Yuusha Party wo Oidasareta Kiyoubinbou: Party Jijou de Fuyojitsushi wo Yatteita Kenshi, Bannou e to Itaru/Chapter 131: - Mê cung (Giải đáp)Chapter 131: - Mê cung (Giải đáp)
20px

Chương 122 - Mê cung (Giải đáp)

Mười ngày đã trôi qua kể từ khi cả nhóm rời khỏi Tutril. Chuyến đi xem chừng thuận lợi hơn nhiều so với dự kiến. Khả năng cao là chúng tôi sẽ tới nơi - thành phố Roylus của lãnh địa Regurif vào chiều ngày kia.

Trong mười ngày qua, dù thỉnh thoảng cả nhóm vẫn phải ngủ bên ngoài, nhưng nghỉ ngơi và ăn uống vẫn chủ yếu diễn ra bên trong xe ngựa.

Hẳn là mọi người sẽ nghĩ đi lâu như vậy chắc sẽ chẳng còn chuyện gì để nói, nhưng không, chúng tôi vẫn chưa gặp bất cứ khoảnh khắc khó xử nào liên quan đến việc hết chuyện buôn.

Chủ yếu Carol sẽ khơi chuyện và dẫn dắt mọi người nên ai cũng ghi nhận công lao của cô bé.

Tôi rất bất ngờ với khả năng em ấy có thể đưa ra hết chuyện này nối tiếp chuyện kia. Nhưng không phải lúc nào em ấy cũng nói, và em ấy cũng sẽ không nói những chuyện thừa thãi khiến người khác xao nhãng, ví dụ như khi tôi đọc sách hay mọi người đang làm việc của mình.

Em ấy khá chu đáo trong vấn đề đó, hơn hẳn những người khác, hay nói đúng hơn là em ấy đã làm vậy một cách hoàn toàn tự nhiên.

Carol tuy đang không quá gắng sức, nhưng em ấy vẫn mang trong mình những vết thương tinh thần. Dù dạo gần đây chúng đã thuyên giảm nhưng không phải là đã hoàn toàn lành lặn. Em ấy thường ưu tiên người khác hơn bản thân - một trong những dấu hiệu cho thấy em ấy chưa hoàn toàn dứt bỏ quá khứ.

"Cũng đến lúc rồi. Bắt đầu bài giảng hôm nay nào các em", tôi cất giọng.

Chúng tôi không chỉ buôn chuyện trong suốt chuyến đi mà vẫn duy trì các tiết học, dù thời lượng có ngắn hơn thường lệ.

Bang hội đã yêu cầu tôi không chỉ dạy cho các em về nghề mạo hiểm giả mà cả về cách vận hành tổ đội và quản lý bang hội. Là những thành viên chủ chốt của Bang hội trong tương lai, ba em ấy vẫn cần phải học hỏi nhiều.

"Yay! Sư phụ sắp giảng bài rồi! Chủ đề lần này là gì thế anh?", Carol hào hứng hỏi tôi.

"Hôm nay ta học về mê cung nhé. Sẽ có phần ôn tập sau, nhưng chúng ta vẫn còn chuyến điều tra, hay nói thẳng ra là khám pha mê cung sắp tới nên hãy để anh giải đáp về mê cung trước nhé", tôi đáp lại.

Khi đã thấy ba em ấy gật đầu, tôi bắt đầu nói.

"Mở đầu bằng những điều cơ bản nhé. Mê cung là không gian ngầm xuất hiện khắp lục địa, nơi ma thú được sản sinh ra. Ta không rõ tại sao mê cung lại tồn tại; tuy nhiên, các tài liệu cho rằng chúng đã xuất hiện cách đây hàng trăm năm, từ cái thời mà ngày nay ta gọi là thời cổ tích. Mạo hiểm giả - tức chúng ta tiến vào những mê cung đó để tìm kiếm những loại tài nguyên không thể được tìm thấy trên mặt đất và các loại ma thạch rớt ra từ ma thú khi chúng ta tiêu diệt chúng."

