Chương 127 - Mê cung (Nghiên cứu)
Hai tuần đã trôi qua kể từ khi chúng tôi bắt đầu công cuộc khám phá mê cung.
Dạo gần đây, chúng tôi bám theo lịch trình hai ngày khám phá, theo sau đó là một ngày nghỉ. Và hôm nay sẽ là ngày nghỉ.
Dạo trước Log và Sophie bị ngợp trước nếp sống tại dinh thự, nhưng dần dần các em đã thích nghi với cuộc sống nơi đây và thậm chí còn kết bạn với cả người làm trong dinh thự.
Có vẻ bốn thành viên của "Mộ Sắc Nguyệt Hồng" và vài người làm trong dinh thự được nghỉ sẽ đi dạo phố cùng nhau hôm nay.
Còn tôi á?
"Xin lỗi vì đã để cậu chờ nhé Orn-kun. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Cậu nghe tôi nói nha?"
Tôi yên vị trong phòng nghiên cứu của Abel-san, ngồi ở mặt bàn đối diện với anh ấy. Như thoả thuận trước đó, tôi sẽ nghe những gì anh ấy nói để đổi lại việc được đọc toàn bộ số sách có trong căn phòng này.
"Đương nhiên rồi. Những quyển tôi đọc từ bữa tới giờ đều rất mới mẻ và hấp dẫn đối với tôi. Tôi cũng rất mong đợi những gì anh sắp nói đấy, Abel-sama ạ."
"Chắc sẽ không được như kỳ vọng của cậu đâu. Thôi thì, vào việc thôi."
"Được mà được mà."
"Tôi xin phép được nhắc lại: sở thích của tôi là nghiên cứu lịch sử. Tôi đã từng xem qua nhiều tư liệu khác nhau, nhưng kể từ một thời kỳ nhất định trở về trước, số lượng tư liệu đề cập tới nó bỗng trở nên ít đi. Thời kỳ đó được gọi là 'Thời Cổ Tích'. Cậu đã quá quen với câu chuyện này rồi phải không?"
Thời Cổ Tích là khoảng thời gian các vị dũng sĩ cổ xưa tiêu diệt Tà Thần. Khoảng thời gian ấy diễn ra trước niên đại hiện tại, Tứ Thánh Nguyên, tức là đã khá lâu rồi.
Ngoại trừ các mẩu truyện cổ tích được lưu truyền trong văn hoá đại chúng, hầu hết các ghi chép và truyền thống về thời kỳ đó đã bị thất lạc.
"Vâng, tôi được nghe kể rằng nguyên nhân khiến nguồn tư liệu về thời kỳ ấy biến mất là do sự hủy diệt phi nhân tính trên diện rộng của Tà Thần."
Thực hư thế nào không ai rõ, nhưng mọi người đều tin rằng sự xuất hiện của Tà Thần đã châm ngòi cho các cuộc xung đột trên khắp thế giới trong Thời Cổ Tích. Khả năng cao là những xung đột ấy đã khiến mọi nguồn tư liệu và ghi chép, hiện vật biến mất. Người ta cũng cho rằng các giai thoại về dũng sĩ vẫn còn tồn tại được là nhờ dân chúng truyền tai nhau.
"Phải, khả năng cao là do Tà Thần gây ảnh hưởng đến thế giới này. Nhờ địa vị của tôi mà dạo gần đây tôi đã được tìm đọc một số nguồn tư liệu hiếm hoi còn sót lại từ ngày ấy. Tuy nhiên, những bản thảo tôi xem được đều chứa những ghi chép, mô tả rất kỳ lạ. Nếu chúng ta chấp nhận những gì được nêu trong số tư liệu ấy là đúng thì chúng lại trở nên rất mâu thuẫn với những thường thức hiện nay."
"... Và những điểm mâu thuẫn đó là gì?"
