Chương 126 - Mê cung (Thực hành)
Chúng tôi đặt chân đến tầng đầu tiên của mê cung và bắt đầu đi theo con đường mà tôi đã vạch sẵn, đi thẳng một mạch xuống tầng tám.
Công cuộc khám phá từ tầng đầu tiên tới tầng sáu phần lớn đã được thực hiện bởi đội trước đó. Dựa theo bản báo cáo, hơn nửa tầng bảy cũng đã được khám phá nên chúng tôi quyết định tạm gác tầng bảy sang một bên và tập trung vào tầng tám trước.
Với những trận chiến trên đường đi, tôi để nhóm "Mộ Sắc Nguyệt Hồng" lo liệu. Tôi chỉ chuyên tâm luyện tập Ki thôi bởi ma vật nơi đây hoàn toàn vừa sức với bọn họ.
Bởi chúng tôi chưa có nhiều cơ hội để chiến đấu cùng Luna kể từ khi cô ấy gia nhập, lý do chính cho cách tiến công này là để trau dồi khả năng phối hợp cho tổ đội mới này.
"Sau ngã rẽ bên phải kia có năm con Goblin."
Đang rảo bước trong mê cung thì Sophie cất giọng.
Những con Goblin đó đang đứng ở một góc khuất tận tít đằng xa nhưng em ấy vẫn cảm nhận được chính xác vị trí và số lượng của chúng.
Khả năng cảm nhận của Sophie đã được cải thiện từng ngày, có thể xem như đó là "trực giác" của cô bé luôn rồi.
Dù mỗi người mang một đặc điểm khác nhau, nhưng nhìn chung, nhiều người cho rằng các mạo hiểm giả kỳ cựu sẽ phát triển cho mình giác quan thứ sáu qua thời gian dài hoạt động tại mê cung.
Thật ra, nó chính là khả năng đưa ra dự đoán dựa trên bầu không khí trong mê cung và kinh nghiệm lâu năm.
Tuy nhiên, khả năng cảm nhận của Sophie lại không thiên về hướng kể trên.
Dù kinh nghiệm hoạt động tại hầm ngục còn khá ít ỏi nhưng em ấy vẫn chẳng thua kém gì các mạo hiểm giả kỳ cựu, thật đáng kinh ngạc. Khả năng cao em ấy được như bây giờ là nhờ Thiên phú của mình, [Điều khiển Vật thể].
Đôi khi phú còn có thể tạo nên các hiệu ứng phụ. Ví dụ như Thiên phú của tôi, [Hội tụ Ma lực] và [Điều khiển Tinh Linh] của Luna cho phép chúng tôi cảm nhận được ma lực - khả năng không thể có ở con người.
Dù [Điều khiển Vật thể] vẫn còn nhiều điểm chưa được làm sáng tỏ, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng nó cho phép người dùng tương tác vật lý với thực thể, từ đó cũng suy ra được rằng nó có thể ảnh hưởng tới thực thể.
Tôi tin nó có liên quan đến khả năng cảm nhận của Sophie.
Sophie mới thức tỉnh Thiên phú được hai tháng nay. Không khó để cho rằng em ấy đang ngày một thuần thục nó hơn. Dù bây giờ tôi có trực giác nhạy bén hơn cô bé, nhưng trong tương lai, nhất định em ấy sẽ vượt trên cả tôi. Tôi rất háo hức chờ xem em ấy sẽ tiến bộ đến nhường nào.
"Lu-nee ơi, chị thả [Quang cầu Dẫn dụ] chỗ ngã rẽ kia nhé?"
"Chị biết rồi."
Theo chỉ dẫn của Sophie, Luna tạo một [Quang cầu Dẫn dụ] ngay tại ngã ba đường đi.
Trong số các thành viên của "Mộ Sắc Nguyệt Hồng", đương nhiên Luna là người mạnh nhất và cũng là người thích hợp để làm đội trưởng nhất. Nhưng cô ấy đã từ chối vai trò đó nên quyền chỉ đạo vẫn là do Sophie nắm giữ như cũ.
