Yuusha Party wo Oidasareta Kiyoubinbou: Party Jijou de Fuyojitsushi wo Yatteita Kenshi, Bannou e to Itaru/Chapter 123: - Vượt lên chính mìnhChapter 123: - Vượt lên chính mình
20px

Chương 114 - Vượt lên chính mình

Ngay sau hôm Luna gia nhập "Thỏ Bạc Đêm Sao", tôi đang ở tầng 30 của Đại mê cung phương Nam cùng ba nhóc đồ đệ và Luna, tạo thành một nhóm năm người.

"-- Log, là lúc này!!"

"Tớ biết rồi!"

Một ma thú dạng lợn rừng lao về phía Carol. Nhận thấy điều đó, Sophie lập tức đưa ra chỉ thị cho Log.

"[Tường đất]!!"

Hai em ấy niệm chú, dựng nên hai bức tường ngăn cách giữa Carol và con lợn rừng. Con ma thú lao tới với tốc độ quá nhanh cùng kích thước cơ thể lớn đã xuyên thủng bức tường đầu tiên nhưng quán tính đã bị giảm đi đáng kể nên bức tường thứ hai đã thành công cản nó lại.

Con lợn rừng đứng sững lại sau khi va đầu vào tường.

"-- Haaa!"

Carol bắt đầu tấn công trước cả khi con lợn rừng kịp dừng lại trước bức tường. Bằng chuyển động uyển chuyển, em ấy chém lia lịa vào chân nó bằng cặp dao găm hai bên tay.

(Ngon, mấy em ấy xử lý ổn thoả quá chừng.)

Tôi thì thào một cách hài lòng sau khi nhìn ba em ấy phối hợp.

Bọn tôi hiện đang ở trong phòng Trùm tầng 30 của Đại mê cung phương Nam. Con lợn rừng mà Sophie và hai em kia đang đánh là con Trùm của tầng này.

"Carol chuyển động vừa nhanh vừa rất chính xác. Log với Sophie thì không chỉ biết dùng dựng pháp trận song song mà còn tận dụng được cả khoảng trễ nữa. Không hổ danh là đệ tử của Orn-san ha", Luna khẽ cảm thán ngay bên cạnh tôi.

Ma pháp được thi triển bằng cách nạp ma lực vào pháp trận được dựng sẵn. Tức là ta có thể thi triển ma pháp bất kỳ lúc nào miễn là pháp trận đã hoàn thiện.

Khoảng thời gian giữa việc hoàn thiện dựng pháp trận và nạp ma lực được gọi là khoảng trễ thi triển.

Dù ai cũng có thể thực hiện khoảng trễ thi triển, nó chủ yếu là được tận dụng bởi những người thành thạo việc dựng pháp trận song song. Nếu không có khái niệm dựng pháp trận song song, ta chỉ có thể thi triển một ma pháp hoàn chỉnh cùng lúc chứ không thể tạo dựng hay thi triển hai ma pháp khác cùng lúc.

Vì thế, thành thạo dựng pháp trận song song là yếu tố cần thiết nếu muốn tận dụng khoảng trễ thi triển một cách hiệu quả.

Tuy nhiên, duy trì khoảng trễ thi triển quá lâu có thể để lại dư chấn đáng kể lên não bộ ở mức độ tương đương hoặc có khi hơn cả việc dựng pháp trận, không hiệu quả nếu liên tục lạm dụng nó. Phương pháp hiệu quả nhất là thi triển ma pháp ngay khi vừa dựng pháp trận và nạp ma lực xong, nên người ta sẽ hiếm khi mới tận dụng đến khoảng trễ thi triển.

Nhưng nó vẫn là một phương pháp sử dụng ma pháp rất tuyệt vời khi có thể giúp người dùng tùy ý thi triển các loại ma pháp khác nhau lên kẻ địch phù hợp và tình huống.

Với trường hợp của Sophie, em ấy đã quyết định là sẽ sử dụng nó ngay từ đầu. Dù đây không phải lựa chọn quá tốt, nhưng làm được như vậy là hơn cả ổn rồi.

