Tôi chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Vì một lý do nào đó mà bụng tôi lại bị đâm thủng, cơ thể thì đang lơ lửng trên cao và cảnh quan bên dưới là một nơi hoàn toàn xa lạ.
Nhưng đáng kinh ngạc hơn tất cả là cánh tay trái mà tôi đang sở hữu.
Tay tôi vốn đâu có lớn và dài đến nhường này nhỉ...
Mà không chỉ tay thôi đâu, cả cơ thể tôi dường như cũng đã lớn hơn luôn ấy...
Phía trước tôi là một cậu chàng nhìn y hệt thằng bạn thân chí cốt của tôi.
Và cậu ta có cánh, vuốt và cái đuôi. Tất cả đều được tạo nên bởi luồng ma lực màu vàng kim.
Luồng ma lực quen thuộc này chính là -
"... Là mày đúng không Oliver?"
"..."
Oliver bơ đẹp câu hỏi của tôi.
Dù chưa rõ lắm, nhưng lẽ nào ý thức của tôi đã bị kéo đến tương lai một cách đột ngột?
- Iya, cũng có khi là bị kéo về quá khứ ấy chứ...?
Nếu là thế thì, ừm, cũng không đến mức phi lý.
Tôi chả nhận thấy được lợi ích nào của việc chuyển đổi ý thức của mình trong tương lai về tôi của vài năm trước.
Mà có nghĩ thế nào thì tôi vẫn không thể đưa ra câu trả lời thoả đáng.
Nên đành vậy, chỉ còn nước chấp nhận hiện thực thôi.
Nếu giả thuyết của tôi là đúng thì khả năng cao là tôi của tương lai đang đánh nhau với Oliver.
Và cảm giác mà tôi cảm nhận được từ Oliver chắc hẳn là thứ sức mạnh bị mất kiểm soát mà cha từng nhắc tới.
Nếu đúng là thế thì tôi phải ngăn cậu ta lại.
Mục đích ban đầu của ma pháp phong ấn mà cha tôi tạo ra là dùng cho Oliver trong những tình huống như này...
Nhưng bởi sự non nớt của tôi mà cuối cùng ông ấy đã phải dùng nó lên tôi thay vì cậu ta.
"Xin lỗi nhé Oliver. Vì tao đuồi quá nên mày mới bị vạ lây..."
"..."
Oliver vẫn chẳng thèm để tâm đến lời xin lỗi của tôi.
Lẽ nào cậu ta đã mất khả năng tự nhận thức sao?
Thứ sức mạnh đó đã nuốt chửng ý thức của Oliver sao...? Đó không phải là điều mà cha tôi và những người khác từng dự tính.
Họ chỉ nói rằng "Nếu không có phép phong ấn thì cách duy nhất để ngăn Oliver tàn phá mọi thứ là giết chết thằng bé".
Nhưng đó chỉ là giải pháp theo phương diện Oliver không thể kiểm soát sức mạnh của mình.
Nếu cậu ta có thể lấy lại nhận thức và kiểm soát sức mạnh, thì trước hết, tôi phải đánh thức cậu ta dậy.
Tôi không muốn giết thằng bạn thân của mình đâu.
Nếu cậu ta kiểm soát được sức mạnh của mình thì cớ chi mình phải xuống tay.
Tính ra đó cũng là giải pháp tốt nhất rồi ấy chứ...
Tôi đang trầm ngâm, sắp xếp lại suy nghĩ thì có vẻ Oliver đã nhận thấy điều gì đó không ổn và bay lên phía trên tôi.
Rồi cậu ta tấn công tôi bằng bộ vuốt trên tay phải mình.
"Chậm chạp quá đấy Oliver ạ - úi!?"
Tôi cố đỡ đòn tấn công rùa bò của Oliver bằng cánh tay trái nhưng cơ thể này nặng hơn tôi nghĩ... nên cánh tay trái đã không thể với ra kịp lúc.
Tôi lãnh trực diện đòn đánh của Oliver và rơi thẳng xuống dưới.
(Oái!? Chuyện gì thế này!?)
Tôi vội vàng chữa lành vết thương và thủ thế sẵn sàng.
Khi đang lao xuống mặt đất với tốc độ chóng mặt, tôi vung thanh hắc kiếm bên tay phải để hấp thụ lực rơi.
"Tí thì toang..."
Khi chân chạm đất, tôi lập tức nhận ra lý do khiến cơ thể tôi nặng nề.
Lý do đó rất đơn giản: phép phong ấn vẫn đang có tác dụng lên cơ thể tôi.
