện cách nơi Fuuka đứng không xa.

"... Chết đi", Philly thì thào với vẻ mặt khó có thể nói là hài lòng.

Khi ả nói thế, hàng loạt phép công kích được thi triển xung quanh Fuuka. Fuuka thì né tất cả chúng một cách điệu nghệ.

Rồi cô ấy áp sát Philly ngay tức thì và vung kiếm.

Lần này Philly né đòn, nhưng Fuuka đã biết thừa Philly sẽ né đòn nên đã chém về phía ả ta né đến.

- Cứ như Philly đã cố tình bước vào tầm đánh vậy.

Philly, kẻ cứ ngỡ rằng mình đã né đòn thành công, đã bị sốc bởi cơn đau khủng khiếp và gặp kết cục của mình.

Philly lại biến mất lần nữa và xuất hiện lại ở một đoạn cách đó không xa, không một vết trầy xước trên người.

Lần đầu tiên, nét hoảng loạn hiện lên mặt ả ta.

Thiên phú của Philly là [Thay đổi nhận thức].

Đúng như tên gọi, nó cho phép ả ta ghi đè lên nhận thức của bất kỳ mục tiêu nào.

Hai Philly mà Fuuka đã chém chính là hai ảo ảnh được tạo ra bởi Thiên phú này.

Thiên phú của Philly đã khiến nhận thức của Fuuka cảm nhận được Philly đang đứng ở hai nơi vừa rồi - đó chính là bản chất của hiện tượng này. 

Điểm yếu của Thiên phú này là nó có thể gây ảnh hưởng đến người sử dụng, khiến họ cảm thấy hiện tượng mà họ tạo ra y như thật vậy.

Philly niện phép công kích trong khi thay đổi nhận thức của Fuuka để khiến phép của ả trở nên vô hình.

Đỡ lấy những đòn tấn công như vậy là điều bất khả thi. - Nên Fuuka phải né những đòn tấn công đó theo dự đoán từ việc nhìn thấy những tương lai nơi cô bị dính đòn.

(Đến thế mà vẫn né được sao...!?)

Dù vẫn tỏ ra bình tĩnh, Philly đã sử dụng [Thay đổi nhận thức] suốt ngày dài, tiêu tốn đáng kể thể lực của ả.

Cứ đà này, ả sẽ phải đối mặt với một đối thủ có thể né sạch đòn tấn công của ả trong khi ả không thể né hay đỡ đòn, đúng nghĩa một trận chiến đơn cực do đối phương đứng đầu.

Những thay đổi trong kế hoạch mà Hầu tước Forgas đưa ra đã hoàn tất, và Philly đã làm xong những gì ả cần làm trong kế hoạch đó.

Việc bị tộc trưởng nhà Shinonome tập kích hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ả.

"Đáng tiếc quá, nhưng xem ra tôi phải rút lui ở đây rồi. - Dù vậy, tôi có mơ cũng chẳng ngờ được rằng vẫn còn nhiều kẻ khác trong thành phố này ngoài ta và Orn Doula. Vụ lần này hoàn toàn là do ta không dự tính được. Lần tới, tôi nhất định sẽ loại bỏ cô, Fuuka Shinonome."

Philly thì thào như vậy trong khi nhìn Fuuka chém phăng mọi ảo ảnh của ả một cách tàn bạo.

- Tuy nhiên, chạy trốn khỏi Fuuka chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Tôi từ từ dẫn ngài Hầu tước Forgas đến Hội trong khi cảnh giác xung quanh một cách cẩn thận, để ngài ấy có cái nhìn tổng quát về những gì đang xảy ra dạo gần đây.

"- Và ngài là một trong những người đã khơi mào ra sự việc lần này. Tôi không thể nói ra những gì ngài đã làm, nhưng..."

"... Ra là vậy. Ta có trách nhiệm trong vụ này sao..."

Ngài Hầu tước thì thào như thế trong khi nhìn về phía dãy nhà đổ nát.