"Log à, tớ sẽ dùng ma pháp xử lý đám Goblin bị ma pháp dẫn dụ. Cậu xử hai con, tớ xử ba con nhé."
"... Tớ hiểu rồi."
Đám Goblin tiếp cận quả cầu ánh sáng khi Sophie và Log dựng pháp trận.
"[Hoả tiễn]!!"
Ngay khi năm con Goblin lọt vào tầm mắt, Sophie và Log thi triển ma pháp. Hàng loạt mũi tên lửa đâm trúng lũ Goblin.
"Yatta!"
"Tuyệt quá Sophie ơi! Sao cậu biết có năm con Goblin đứng ở đó?"
"À, chỉ là tớ tự dưng cảm nhận được có năm con ở đó thôi."
Carol tỏ ra kinh ngạc và khen ngợi Sophie.
Tôi vừa nghe hai cô bé trò chuyện vừa lại gần Log, người đang đứng cách đó một khoảng không xa.
"Làm tốt lắm Log."
"Em... chưa mệt đâu Sư phụ ạ. Em chỉ đang tuân theo chỉ dẫn của Sophie thôi."
Log đáp lại với nụ cười yếu ớt.
(Mình định nói chuyện riêng với Log sau nhưng chắc nên làm liền thì hơn.)
"Em đang phiền lòng vì Sophie đã lấy mất vai trò vốn có của em sao?"
"!?"
Log khẽ rùng mình khi nghe thấy câu hỏi của tôi.
Trước khi Sophie thức tỉnh Thiên phú của mình, Log là người chịu trách nhiệm cảnh giác xung quanh. Khả năng cảm nhận của em ấy tốt hơn đáng kể so với những mạo hiểm giả ngang hàng mình. Tuy nhiên, so với khả năng cảm nhận hiện tại của Sophie - ngang ngửa các mạo hiểm giả kỳ cựu, có thể nói rằng khả năng của Log không nổi trội bằng.
"Thật ra, anh thấy Log đang gánh vác trọng trách khá nặng nề đấy. Em vừa phải chiến đấu ở tuyến trước vừa xử lý vai trò hỗ trợ. Em là nhân tố không thể tách rời của tổ đội này. Tự tin lên đi em."
"... Dạ. Em cảm ơn anh."
Có vẻ sẽ rất khó nếu tôi tiếp tục đi sâu hơn vào chuyện này vì nó có thể gây ảnh hưởng đến công tác khám phá mê cung.
Việc giảm thiểu áp lực mà không gây gián đoạn trong quá trình chiến đấu rất quan trọng, nhưng tìm ra yếu tố cân bằng cũng khó chẳng kém.
"Log à! Sophie bảo lần tới ta sẽ chủ yếu chiến đấu ở tuyến trước! Cùng cố gắng nhé!"
Nhận thấy khuôn mặt thoáng buồn của Log, Carol nhanh nhảu động viên cu cậu.
"... Ừm. Cùng cố gắng nhé."
◇
Sau khi dùng thẻ Hội để đăng ký tại các viên pha lê của từng tầng mà không gặp vấn đề gì, chúng tôi đã đến tầng bảy.
"Người ta nói rằng kể từ tầng bảy trở xuống, ma vật sẽ đi theo nhóm hỗn tạp nên hãy lưu ý nhé."
Tôi đang nói thì một con ma vật nào đó kích hoạt hệ thống cảnh báo của tôi. Nó đến từ khu vực khá rộng mở theo hướng trước mặt. Chỗ đó có một con Orc và hai con Ceberus.
"Có địch! Một con Orc và hai con ma vật đi bằng tứ chi, khả năng cao là Ceberus!"
Chỉ trong chốc lát sau đó, Sophie cũng nhận ra có ma vật và cất giọng gọi.
Ceberus là ma vật dạng chó nhưng có ba đầu.
