Chương 121 - Ki
"Suy đồi nhân tính á?"
"Dùng từ 'nhân tính' chắc là hơi quá rồi."
"Ý anh là... ? Chẳng phải ma pháp bổ trợ là thứ giúp chúng ta vượt khỏi giới hạn thông thường sao?"
Luna phản bác khẳng định lạ lẫm của tôi bằng hiểu biết thông thường. Tôi cách đây ít lâu hẳn là cũng sẽ làm thế.
"Đúng vậy. Ma pháp bổ trợ đúng là cực kỳ tiện lợi và nếu chỉ dùng tạm thì chẳng có vấn đề gì hết..."
"Em xin lỗi Orn-san. Em không hiểu ý anh muốn nói ở đây là gì."
"Cậu thử nghĩ xem, tại sao chúng ta lại có thể thích nghi với thể trạng được tăng cường gần như ngay lập tức khi nhận hiệu ứng từ phép bổ trợ thế...?"
Thử minh hoạ bằng số liệu, nếu một người có sức mạnh đâu đó khoảng 10 điểm đột nhiên bị tăng lên 20 đến 30 điểm bởi ma pháp bổ trợ thì hẳn là họ sẽ cảm thấy choáng ngợp bởi sự thay đổi chóng vánh này. Nhưng trong thực tế, ai nấy cũng có thể thích nghi với hiệu ứng từ ma pháp bổ trợ ngay lập tức mà không gặp vấn đề gì. Rõ ràng là cực kỳ bất thường.
Nếu ta giả định rằng giới hạn chịu đựng của con người là 100 điểm thì 20, 30 điểm đúng là không ăn nhằm gì. Nói thế nghe cũng hợp lý hơn.
"... Anh nói thế em mới để ý. Khái niệm 'ma pháp bổ trợ tăng cường mọi khả năng' hiển nhiên đến nỗi em chưa từng mảy may nghĩ đến dù chỉ một chút. Nhưng tại sao nó lại khiến nhân cách chúng ta trở nên suy thoái?"
"Giả thuyết của tôi là đây, ta dùng số cho dễ hình dung nhé: thuở xưa nhân loại từng có khả năng tăng cường thể chất từ 10 đến 100 điểm. Nhưng đến một thời điểm nhất định nào đó, nhân loại đã đánh mất khả năng này và chỉ có thể dùng một phần mười sức mạnh ban đầu, tức chỉ là 10 điểm thôi. Thế rồi, người ta đã tìm ra cách để tăng cường thể chất lên 20 hoặc 30 điểm và dần dà trở nên phổ biến giống như ngày nay."
"Những cách đó chính là sáu loại ma pháp bổ trợ chúng ta đang sử dụng đúng không anh?"
"Ừm. Sáu loại ma pháp này vẫn còn tuổi đời rất ngắn trong giới ma pháp. Nếu ban đầu nhân loại có thể đạt tới 100 điểm nhưng giờ lại phải giới hạn trong mức 20 đến 30 điểm, nếu không phải là suy đồi, hay thoái hoá thì là gì nữa. Nghe ảo thật nhỉ? Tôi biết giả thuyết này còn rất nhiều lỗ hổng, ví dụ như tại sao nhân loại lại đánh mất khả năng đó."
"Giả thuyết này đúng là mơ hồ thật. Nhưng hẳn là phải có lý do gì đó mới khiến anh phải nghĩ theo cách này nhỉ?"
"Không... tôi không thể đưa ra bằng chứng nào đủ sức thuyết phục để củng cố lập luận vừa rồi."
Tôi nặn ra được giả thuyết trên từ việc chiêm nghiệm lại những gì đã học được về "Ki".
Vào cái ngày tôi đến gặp lão Hầu tước Forgas mất trí nhớ, tôi có nhờ Haruto-san dạy "Ki". Anh ấy đã chấp thuận và dạy cho tôi kể từ hôm đó cho đến ngày tôi rời Tutril.
Ki là luồng năng lượng ẩn chứa bên trong cơ thể. Bằng cách chủ động luân chuyển và kích hoạt nó, một người có thể tự mình tăng cường năng lực thể chất.
Dù Haruto-san không nói ra toàn bộ, nhưng từ những gì tôi chiêm nghiệm được, Ki không chỉ có mỗi tác dụng tăng cường thể chất con người. Việc anh ấy phá nát vũ khí của đối phương trong Giải đấu Võ thuật có khả năng là nhờ những ứng dụng khác của Ki.