"Tôi chỉ góp chút công khuyên nhủ vào thôi. Còn lại là do ý chí của ba em ấy hết."

"Hehe, em hiểu rồi... Nếu ba em ấy chỉ cần chịu thay đổi cách suy nghĩ nữa thôi thì chẳng bao lâu nữa là có thể trở thành những gương mặt đại diện cho mạo hiểm giả Tutril ha."

Vậy là Luna cũng đã nhận thấy rồi.

Tiểu đội 10 vẫn tồn tại một điểm yếu chí mạng...

Nhưng đó là điều mà mấy em ấy phải tự vấp ngã để rồi tự nhận ra. Lời tôi nói lúc này không khác gì nước đổ đầu vịt.

"... Phải. Càng sớm thì càng tốt, và nếu tính cả thất bại lần trước thì chắc bây giờ là thời điểm thích hợp nhất rồi."

"Thất bại nào thế?"

"À, quên mất vụ này là thông tin tuyệt mật, nên Luna không biết cũng đúng. Tầm một tháng trước, ba em ấy đã đụng độ "Amunzer."

"'Amunzer' á!? Tại sao một tổ đội tân binh lại...? Và nếu anh không phiền, em có thể hỏi anh làm sao mà mấy nhóc ấy vẫn sống sót quay về không?"

Luna tỏ ra bàng hoàng. Cũng đúng; đối với các mạo hiểm giả hạng cao, tổ chức đó chẳng là gì ngoài mối nguy hại tiềm tàng nhất.

Trong khoảng một thập kỷ qua, không còn ai thấy chúng lai vãng quanh Đại mê cung phương Nam nữa, nhưng giờ đây chúng đã trở lại. Tôi mong Hội Mạo hiểm giả sẽ công khai thông tin này, nhưng họ lại ém nhẹm chuyện đấy vì lý do nào đó không rõ.

Tôi từng cân nhắc sẽ nhờ "Thỏ Bạc Đêm Sao" công khai thông tin này, nhưng xét theo bản chất của sự việc, thông tin này sẽ gây hoang mang không cần thiết cho cả dư luận nên chúng tôi đã cho rằng cứ im lặng là vàng.

Thật ra chúng tôi đã thử lan truyền nó dưới dạng tin đồn, nhưng có vẻ nó lan không được xa cho lắm.

Đến cả Luna còn chẳng biết thì hẳn là nó đã bị dập tan như kiểu là lời vào đá ra của mấy tên đầu đường xó chợ hay có vấn đề về đầu óc rồi.

"Lũ Amunzer vốn nhắm vào tôi. Lúc đó tôi đã xoay sở đến kịp nên không ai chết, nhưng nếu tôi mà đến chậm chút nữa thôi thì..."

"Ra vậy... đó là lý do sao."

Luna gật gù.

"Phải. Nhưng ta làm được đến đó là hết đát rồi."

"Em hiểu mà. Đã vậy thì, cứ để em lo."

Luna mỉm cười đầy mưu mô. Cô nàng đang tính làm gì vậy nhỉ?

Carol thu hút sự chú ý của con lợn rừng bằng cách vừa đánh vừa chạy, còn Log thì ẩn mình trong các điểm mù của nó và tấn công bằng ngọn giáo của mình.

Sophie đứng cách xa hai em kia, sử dụng các loại ma pháp nhỏ như [Hoả tiễn] để tiếp tục yểm trợ.

Dù ba em ấy không thể gây quá nhiều tổn thương cho con lợn rừng, chiến thắng vẫn đang dần tiếp cận ba em một cách chậm và chắc.

"Mấy cậu tránh ra! Tớ dùng ma pháp Cao cấp đây!"

Carol và Log giữ khoảng cách an toàn khỏi con lợn rừng theo chỉ thị của Sophie.

"-- [Hoả thương]!!"