"Mình của tương lai phải đấu với Oliver cuồng loạn trong khi phép phong ấn vẫn còn hiệu lực ư? Vì sao nhỉ? - Hay đúng hơn là phép phong ấn vẫn y nguyên như ngày ấy sao...?"
Dù có học ma pháp và không thể giải mã được các câu niệm chú, tôi vẫn có thể ghi nhớ các loại pháp trận.
Nhưng pháp trận phép phong ấn đang kìm chế sức mạnh của tôi lúc này hoàn toàn khác hẳn với cái mà tôi từng biết.
"Lý do mình vẫn có thể di chuyển một cách linh hoạt như vậy mặc cho cơ thể trở nên nặng hơn là do phần phong ấn thể chất đang bắt đầu mất tác dụng ư?"
Tôi không rõ tôi của tương lai đã nghĩ gì trong đầu...
Nhưng đến cả tay mơ như tôi có thể nói rằng tôi của tương lai đã phải nỗ lực rất nhiều để có thể cải thiện thể chất của mình bằng cách nới lỏng dần dần khả năng phong ấn của phép.
"Mình đã cố làm ngơ nãy giờ nhưng lý do của cơn đau nhức nhối ở đầu hẳn là do cái này..."
Có phàn nàn cũng vô ích. Bây giờ tôi phải đưa phép phong ấn trở lại hiện trạng ban đầu của nó...
Vừa làm xong thì cơ thể tôi bỗng trở nên nặng nề hơn nữa.
"Không biết mình của tương lai đang định làm cái gì, nhưng bây mình sẽ làm điều mình muốn theo cách của mình -"
Vừa nhắn nhủ đến bản thân của tương lai, tôi vừa luân chuyển nội lực khắp cơ thể và nói:
"- [Giải phóng Phong ấn]!"
Tôi đã giải phóng phép phong ấn.
◇
Tôi cảm nhận được xiềng xích kiềm chế sức mạnh mình đang dần tan biến sau tiếng hô chứa đầy nội lực.
Và cơn đau đầu khủng khiếp mà tôi cảm nhận được từ nãy giờ cũng từ từ dịu đi.
Rồi sau đó, tôi phủ ma lực lên lưỡi thanh hắc kiếm - phải công nhận thứ này là một tuyệt tác hiếm có.
Việc này đã biến nó từ loại vũ khí chuyên dùng để chém thành một loại vũ khí đa năng.
Mục tiêu của tôi là kéo ý thức của Oliver trở về nên nếu tôi chém cậu ta thì có hồi phục bao nhiêu cũng bằng thừa.
Tôi vừa thủ thế sẵn sàng vừa nhìn lên Oliver, người đang cố gắng bay đi thật xa.
Tôi lập tức thi triển [Siêu Bộc Phá], tạo ra một vụ nổ trên đường bay của Oliver để ngăn cậu ta di chuyển xa hơn.
"Mày tính sủi hả mày -!"
Rồi tôi lao đến trước mặt Oliver và vung kiếm.
Đôi cánh ma lực vàng kim bọc lấy Oliver và đỡ lấy đòn đánh của tôi.
(Cứng vãi...)
Đôi cánh đó cứng một cách ấn tượng.
Cú vung kiếm của tôi chỉ đủ để khiến đôi cánh nứt đi và vẫn không thể chạm tới Oliver.
Những lúc như này, tôi thật sự ước rằng mình có một thứ gì đó để tạm thời gia tăng uy lực đòn đánh.
Oliver dang rộng đôi cánh sau khi đỡ trực diện đòn đánh của tôi khiến tôi chao đảo.
Từ phía trước, Oliver tấn công bằng bộ vuốt của cậu ta, trong khi quật ba cái đuôi mọc từ hông để tung ra những đòn tấn công đồng thời từ phía sau và hai bên.
Tôi nhanh chóng lấy lại thăng bằng và tiếp tục né đòn của Oliver một cách dễ dàng.
Sau khi tập trung né chiêu được một lúc, tôi chớp thời cơ chém vào một khoảng sơ hở nhỏ bằng thanh hắc kiếm.
Nhờ vào lớp ma lực đang bao phủ lưỡi kiếm, tôi có thể đánh văng Oliver ra phía sau mà không cần phải sợ sẽ chẻ đôi cơ thể cậu ta.
" -[Trói Chặt]!"
Sau khi tạo khoảng cách với Oliver, tôi lập tức thi triển ma pháp.
Những sợi xích được làm từ luồng ma lực màu đen kịt xuất hiện từ không trung, quấn lấy cơ thể và đuôi của Oliver, khống chế mọi chuyển động của cậu ta.