"Ví dụ nhé, theo thường thức, vị Dũng sĩ đã tiêu diệt Tà Thần và lập nên một quốc gia trong cùng năm ấy được cho là rơi vào khoảng năm đầu tiên của Tứ Thánh Nguyên. Cậu biết rồi chứ?"
"Vâng, tôi biết."
Đó đã là kiến thức phổ thông mà.
Người ta nói rằng năm mà vị Dũng sĩ lập nên quốc gia đã đánh dấu cho sự bắt đầu của kỷ nguyên mới - Tứ Thánh Nguyên.
"Đây là điểm mâu thuẫn này. Theo bản ghi chép tôi xem được, vị Dũng sĩ đã tập trung vào 'việc gì đó' sau khi tiêu diệt Tà Thần. Ông ấy lập nên quốc gia mới chỉ khi đã làm xong việc đó, thứ vốn mất đến vài năm mới hoàn thành. Nói cách khác, có một khoảng trống kéo dài ít nhất là vài năm giữa khoảng thời gian người đó tiêu diệt Tà Thần và lập quốc gia..."
"... Tức là vị Dũng sĩ đó không lập nước ngay sau khi tiêu diệt Tà Thần có đúng không? Thế thì--"
"Chính xác. Đáng ra phải có thật nhiều ghi chép còn sót lại kể từ khoảng thời gian giữa việc diệt Tà Thần và lập nước mới phải. Lạ thật đấy... bởi sự hủy diệt của Tà Thần đâu còn tồn tại vào lúc đó nữa."
Nếu những gì Abel-san nói là chính xác thì rõ ràng chúng rất mâu thuẫn với quan điểm hiện tại, thứ cho rằng phần lớn tài liệu về thời kỳ đó đã biến mất do sự tàn phá của Tà Thần.
Thế tức là số ghi chép biến mất không liên quan gì đến Tà Thần ư?
Tài liệu là những bản ghi chép. Không ngoa khi cho rằng chúng là dấu vết còn sót lại của những con người thời ấy.
Nhất định việc thất lạc lượng lớn tư liệu như này là có nguyên do. Tôi đã và vẫn tin rằng lý do những ghi chép ấy biến mất chỉ là do Tà Thần hủy hoại.
Cũng có thể do Abel-san nghĩ quá nhiều hoặc hiểu lầm đâu đó.
Tuy nhiên, ánh mắt của anh ấy lại trông như đang chứa đựng một niềm tin sắt đá.
"Thế thì 'việc gì đó' mà vị Dũng sĩ dốc sức hoàn thành sau khi diệt Tà Thần là cái gì?"
"Theo các bản ghi chép thì công việc mà người ấy làm là xây dựng 'Thánh Địa'."
"... Ý anh 'Thánh Địa' là một 'khu vực linh thiêng' hoặc 'thần thánh' ư?"
"Ừm, đó là điều mà tôi tin."
"... Tôi chưa bao giờ nghe về nó luôn ấy."
Nếu thật sự có một Thánh Địa do Dũng sĩ, người được cả thế gian ngưỡng mộ xây thì hẳn nơi đó đã trở thành cấm địa đối với người thường. Dù vị Dũng sĩ đã sống cách đây vài trăm năm, nếu nơi đó thật sự tồn tại thì nó hẳn là đã được lưu truyền bởi các thế hệ rồi.
Tuy nhiên, tôi chưa từng nghe ai nói hay đọc ở đâu rằng vị Dũng sĩ đã xây dựng nên một Thánh Địa.
"Phải, có lẽ cậu chưa từng được nghe bao giờ. Tôi cũng chưa từng gặp ai gọi nơi ấy là 'Thánh Địa' nốt."
"Nghe anh nói như vậy, hẳn là Abel-sama quen thuộc với nơi đó lắm nhỉ..."
"Tôi không thể khẳng định rằng nó là chính xác hoàn toàn. Nhưng sau khi đối chiếu địa điểm được mô tả tới trong tư liệu với bản đồ hiện đại, nó đã dẫn tôi đến một địa điểm cụ thể."
