Chương 04: Valderion và bang hội Nanh Sắt (1)
Kain và Kurenai rời khỏi quán trọ. Không khí buổi sáng trong thành Valderion nhộn nhịp nhưng đôi tai Kain lại chỉ nghe thấy sự im lặng… đến từ người đi bên cạnh.
Kurenai vẫn cúi mặt, im lặng suốt đoạn đường, có lẽ vì vẫn còn xấu hổ chuyện lúc sáng. Đôi tai nàng vẫn còn hơi đỏ, một chi tiết khiến Kain phải cố giữ mình không bật cười.
Thật đúng là nàng… dù mạnh mẽ đến mấy thì những chuyện thế này vẫn làm nàng luống cuống.
Khi hai người dừng lại trước một tòa nhà lớn nằm giữa quảng trường lát đá, Kurenai cuối cùng mới ngẩng đầu lên.
Trước mắt họ là trụ sở của Bang Hội Nanh Sắt, một công trình kiên cố và oai vệ chẳng khác gì một pháo đài. Tường đá màu xám được ghép bằng kỹ thuật cổ, các trụ chống dày và chắc, những lá cờ đỏ đậm mang biểu tượng nanh sói tung bay trước gió.
Lối vào tòa nhà đông đúc không ngơi nghỉ: Với những nhóm mạo hiểm giả vừa hoàn thành nhiệm vụ, mặt mũi lấm lem, đang cãi nhau ầm ĩ về chuyện chia tiền thưởng, những xe hàng lớn của thương nhân đậu lại trước cổng khi họ tìm kiếm hộ vệ đi đường dài, thỉnh thoảng vài hiệp sĩ hoàng gia trong giáp bạc đi qua, đem công văn đóng dấu của triều đình đến giao cho bang hội xử lý.
Kurenai nhìn dòng người tấp nập ấy và cuối cùng cũng cất giọng, có lẽ để che đi sự ngại ngùng còn vương lại:
“Chúng ta vào đăng ký thôi nhỉ?”
“Ùm, đi thôi.” Kain gật đầu và cả hai cùng nhau bước vào.
Bên trong bang hội ấm áp và ồn ào không kém, với mùi da thú, kim loại và gỗ quen thuộc của những nơi tập trung mạo hiểm giả. Quầy tiếp tân đặt phía trước là nơi bận rộn nhất.
Aria, nữ nhân viên tiếp tân tóc nâu buộc gọn, vừa đóng dấu xác nhận nhiệm vụ cho một nhóm mạo hiểm giả mới trở về, liền ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân tiến đến.
Cô đẩy nhẹ gọng kính, theo thói quen quan sát khách mới.
Ôi chao! Là một quỷ nhân?
Đôi mắt xanh của Aria mở lớn một chút.
Và một thiếu niên đi cùng cô ấy? Nhìn họ… đúng là một cặp đôi đặc biệt và cực kỳ cuốn hút. Mình chưa thấy họ bao giờ, chắc là người mới tới đăng ký rồi.
Khi Kain và Kurenai đứng trước quầy, Aria lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp.
“Xin chào. Chào mừng đến với bang hội Nanh Sắt.” Giọng cô rõ ràng và nhã nhặn.
“Hai vị cần hỗ trợ gì ạ?”
Aria hoàn toàn không hay biết rằng hai người đang đứng trước mặt mình: một thiếu niên trông có vẻ bình thường và một quỷ nhân xinh đẹp đến khó tin, trong một tương lai nào đó chính là những tồn tại vượt khỏi tầm với của mọi mạo hiểm giả mà cô từng gặp…
“Chúng tôi đến đăng ký làm mạo hiểm giả, cô không cần phải giải thích gì nhiều đâu.”
Kain vừa nói vừa lấy trong áo choàng ra một lá thư giới thiệu được niêm phong bằng sáp đỏ, đặt nhẹ lên quầy.
Aria khẽ chớp mắt.
“Ồ… là thư giới thiệu?”
Kain gật đầu.
“Từ bang hội thị trấn Karsden.”
Kain đã ghé qua chỗ Gared để lấy nó trước khi rời đi.
Đây chính là thứ sẽ giúp cậu và Kurenai bỏ qua những bước rườm rà của tân thủ, đồng thời được tiếp cận với nhiều loại nhiệm vụ hơn từ hộ tống, săn quái cấp cao cho đến điều tra và thu thập đặc biệt. Nó mở ra cho họ một con đường thuận lợi hơn hẳn.