Giờ đây, khi đã hiểu rõ hơn về Ki, tôi mới nhận ra Haruto-san điêu luyện tới mức nào khi có thể dùng nó để phá nát vũ khí. Tôi của hiện tại không thể nào giải phóng Ki ra khỏi cơ thể.
Tôi đã rất kinh ngạc khi được biết đến Ki. Cả sáu loại ma pháp bổ trợ và Ki đều có khả năng tăng cường thể chất - cũng chính là điểm chung giữa chúng dù ban đầu tôi từng cho rằng chúng là hai thứ hoàn toàn khác biệt. Thế nên tôi tin rằng, việc kết hợp ma pháp bổ trợ với Ki sẽ giúp tôi có khả năng cường hoá thể chất vượt trội hơn nữa.
Đồng thời tôi cũng ngộ ra rằng chúng đều là một thứ, chỉ khác ở phương thức tiếp cận mà thôi.
Sáu loại ma pháp bổ trợ cơ bản hoạt động bằng cách sử dụng pháp trận và ma lực để cưỡng chế kích hoạt Ki của mục tiêu, từ đó có thể cường hoá thể chất.
Tuy việc cưỡng chế kích hoạt Ki thông qua ma pháp không gây ảnh hưởng tới cơ thể con người nhưng nó sẽ không mang lại hiệu quả đáng kể. Chủ động kích hoạt Ki bên trong cơ thể mình vẫn mang lại hiệu quả rõ rệt hơn.
Ngay cả với một Phù phép gia tài năng như Selma cũng chỉ có thể tăng cường thể chất lên mức tối đa là 50 trên 100 điểm.
"Anh dựa vào đâu mà lại đưa ra được giả thuyết vừa rồi thế?" Luna nghiêng đầu hỏi với vẻ tò mò.
"Tôi xin lỗi, tôi chỉ có thể nói đến chừng này thôi. Tôi không thể đi sâu hơn được nữa", tôi nói với Luna trong khi nhớ lại cuộc trao đổi với Haruto-san.
◇◇◇
"Orn, tôi sẽ truyền dạy Ki cho cậu bởi đây là do đích thân cậu yêu cầu. Nhưng cậu phải hứa với tôi một điều. Nếu cậu dám nuốt lời thì tôi sẽ không dạy cho cậu đâu."
Haruto-san nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"... Miễn là không phải chuyện gì quá sức phi lý thì tôi sẽ cố gắng hết sức để giữ lời. Thế điều kiện anh muốn đưa ra là gì?"
Tôi đáp lại gần như ngay tắp lự, nhưng Haruto-san vẫn cứ trầm ngâm một hồi lâu, nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Rồi anh ấy mới gật đầu một cách hài lòng.
"Cái này đến đứa trẻ con cũng thừa làm được. - Không được kể ra Ki cho bất kỳ ai khác. Nếu để tôi phát hiện ra cậu bép xép linh tinh thì không chỉ mỗi mình cậu mà bất kỳ ai đã được nghe từ miệng cậu cũng sẽ do đích thân tôi khử sạch."
Ánh mắt Haruto-san ngập tràn sát khí. Rõ ràng là anh ấy đang cực kỳ nghiêm túc. Nếu tôi dám nuốt lời thì chắc chắn Haruto-san sẽ truy cùng diệt tận thân tôi.
"Nếu đó là điều kiện thì tôi đồng ý, nhưng tại sao chứ? Tôi vẫn chưa biết rõ về Ki lắm, nhưng trông nó có vẻ rất hữu ích. Công khai kỹ thuật này chẳng phải sẽ tốt hơn nhiều sao?"
"Không đơn giản như cậu nghĩ đâu. Chỉ cần hứa với tôi là cậu không bô bô Ki ra ngoài là được."
"... Được rồi. Tôi hứa sẽ không kể Ki cho bất cứ ai khác."
"Tốt. - À, tôi mệt rồi. Tôi chẳng thích bầu không khí nghiêm túc chút nào; ngột ngạt đ*o chịu được. Cứ xoã đê Orn."
Haruto tỏ ra hài lòng, thay luồng sát khí tràn ngập bằng vẻ ngoài hài hước thường ngày.
"Ự..."