"- [Bắn]!"
Hàng loạt quả cầu ma lực màu đen kịt xuất hiện, bao vây Oliver đang bị trói giữa không trung và bắn xa xả về phía cậu ta.
Mỗi phát bắn có uy lực ngang ngửa ma pháp Thượng cấp, đánh trúng Oliver hết lần này đến lần khác. Oliver bị những tiếng nổ chói tai và làn khói mù mịt bao phủ.
(... Mình vẫn có thể tăng cường tốc độ hội tụ. Quả nhiên, [Hội tụ Ma lực] của Oliver cũng đã được cải thiện qua thời gian.)
Khi làn khói tan đi, Oliver vẫn ở đó, những vết thương lan ra trên người cậu dù đã được đôi cánh ma lực bảo vệ.
(Nếu mình gia tăng uy lực thì cậu ta sẽ chết mất. Đã vậy thì-)
Tôi vung thanh hắc kiếm xuống và giải phóng một nhát chém màu đen kịt.
Oliver, người vẫn đang bị trói chặt bởi đám xích, cố gắng vá lại đôi cánh ma lực tan tác để đỡ lấy nhát chém của tôi.
Đôi cánh đó nếu hồi phục kịp chắc vẫn đủ bền để lãnh đòn trực diện từ tôi. Nhưng-
"- [Dịch chuyển]!"
Tôi sử dụng ma pháp dịch chuyển ra trước mặt Oliver và tóm lấy đôi cánh vàng kim của cậu ta bằng tay trái của mình.
Tôi kết hợp sức mạnh bẩm sinh và nội lực trong cơ thể để tăng uy lực cho cánh tay.
Kết quả là cả đôi cánh vàng kim và những sợi xích đen vỡ tan thành từng mảnh.
Tôi nhanh chóng rời khỏi đó, và khi tôi làm thế thì nhát chém đen kịt đã tới gần và lao thẳng vào cơ thể Oliver.
Từ trong làn khói, Oliver tung ra năm đòn tấn công để đáp trả tôi.
"- [Phản đòn]."
Một pháp trận khác hẳn so với pháp trận thông thường xuất hiện trước mặt tôi. Năm nhát chém vàng kim chạm vào lớp pháp trận và dội ngược lại về phía Oliver.
Sau khi nhận tiếp năm nhát chém vàng kim sau những nhát chém đen kịt hồi nãy, Oliver đã bị thương khá nặng nhưng vẫn không hề có ý định đầu hàng mà vẫn cố áp sát tôi để đánh cận chiến.
" - [Bắn. Bộc Liệt Bạo]!"
Tôi bắn ra những viên đạn ma lực đen kịt đã được giảm thiểu uy lực để ngăn Oliver tiến tới.
Những viên đạn ma lực đen ấy bắn trúng Oliver và gây ra vụ nổ dữ dội.
Tôi áp sát Oliver, người bị làn khói bao phủ và đang cố gắng gia cường lớp phòng ngự bằng đôi cánh.
(Cậu ta sao mà hành động dễ đoán quá vậy?)
Tôi bọc ma lực và nội lực quanh bàn tay trái, nắm tay lại và đấm một cú vào đôi cánh vàng kim.
Cú đấm nghiêm túc của tôi xuyên thủng đôi cánh vàng kim và đâm sầm vào mặt Oliver.
Tận dụng lực đà, tôi xoay người một vòng và dùng chân phải đá văng cậu ta.
Dù phải hứng chịu mưa đòn từ tôi, Oliver vẫn không có vẻ muốn đầu hàng hay tỉnh táo trở lại.
(... Tiếp đến là...)
Dù cảm thấy thất vọng vì phải hành hạ Oliver, tôi vẫn cắn chặt răng và củng cố quyết tâm cao độ.
◇
Tôi tiếp tục đánh Oliver mà không hề nương tay.
Tầm xa thì tôi dùng [Bắn] và ma pháp Thượng cấp, còn cận chiến thì dùng hắc kiếm để chém hoặc tay không bọc ma lực và nội lực để đấm.
Nhưng chỉ thế thôi thì chẳng làm được gì nên tôi quyết định thay đổi kế hoạch.
"- [Dịch chuyển]!"
Ngay khi Oliver lao vào tôi với cặp vuốt, tôi niệm phép, dịch chuyển cả hai đến bức tường thành bên ngoài.
Sau cú dịch chuyển tức thời, bọn tôi đã ở vị trí cách nhau hàng chục mét.
Vừa nhìn xuống dưới vừa niệm chú, tôi nhận thấy rất nhiều người đang chiến đấu chống lại ma vật.
