Yuusha Party wo Oidasareta Kiyoubinbou: Party Jijou de Fuyojitsushi wo Yatteita Kenshi, Bannou e to Itaru/Chapter 133: - Sử thi về đấng Anh hùngChapter 133: - Sử thi về đấng Anh hùng
20px

Chương 124 - Sử thi về đấng Anh hùng

Mê cung tôi được đưa đến có dạng hang động, đúng chuẩn một mê cung điển hình.

Hang động thường mang lại cảm giác u ám, nhưng mê cung này lại rất sáng sủa, khả năng cao là nhờ các loại quặng phát quang. Thật đỡ biết bao khi không cần phải chiếu sáng bằng ma cụ hay ma pháp, bởi có nhiều mê cung tối đến nỗi ta sẽ không thể khám phá chúng mà không dùng đến hai cách trên.

Tôi vừa khám phá mê cung vừa kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo không có sai lệch so với báo cáo mà tôi nhận được từ Abel-san hồi nãy. Theo bản báo cáo, từng tầng của mê cung này không được lớn cho lắm, thậm chí có thể xem là khá nhỏ. Bản báo cáo cũng ghi lại rằng trong cuộc điều tra sơ bộ, dù đã đi xuống tầng bảy nhưng vẫn không có khác biệt nào rõ rệt về mặt kích thước.

Trên đường đi, tôi chạm trán muôn vàn loài ma vật. Ngoài chủng Goblin và Orc thường thấy ra còn có vài chủng hiếm khác như chó ba đầu Ceberus và Độc Xà.

Tiếp tục rảo bước trong mê cung, tôi tình cờ bắt gặp một bầy Goblin. Thật kỳ lạ khi ma thú lại tụ tập theo bầy ngay tại tầng đầu của mê cung, nhưng theo bản báo cáo, không có ma vật nào trong mê cung này là đi lẻ.

"Thế này là ổn rồi."

Tôi tự nhủ với bản thân trước khi lấy Schwarzhase ra và kích hoạt Ki, để nó lan ra khắp cơ thể.

Lũ Goblin nhận thấy tôi và đồng loạt lao lên. Tuy nhiên, với chuyển động được tăng cường bởi Ki, tôi trở nên quá nhanh để chúng có thể phản ứng, và tất cả trong số chúng lập tức biến thành những viên ma thạch.

"Ừm... thế này thì ngang ngửa Niệm Ba lớp, vừa đạt đến mức tối thiểu luôn."

Nhờ không ngừng luyện tập Ki trên đường đi kéo dài hai tuần qua, tôi đã có thể duy trì và kích hoạt Ki ngay cả trong giao tranh. Dù vẫn phải dồn rất nhiều chú ý vào nó, nhưng thế này thì có thể xem là đạt được mục tiêu ban đầu rồi.

"... Nữa à?"

Khi sử dụng Ki để cường hoá thể chất, các giác quan của tôi cũng trở nên nhạy bén theo. Điều này thì không có gì lạ, nhưng đôi khi tôi có cảm giác mình bị theo dõi khiến tôi cảm thấy khá bất an. Cũng có thể là do giác quan bị tăng cường đột ngột nên chưa quen, nhưng tôi khó lòng mà rũ bỏ cảm giác đó.

"... Giờ không phải là lúc để lo về chuyện này. Mình cần phải học cách sử dụng Ki một cách hiệu quả hơn nữa.

Sau khi lặp lại vài trận chiến nữa, tôi quay lại dinh thự nhà Ba tước Eddington.

Khi về đến căn dinh thự, tôi thấy Abel-san đang đứng chờ mình.

Ngay khi bắt gặp ánh mắt của tôi, anh ấy cười lớn "Có nơi này tôi muốn đưa cậu đến" và dẫn tôi tới căn phòng nào đó.

"Nơi này là...?"

Đập vào mắt tôi là một bộ sưu tập sách cực khủng. Dường như đây là một căn phòng họp.

"Đây là phòng nghiên cứu của tôi", Abel-san giải thích.

"Phòng nghiên cứu của anh á? Chứ không chỉ để học à?"

"Cũng có thể nói là phòng học, nhưng chủ yếu tôi vẫn xem nó là phòng học. Sở thích của tôi là nghiên cứu lịch sử, và đống sách này là tài liệu hỗ trợ cho việc đó."