Khi đã xác nhận hai em kia tạo được khoảng cách an toàn, Sophie tung ra ma pháp Cao cấp của mình. Ba ngọn thương lửa xuất hiện trên không, trút xuống và xuyên thủng con lợn rừng một cách không thương tiếc.

"[Phong Đao]!"

"... [Sốc Điện]!"

Con lợn rừng vốn đã bị thương rất nặng sau khi ăn trọn ba cây thương lửa từ Sophie lại phải lãnh thêm hai đòn ma pháp khác từ Log và Carol.

Tốc độ di chuyển của con lợn rừng đã trở nên rất chậm chạp sau khi lãnh cơn mưa phép nên hoàn toàn không phải là đối thủ của ba em ấy nữa. Kế hoạch tác chiến diễn ra thuận lợi theo đúng những gì mà ba em ấy đã bàn bạc sẵn.

Dùng chút sức tàn cuối cùng của mình, con lợn rừng gầm lên và lao thẳng về phía Carol.

"Log ơi--!"

"Tớ biết rồi! -- [Sốc Điện]!"

"Đứng lại đó!"

Log sử dụng [Sốc Điện] để làm chậm tốc độ di chuyển và Sophie sử dụng [Dịch chuyển Vật thể] để khống chế hoàn toàn chuyển động của nó.

"Đủ rồi đấy, -- nằm xuống đi!"

Carol trượt chân qua lại giữa con lợn bất động, chém lia lịa vào thân nó. Hai em còn lại cũng đồng loạt trút ma pháp lên con lợn.

Sau khoảng 20 phút tiến vào phòng Trùm tầng 30, con lợn rừng khổng lồ biến thành một viên ma thạch.

"Thắng rồi!"

"Chúng ta đã làm được!"

"Yatta! Tớ nghĩ như này là chúng ta đã chứng minh được sức mạnh của cả nhóm rồi!"

Ba em ấy vỗ tay ăn mừng cho chiến thắng Trùm tầng 30 của cả nhóm.

Tốt thật đấy. Dù khả năng ba em ấy thừa sức dành chiến thắng gần như là tuyệt đối rồi nhưng vẫn có thể xảy ra sự cố gì đó. Cuối cùng thì tôi cũng có thể thư giãn rồi.

Đã vậy thì ---

"... Sao thế Orn-san?

Luna lo lắng hỏi khi cảm nhận được tâm trạng thất thường của tôi.

Trong vụ Hướng dẫn Khai phá, một con Trùm tầng Sâu đã đột nhiên xuất hiện sau trận đánh trùm tầng. Lý do cho việc đó là do Tổ đội Dũng sĩ đã sử dụng [Cánh cửa Vô định].

Tôi đã đồng tình với lý do đó. Tuy nhiên, sau sự cố Làn sóng Ma thú vừa rồi, không thể vô tư mà bỏ qua khả năng do con người gây ra nữa.

Dù khả năng tiếp diễn là rất thấp nhưng cảnh giác cũng không thừa. Giờ đây, mọi thứ dường như vẫn ổn, tạm thời chưa cần phải quá lo lắng.

"... Không, không có gì. Lại chỗ mấy em ấy thôi."

Tôi hạ thấp cảnh giác và khẽ mỉm cười với Luna.

"-- Sensei, tụi em thắng rùi đoá!"

Carol là người đầu tiên để ý tụi tôi lại gần. Em ấy vừa chạy tới vừa cười thật tươi và ngỏ ý muốn được xoa đầu.

"Ừ, anh thấy rồi. Mấy đứa phối hợp ăn ý lắm. Tuyệt đấy."

Tôi khen Carol rồi xoa đầu em ấy.

"Hehe~"

Sau khi buông tay khỏi đầu Carol, tôi quay sang xoa đầu Sophie và Log, hai đứa vừa mới lại gần.

"Hai em cũng làm tốt lắm. Trận vừa rồi gần như là hoàn hảo rồi."

"A, cảm ơn anh..."