"Nơi đó có còn tồn tại đến ngày nay không?"
"Còn. - Chính là Đại mê cung đấy."
"... Vãi? - Ối chết, tôi xin lỗi."
Lời khẳng định nằm ngoài dự đoán của Abel-san đã suýt chút nữa khiến tôi la toáng lên rồi.
"Ahahaha, không sao đâu. Cậu nghe xong chuyện đó rồi phản ứng như vậy là điều dễ hiểu. Thật lòng mà nói, nếu thích thì cậu cứ nói chuyện bỗ bã với tôi cũng được."
"Không, thế thì thất lễ với anh quá..."
"Tôi không phiền đâu. - Quay trở lại chuyện chính. Dựa theo nguồn tư liệu, Đại mê cung là địa điểm trùng khớp với Thánh Địa. Tôi tin rằng nó đã thay đổi tên gọi dần dần theo năm tháng, từ Thánh Địa rồi trở thành Đại mê cung."
Lời khẳng định của Abel-san thật sự gây sốc.
Nếu những gì anh ấy nói là thật thì Đại mê cung chính là kiến trúc do vị Dũng sĩ xây nên... và nó từng mang cái tên hoàn toàn khác là Thánh Địa.
Chính xác Thánh Địa, hay nói đúng hơn thì Đại mê cung là cái gì?
Lý do cho sự tồn tại của Đại mê cung vẫn còn là ẩn số. Tuy nhiên, ai cũng biết đó là một khu vực tất yếu đối với đời sống con người.
--"Ngươi chỉ là thứ ung nhọt gây nguy hại cho thế giới này thôi! Chính những người như ngươi mới là kẻ đang đưa thế giới này đến bờ vực diệt vong đấy!"
Khi đang nghĩ tới Đại mê cung thì những lời của người phụ nữ đội mũ trùm đến từ "Amunzer" bỗng dưng hiện lên trong đầu tôi.
"Khá là rối não đấy, câu chuyện này...
"
"Đúng chứ? Nhưng đây mới chỉ là dạo đầu thôi. Cậu muốn nghe tiếp không?"
Mới mở bát mà đã sốc như này thì tiếp đến sẽ còn chấn động như nào nữa. Tôi vừa thấy hồi hộp vừa thấy sợ.
"... Được chứ. Anh nói tiếp đi, tôi nghe đây."
Abel-san gật đầu khi nghe thấy câu trả lời của tôi rồi nói tiếp.
"Bấy lâu nay tôi luôn tự hỏi một chuyện. Sự tồn tại của Đại mê cung là nhân tố gắn liền với đời sống con người. Cái đó thì bình thường, nhưng chẳng phải Đại mê cung là thứ quá sức tiện lợi đối với con người sao, xét cho cùng thì nó cũng chỉ là kiến trúc tự nhiên thôi mà..."
"Là bởi nó là nơi duy nhất con người có thể khai thác ma thạch có đúng không? Nhưng đó là bởi công nghệ tối ưu ma thạch đã được phát triển. Nói trắng ra thì đây chỉ là cách con người sử dụng những gì đã có sẵn thôi mà."
"Với ma thạch thì đúng là như thế. Thứ tôi đang muốn nói ở đây là cấu trúc của bản thân Đại mê cung cơ... Lấy ví dụ, viên pha lê dùng để đăng ký tại lối vào mỗi tầng đi. Cậu thì quen thuộc với khả năng của thứ đó hơn tôi rồi."
"Pha lê trong mê cung á? Với mạo hiểm giả hiện tại thì nó có vai trò như thiết bị dịch chuyển vậy. Nếu nó được đăng ký trên thẻ Hội, nó sẽ cho phép chúng ta dịch chuyển giữa các viên pha lê trong cùng một mê cung. Ngoài ra thì nó còn có tác dụng như một loại bùa chú xua đuổi ma vật nữa."