Sự tồn tại của các loại ma cụ là yếu tố thiết yếu trong cuộc sống hàng ngày của chúng tôi. Hầu hết nguyên liệu để tạo nên chúng đều đến từ mê cung, và để kích hoạt chúng thì cần có ma thạch.

Nói cách khác, nếu không có mạo hiểm giả bọn tôi thì các loại ma cụ mới sẽ không thể được tạo ra. Do đó mà mọi người đều dành sự tôn trọng nhất định cho giới mạo hiểm giả, và chính các mạo hiểm giả cũng cảm thấy hãnh diện khi đã góp sức vào việc tạo dựng nên cuộc sống đủ đầy cho xã hội.

"Nhiều người nhầm lẫn mê cung cũng là đại mê cung, nhưng thật ra chúng hoàn toàn khác biệt. Các em có biết tại sao không?"

"Coá, coá! Chúng khác nhau ở số tầng ạ! Đại mê cung có 100 tầng, nhưng mê cung thường thì nhiều lắm cũng chỉ có ba mươi tầng thôi anh!", Carol hồ hởi đáp lại.

"Phải. Người ta nói rằng các mê cung chỉ có tối đa ba mươi tầng. Chưa có một mê cung nào có lượng tầng vượt qua con số đó. Về các Đại mê cung, Đại mê cung phương Tây đã được con người biết đến là có 100 tầng, nhưng không rõ liệu Đại mê cung phương Nam nơi chúng ta hoạt động cũng có chừng đó không. Muốn biết có trăm tầng hay không thì chỉ có nước đi xuống nơi sâu nhất. - Các em còn nhận thấy điểm gì khác nữa không?"

"Có lẽ là loại ma thú chúng ta đối mặt chăng?", Sophie là người tiếp theo nêu ý kiến.

"Chính xác. Trong mê cung thường, dù chúng ta sẽ phải đụng độ nhiều loại ma thú khác nhau nhưng chúng không thay đổi từ tầng này tới tầng kia. Nếu có đổi thì chỉ có số lượng xuất hiện sẽ tăng lên khi chúng ta đi vào sâu thôi. Ngược lại ở Đại mê cung, các tầng khác nhau cũng sẽ xuất hiện các loại ma thú khác nhau. Cả môi trường xung quanh cũng sẽ thay đổi khi ta đi xuống nơi sâu hơn. - Gì thế em?"

"... Có và không có trùm tầng ạ?", Log do dự hỏi.

"Chính xác, đó chính là điểm khác biệt lớn nhất. Đại mê cung có loài ma thú cực kỳ mạnh mẽ hay còn được gọi là trùm tầng sẽ xuất hiện cách nhau mỗi mười tầng, nhưng mê cung thường thì lại không có trùm tầng."

"Việc tiến sâu hơn vào Đại mê cung cũng là cách để các mạo hiểm giả khẳng định địa vị của bản thân mình", Luna nói thêm.

Tôi gật đầu với cô ấy và nói tiếp, "Kể cả các em thành công chinh phục một mê cung - tức là lấy đi viên ma thạch khổng lồ được gọi là lõi mê cung, thứ nằm ở nơi sâu nhất - thì cũng khó lòng mà đánh giá một cách khách quan về độ khó tổng thể của mê cung đó. Nhưng trong một Đại mê cung, ma thú chúng ta đương đầu sẽ dần trở nên mạnh hơn, bắt buộc chúng ta phải tiêu diệt những con ma thú cực mạnh ở các tầng nhất định. Vì thế mà việc đi xuống sâu hơn sẽ là bằng chứng khách quan để chứng tỏ năng lực, trở thành nền tảng để khẳng định vị thế của bản thân trong giới mạo hiểm giả. Đương nhiên, có một luật tồn tại yêu cầu chúng ta 'không được chinh phục một mê cung mà không được Hội Mạo hiểm giả cho phép' cũng là một lý do khác."

