Chương 123 - Đến nơi
Cuối cùng thì cả nhóm đã tới nơi, thành phố Roylus.
Chuyến xe ngựa kéo dài hai tuần đã đi đến hồi kết.
"Xin lỗi vì đã xen ngang niềm vui của mọi người, nhưng anh cần giải thích cụ thể những gì sắp diễn ra tới đây. Mong mọi người chú ý lắng nghe."
Theo lời tôi, bốn người ngồi cùng xe với tôi lập tức giữ im lặng và nhanh chóng ổn định lại chỗ ngồi, nhìn về phía tôi.
"Như anh đã nói trước đây, ta sẽ sống tại dinh thự của quý tộc kể từ ngày hôm nay. Họ biết rõ chúng ta là mạo hiểm giả nên trừ khi có chuyện gì đó nằm ngoài dự đoán xảy ra thì sẽ không sao hết. Nhưng xin mọi người hãy giữ cẩn thận khi ra khỏi phòng được chỉ định."
Bốn người họ nghiêm túc gật đầu với lời căn dặn của tôi.
"Khi trở nên nổi tiếng hơn, khả năng cao các em sẽ tìm được cho mình nhà tài trợ vào một lúc nào đó. Tốt nhất là nên nhân dịp này để luyện tập cách ứng xử để lỡ lúc ấy tới. Carol à, nhớ phải dùng kính ngữ khi xưng hô với thành viên gia tộc Bá tước nhé em."
"Vâng, em biết rồi."
Carol thường không bao giờ dùng kính ngữ với người khác, nhưng em ấy vẫn biết cách dùng nó vào những lúc cần thiết. Tuy nhiên, có vẻ em ấy không thích nó và tránh dùng đến kính ngữ nếu em ấy cho rằng việc đó không có vấn đề gì. Thật đáng nể khi em ấy có khả năng quan sát và quyết định sử dụng kính ngữ hay không vào lần đầu gặp gỡ ai đó.
"Còn Log..."
"Vâng?"
"Anh sẽ là người đứng ra xử lý công chuyện với quý tộc, nhưng sẽ có lúc em cần phải đi cùng anh. Nhóm trưởng hay đội trưởng thường là người sẽ thay mặt cả tổ đội tiếp xúc với quý tộc. Tốt nhất là em nên học dần từ lúc này đi."
"Rõ rồi ạ."
Log tỏ ra lo lắng khi nghe thấy yêu cầu của tôi. Tôi bèn mỉm cười nhẹ nhàng để trấn an cu cậu.
"Không sao đâu. Dù đúng là có vài quý tộc khá xem trọng chuyện lễ nghi, nhưng hầu hết họ sẽ không bận lòng miễn là em biết cách ứng xử tối thiểu. Em đã được dạy cách ứng xử với người có địa vị cao hơn hồi còn ở bên nhóm tân binh rồi phải không? Một khi em còn nhớ thì chẳng có vấn đề gì cả."
"Vâng, em sẽ cố hết sức ạ...!"
Trong khi chúng tôi trao đổi qua lại, chiếc xe ngựa tiến vào một khu điền trang rộng lớn và đậu gần toà dinh thự.
Bước xuống xe, tôi nhìn thấy một vị quản gia lớn tuổi và hai cô hầu gái đang trò chuyện với Elvis-san.
"Thôi thì, công việc hộ tống của chúng tôi đến đây là hết. Thật vinh dự khi được đồng hành cùng mọi người trong suốt hai tuần qua. Tôi rất mong chờ được tiếp tục hộ tống mọi người trong chuyến khứ hồi sắp tới."
"Bên này cũng vậy, cảm ơn hai người rất nhiều. Chúng tôi đã có chuyến đi vô cùng thoải mái. Rất hân hạnh khi được ông và Henry-san giúp đỡ."
Sau khi gửi lời cảm ơn tới Elvis-san, Log theo tôi lại gần ông ấy.
"Cảm ơn Henry-san vì đã bảo vệ tụi cháu hai tuần qua ạ!"
"Có chi đâu. Nhóc sợ nơi lạ lắm à, Log?"
"V... vâng, đại loại thế ạ..."
"Hahaha! Cái đó thì khỏi lo. Ngài lãnh chúa là người cực kỳ thân thiện, ngay cả với thường dân như ta đây này. Hahaha!"
Tôi đang mỉm cười quan sát cuộc trao đổi giữa Log và Henry-san thì thấy vị quản gia lại gần nên tôi đành quay mặt về phía ông ấy. Tụi Sophie theo lời gọi của Luna cũng đã tề tựu đông đủ đứng sau lưng tôi.