"Toàn là sách lịch sử này..."

Dù không được nhiều như thư viện của Thỏ Bạc Đêm Sao, nhưng số lượng này quả thực vẫn cực kỳ ấn tượng. Tự tay sưu tầm được chừng này sách chắc hẳn phải tốn rất nhiều công sức và thời gian.

"Mắt cậu lấp lánh luôn rồi kia. Cậu cũng là một giuộc với tôi thôi. Hahaha."

Dường như cảm xúc của tôi hiện hữu khá rõ trên khuôn mặt. Abel-san bật cười hài lòng khi nhìn thấy phản ứng của tôi.

"Orn-kun ạ, tôi sẽ để cậu đọc hết đống sách có trong phòng này. Ngược lại, tôi có một yêu cầu này dành cho cậu."

"Yêu cầu á?"

Tôi định sẽ gật đầu ngay tắp lự, nhưng bởi đối phương là quý tộc, anh ấy có thể sẽ đưa ra một yêu cầu vô lý. Tôi cần phải hết sức cảnh giác.

"Không cần phải cảnh giác như vậy đâu. Chỉ là yêu cầu ích kỷ của riêng tôi thôi. Thứ tôi muốn là tri thức của cậu."

"Anh cứ nói tiếp đi ạ."

"Ừm, như tôi nói hồi nãy đấy, tôi đang nghiên cứu lịch sử, đặc biệt tập trung vào các mê cung dạo gần đây. Tôi muốn được nghe bình luận của cậu về những ý tưởng mà tôi nêu ra. Hoạ chăng lắm mới được tiếp xúc với mạo hiểm giả kỳ cựu mà."

Đúng chuẩn yêu cầu cá nhân rồi. Nếu chỉ là thảo luận và chia sẻ quan điểm thì chả có vấn đề gì.

"... Có thể sẽ không được như kỳ vọng của anh, nhưng nếu được thì tôi rất hân hạnh khi được hợp tác cùng anh."

Khuôn mặt Abel-san trở nên rạng rỡ khi nghe thấy câu trả lời của tôi.

"Thật ư!? Cảm ơn cậu! Cứ thoải mái đọc hết số sách này nhé! Và cậu cũng có thể ra vào căn phòng này tùy thích!"

"Thật vinh dự khi được mượn số sách quý này. Cảm ơn anh rất nhiều. Giờ anh muốn nói về chuyện gì, Abel-sama?"

"Rất vui khi thấy cậu sẵn lòng như thế, nhưng cậu có thể cho tôi chút thời gian suy nghĩ không? Tôi mới nảy ra ý định này dạp gần đây thôi nên vẫn chưa hình dung được mình nên thảo luận chuyện gì với cậu."

"Tôi hiểu rồi. Ngoại trừ lúc điều tra mê cung ra thì lúc nào tôi cũng rảnh, nên anh cứ thoải mái gọi tôi đến khi đã nghĩ xong nhé."

"Ừm. Nhất định tôi sẽ làm vậy."

Sau khi chào tạm biệt Abel-san, tôi tập trung tại chỗ các thành viên của "Mộ Sắc Nguyệt Hồng", và gia chủ gia tộc Bá tước Eddington, Orville Eddington đã về đến dinh thự nên chúng tôi nhân dịp này để chào hỏi ông ấy luôn.

"Rất hân hạnh khi được gặp ngài. Tôi là Orn Doula đến từ Thỏ Bạc Đêm Sao", tôi giới thiệu bản thân.

"Cháu là Logan Hayward.",

"Cháu là Sophia Claudel",

"Cháu là Carolina Inglot",

"Còn tôi là Luna Flockhart",

"Thật an tâm khi mọi người không quản đường xa mà tìm tới đây. Ta là Orville Eddington, lãnh chúa lãnh địa Regurif và là gia chủ gia tộc Bá tước Eddington. Cứ tự nhiên như ở nhà nhé", Orville niềm nở chào đón chúng tôi.

"Cảm ơn ngài nhiều ạ."

"Chắc là Abel đã giải thích cụ thể ủy thác của ta rồi nhỉ?", Orville hỏi.

"Vâng, chúng tôi được nghe rồi. Cả nhóm sẽ bắt đầu chuyến điều tra mê cung vào sáng mai luôn", tôi xác nhận.