"Sư phụ, em hỏi cái này được không ạ?"

"Được chứ, em hỏi gì tuỳ thích.

"

"Em hiểu việc chinh phục mê cung là bị cấm. Nhưng em chưa rõ vì sao Hội lại làm thế. Vì cớ chi mà họ lại áp đặt lệnh cấm này thế anh?"

"Đó là bởi việc chinh phục một mê cung để lại tổn thất quá lớn. Dù đã biết rằng các mê cung xuất hiện ở những nơi hẻo lánh hoặc xa xôi, nhưng ta vẫn chưa nắm rõ cơ chế của nó. Nếu toàn bộ các mê cung đang tồn tại biến mất, nguồn cung ma thạch sẽ hoàn toàn bị cắt đứt."

"Hể? Ta vẫn còn Đại mê cung mà anh?"

"Có thì có, nhưng cũng chỉ có bốn cái trên khắp lục địa thôi. Số lượng ma thạch dù vẫn đủ, nhưng nếu khoảng cách địa lý quá xa thì sẽ phải mất nhiều thời gian để đưa chúng đến nơi, gây rủi ro thiếu hụt nguồn cung. Thế nên, các mê cung mới được Hội ra tay quản lý và nghiêm cấm chinh phục dưới mọi hình thức."

"Em nghe nói nếu dám chinh phục một mê cung mà không được Hội cho phép, thẻ Hội của chúng ta sẽ bị thu hồi. Tin này có chuẩn không anh?"

"Chuẩn em nhé. Nhưng cái đó thì còn tùy thuộc vào tình hình. Nếu em dám chinh phục một mê cung mà không được Hội cho phép, tốt nhất là nên cho rằng em sẽ bị tước thẻ Hội."

"Tước thẻ Hội à, nghiêm thật đấy."

"Sự tồn tại của mê cung liên quan sâu sắc đến cuộc sống của con người. Nên hãy nhớ là đừng chinh phục một mê cung mà không được cấp phép rõ ràng nhé."

"""Vâng ạ!!!"""

Tôi chỉ cảnh báo ba em ấy cho chắc ăn thôi, ai ngờ các em lại gật đầu, đồng thanh đáp với ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

"Quay trở lại chuyện khám phá mê cung thôi. Anh sẽ giải thích chi tiết khi chúng ta tiến vào mê cung, nhưng giờ anh sẽ nói sơ qua trước những gì các em có thể hiểu."

Nói chuyện cấm phạt thu hồi xong, tôi bắt đầu đi vào việc giải đáp công cuộc khám phá mê cung.

"Khám phá mê cung thì đúng như tên gọi luôn, tức là điều tra và khảo nghiệm mê cung mới xuất hiện. Việc này bao gồm thu thập thông tin về cấu trúc bên trong, loại tài nguyên có thể thu thập được và một số thông số cần thiết khác cho việc khám phá mê cung. Chỉ nghe nói miệng thế này thì thấy bình thường, nhưng thật ra việc này khá rủi ro đấy. Em có biết tại sao không Sophie?"

"Anou... là vì không có bất kỳ thông tin từ trước nào đúng không ạ?"

"Đúng rồi. Với các Đại mê cung, thông tin từ các tầng Cạn tới Trung đều là chính xác tuyệt đối một trăm phần trăm. Điều này là nhờ mạo hiểm giả chúng ta đã đi xuống quá nhiều lần và tích lũy được qua thời gian. Mấy hôm trước các em đã suôn sẻ chinh phục tầng 30, nhưng đó là nhờ tham khảo, phân tích nguồn thông tin có sẵn từ trước rồi chuẩn bị vật tư và vạch ra chiến lược cụ thể. Giờ thử nghĩ đến cảnh ngược lại, chinh phục tầng 30 mà không biết gì xem?"