"Rất hân hạnh khi được gặp mọi người. Tôi tên là Lewis, phục vụ cho gia tộc Bá tước Eddington. Cảm ơn mọi người vì đã không quản đường xa mà tìm đến đây."
"Rất vui khi được gặp ông. Tôi là Orn Doula trực thuộc Bang hội 'Thỏ Bạc Đêm Sao'. Bốn người đứng sau tôi là các mạo hiểm giả thuộc tổ đội 'Mộ Sắc Nguyệt Hồng' trong cùng Bang hội. Mong được ông chiếu cố trong khoảng thời gian sắp tới."
Sau khi cảm ơn Elvis-san lần nữa vì hai tuần vừa rồi, chúng tôi thel chân Lewis-san bước vào dinh thự.
Chúng tôi đi lại một lúc trong dinh thự cho tới khi được dẫn đến một căn phòng nào đó. Lewis-san mở lời.
"Thưa cậu chủ, các thành viên trực thuộc 'Thỏ Bạc Đêm Sao' đã đến rồi ạ."
Tuy tiếng gọi của Lewis-san khá lớn, nhưng không có giọng của ai đáp lại.
Khẽ thở dài một cách chán nản, Lewis-san quay mặt lại với nhóm chúng tôi và nói "Xin thứ lỗi vì bất tiện này, mong mọi người đợi thêm một lát" trước khi một mình tiến vào phòng.
Trong chốc lát, chúng tôi nghe thấy tiếng động nhỏ. Rồi cánh cửa từ từ mở ra, và Lewis-san mời chúng tôi vào. Cả nhóm chậm rãi bước vào bên trong.
◇
Căn phòng được bày biện như một phòng tiếp khách thông thường.
Ở cuối căn phòng là một thanh niên đâu đó ngoài đôi mươi đang yên vị trên ghế.
Nhưng thế thì vẫn bình thường chán.
Thứ đáng chú ý là sau lưng người đó có một chồng sách cao bằng anh ta khi đang ngồi.
"Ahaha... xin đừng bận tâm tới chồng sách sau lưng tôi. Mời mọi người ngồi."
Khi thấy tôi liếc nhìn chồng sách, anh thanh niên nở nụ cười gượng và bảo chúng tôi đừng để tâm tới nó. Dù rất khó để dứt mắt khỏi thứ đó, tốt nhất là cứ ngồi xuống theo lời chỉ dẫn của anh ta đi.
Tôi ngồi đối diện với anh ta, còn bốn thành viên của "Mộ Sắc Nguyệt Hồng" thì đứng cách một khoảng sau lưng tôi.
"A hèm. Rất hân hạnh khi được gặp cậu. Tôi tên là Abel Eddington. Cha tôi đang đi công tác xa nhà nên tôi sẽ thay mặt ông ấy tiếp đãi mọi người."
"Rất vui khi được gặp anh. Tôi là Orn Doula đến từ 'Thỏ Bạc Đêm Sao'. Sau lưng tôi lần lượt là Logan, Sophia, Carolina và Luna, tất cả đều là thành viên cùng Bang hội. Chúng tôi rất vinh dự khi được mời đến đây. Chúng tôi sẽ nhận việc điều tra hầm ngục theo yêu cầu của quý gia đình, nên mong được mọi người chiếu cố."
"Ừm. Tôi đã nghe qua tin đồn về cậu. Cậu là dũng sĩ đã trấn áp mạo hiểm giả cuồng loạn và thảo phạt toàn bộ ma thú tràn lên mặt đất cùng lúc đó phải không? Đúng chuẩn dũng sĩ của vương quốc này rồi còn gì nữa."
"... Rất hân hạnh. Nhưng những sự việc vừa qua không chỉ do mỗi mình tôi làm đâu. Đó còn là sự cống hiến không biết ngừng nghỉ của biết bao con người khác nữa. Tôi chỉ góp chút sức mọn vào thôi ạ."
"Xem ra ông nội tôi nói đúng rồi, cậu quả là người khiêm tốn. - Thế thì, ta đi thẳng vào chuyện chính luôn đi nhỉ."
Thế rồi, Abel-san lấy ra một cuốn sổ tay được đóng gáy cùng nhiều tờ giấy khác nhau.
"Chắc mọi người cũng đã biết rồi, có ba mê cung đột ngột xuất hiện trên khu vực lãnh địa Regurif cách đây ba tháng. Chúng tôi đã yêu cầu các mạo hiểm giả trực thuộc gia tộc đi điều tra một cái, nhưng vẫn còn hai nơi chưa được ai ngó ngàng tới do không có đủ nguồn nhân lực. Thế nên chúng tôi mới phải nhờ đến 'Thỏ Bạc Đêm Sao'".