(Sao lại có cả loạt ma thú đi lại trên mặt đất thế kia? Lo nốt đám ma thú đó luôn vậy.)
"- [Dịch chuyển], [Thả Thiên Thạch]!"
Trước hết, tôi dịch chuyển tất cả mọi người trên mặt đất tới gần cổng thành, còn đám ma thú thì tới ngay bên dưới Oliver.
Sau đó, tôi thi triển ma pháp Cao cấp hệ Thổ, tạo nên một tảng đá lớn phía trên Oliver và để nó rơi xuống theo lực hấp dẫn.
Oliver cố gắng né tảng đá đang rơi xuống nhưng bị lực hấp dẫn toả ra từ nó kéo lại nên không làm được.
Khi cả Oliver và tảng đá đâm sầm xuống mặt đất, âm thanh chấn động khủng khiếp vang lên, để lại một miệng hố to đùng phía dưới kia.
Cú rơi vừa rồi có tạo ra xung kích cực đại, nhưng nhờ có lực hấp dẫn toả ra từ chính tảng đá đã hấp thụ bớt lực nên thiệt hại cho môi trường xung quanh đã được giảm xuống mức tối thiểu.
(Ăn nguyên đòn như này thì hẳn Oliver phải tàn tạ lắm rồi.)
Tôi vừa nghĩ thế vừa đáp xuống mặt đất.
Những người bị tôi dịch chuyển đang la ó ầm ĩ cả lên, nhưng tốt nhất là không nên dây dưa với bọn họ.
Có lẽ trong số họ có cả người quen tôi của tương lai, nhưng nán lại với họ chỉ tổ để lộ những điều không cần thiết. Tôi nên tập trung vào Oliver hơn là bọn họ.
Tảng đá đang bịt kín miệng hố kia bỗng dưng nổ tung, vỡ vụn.
Hẳn là do Oliver làm rồi. Có lẽ cậu ta vẫn chưa gục đâu.
Trong khi đó, đám ma thú may mắn sống sót sau cú [Thả Thiên Thạch] đang hùng hổ lao về phía tôi.
Tôi phi thẳng về phía miệng hố, vung kiếm lịa, chém tan tác bầy ma thú đang đón đầu tôi.
Đúng như tôi nghĩ. Oliver đang đứng ngay tâm tảng đá, bắt đầu ứa máu ra.
Cuối cùng cậu ta cũng thể hiện ra những tổn thương trên cơ thể. Những bộ phận làm từ ma lực như cánh và đuôi bắt đầu biến dạng và trở nên méo mó, dị dạng.
Tôi lập tức chữa trị cho Oliver và lao tới phía trên cậu ta để vung kiếm xuống.
Tôi định sẽ đánh gục cậu ta luôn, nhưng chắc là cậu ta vẫn còn chút sức mọn. Thanh kiếm của tôi đã bị cặp vuốt của Oliver chặn lại.
"Chậc, - [Trói]!"
Tôi trói chặt Oliver và đè cậu ta nằm xuống đất.
Tôi dựng pháp trận, nhảy lùi ra xa và thi triển ma pháp.
"[Siêu Bộc Phá], [Liên Hoàn Bộc]!"
Những vụ nổ kinh hoàng liên tục trút xuống Oliver khiến cậu ta bị thương trở lại.
Oliver đã kiệt sức, không thể tùy ý biến đổi hay hội tụ ma lực để có thể bảo vệ cơ thể khỏi những vụ nổ.
Thế nhưng, khi đã ăn chừng đấy sát thương, cậu ta vẫn gắng gượng đứng dậy được.
(Cậu ta vẫn chưa gục sao...)
Dù cảm thấy rất hãnh diện trước sự bền bỉ của thằng bạn chí cốt, việc phải tiếp tục hành xác cậu ta vẫn khiến tôi không khỏi buồn phiền.
Hít một hơi thật sâu, tôi giương kiếm lên, sẵn sàng tiếp chiêu thì Oliver đột nhiên ngã gục.
"... Gục rồi à? Không, chưa thể buông lỏng cảnh giác được. Ai mà biết cậu ta sẽ làm gì hay không một khi tỉnh lại..."
Tôi chữa trị cho Oliver trong khi đưa mắt nhìn ngó xung quanh.
Sau khi nhìn thấy một địa điểm ưng ý, tôi thi triển [Dịch chuyển] và rời khỏi lòng hố cùng Oliver, người vẫn đang bị mấy sợi xích đen kịt siết chặt.
Chaporia
Bình Luận (0)