Sophie đỏ mặt thẹn thùng, mỉm cười ngượng nghịu rồi cúi mặt xuống.

"Không, mục tiêu của ta vẫn còn xa lắm. Chúng mình không thể thoả mãn chỉ vì một chiến thắng như vậy nếu muốn đuổi kịp sư phụ đâu!"

Dù rất vui, Log vẫn cố gắng che giấu nó một cách vụng về và có phần hài hước.

"... Vậy, anh sẽ đánh giá tổng quan cho ba đứa sau, giờ cứ xuống tầng 31 trước đã nhé."

Tôi nói với ba em ấy trong khi nhìn về phía lối đi dẫn xuống tầng 31, nơi đã được khai thông bởi chính nỗ lực của tụi nhỏ.

"""Vâng ạ!"""

Sau khi đặt chân xuống tầng 31, cả nhóm trở lại lối vào mê cung thông qua viên pha lê và quay về trụ sở bang hội.

"Chúc mừng ba đứa vì đã đến được tầng 31. Các em từ giờ sẽ là các mạo hiểm giả chính quy của 'Thỏ Bạc Đêm Sao', mọi hoạt động sẽ đi kèm với nhiều trách nhiệm hơn nữa. Anh biết là mấy đứa đã rõ điều này rồi, nhưng hãy luôn nhớ rõ lời anh dặn nhé."

Ba em ấy gật đầu nghiêm túc trước lời căn dặn của tôi.

"Tiếp đến là đánh giá tổng quan về trận chiến vừa rồi nhé. Tôi muốn nghe cảm nhận của Luna. Cậu suy nghĩ gì về trận chiến của mấy nhóc ngay trong lần đầu tiên đồng hành này?"

"Etou... Em nghĩ sẽ rất lãng phí nếu cứ xếp ba em ấy vào nhóm tân binh. Từ kỹ năng cho đến cách xử sự và khả năng phối hợp - tất cả đều vượt xa một tổ đội hạng C. Các em ấy đã có thực lực ngang ngửa một tổ đội hạng A, có thể khám phá các tầng thuộc tầng Sâu rồi."

Ba nhóc tì mỉm cười hạnh phúc khi được nghe đánh giá tích cực từ Luna.

Thế nhưng, vẻ mặt nghiêm túc của Luna vẫn không suy chuyển.

"-- Thường thì chị chỉ nói đến đây thôi. Vì nói ra chuyện này với một tổ đội vừa hân hoan chào đón mình thì không hay lắm, nhưng bởi chúng ta là đồng đội, chị thấy việc nói thẳng ra chuyện này là điều hết sức cần thiết. Chị hỏi một câu: Mục tiêu của tổ đội này là gì?"

Luna đặt ra câu hỏi cho ba em ấy.

"Mục tiêu riêng từng đứa thì khác nhau, còn mục tiêu chung là chinh phục Đại mê cung phương Nam ạ!"

Log đại diện cả nhóm đáp lại. Nhìn vào vẻ mặt của Sophie và Carol thì chắc chắn đây cũng là suy nghĩ chung của hai em ấy. 

"Thế à. Vậy thì để chị nói thẳng ra nhé. Hồi nãy Orn-san có nói màn thể hiện của ba đứa gần như là hoàn hảo rồi. Các em thật sự tin vào những lời đó sao? Với chị ấy, thì chỉ vừa suýt soát đạt thôi. -- Orn-san này, anh thật sự quá dễ dãi khi đánh giá cao các em ấy như vừa rồi đấy."

Luna hướng ánh mắt của mình về phía tôi.

(... À, thế nên hồi nãy Luna mới bảo là "Cứ để cho em". Cơ mà mình đâu mời Luna vào tổ đội này để đóng vai phản diện nhỉ?)

Tôi vốn đề nghị Luna vào tổ đội này là để bù đắp những thiếu sót còn lại vì cô ấy sở hữu ma pháp tinh linh cực kỳ hữu ích.