Chúng lớn tới nỗi đủ để một đứa trẻ hoặc thiếu niên dễ dàng cưỡi trên lưng và có khả năng di chuyển cực kỳ linh hoạt. Chúng cũng có cho mình khứu giác nhạy bén, biến chúng thành loài ma vật khá mạnh trong nhóm ma thú cấp thấp không thể sử dụng ma pháp.
"Ta làm gì đây Sophie? Nên dùng ma pháp diệt gọn luôn không?"
"Ừm, đó là cách an toàn nhất rồi. Trước mắt ta cứ lại gần và nhìn rõ thấy chúng. Nếu chúng không nhận thấy ta đang đến gần thì tớ sẽ hạ một con Ceberus cùng Lu-nee, còn Log hãy tiêu diệt con Orc nhé. Còn nếu chúng thấy ta thì Carol và Log sẽ lo việc cầm chân chúng, và tớ cùng Lu-nee sẽ dùng ma pháp bắn hạ tùng con một."
Sophie nhanh chóng triển khai đội hình và truyền đạt tới các thành viên. Kế hoạch của em ấy nghe rất ổn, nhưng thực tế thì không suôn sẻ được như thế.
"Err, e là chúng đã nhận thấy nhóm ta rồi."
Xem ra hai con Ceberus kia đã phát hiện tụi tôi bằng khứu giác nhạy bén của mình. Lúc này chúng đang tiến thẳng tới chỗ cả nhóm.
"Carol, lo con Ceberus phía trước! Log, Lu-nee à, em sẽ cầm chân con Ceberus đằng sau nên hai người hãy dùng ma pháp lo liệu nó nhé!"
"Rõ rõ!", "Tớ hiểu rồi!", "Mm."
Log lập tức niệm phép bổ trợ lên Carol, người đã áp sát con Ceberus phía trước trong chớp mắt.
"Đứng lại đó!"
Sophie giang rộng bàn tay trái mình về phía trước và khống chế chuyển động của con Ceberus đứng sau bằng [Dịch chuyển Vật thể].
"[Gai Đất]!"
"[Lôi Tiễn]!"
Thổ ma pháp của Log xuyên thủng chân và bụng con Ceberus đang đứng yên, tạo ra một rào chắn tuy nhỏ nhưng vô cùng hiệu quả.
Cùng lúc ấy, những mũi tên chớp của Luna trút xuống, biến con Ceberus thành viên ma thạch sau khi tan theo làn sương đen.
Ở phía bên kia, Carol đang hoàn toàn trên cơ.
Em ấy rút ngắn khoảng cách chỉ trong chốc lát rồi vung dao găm tới. Mỗi khi con Ceberus cố gắng phản công thì em ấy sẽ thoát ra khỏi tầm vuốt. Em ấy di chuyển, nhào lộn cực kỳ linh hoạt trên nền đất, tường và trần mê cung với tốc độ mà không người thường nào có thể theo kịp.
Dạo gần đây Carol đã tiến bộ rất đáng kể. Thể chất em ấy đã thuộc hàng mạo hiểm giả top đầu, có khi ngang ngửa dân kỳ cựu nữa. Tuy còn kém xa Fuuka trong Giải đấu Võ thuật - khả năng là dịch chuyển nhờ Ki, nhưng em ấy lại tận dụng các phép bổ trợ rất hiệu quả, thứ vốn không phức tạp như Ki.
Nếu Carol thành thạo cách sử dụng Ki, có khi em ấy theo kịp tốc độ của Fuuka luôn cũng nên.
"Carol! Tớ dùng ma pháp công kích đây!"
Nghe thấy giọng của Sophie, Carol lao xuống từ trần mê cung, đáp chân lên một trong ba cái đầu của con Ceberus trước khi rút lui.
"[Hoả Thương]!"
Cây giáo lửa đâm trúng đầu con Ceberus, đúng chỗ mà chân Carol vừa dẫm lên, biến nó thành viên ma thạch sau khi tan theo làn sương đen.