"Em không nghĩ tụi em có thể chinh phục nơi đó một cách suôn sẻ đâu ạ. Có khi còn chẳng chinh phục nổi ấy chứ..."

"Log nói đúng. Nếu xét về chiến lực thuần túy thì ba em hoàn toàn dư sức chinh phục nơi đó, nhưng chinh phục mê cung còn phải cân nhắc tới thời gian và thể lực nữa."

"Thông tin thực sự rất quan trọng đúng không ạ?"

"Đúng, phải nói là cực, cực, cực kỳ quan trọng. Khi các em tiến sâu hơn vào Đại mê cung, các thông tin sẽ dần trở nên thiếu chính xác hơn. Đó là lý do vì sao việc xác minh thông tin lại cực kỳ quan trọng, và tự mình thu thập thông tin đã trở thành yếu tố thiết yếu. Việc khám phá mê cung sẽ rèn luyện những kỹ năng trên cho các em, giúp các em biết cách ứng phó với mọi tình huống có thể xảy ra. Ta sẽ không thể biết những gì có thể xảy ra tại những nơi chưa từng được đặt chân đến mà."

"Khám phá mê cung thường được chỉ định cho mạo hiểm giả hạng A hoặc cao hơn. Một tổ đội mới leo tới hạng B như các em rất hiếm khi được có cơ hội khám phá mê cung, và lần này các em được đi là nhờ sự phóng khoáng của Orn-san đấy. Hãy biến chuyến khám phá này thành trải nghiệm ý nghĩa nhé các em."

"""Vâng ạ!!!"""

"... Hôm nay ta học đến đây thôi nhé."

"Hết rồi hả anh?"

Dù các tiết học trên đường đi có thời lượng ngắn, đáng ra chúng tôi vẫn phải trao đổi thêm ít lâu nữa. Nhưng hôm nay tôi quyết định sẽ dừng lại tại đây.

"Đó là tất cả những gì cho hôm nay. Ba đứa mau nhìn ra bên ngoài đi."

Khi chỉ tay về ô cửa sổ của xe ngựa, tôi thúc giục ba em ấy nhìn ra ngoài.

Cùng lúc ấy, chiếc xe ngựa quẹo phải một góc 90 độ và chạy dọc theo tuyến đường ven biển.

Cảnh vật bên ngoài nhanh chóng thay đổi, và toàn bộ khung cảnh trong tầm mắt giờ đây đã tràn ngập biển cả mênh mông.

Bởi hồi nãy Carol có nhắc đến biển nên Elvis-san đã chu đáo chọn một tuyến đường có chiều dài lớn hơn thường lệ để xe có thể đi gần biển.

Hôm nay là ngày nắng đẹp, bầu trời không chút gợn mây. Mặt biển phản chiếu ánh nắng lấp lánh, tạo nên khung cảnh cực kỳ nên thơ.

"Oa....!!! Đẹp quá!!! Nước biển xanh quá, lại còn trong suốt nữa!!!"

Carol la toáng lên khi nhìn thấy cảnh biển. Sophie và Log cũng tròn mắt kinh ngạc, lầm bầm "đẹp quá" hoặc "huyền diệu quá".

Cảnh đẹp đến nỗi ngay cả tôi, một thằng đã từng đến biển trước đây cũng không thể thốt nên lời mà.

"Hahaha! Thấy thế nào? Ấn tượng lắm phải không?"

Elvis-san, người đang lắc lư trên yên ngựa kéo lớn tiếng gọi vào.

"... Vâng. Cảnh biển thực sự quá đẹp, vượt quá sức tưởng tượng của chúng tôi rồi. Cảm ơn ông vì đã tạo điều kiện để chúng tôi có thể chiêm ngưỡng thứ này."

"Rất hân hạnh!"

Chiếc xe ngựa tiếp tục lăn bánh trên tuyến đường ven biển, chậm rãi tiến tới đích đến của chúng tôi, thành phố Roylus.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...