"Ta hiểu rồi. Ta đánh giá cao nỗ lực của mọi người. Trông cậy vào các mạo hiểm giả đây nhé."

Sau màn giới thiệu với Bá tước Eddington, cả nhóm tụi tôi, cùng Abel-san đã dùng bữa tối cùng nhau.

Bầu không khí nhìn chung có vẻ thân thiện, nhưng Log và Sophie vẫn tỏ ra khó xử. Cũng dễ hiểu thôi. Nhưng điều đáng ấn tượng nhất là cách Carol duy trì sự lạc quan thường thấy của mình trong khi lồng ghép kính ngữ một cách cẩn thận. Còn tôi và Luna thì đã rất lo lắng và chẳng nhớ gì về lần đầu tiên diện kiến giới quý tộc.

Nhận thấy sự khó xử giữa nhóm Sophie và gia đình mình, Bá tước Eddington đề nghị "Cho tới khi mọi người quen với nếp sống tại dinh thự, tốt nhất là nên cho mọi người dùng bữa riêng."

Thật lòng mà nói, tôi rất hoan nghênh yêu cầu này. Cứ tiếp tục kéo dài bầu không khí gượng gạo này chỉ tổ ảnh hưởng đến chuyến khám phá mê cung thôi.

"Đ-đừng! Cháu ổn mà! Xin lỗi vì đã làm ngài cảm thấy khó chịu!", Log vội vã cúi đầu khi nghe Bá tước Eddington nói.

"Bình tĩnh nào Log. Không sao đâu", tôi nhẹ nhàng trấn an cu cậu.

"Xin lỗi vì doạ cháu sợ nhé Log-kun. Ta không trông được hiền từ như cha của ta. Ta đề nghị như thế không phải là vì muốn khiến cháu khó chịu. Ta tin rằng bữa ăn sẽ trở nên ngon hơn khi mọi người cảm thấy thoải mái. Khi cháu thấy quen với cuộc sống tại dinh thự này rồi thì chúng ta sẽ lại ăn tối cùng nhau thôi. Ta cũng muốn được biết thêm về cháu nữa", Orville nói.

"Vâng, cháu hiểu rồi..."

Log ngoan ngoãn đáp lại với vẻ mặt buồn bã.

"Cảm ơn sự rộng lượng của ngài, thưa Bá tước Eddington", tôi nói.

"Mọi người là khách của ta mà.

Ta phải xin lỗi vì đã nhất quyết muốn chúng ta ngồi cùng bàn tối nay mới đúng", Bá tước Eddington đáp lại.

"Đừng nói thế ạ. Chúng tôi rất vinh dự khi có được trải nghiệm quý giá này", tôi cúi đầu trong khi nói thêm.

"Ba em ấy vẫn còn thiếu sót rất nhiều so với các thành viên khác về nhiều mặt. Tuy vậy, chúng sẽ trở thành những thành viên cốt cán của Thỏ Bạc Đêm Sao trong tương lai gần. Đó là lý do vì sao tôi muốn giới thiệu chúng cho ngài trước các nhà tài trợ khác, dù nghe qua có vẻ hơi tự phụ. Nếu có vấn đề gì phát sinh thì tôi đây sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm, vì vậy tôi mong nhận được sự thấu hiểu và kiên nhẫn từ quý gia đình."

"Từ đầu ta đã định là sẽ bỏ qua mọi hành vi thô lỗ nhỏ nhặt của mọi người rồi. Việc lũ trẻ cảm thấy căng thẳng chỉ tổ phản tác dụng trong chuyến điều tra mê cung thôi. Cơ mà, đích thân vị anh hùng của Tutril đã nói thế thì hẳn là ba đứa trẻ này rất có tiềm năng nhỉ", Bá tước Eddington nói.

"Vâng, đầu tư vào ba em ấy chỉ có lời thôi", tôi trấn an ông ấy.

"... Hiểu rồi. Cho ta biết tên tổ đội của cháu được không Log-kun?"

"'Mộ Sắc Nguyệt Hồng' ạ, thưa ngài Bá tước", Log dõng dạc đáp lại.

"Ta sẽ lưu ý cái tên này", Bá tước Eddington nói.

"Em xin lỗi Sư phụ."