Con Orc cuối cùng dễ dàng bị Luna làm gỏi bằng ma pháp công kích trong khi để Log dẫn dụ.
"Sư phụ ơi, anh thấy em đánh thế nào?"
Sau trận chiến, Carol cười tươi rói, ton ton chạy lại gần tôi.
"Đánh hay lắm. Em đã không bị thương và tiến bộ nhiều rồi", tôi nói, đưa tay ra xoa đầu con bé.
"Ehehe~"
◇
Bởi cấu trúc đơn giản và nhỏ gọn, cả nhóm đã xuống được tầng tám chưa được khám phá chỉ trong chưa đầy hai giờ kể từ khi bắt đầu công cuộc.
"Yosh, kể từ giờ chúng ta mới bắt đầu khám phá mê cung thật sự này", tôi lên tiếng thông báo sau quãng nghỉ ngắn.
"Để khám phá mê cung thì có cả tá cách, nhưng các em có biết điều đầu tiên cần làm khi đặt chân tới một tầng chưa được khám phá bao giờ là gì không?"
"Em biết! Là tạo và lập bản đồ phải không anh?", Log giơ tay trả lời câu hỏi của tôi.
"Đúng rồi. Điều tối quan trọng trong bất kỳ chuyến khám phá mê cung nào là tạo một tấm bản đồ đầu tiên. Nhận thức được cấu trúc mê cung sẽ cho phép chúng ta khám phá nó một cách hiệu quả hơn. Và để tạo được bản đồ, ta sẽ dùng thứ này", tôi nói, lấy ra một thiết bị giống như bảng vẽ từ ma cụ lưu trữ của mình.
Trong quá khứ, mạo hiểm giả thường dùng bản đồ giấy vẽ tay trong quá trình khám phá mê cung. Tuy nhiên, phương pháp này có một nhược điểm, đó là tỷ lệ bản đồ chênh lệch nhau phụ thuộc vào người vẽ. Để giải quyết vấn đề này, Hội đã phát triển chiếc bảng vẽ ma thuật - thứ tôi đang cầm trên tay.
Bằng cách đặt một tờ giấy đặc biệt lên tấm bảng này và giữ nó thật thẳng trong khi đi lại trong mê cung, thiết bị này sẽ tự động giúp người dùng tạo bản đồ.
"Ồ! Tuyệt ghê! Tiện thật đấy!", Carol reo hò khi em ấy nhận tấm bảng và cầm nó trên tay trong khi đi lại xung quanh, ngắm nhìn tấm bản đồ đang dần hiện rõ trên mặt giấy.
"Tốt quá đi. Em không ngờ là có món ma cụ như này tồn tại đấy. Mà nghĩ lại thì, tấm bản đồ Đại mê cung nào chúng em từng xem qua cũng có tỉ lệ tương tự như tấm đang được vẽ này", em ấy nói thêm.
"Dù anh không giải thích thì mấy đứa cũng thừa hiểu tấm bảng này vô giá tới mức nào với mạo hiểm giả chúng ta rồi nhỉ", tôi mỉm cười.
"Vâng. Chúng ta phải biết ơn Hội vì đã phát minh ra thứ này", em ấy gật đầu đồng tình.
"Đúng vậy. Giờ thì, bắt đầu tạo bản đồ đi các em. Dù cái mê cung này khá nhỏ, nhưng để lùng ra mọi ngóc ngách trong một lần đi vẫn sẽ tốn kha khá thời gian đấy. Tần suất giao tranh sẽ cao hơn đáng kể so với mọi khi, nên nếu lần nào ta cũng dốc toàn lực để đánh thì sẽ rất mất sức. Nhưng nếu quá lơ là thì sẽ dễ bị chấn thương và khiến chuyến thám hiểm không mang lại nhiều hiệu quả như mong đợi. Chọn đúng lúc mà giao tranh nhé mọi người", tôi hướng dẫn.
"Em biết rồi!"
"Thế thì, đi nào mọi người!"
""""Vâng ạ!!!!""""
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)