Aria nhận lấy lá thư, nhẹ nhàng mở ra kiểm tra. Nét mặt cô dịu lại khi thấy con dấu và chữ ký hợp lệ.
“Vậy thì mọi việc sẽ đơn giản hơn nhiều rồi.” cô mỉm cười, giọng tự nhiên như thể đã quen xử lý những trường hợp tương tự mỗi ngày. Aria kéo ngăn tủ, lấy ra xấp giấy tờ để làm thủ tục.
Cô vừa viết vừa hỏi:
“Hai vị cho biết tên của mình, để tôi điền vào hồ sơ ạ.”
“Tôi tên Kain,” cậu đáp gọn gàng. “Còn cô ấy là Kurenai.”
Đôi tay Aria khựng nhẹ một nhịp.
Kurenai?
Nghe quen quen… mình từng nghe cái tên này ở đâu rồi nhỉ? Một báo cáo hay tài liệu cũ?
Cô nghĩ trong thoáng chốc trước khi lắc đầu, tiếp tục công việc.
Sau một lúc ghi chép, Aria đóng dấu bộp một cái và đưa ra hai tấm thẻ bằng kim loại mỏng có khắc phù hiệu của bang hội.
“Xong rồi ạ! Kain, Kurenai từ bây giờ hai vị là mạo hiểm giả chính thức của Nanh Sắt.”
Hai tấm thẻ ánh bạc nhạt, ký hiệu cấp độ D khắc rõ ràng.
Aria giải thích:
“Nhờ thư giới thiệu, cả hai sẽ được thăng thẳng lên cấp D thay vì cấp E tân thủ. Hai vị cũng có quyền nhận nhiệm vụ vượt cấp, tùy vào khả năng của mình…”
“Nếu muốn, hai vị có thể bắt đầu ngay tại bảng nhiệm vụ ở phía kia.”
Cô chỉ tay về phía một tấm bảng gỗ lớn treo hàng chục tờ giấy, nơi có nhiều mạo hiểm giả đang chen chúc lựa chọn nhiệm vụ.
“Các nhiệm vụ sẽ được cập nhật thường xuyên, từ đơn giản đến nguy hiểm. Nếu có gì không hiểu, cứ hỏi tôi.”
Kain nhận lấy thẻ, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại trong lòng bàn tay.
“Tôi hiểu. Cảm ơn cô.”
Kurenai cũng cúi nhẹ đầu thay lời chào.
Cả hai bước đến bảng nhiệm vụ lớn được treo sát tường, nơi mùi giấy cũ, mùi mực và tiếng bàn luận của hàng chục mạo hiểm giả hòa vào nhau tạo nên một không khí nhộn nhịp đặc trưng của bang hội.
Nhưng ngay khi hai người vừa tiến lại gần, không ít ánh mắt lập tức đổ dồn về phía họ… đặc biệt là về phía Kurenai.
Một quỷ nhân như cô xuất hiện giữa đám đông vốn quen với giáp sắt và gương mặt bụi bặm, hiển nhiên trở thành tâm điểm chú ý. Một vài người vô thức nuốt nước bọt, một số khác thì thì thầm với nhau đầy hiếu kỳ.
Ánh mắt tò mò, tham lam, dò xét… Kurenai đã quá quen với chúng.
Chỉ là lần này, đứng cạnh Kain, nàng cảm thấy mình không cần phải thu mình lại làm gì.
Kain đứng trước bảng nhiệm vụ, tay khoanh lại, trong đầu là suy nghĩ rất… thực tế.
Nên chọn nhiệm vụ nào vừa nhanh vừa nhiều tiền mới được. Một tháng qua do mình quá chăm chỉ nấu ăn cho nàng ấy… nên giờ hai đứa sắp cháy túi thật rồi.
Kurenai thì lướt mắt qua từng tờ thông báo như đang đọc bảng chiến tích của kẻ thù. Trên đó có đủ loại nhiệm vụ: thu thập thảo dược cho dược sư thành phố, hộ tống thương đoàn, khám phá tàn tích cổ, điều tra hang ổ quái vật, thậm chí là một vài nhiệm vụ săn quái cấp cao có dấu đỏ cảnh báo.