Tôi nghệt mặt thất thần vì không thể theo kịp sự chuyển biến quá đỗi chóng vánh của Haruto-san.
"Hửm? Vẻ mặt như cắn phải bọ xít đó là sao vậy?"
"Vì anh có bộ mặt quá tương phản chứ sao nữa!"
"Hahaha! Đúng là phản ứng đầy hoài niệm! Kathy và Huey cũng có vẻ mặt y như cậu hồi bọn này mới gặp nhau! Maa, cứ làm quen dần đi là vừa. Tôi thuộc tuýp người khá thoáng tính mà."
Haruto-san bật cười khanh khách.
Dù chưa học được gì nhưng oải quá đi mất...
◇
"Hừ..."
Vài ngày đã trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu theo học Ki từ Haruto-san, và tôi đã thành công kích hoạt và luân chuyển năng lượng ra khắp cơ thể. Khổ nỗi tôi vẫn phải dồn toàn bộ tâm trí để có thể duy trì nó, gây khó khăn trong việc di chuyển cơ thể theo ý muốn.
Chứng tỏ tôi cần phải luyện tập thêm để có thể tự do di chuyển trong khi duy trì trạng thái này.
"Uầy... mới học được vài hôm thôi mà tiến bộ đến chừng này rồi à. Thật ấn tượng."
Haruto-san bày tỏ sự ngưỡng mộ khi chứng kiến thành quả của tôi
"... Không, chừng này vẫn chưa ăn nhằm gì đâu. Tôi cần phải thạo đến mức đủ để sử dụng được trong thực chiến."
Khi tôi đáp lại lời nhận xét của Haruto-san, tôi cảm thấy Ki trong cơ thể cứ như đang tan theo làn sương vậy. Nếu tôi không thể duy trì nó ngay cả trong cuộc trò chuyện bâng quơ như này thì đúng là không ổn chút nào.
"Ôi dời, thế này thì hơn cả đủ ấy chứ. Thường thì người ta sẽ phải mất vài tháng để thạo Ki đấy. Không hổ danh là mạo hiểm giả mạnh nhất Tutril-"
"Mạo hiểm giả mạnh nhất Tutril á? Cái đó thì liên quan gì đến chuyện này?"
"Chịu, ai mà biết."
Haruto-san vẫn tỏ ra vô tư lự như ngày nào...
"Tôi lâu giờ luôn như này mà. Tôi nghĩ mình khá ổn trong việc nắm bắt vấn đề cốt lõi. Tôi có thể nắm vững các kỹ năng một cách nhanh chóng nếu chúng chỉ mới nằm ở mức sơ đẳng. Nhờ thế mà đồng đội tôi từng gọi tôi là tên 'đa tài nửa vời' suốt ngày."
"'Đa tài nửa vời' hả...? Cậu còn khoe ra cho được à?"
"Ồ, anh mà lại phản ứng như này à?"
Trò chuyện với Haruto-san mang lại cảm giác rất riêng, khác hẳn so với bất kỳ ai khác. Việc bắt nhịp "tần số" để mở chuyện rất dễ dàng, có lẽ bởi anh ấy biết cách tôn trọng quyền riêng tư và không để mình dấn quá sâu vào chuyện cá nhân của tôi.
Bởi tôi có thể thoải mái trò chuyện với anh ấy nên thỉnh thoảng tôi có đùa cợt chút.
"Ầy, giá mà tôi có gì đó để khoe khoang như cậu thì tốt biết mấy!"
"Mà nhân tiện, có chuyện này tôi đang thắc mắc."
"Hửm? Là gì thế?"
"Anh không muốn truyền bá Ki rộng rãi đúng không? Thế thì, vì cớ chi mà anh lại quyết định dạy cho tôi? Tôi rất cảm kích vì chuyện đó, nhưng mà..."
"... Chỉ là trực giác thôi."
Haruto-san đáp lại sau một khoảng lặng ngắn, đúng chuẩn phong cách thường ngày của anh ấy.
Từ phản ứng này, xem ra có lý do nào đó mà anh ấy không thể tiết lộ hay chia sẻ. Đúng như tôi nghĩ, có vẻ Haruto-san đã đặt ra những tiêu chí riêng để truyền bá Ki cho một ai đó, và hẳn là tôi đã đáp ứng chúng để được dạy.
"Anh biết gì không Haruto-san? Anh kín kẽ kinh khủng khiếp."