Dù lúc này ba em ấy vẫn còn kém xa so với Luna, nhưng tôi tin chắc rằng bộ ba này sẽ có thực lực ngang ngửa Đơn vị 1 trong tương lai.

Mục đích ban đầu của tôi là đưa một người với sức mạnh vượt trội vào tổ đội. Có thể nói Luna đang ở trong tình thế khá khó xử. Có lẽ tôi nên xem lời cô ấy vừa nói là cách cô khẳng định vị thế của bản thân mình.

Nếu Luna có thể đưa ra những lời nhận xét sắc bén với tư cách là một mạo hiểm giả dày dặn kinh nghiệm, mà vẫn được chào đón nồng nhiệt thì quá tốt. Nhưng nếu vì thế mà cô ấy bị ghét hay giữ khoảng cách thì tôi  sẽ có vai trò hoà giải, trong khi cô ấy sẽ tiếp tục làm một nhà phê bình nghiêm khắc, chỉ ra thiếu sót để ba em ấy biết cách khắc phục.

Tôi không muốn Luna rơi vào tình cảnh bị ba em ấy ghét bất kể có là thế nào, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Luna, tôi đã hiểu ra rằng: cô ấy sẵn sàng chấp nhận việc mình bị ghét.

Hơn nữa, nếu những lời chỉ trích này có thể mang lại kết quả tích cực, biết đâu mọi vướng mắc nãy giờ của tôi sẽ được giải quyết luôn thì sao.

-- Điều mà tổ đội 10 còn thiếu là "ý chí vượt qua tôi".

Ba em ấy tin rằng theo kịp tôi là chuyện bất khả thi. Cũng đúng, với các tân binh thì một mạo hiểm giả hạng S đúng là hình mẫu hết sức xa vời.

Rất ít ai dám nghĩ rằng mình có thể vượt qua một mạo hiểm giả hạng S khi còn là tân binh. Tuy nhiên, nếu cứ giữ vững lập trường như vậy thì đi xuống các tầng sâu hơn và thành công chinh phục mê cung sẽ là điều không thể.

Bởi lẽ, đến cả các tổ đội hạng S hiện tại còn chưa thể chinh phục Đại mê cung phương Nam kia mà. Chỉ có một nhóm với sức mạnh hơn hẳn cả tổ đội hạng S mạnh nhất hiện tại mới có thể làm được điều đó.

Nếu là thế, tôi phải tôn trọng chủ ý của Luna. Thật ra, chỉ tinh thần đoàn kết thôi thì vẫn chưa đủ để tiến xa hơn. Đây là dịp hoàn hảo để đánh giá lại mục tiêu của tổ đội 10.

"Thế ư? Ba em ấy cố lắm rồi mà. Trận vừa rồi tốt quá sức mong đợi luôn ấy chứ."

"Vậy cứ như trận vừa rồi mà xuống các tầng Sâu chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?"

"... Không dám phản đối ạ."

"Hiểu rồi chứ. Nếu mục tiêu của cả nhóm chỉ dừng lại ở mức đi xuống được tầng Sâu, chị sẵn sàng cho ba đứa ăn trọn điểm tuyệt đối. Nhưng, nếu mấy đứa muốn đi xuống tầng sâu nhất và chinh phục mê cung thì đừng có thoả mãn với trận chiến vừa rồi."

Luna cất cao giọng, quay lại nhìn ba em ấy.

"-- Các em có quyết tâm vượt qua Orn-san không?"

"Chuyện đó--"

"Không thể à? Qua cuộc trò chuyện ngày hôm qua, chị biết rõ mấy đứa xem Orn là một hình tượng xa vời rồi. Đến cả với những hạng S như bọn chị, Orn-san vẫn là một người cực kỳ phi thường. Các em nghĩ thế cũng không phải là lạ."

"""..."""

"Nhưng các em không nhận ra sao? Mục tiêu mà ba đứa đặt ra là chinh phục Đại mê cung phương Nam, thứ mà ngay cả một mạo hiểm giả mạnh mẽ như Orn-san còn chưa thể làm được."