Khi cả nhóm về đến phòng nghỉ sau khi dùng bữa xong, Log đột nhiên cúi đầu xin lỗi.

"Sao thế em? Anh đâu nhớ là em cần phải xin lỗi?"

"Là vì, hồi nãy em đã..."

"Log không có lỗi đâu! Cả tớ cũng cảm thấy khó xử mà...", Sophie nói thêm vào.

Log và Sophie cụp mắt buồn rầu.

"Dù anh không nói gì thì ngài Bá tước vẫn sẽ rộng lượng bỏ qua thôi, không sao đâu. Thậm chí anh còn tâng bốc mấy đứa lên mây xanh nữa là. Mấy đứa có quyền tỏ thái độ với anh đấy, biết không?", tôi trấn an hai em ấy.

Những gì tôi đã nói với Bá tước Eddington đều là thật lòng. Cơ mà, chắc hẳn những lời đó đã đặt áp lực lớn lên vai lũ trẻ. Có thể các em sẽ cảm thấy choáng ngợp, nhưng tôi đã cẩn thận lựa lời hết sức có thể, tin rằng ba em ấy nhất định sẽ đáp ứng được kỳ vọng của tôi và Bá tước.

"Không, không đâu ạ...! Em rất vui khi nghe anh nói thế!", Log cao giọng.

"Em cũng vậy! Những lời của anh là động lực để em cố gắng hơn, nhằm đáp lại kỳ vọng mà Orn-san đã đặt lên tụi em!", Sophie nói theo sau.

"Cả em nữa! Em sẽ cố hết sức để đáp ứng kỳ vọng của Sư phụ!", Carol chốt hạ.

"Anh trông chờ mấy đứa đấy", tôi gật đầu đáp lại.

Sau cuộc trò chuyện, tôi xác nhận mọi người đã về phòng mình, rồi ghé qua phòng nghiên cứu của Abel-san. Tôi chọn đại một cuốn sách mà không buồn nhìn gáy. Bởi Abel-san chuyên tâm nghiên cứu lịch sử nên đương nhiên nó là một bản tài liệu lịch sử. Nội dung xoay quanh các sự kiện đã xảy ra cách đây vài trăm năm trước.

(Từ thời cổ tích à?)

Truyện cổ tích là những câu chuyện kể về chiến tích lừng lẫy của các vị dũng sĩ, nổi tiếng đến mức đứa trẻ nào cũng biết. Chúng được xem là phiên bản đã qua tổ điểm của các sự kiện lịch sử đã diễn ra cách đây hàng thế kỷ.

Tôi lật sách ra và kiểm tra mục lục. Nơi đây tóm tắt những gì tôi cần tìm hiểu.

◆◆◆

Cách đây hàng trăm năm, một ma vật được biết đến là thực thể đáng sợ nhất lịch sử - Tà Thần, đột nhiên xuất hiện.

Tà Thần nhanh chóng đẩy thế giới chìm vào hỗn loạn.

Khi ai nấy đã tin rằng thế giới sẽ bước vào kỷ nguyên đen tối với những cuộc xung đột kéo dài đến vô hạn, có một người đã đứng lên để chống lại nó. Với sự giúp đỡ từ đồng đội và Tinh Linh, người này đã dấn thân vào những trận chiến ác liệt và đã thành công tiêu diệt Tà Thần.

Bởi chiến công lừng lẫy ấy, người đó đã được ca ngợi là Anh hùng.

Sau khi tiêu diệt Tà Thần, vị Dũng sĩ đã thành lập một đất nước để ngăn chặn những xung đột đang diễn ra trên khắp thế giới. Nền hoà bình sau này chủ yếu được tạo dựng nên chủ yếu là nhờ những nỗ lực không ngừng nghỉ của quốc gia này trong việc tạo dựng nên trật tự thế giới mới nhằm khôi phục lại trật tự kể từ sau đại chiến với Tà Thần.

Về sau, vị Anh hùng ấy được ca tụng là "Thiên Phú Vương", và được xem là người đã đặt nền móng cho kỷ nguyên thịnh vượng ngày nay.

◆◆◆

Đọc cuốn sách xong, tôi trả nó lại chỗ cũ và lấy ra một cuốn khác, lật các trang giấy của nó ra với tốc độ tương tự.

Tôi đắm chìm vào thế giới của những dòng chữ cho đến một lúc nào đó.