Có một số mạo hiểm giả được chính tay lãnh chúa chiêu mộ. Họ là những người chấp thuận khám phá mê cung giới hạn trong phạm vi lãnh thổ để đổi lấy sự bảo trợ từ gia đình lãnh chúa.
Không phải mạo hiểm giả nào cũng có mục tiêu chinh phục các Đại mê cung. Có nhiều người thích hoạt động tại các mê cung quen thuộc, nơi có tỉ lệ rủi ro cực kỳ thấp cùng khả năng dễ dàng xử lý mọi tình huống bất ngờ có thể xảy đến. Với những mạo hiểm giả mong muốn điều đó thì hợp đồng lao động này là quá hời.
Lãnh chúa cũng muốn có cho mình một số mạo hiểm giả hoạt động trong lãnh địa. Dù có thể nhập ma thạch và tài nguyên mê cung từ nơi khác, việc sở hữu mạo hiểm giả riêng tại địa phương vẫn sẽ đem lại nguồn cung ổn định và bền vững hơn là dựa vào bên ngoài.
Đây chính là ví dụ điển hình cho câu nói "đôi bên cùng có lợi".
"Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mình. Giờ thì, dựa theo những gì đã điều tra được..."
"À, xin lỗi vì nói ra chuyện này nhé, nhưng tôi mong mọi người hãy đảm nhận toàn bộ quá trình điều tra luôn đi."
"Đã rõ. Các mê cung mà chúng tôi phải điều tra có ở gần đây không?"
"Có. Chúng cách thành phố này khoảng hai mươi phút đi lại về phía Đông. À, gia đình tôi sẽ cung cấp xe ngựa cho chuyến điều tra của mọi người, nên cứ việc thoải mái sử dụng nhé. - Và đây là thông tin mới nhất vừa được cập nhật vào ngày hôm qua. Chúng là bản sao nên mọi người có thể vẽ viết, đánh dấu tùy thích."
Abel-san trao cho tôi cuốn sổ mà anh ta lấy ra hồi nãy.
"Cảm ơn anh. Tôi lướt qua một chút nhé?"
"Cứ tự nhiên."
Sau khi được Abel-san cho phép, tôi lật các trang giấy ra. Đọc được vài trang, tôi chuyền nó sang cho Luna, người tò mò tiến lại gần tôi.
Đợi Luna quay lại chỗ của mình và xem xét tài liệu xong, Sophie và hai em kia cũng tự chuyền tay nhau cuốn sổ.
"Nó được tóm lược rất ngắn gọn và dễ đọc. Chúng tôi sẽ tận dụng nó một cách hiệu quả nhất có thể. Cảm ơn anh."
"Cậu cũng đọc nhanh kinh nhỉ?"
Abel-san hào hừng lên giọng, xem chừng tò mò với tốc độ đọc của tôi.
Abel-san nói "cũng", tức là anh ấy có thể đọc rất nhanh sao?
"Vâng."
"Uầy, cách cậu lật trang giấy cũng rất ấn tượng! Cậu hay đọc lắm à?"
"Vâng, tôi rất thích đọc sách."
"Thật không thể tin nổi khi đã gặp được dân mọt sách ngay tại đây! Cậu có am hiểu rộng về lịch sử không?"
Abel-san ngày một phấn khích. Dù không thể tỏ ra thất lễ vì đối phương là một quý tộc, việc phải tiếp xúc với một người tràn đầy năng lượng như này khá là mệt mỏi.
"Ừm, chắc là có. Tôi thuộc tuýp ăn tạp nên đọc nhiều thể loại khác nhau chứ không chỉ chăm chăm mỗi lịch sử..."
"Vậy thì..."
"Thưa cậu chủ."
Trước khi Abel-san kịp nói tiếp, Lewis-san, người đứng ngay bên cạnh chen ngang vào.
"... Xin lỗi nhé, để cậu thấy bộ dạng xấu hổ của tôi rồi."
Bị Lewis-san nhắc nhở, Abel-san trở lại vẻ điềm tĩnh trước đó. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao hồi nãy Lewis-san gọi lớn nhưng anh ta không đáp lại rồi.
"Không, không sao đâu ạ. Ta quay trở lại chuyện chính nhé?"
"Được thôi. Nhưng trước khi ta tiếp tục, cậu có thể dành thời gian với tôi vào một lúc nào đó không?"