"""--!"""

"Với cái nỗ lực yếu đuối khi không dám vượt qua Orn-san đó thì việc chinh phục Đại mê cung phương Nam chỉ là ước mơ hão huyền thôi."

Cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Luna cố tình nhấn mạnh sự thật rằng Sophie và hai em kia đang né tránh thực tế.

(Để xem mấy em ấy sẽ đáp lại Luna như nào. Phản ứng của chúng sẽ quyết định cách mình sẽ dùng để đào tạo trong tương lai. Nhưng mình vẫn sẽ tuyệt đối tôn trọng mong muốn của ba em ấy.)

Sau một khoảng lặng dài,

"V-vâng, em--!"

Thật đáng ngạc nhiên, Sophie là người đầu tiên lên tiếng chứ không phải là Log như mọi khi.

"--- Em vẫn luôn tin chắc rằng việc vượt qua Orn-san là chuyện viển vông. Em đã được anh ấy cứu giúp vô số lần và chứng kiến phép màu anh ấy tạo nên hết lần này đến lần khác... vẫn luôn tin rằng 'mình hoàn toàn không có cửa để so với người này'..."

"..."

"Tuy vậy, những lời của chị đã giúp em nhận ra một điều. Em muốn mình có thể ở bên hỗ trợ Orn-san khi anh ấy gặp khó khăn. Em đã hiểu rằng mình sẽ không thể cứu giúp anh ấy nếu chỉ biết lon ton theo sau. - Thế nên, em phải vượt qua Orn-san!"

"Nếu mục tiêu là chinh phục Đại mê cung phương Nam, thứ mà đến cả sư phụ của hiện tại còn chưa làm được thì em phải vượt qua sư phụ. Dù đã đặt mục tiêu nhưng tụi em vẫn chưa hiểu rõ toàn bộ bản chất của nó. Tụi em đã hiểu không thể chinh phục Đại mê cung chỉ bằng cái quyết tâm nửa vời này. Em muốn được trở thành mạo hiểm giả vĩ đại nhất, để có thể tự hào khoe rằng việc những người trong làng đã gửi gắm em đến đây là lựa chọn hoàn toàn sáng suốt. - Em nhất định sẽ vượt qua sư phụ!"

"Anh đã từng nói 'một ngày nào đó' đúng không ạ? Khoảnh khắc đệ tử vượt qua sư phụ chính là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đối với anh ấy. Em cũng muốn được tận hưởng khoảnh khắc đó nữa. Vì khi khoảnh khắc ấy đến, em nghĩ sư phụ sẽ nở nụ cười rạng rỡ nhất với tụi em. Thế nên, để được chiêm ngưỡng nụ cười ấy, em cũng sẽ cố gắng vượt qua sư phụ!"

Tôi có thể cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của ba em ấy. Bọn trẻ vốn đã quyết tâm sẽ trở nên mạnh mẽ hơn sau khi bị đám Amunzer đánh bại, và giờ là cả vượt qua tôi nữa.

"Ừm, ta hãy cùng nhau mạnh mẽ hơn nhé các em. - Em cũng chưa thoả mãn với bản thân hiện tại đâu. Em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nữa và vượt qua Orn-san", Luna mỉm cười ấm áp với tôi.

(Cảm ơn Luna. Cậu đã thay đổi của bọn trẻ rồi. Mấy em ấy sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nữa kể từ bây giờ... Mình cũng không thể thua mấy em ấy được.)

"Anh đã nói với mấy đứa hồi nãy rồi đấy, mọi hành động của các em sẽ đi kèm với nhiều trách nhiệm lớn lao hơn. Anh sẽ không để mấy đứa vượt qua anh một cách dễ dàng đâu."

Tôi không thể mãi chìm trong chán nản chỉ vì thua Oliver được. Để tiếp tục là rào cản lớn nhất trên con đường phát triển của mấy em ấy, tôi cũng phải cố gắng tiến lên phía trước và vượt lên chính mình---!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...