Khi màn đêm buông xuống và hầu hết mọi người trong dinh thự đều đã chìm vào giấc ngủ, sự hiện diện của con người trong dinh thự cũng biến mất theo. Tôi thi triển [Tàng hình], che giấu sự hiện diện của bản thân trong khi lặng lẽ tiến ra ngoài.

Tôi rời khỏi căn dinh thự và quay trở lại mê cung mà tôi đã đến hồi sáng.

Khi đến một nơi khá rộng rãi được mô tả trong bản báo cáo, tôi bắt gặp ba con Orc.

Đám Orc không nhận thấy tôi vì tôi đang sử dụng [Tàng hình].

"Haa, hừm..."

Tôi hít một hơi thật nhẹ rồi thở ra.

Lấy hết can đảm, tôi kích hoạt Ki và lưu chuyển nó khắp cơ thể mình.

Tôi đã thành thạo ở bước này. Cảm giác khá giống với những giấc mơ mà tôi mơ dạo gần đây.

Tuy vậy, nó không căng thẳng bằng trận chiến giữa tôi với Oliver.

Nhớ lại cảm giác từ giấc mơ ấy, tôi nói ra từ y hệt đã từng xuất hiện trong giấc mơ.

"[Giải trừ Phong ấn]-!?"

Ngay khi vừa nói ra từ đó, cứ như thể có thứ gì đó trong tôi vừa biến mất vậy.

Nó khác hẳn cảm giác nhận được hiệu ứng tăng cường từ phép bổ trợ; cơ thể tôi trở nên nhẹ hơn.

Một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với những gì tôi từng trải qua trước đây.

Tôi cảm thấy choáng ngợp trước một cảm giác khó tả.

Cứ như thể bị ném vào một thế giới xa lạ, với những quy tắc vật lý thông thường bị phá vỡ vậy.

"Gì thế này...?"

Tôi quá bàng hoàng với tình trạng của bản thân, không hề nhận ra lũ Orc đã tiếp cận mình đến khi quá muộn.

Chắc hẳn [Tàng hình] của tôi đã bị hủy bỏ.

(Tiêu rồi!)

Một con Orc định đánh tôi bằng thứ vũ khí giống chùy.

Tôi vội vàng lướt về phía sau.

"--!?"

Tôi chỉ định lướt một bước ngắn để thoát khỏi tầm đánh của con Orc, ai dè lại bật nhảy một cú dài vài mét về phía sau.

(Xem ra mình thắng ván cược này rồi. Nhưng chắc vẫn phải dành chút thời gian để làm quen với cảm giác này.)

Thở phào nhẹ nhõm vì nỗi lo của mình đã không trở thành hiện thực, tôi nắm lấy Schwarzhase và vung nó, biến đám Orc thành những viên ma thạch, tiện thể làm quen cảm giác mới luôn.

Tôi có thể di chuyển cơ thể một cách chính xác như tôi đã định. Điều mà tôi từng hướng đến như hình mẫu "lý tưởng" đã trở thành hiện thực.

Khi chỉ còn lại một con Orc, tôi một lần nữa tạo khoảng cách.

Rồi tôi dựng một pháp trận trong tâm trí và nói:

"... [Siêu Bộc Phá]."

Đổ ma lực vào, một vụ nổ khủng khiếp xảy ra. Con Orc liền tan tành xác pháo.

Tôi đã dễ dàng thi triển ma pháp Cao cấp, thứ vốn dĩ vượt xa khả năng trước đây của tôi.

Tuyệt quá. Giờ đây, tôi có cảm giác như mình có thể làm được mọi thứ--

"Không được...! Đừng chỉ vì thế mà tỏ ra tự mãn...! Cho tới ít lâu trước, mình vẫn bại trận dưới tay Oliver. Không thể hài lòng với kết quả hiện tại của mình được..."

Tôi thì thầm để tự trấn an mình, cố gắng kiềm hãm cái tôi đang ngày một dâng cao.

Xoa dịu bản thân xong, tôi bắt đầu quét ma lực quanh khu vực để lần ra kẻ thù kế tiếp thì--

"--!?"

Tôi dựng tóc gáy khi cảm nhận được sự hiện diện áp đảo từ phía sau lưng. Theo bản năng, tôi vung thanh Schwarzhase về hướng đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...