"Chính xác. Có thể nói mê cung là một không gian nơi ma thú, hay ma vật được sản sinh ra. Và nhờ có những viên pha lê đó mà ma vật đã luôn phải ở yên trong phạm vi mê cung... chờ con người tìm đến và tiêu diệt."
"... Nghe cũng đúng."
Quả thật, quan điểm này nghe rất lọt tai.
Nếu mê cung mà không có mấy viên pha lê nằm ở đầu mỗi tầng thì hẳn là đám ma thú đã ào ạt tràn lên mặt đất ngay lúc này rồi.
Việc chúng luôn bị "giam giữ trong đó chứng tỏ chúng có vai trò phục vụ như những món hàng tiện lợi dành cho con người.
"Dù luôn tự trấn an mình rằng 'may ghê, mê cung tồn tại là để phục vụ cho đời sống con người' nhưng tôi vẫn không khỏi hoài nghi mỗi khi nghĩ đến chuyện này. Ấy là cho đến khi tôi xem qua nội dung tư liệu mà tôi kể cho cậu nãy giờ. Nó làm tôi nghĩ rằng: nếu Thánh Địa - tức Đại mê cung - là sản phẩm của vị Dũng sĩ thì có lẽ các mê cung cũng được tạo nên bởi ai đó..."
"Cũng có lý. Tuy vậy, nếu mê cung là tạo vật nhân tạo thì lý do gì mà người đó phải cho chúng xuất hiện rải rác ngẫu nhiên trên khắp lục địa? Nếu thật sự tồn tại thứ công nghệ để tạo ra mê cung thì nó có bị tư hữu hoá không? Nếu là tôi thì nhất định tôi sẽ làm vậy, vừa tha hồ kiếm tiền vừa có sức ảnh hưởng."
"Chính xác là như thế. Tôi cũng không rõ rốt cuộc chuyện này là sao. Nhưng nếu các mê cung thực sự là đồ nhân tạo thì hẳn là phải có lý do cho việc đó. Không chỉ thế thôi đâu, có khi còn tồn tại một thứ 'phần thưởng' vượt xa việc trở nên giàu sang và có sức ảnh hưởng cũng nên. Nếu đây mà là sự thật thì lớn chuyện lắm đấy."
Khẳng định của Abel-san hoàn toàn chính xác.
Nếu giả thuyết nêu trên là đúng thì thực thể chịu trách nhiệm tạo nên các mê cung hẳn là đã có một mục tiêu nào đó rất quan trọng.
Vì các mê cung xuất hiện trên khắp thế giới nên có thể khẳng định rằng mục tiêu đó có quy mô tầm cỡ toàn cầu.
Hơn thế nữa, các mê cung cũng được cho rằng đã đột ngột xuất hiện vào Thời Cổ Tích, tức là kế hoạch dẫn đến mục tiêu ấy đã xuất hiện từ thời điểm đó.
Trong trường hợp đó, nếu các bản tài liệu gây bất lợi cho thực thể này bị loại bỏ thì không khó để giải thích vì sao số lượng ghi chép, văn bản từ Thời Cổ Tích trở về trước lại hạn chế đến vậy.
Giả thuyết này rất thuyết phục, và nó cũng ngầm khẳng định rằng thực thể này có tầm ảnh hưởng vượt xa bất kỳ quốc gia đơn lẻ nào. Nó cũng giải thích vì sao nhiều quốc gia bị thất lạc tư liệu, ghi chép từ Thời Cổ Tích.
Thật sự có thứ thực thể như vậy tồn tại ư? Tôi chưa từng nghe đến chuyện như này bao giờ.
"... Chuyện này chắc hẳn không thể chỉ do một cá nhân làm nên được."
"Tôi cũng nghĩ vậy. Đó là lý do vì sao tôi định bẩm báo chuyện này lên Đức Vua Bệ Hạ. Cũng may là tôi khá thân thiết với Đệ Nhị Hoàng Tử nên tôi sẽ nhờ cậy mối quan hệ này."
Đúng. Chuyện này có thể trở thành vấn đề quan trọng cấp quốc gia.