Tôi tin rằng mọi chuyện bắt đầu kể từ khi ngài Hầu tước cho Oliver-san xem viên ma thạch màu vàng kim ấy. Xét theo hành vi xử sự điên loạn của Oliver-san hồi nãy, dường như Philly-san cũng có dính líu đến sự việc lần này.

Tôi không thể tha thứ cho ngài Hầu tước. Tuy nhiên, tôi vẫn còn thiếu chứng cứ để buộc tội việc ngài ấy sử dụng viên ma thạch để khiến Oliver-san phát cuồng, cũng không thể đưa ra lời giải thích nào.

Dường như những người có mặt lúc đó đang không tỉnh táo, ngoại trừ tôi và Philly-san ra. Tôi cũng không nghĩ Philly-san sẽ sẵn lòng tiết lộ sự thật.

Thế nên tôi không thể buộc tội Hầu tước Forgas là kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện.

Hơn thế nữa, nếu công khai việc Hầu tước Forgas là kẻ chủ mưu gây ra những chuyện này thì chỉ tổ khiến công chúng trở nên bất an hơn thôi.

Thật đáng tiếc, nhưng giờ đây, bọn tôi phải tập trung vào việc ổn định mọi tình hình cùng ngài Hầu tước, lãnh chúa vùng đất này dẫn dắt quân đội, các Hội và các mạo hiểm giả.

Thế nên, việc dẫn ngài Hầu tước đến Hội là nhiệm vụ cấp bách nhất ngay bây giờ.

Việc xử lý ngài Hầu tước ra sao tốt nhất là nên để cho những người có thẩm quyền sau khi mọi chuyện an bài.

Dù có chút chậm trễ, cuối cùng tôi cũng đã nhìn thấy lối vào văn phòng Hội.

"Forgas-sama, nhiệm vụ hộ tống của tôi đến đây là hết. Xin ngài hãy lo liệu mọi thứ từ đây. Tôi không thể giúp được gì hơn cho ngài nữa."

"Ta hiểu rồi. Cảm ơn cô vì đã đưa ta đến tận đây. - Luna, ta hứa sẽ đối mặt với những gì ta đã gây ra. Nhưng trước mắt, ta vẫn phải lo liệu chuyện này với trách nhiệm là lãnh chúa của cả vùng đất."

"... Vâng. Ngài bảo trọng nhé."

Tôi đã giải thích tường tận mọi thứ với ngài Hầu tước. Ngài ấy đáp lại chắc nịch và một mình tiến vào toà nhà Hội.

(Giờ mình phải đi đến cổng Nam.)

Số lượng và sức mạnh của đám ma thú xâm lăng được dự đoán là sẽ gia tăng tại các cổng Đông, Bắc, Nam và Tây. "Thỏ Bạc Đêm Sao" đã lo liệu cổng Đông và "Sương Chiều Phủ Sơn" lo liệu cổng Bắc, tôi dự định sẽ đi đến cổng Nam, một trong những nơi được dự đoán là cứ điểm xâm lăng của đám ma thú. 

Lúc tôi định quay lưng rời đi, hàng loạt tổ đội mạo hiểm giả đi ra từ Hội, dường như đang sắp đi đến các cổng chỉ định sau khi nhận được mệnh lệnh.

Ngay khi nhìn thấy tôi, họ bắt đầu thì thầm to nhỏ:

- Oi oi, đó là Trị liệu sư Luna của Tổ đội Anh hùng đấy.

- Sao đồng loã của đám phá hoại đó lại vác mặt đến đây?

- Ta có nên bắt cô ta luôn không?

Họ đồng loạt nhìn về phía tôi với ánh mắt khinh bỉ. Cũng phải, vì theo thông báo trước đó của Selma-san, các thành viên trong tổ đội của tôi là phía gây ra những thiệt hại cho thành phố mà.

"... Oi! Mau giải thích ngọn ngành mọi chuyện đi, Luna của Tổ đội Anh hùng!"

Cuối cùng, một người đàn ông với khuôn mặt cau có đã tiến đến trước mặt tôi.