"Được ạ. Chuyện đó cứ để sau. Giờ ta phải tập trung vào chuyện chính trước đã."
"Ừm. Tôi rất mong chờ đấy."
--------
Kể từ đó, chúng tôi thảo luận chuyện điều tra mê cung mà không để điều gì khác xen ngang.
"Về tổng quan thì là như thế. Vả lại, trong chuyến công tác của mọi người, chúng tôi sẽ chu cấp thức ăn, quần áo và chỗ nghỉ ngơi. Nếu mọi người có yêu cầu gì, xin đừng ngần ngại nói cho tôi biết. Chúng tôi sẽ cố hết sức để đáp ứng chúng."
"Cảm ơn anh rất nhiều vì mọi thứ."
"Đó là trách nhiệm của chúng tôi mà. Khi nào mọi người bắt đầu công cuộc khám phá mê cung?"
"Chúng tôi sẽ bắt tay vào việc từ ngày mai. Còn hôm nay thì tôi tự mình đi ngó qua cái mê cung trước."
"Cậu sẽ quay về sớm hay muộn?"
"... Chỉ đi hồi thôi ạ. Tôi tính tìm hiểu sơ qua về môi trường bên trong chút rồi quay về."
"Tôi biết rồi. Theo dự tính thì cha tôi sẽ về đến dinh thự vào tối nay nên tôi sẽ giới thiệu cậu cho ông ấy."
"Vâng, cảm ơn anh."
"Lewis, ông có thể chuẩn bị xe ngựa cho mọi người đây và dẫn họ về phòng mình được không?"
"Rõ ạ. - Mọi người ơi, hãy để tôi dẫn mọi người về phòng của mình.
◇
Lewis-san dẫn chúng tôi đến khu phòng dành cho khách.
Có vẻ mỗi người trong nhóm sẽ được cấp từng phòng riêng biệt.
Hiện tại, năm người bọn tôi và Lewis-san đang đứng trong phòng được chỉ định cho tôi.
"Cứ thoải mái nhận phòng nếu mọi người cảm thấy ưng ý. - Orn-san, chúng tôi sẽ chuẩn bị xe ngựa ngay bây giờ, nên cậu hãy xuống cổng trước khi đã chuẩn bị xong nhé."
Dứt lời, Lewis-san trịnh trọng cúi đầu và rời khỏi phòng.
"Haa, hồi hộp quá đi mất..."
Khi chỉ còn năm người ở lại trong phòng, Log mới dám thở phào nhẹ nhõm.
"Làm tốt lắm. Cơ mà đây chỉ mới là khởi đầu thôi, em vẫn phải tiếp xúc quý tộc dài dài. Cứ làm quen dần đi là vừa."
"Sư phụ ơi, anh cũng thấy lo lắng ạ? Nhìn anh không giống thế cho lắm."
"Anh đã tiếp xúc với giới quý tộc từ lâu rồi. Chỉ cần học được cách xoa dịu căng thẳng là xong thôi."
"Em nghĩ mình sẽ chẳng thể nào quen được với chuyện này."
"Hồi đầu ai cũng sẽ thấy vậy thôi. Đừng quá hẹp hòi với bản thân thế chứ em."
Tôi vừa nói vừa xoa đầu Log.
Thấy thế, Carol kêu lên "Nè, vậy là không công bằng!" nên tôi liền quay sang xoa đầu em ấy và Sophie trong khi nở nụ cười nham nhở.
"Maa, như anh đã nói hồi nãy, chuyện chính của chúng ta sẽ bắt đầu từ sáng mai. Hôm nay các em làm gì tùy thích nhé. Nhưng tốt nhất là nên nghỉ ngơi thật tốt để lấy sức cho ngày mai đi. Anh đi ngó qua cái mê cung đây."
Ba em ấy ngoan ngoãn đáp lại "Em biết rồi", "Vângggg!" và "Dạ".
"Orn-san à, anh cần em đi theo hỗ trợ không?"
"Không, tự tôi đi là được rồi. Tôi muốn cậu ở lại đây đề phòng hờ có chuyện gì đó xảy ra. Chắc là chẳng có gì đâu, nhưng cứ cẩn thận đi cho chắc ăn. Dù sao thì đây cũng là dinh thự của quý tộc mà."
"Được rồi. Em sẽ ở lại đây."
"Cảm ơn cậu."
Thế là, tôi leo lên chiếc xe ngựa được chuẩn bị sẵn bởi Lewis-san và đi đến mê cung mà nhóm chúng tôi sẽ tiến hành điều tra vào ngày mai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)