Bất kể thông tin thực hư ra sao, nếu nó đến từ nguồn đáng tin cậy thì tốt nhất là cứ báo cáo lên cho người có thẩm quyền.
"Tính ra thì đây cũng thuộc hàng tin tuyệt mật rồi ấy chứ. Kể cho một mạo hiểm giả như tôi nghe có sao không vậy?"
"... À, ừm... Phải rồi! Nó vẫn chưa được rõ ràng lắm nên tôi muốn được nghe ý kiến từ một mạo hiểm giả hạng S ấy mà! Nên xin cậu hãy giữ bí mật về nội dung cuộc trò chuyện lần này nhé."
Abel-san tránh chạm mắt tôi, khua tay bao biện.
Xem ra anh ấy đang giấu chuyện gì đó và không định chia sẻ với tôi.
"Được rồi. Tôi hứa sẽ không kể ra chuyện này cho ai khác."
"Cảm ơn cậu nhé."
Tôi tiếp tục thảo luận đủ thứ chuyện về mê cung với Abel-san.
Dù các giả thuyết của anh ấy khá... hoang đường, nhưng tôi quyết định sẽ lưu ý tất cả trong số chúng, phòng hờ chúng thật sự sáng tỏ vào một lúc nào đó.
Xem ra Đại mê cung từng mang tên Thánh Địa. Giả thuyết này mà là sự thật thì hẳn là phải có một chuyện nào đó cực kỳ quan trọng đã xảy ra, khiến nơi ấy phải đổi tên thành như hiện tại.
Có lẽ việc tình hình thế giới thay đổi đã thay đổi mê cung theo cùng bằng cách nào đó. Nhưng cách đó là gì thì tôi chịu.
Tôi cũng thắc mắc làm thế nào mà Abel-san lại có thể tìm đọc các bản ghi chép còn sót lại từ Thời Cổ Tích. Anh ấy nói là sử dụng địa vị để được đọc, nhưng thông tin quan trọng đến thế mà lại để cho con trai một quý tộc hạng Bá tước đọc thì cũng không hợp lý lắm.
Mà kệ đi, đã không có thông tin rồi thì cố đào sâu đến mấy cũng chẳng được tích sự gì đâu.
◇
Vài ngày đã trôi qua kể từ cuộc trò chuyện giữa tôi với Abel-san.
Vì hôm nay là ngày nghỉ nên tôi dậy muộn hơn bình thường. Tôi đi tới phòng ăn để nhận bữa sáng thì thật bất ngờ làm sao, đã có vài gương mặt mới xuất hiện rồi.
"Chào buổi sáng nhé Orn. Hôm nay cậu dậy muộn thế?"
"Chào buổi sáng... sao Will và mọi người lại ở đây vậy?"
Tại phòng ăn, Will, Lucre và năm thành viên của một tổ đội hạng A, tổng cộng là bảy người đang ăn sáng cùng bốn thành viên của "Mộ Sắc Nguyệt Hồng".
Will và nhóm của anh ấy đáng ra phải đang đứng tại Rugau, thành phố gần biên giới giáp với Đế quốc nhất, và nơi đó xa tít về phía Bắc Roylus.
"À, chuyện đó hả. Vì chuyến khám phá mê cung bên tôi diễn ra thuận lợi hơn dự kiến nên mấy khứa này cứ nài nỉ tôi cho đi chơi."
"Nài nỉ hồi nào vậy? Tụi này chỉ hỏi có được không thôi nhé! Và ông cũng đồng tình với tui rồi mà Will!"
Lucre tỏ ra bất mãn với Will. Năm thành viên tổ đội hạng A kia hùa theo Lucre "Đúng vậy đúng vậy".
Xem ra bọn họ rất hợp ý nhau.
"Hầy, đúng là thế thật. Nên Orn này, đi biển thôi!"
... Rồi cái vế "Nên" liên quan gì đến chuyện đi chơi vậy?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)