"Hê, cậu biết gì không Orn? Bí ẩn làm nên sự quyến rũ của một người đàn ông đấy, cậu thấy thế nào?"
"Cái đó thì còn tùy vào từng người nữa..."
"Chi tiết quan trọng làm gì..."
Và thế là, bọn tôi tiếp tục trò chuyện qua lại vui vẻ với nhau trong khi luyện tập Ki vào những ngày cuối cùng trước khi rời khỏi Tutril.
◇
Tôi cảm thấy mình đang nhớ lại những chuyện không đâu...
Dạo gần đây tôi đã học được kha khá thứ về Ki. Tôi vẫn chăm chỉ luyện tập kể từ ngày khởi hành.
Cho tới tận vài ngày trước, khi ngồi trên xe ngựa, tôi đã có thể duy trì trạng thái kích hoạt của Ki trong khi làm những việc khác như chuyện trò hay đọc sách. Tất cả đều là nhờ nỗ lực luyện tập không ngừng nghỉ.
"Xin lỗi vì đã lôi chuyện tào lao như vậy ra nói. Cứ quên những gì tôi vừa nói đi; chỉ là do tôi suy diễn quá mức thôi."
Tôi xin lỗi Luna vì đã đưa ra giả thuyết vô căn cứ. Vì không được tiết lộ Ki ra ngoài nên tốt nhất là đừng lôi chuyện này ra bàn bạc nữa.
"Orn-san, anh có tin vào chuyện ấy nếu có ai đó nói rằng thế giới đã thay đổi quá nhiều so với trước đây, nhiều đến mức anh sẽ ghét nó ngay lập tức không?"
"... Hể?"
Tôi chỉ biết thốt ra thứ âm thanh ngớ ngẩn khi nghe thấy câu hỏi ngoài dự đoán của Luna.
Dù tôi có ghét thế giới này hay không thì việc thế giới này đã thay đổi nhiều so với quá khứ là điều hiển nhiên. Khoa học - công nghệ tiến bộ, bao gồm cả ma cụ, thứ thay đổi cách sống của con người, và hằng hà sa số yếu tố khác nữa.
Tuy vậy, có lẽ câu hỏi của Luna không chỉ đề cập đến những đổi thay đó.
"Á, em xin lỗi, em không định nói gì kỳ cục đâu. Em chỉ nghĩ rằng anh hẳn là đang nghĩ đến điều gì đó cực kỳ tuyệt vời và lỡ miệng ra thôi. Em không ẩn ý điều gì đâu nên làm ơn hãy quên nó đi ạ! Uuu, xấu hổ quá..."
Luna đỏ mặt, bảo tôi hãy quên đi những gì cô ấy nói. Nhưng do tối quá nên cũng không rõ cô ấy có đỏ mặt thật hay không.
Nhưng tại sao Luna lại đột nhiên hỏi ra câu đó. Nó không thế nào là lời nói bâng quơ được. Tôi rất muốn biết rốt cuộc là vì sao, nhưng cưỡng ép cô ấy nói ra không phải là ý hay.
Tôi đây cũng đã giữ bí mật về Ki mà. Bản thân không chia sẻ mà lại bắt người khác chia sẻ là thiếu công bằng.
"Hahaha! Cậu nhiễm thói suy diễn của tôi rồi à?"
Tôi trêu cô nàng, ngầm thể hiện rằng tôi không phiền đâu.
"Dù có là suy diễn thì em đã sốc lắm đấy!"
Xem ra cô ấy đã hiểu ngụ ý của tôi rồi nên mới vui vẻ đáp lại như thế. Sau khi trao đổi thêm vài lời nữa, bầu không khí căng thẳng giữa hai bên đã tan biến hoàn toàn.
"Thôi, ta về ngủ nào. Mai còn đi sớm nữa."
"Mm, em biết rồi."
Kết thúc cuộc trò chuyện một cách tự nhiên, cả hai đứng dậy khỏi tảng đá đang ngồi và quay lại khu lều để nghỉ ngơi.
Theo lịch trình, cả nhóm sẽ đến nơi sau một tuần. Tôi cần phải đưa ra lời giải thích kỹ lưỡng cho nhóm Sophie về chuyến điều tra mê cung trước khi tới nơi để đến lúc đó, cả nhóm có thể ngay lập tức bắt tay vào hành động.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)