"... Tôi xin lỗi. Tôi hứa sẽ giải thích sau cho mọi người, nhưng bây giờ, xin hãy tập trung vào việc đối phó với đám ma thú. Ưu tiên hàng đầu bây giờ của chúng ta là ngăn chúng tràn vào thành phố."

"Cô giỡn mặt tôi à!? Cô là một trong những kẻ đã gây ra mớ hổ lốn này! Cô là Anh hùng rơm à? Cơn cuồng loạn của Oliver-san đã khiến con gái tôi hoảng loạn tột độ đấy! Cô tính sao nếu nó không thể phục hồi lại đây hả!?"

"..."

(... Con người là giống loài rất dễ bị cảm xúc chi phối có đúng không? Chỉ trích Luna ngay lúc này chẳng làm được gì. Nếu gã ta đã thật sự quan tâm đến con gái mình, hắn nên lo chạy đi diệt ma thú thật nhanh thay vì đứng đây la ó và kích động đám đông.)

Sylph đưa ra bình luận trước những lời do người đàn ông nói.

(Không thể trách họ được. Họ đang hoảng loạn vì tình huống bất ngờ mà.)

"Oi, khả năng cao là cô ta có nhúng tay vào vụ việc lần này đấy. Bọn tôi sẽ tóm cô ta lại!

Tôi bị các mạo hiểm giả bao vây theo sau lời hô hào của người đàn ông.

Dường như họ cùng lắm chỉ là các mạo hiểm giả hạng A hạ cấp. Dù chỉ có một mình, tôi dư sức khống chế họ.

- Nhưng, tôi không hề có ý định phản kháng.

Gia đình tôi đã bị cáo buộc liên quan đến hành vi bắt cóc và thậm chí là buôn người, còn thành viên trong cùng tổ đội thì đã và đang phá hoại thành phố. Dù tôi không trực tiếp dính líu đến những sự việc trên, tôi vẫn phải đứng ra hứng chịu trách nhiệm.

Dường như tôi sẽ bị bắt tại đây và đối mặt với án tù giam. Dẫu vậy, nếu Sylph và Titania chọn ở lại với tôi, tôi vẫn sẽ có bạn bè trò chuyện.

(Giá như mình có thể chứng kiến cách mà loài người giải quyết vụ việc này một cách ổn thoả, nhưng chắc là không được rồi.)

Ngay khi một trong các mạo hiểm giả định tóm lấy cánh tay tôi, một giọng nữ vang lên cách chỗ tôi một đoạn không xa.

" - Dừng lại mau!"

Mọi người đều đồng loạt nhìn về phía phát ra giọng nói.

"Eleonora-san..."

Tôi cũng nhìn theo và bắt gặp Eleonora-san, một nhân viên Hội chịu trách nhiệm quản lý "Bình Minh Ánh Vàng", đang đứng đó.

Bình thường chị ấy thường nở nụ cười ấm áp và hiền hoà, nhưng giờ đây lại nhìn vào các mạo hiểm giả với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Nhân viên Hội sao? Con nhỏ này một trong những kẻ thủ ác gây ra vụ việc lần này. Bắt nó thì có làm sao?"

"Mọi người đã tận mắt thấy em ấy ra tay làm hại mọi người hay tàn phá mọi thứ chưa? Anh có chứng minh được cô ấy khiến bọn ma thú tràn đến đây không?"

"Ch-chuyện đó thì..."

Dưới phong thái đanh thép của Eleonora-san, người đàn ông liền trở nên ấp úng.

"Nhiệm vụ hiện tại của mọi người là trấn áp lũ ma thú đang tràn đến thành phố. Quyết định an nguy của em ấy không phải là trách nhiệm của mọi người; đó là trách nhiệm của nhân viên Hội và quân đội. Mọi người mau đến các cổng được chỉ định đi ạ!"

"""R-rõ rồi ạ!!!"""

Các mạo hiểm giả đang bao vây tôi nhanh chóng rời đi trước Eleonora-san đang sử dụng quyền hạn của mình để chỉ thị họ đi đến các cổng.

Dường như câu cửa miệng "mỹ nhân tức giận thực sự rất đáng sợ" mà tôi thường nghe quả là sự thật rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...