Yuusha Party wo Oidasareta Kiyoubinbou: Party Jijou de Fuyojitsushi wo Yatteita Kenshi, Bannou e to Itaru/Chapter 128: - Khởi đầu của hỗn loạnChapter 128: - Khởi đầu của hỗn loạn
20px

Chương 119 - Khởi đầu của hỗn loạn

Vào một ngày tháng 9 năm 629 Thánh Nguyên. 

Phòng hội nghị, nơi các nhân vật quyền lực hàng đầu Đế quốc Saubel đang tụ họp bị bao phủ bởi bầu không khí nặng nề.

"Lúc này thì vẫn còn ém nhẹm được, nhưng kiểu gì ít lâu nữa thì mọi chuyện cũng sẽ bại lộ thôi..."

"Phải. Rốt cuộc bọn chúng đang nhắm đến điều gì vậy... ! Simon! Đã tìm ra bọn ngốc đi khám phá mê cung chưa?"

"Xin lỗi. Chúng tôi đã dốc hết sức vào việc điều tra rồi, nhưng..."

Đế quốc Saubel đang đứng trước nguy cơ thiếu hụt ma thạch.

Cách đây khoảng nửa năm, sau khi Đại mê cung phương Tây bị chinh phục, nguồn cung nguyên liệu mê cung trở nên rất dồi dào. Tuy nhiên, vì mê cung đã bị chinh phục nên toàn bộ ma thú biến mất, dẫn đến việc mất đi nguồn cung ma thạch.

Dẫu vậy, nhờ vào lãnh thổ rộng lớn với vô số mê cung nhỏ hơn nằm rải rác khắp nơi. Mọi người đều hy vọng rằng nguồn ma thạch đến từ các mê cung này vẫn đủ để đáp ứng nhu cầu tiêu hao ngắn hạn.

Thế mà, đến dạo gần đây, một chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra: từng mê cung một đều lần lượt bị chinh phục. Nói cách khác, ma thú sẽ không xuất hiện trong các mê cung đó nữa, và những nơi được sử dụng làm mỏ ma thạch đang dần dần biến mẩt.

Hơn thế nữa, vì Đại mê cung phương Tây đã bị chinh phục, các mạo hiểm giả vốn chủ yếu hoạt động tại Đế quốc đã ào ạt tràn sang những quốc gia khác với số lượng lớn, khiến nguồn cung ma thạch vốn đã hạn chế  nay càng hạn chế hơn vì không còn nhiều người đi xuống mê cung.

Ma thạch là nguồn nhiên liệu không thể thay thế trong cuộc sống hàng ngày. Nếu nguồn cung ma thạch cứ tiếp tục giảm, ắt hẳn giá ma thạch trên thị trường sẽ tăng cao, khiến nhóm người có thu nhập thấp không thể tiếp cận chúng, phải sống mà không có ma cụ hỗ trợ.

Dù con người có thể dễ dàng thích nghi với cuộc sống ngày một đủ đầy, nhưng để thích nghi với cuộc sống ngày một tụt hậu thì là chuyện khác. Khi mất đi cuộc sống sung túc vốn có, bất mãn sẽ càng dâng cao, khiến tình hình vốn đã tồi tệ sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.

Dân chúng bất mãn có thể dẫn đến suy giảm năng suất lao động, cuối cùng là sẽ ảnh hưởng đến sức mạnh quốc gia. Thiếu hụt ma thạch không phải là chuyện có thể nhắm mắt cho qua.

Mọi người ở đây đều nhận thức được sự thật nghiệt ngã này. Mặc cho bầu không khí nặng nề, ai nấy đều đang điên cuồng động não, vạch ra đủ điều để giải quyết tình hình hiện tại.

Dù mỗi người đều đã có một ý tưởng trong đầu, không ai sẵn lòng - , không, không thể - lên tiếng.

"Ta có nên cân nhắc phương án nhập khẩu từ nước ngoài không ạ... ?"

Không thể chịu được sự tĩnh mịch của cuộc họp thêm nữa, một người tham dự khá trẻ tuổi đã gom dũng khí, giơ tay lên và rụt rè hỏi.

"Ý ngươi nói là muốn chúng ta phải cúi đầu phụ thuộc à?"

Vị Hoàng đế, Helmuth Lutz Kreuzer, người vốn lặng lẽ quan sát cuộc họp lên tiếng đáp lại câu hỏi vị viên chức kia.

"K-không ạ... Đó không phải là ý thần... Nhưng, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như này, Đế quốc chúng ta sẽ..."

Dưới ánh nhìn sắc lẹm của Hoàng đế, vị viên chức trẻ tuổi tuy vã mồ hôi lạnh như tắm nhưng vẫn tiếp tục nói lên ý kiến của mình vì lo lắng cho đất nước.

"Dù có thiếu ma thạch, Đế quốc chúng ta cũng không thể nào trở nên suy yếu được đúng không?"

"V-vâng, đương nhiên là không thể suy yếu được! Nhưng-"

"Đủ rồi. Nếu ngươi đã hiểu thì không cần phải ngửa tay xin viện trợ nước khác nữa."

"..."

Sau lời cuối cùng của Hoàng đế, bầu không khí trong căn phòng họp càng trở nên nặng nề hơn, và chẳng còn ai khác dám mở miệng.

"Chẳng ai trong các ngươi nảy ra được ý kiến nào nên hồn à?"

Giọng điệu thất vọng của Hoàng đế vang lên trong căn phòng họp tĩnh mịch.

"Hoàng đế à, ngài có giải pháp gì rồi sao?"

Một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh Hoàng đế - Tể tướng Rank Tulares - cất giọng hỏi.

"Đương nhiên rồi. Lạ thật, chẳng ai trong số các ngươi nghĩ đến cách đó à  - Nếu không có thì phải lấy từ những nơi đã có sẵn. Đơn giản mà, phải không?"

"Hoàng đế à, nếu được phép, việc điều động quân đội sẽ cần một lượng rất lớn ma thạch. Không như thời bình, chúng ta lúc này không đủ ma thạch để dùng vào mục đích này.

Rank lên tiếng phản bác đề nghị của Hoàng đế. Là một Tể tướng tin cậy của Hoàng đế, Rank không hề tỏ ra nao núng như vị quan chức trẻ ngồi dưới kia.

Sự xuất hiện của ma cụ đã mang lại rất nhiều lợi ích, không chỉ gói gọn trong lĩnh vực đời sống sinh hoạt. 

Một trong những lợi ích nổi bật nhất đó chính là sự phát triển của các loại vũ khí ma pháp - ma khí.

Ở các cuộc chiến tranh trong quá khứ, việc tàn sát lẫn nhau bằng ma pháp không phải là điều gì xa lạ. Tuy nhiên, ma pháp phụ thuộc vào khả năng của người thi triển, khiến người ta phải cân nhắc giữa lợi ích trên và rủi ro khi mất đi một pháp sư giỏi, dù việc này rất hiếm khi xảy ra trong suốt chiều dài lịch sử.

Sự ra đời của ma khí đã thay đổi việc này một cách đáng kể. Bởi ma khí có thể được kích hoạt bởi bất kỳ ai với ma thạch nên rủi ro mất đi một chiến binh mạnh mẽ đã giảm đi đáng kể.

Trong cuộc chiến tranh phương Bắc xảy ra tại phía Bắc lục địa cách đây 60 năm, các ma khí đã gây nên sự huỷ diệt tàn khốc chưa từng có. Kể từ đó, các quốc gia đã ráo riết chạy đua vũ trang, phát triển ma khí, và may mắn thay, việc này đã được xem như là một biện pháp răn đe, tạo nên nền hoà bình tạm thời trong suốt 60 năm qua. [note86851]

"Hưm, đương nhiên là ta biết chuyện đó chứ. Nhưng chẳng phải Đế quốc ta còn sở hữu chiến lực mạnh hơn hẳn mớ ma khí sao? - Là thằng con trai Felix khờ khạo của ta đấy."

Tuyên bố đanh thép của Hoàng đế đã gây nên xôn xao khắp căn phòng họp.

Lý do vì sao Felix Lutz Kreuzer, Hoàng tử của Đế quốc Saubel được gọi là "Dũng sĩ" là bởi cậu đã bảo vệ Đế đô trước đợt xâm lăng lớn chưa từng có của ma thú cách đây hai năm. Hơn thế nữa, việc chinh phục Đại mê cung phương Tây cùng các thành công trong công tác ngoại giao đã giúp cậu nhận được sự ủng hộ rất lớn đến từ mọi người xung quanh.

"Hoàng tử Felix á?"

"Ừ. Dù cho có hàng trăm lính mang ma khí cùng xông lên, chúng cũng không thể gây nổi một vết xước lên thằng bé. Nó là chiến binh với sức mạnh vô song. Nếu ta không đưa thằng bé ra lúc này thì khi nào mới được? Ta sẽ cử Felix và tay cận vệ của nó tới các quốc gia có mê cung. Khi đã chiếm được nguồn cung ma thạch ổn địng, ta sẽ sử dụng chúng làm bàn đạp cho các cuộc xâm lược tiếp theo - Rank, nơi nào sẽ là nơi phù hợp nhất để chúng ta cử thằng bé tới?"

"... Nếu là thế thì nơi phù hợp nhất sẽ là lãnh địa Regurif của Vương quốc Nohitant, toạ lạc tại phía nam dãy núi Cyro. Theo tin tức nhận được từ phía tình báo, một mê cung mới xuất hiện dạo gần đây. Ngoài ra, Vương quốc Nohitant còn sở hữu Đại mê cung phương Nam, nên nếu ta có thể xâm lược và tàn phá Vương quốc, quyền kiểm soát Đại mê cung phương Nam sẽ thuộc về tay chúng ta ạ."

"... Chốt vậy nhé. - Triệu tập Felix đi!"

- Và thế là, mọi chuyện đã bắt đầu bằng quyết định vội vàng của lão Hoàng đế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nghe cứ như dùng vũ khí hạt nhân để răn đe nhỉ, rồi còn chạy đua vũ trang thì giống chiến tranh lạnh

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...