Hừmmm… hầu hết nhiệm vụ đều đã được nhận trước rồi, còn hai cái.
Cô dừng lại, đưa tay chỉ.
“Hay chúng ta nhận cái này đi.”
Kain nhìn theo.
“Tiêu diệt một nhóm Orc ở khu rừng phía bắc thành phố à. Tiền thưởng cũng ổn… mà cũng dễ làm.” Cậu gật đầu.
“Vậy nhận nó luôn.”
Kain vừa đưa tay định gỡ tờ nhiệm vụ xuống thì bụp một bàn tay to lớn vỗ thẳng lên tờ giấy, chặn ngang cậu.
“Cái này ta nhận rồi…”
Một gã mạo hiểm giả đầu trọc, cao to, cơ bắp như đống thép sống, nhìn cả hai bằng ánh mắt trịch thượng.
“Hai người là người mới à? Ta chưa gặp hai người bao giờ…”
Ánh nhìn của hắn lướt sang Kurenai, sáng lên vẻ thích thú.
“Chào cô gái xinh đẹp, sao cô lại đi cùng thằng nhóc này trông yếu kém này?”
“Cô có muốn tham gia tổ đội của ta không? Nhóm ta đang thiếu người đấy.”
Kurenai không hề buồn nhìn hắn, thậm chí còn không thèm phản ứng.
Kain thì chỉ nhíu mày, thu tay lại, đáp ngắn gọn:
“Cô ấy không có hứng thú đâu và chúng tôi đang gấp đấy, anh bạn.”
Bị phớt lờ, gã mạo hiểm giả tỏ vẻ bực dọc.
“Này cô gái, ta là mạo hiểm giả hạng B đấy. Tham gia với ta được nhiều lợi ích lắm đó…”
Hắn vừa nói vừa đưa tay định đặt lên vai Kurenai.
Nàng nheo mắt, chuẩn bị nghiêng người tránh, bàn tay đặt sẵn lên cán kiếm. Nhưng cạch bàn tay hắn bị Kain giữ lại ngay trước khi chạm vào cô.
Cậu ta chắn trước mình sao?
Không cần phải làm vậy… nhưng cũng ổn thôi.
Kurenai khẽ nhắm mắt, thầm gật đầu tán thưởng Kain.
“Tôi nói rồi. Chúng tôi không có thời gian.” Tay Kain siết chặt hơn, giọng cậu lạnh đi rõ rệt.
Gã mạo hiểm giả nhướng mài, giọng hắn trầm xuống:
“Này thằng nhóc…”
Nhưng ngay lúc đó, hắn bắt gặp ánh nhìn chết người từ Aria ở quầy tiếp tân.
Cô nhìn chằm chằm như muốn nói:
Đụng chuyện ở đây đi rồi xem bang hội xử lý thế nào!
“Chậc!… Chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi.” Hắn chép miệng, rút tay lại, cầm lấy tờ nhiệm vụ.
Gã quay lưng bỏ đi giữa tiếng kim loại leng keng từ bộ giáp, nhưng thay vì tức giận thì lại có điều gì đó đen tối lóe lên trong ánh mắt hắn, miệng khẽ nhếch lên nụ cười khó nhận ra…
Kain nghĩ thầm:
Chọc giận nàng ấy thì ngươi bị bổ đôi thật chứ chẳng đùa… Ta không muốn rước thêm phiền phức chứ không phải vì cứu ngươi đâu.
Kain nhìn lên bảng nhiệm vụ chỉ còn một nhiệm vụ duy nhất đang thiếu thành viên. Đó là hộ tống một thương đoàn sang biên giới phía tây. Nhiệm vụ sẽ diễn ra sau hai ngày nữa.
“Hazzz…” Cậu thở dài, quay sang Kurenai.
“Vậy chúng ta ghi danh vào nhiệm vụ này vậy.”
“Đành vậy thôi.” Kurenai gật đầu, giọng lại khá bình thản, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Dù bị cướp mất nhiệm vụ… nhưng sao lại có cảm giác như nàng ấy đang vui nhỉ?
Kain tự hỏi khi cả hai ghi danh lên nhiệm vụ và rời khỏi bang hội với ánh mắt tò mò của những người phía sau.
Rời khỏi bang hội, ánh nắng ban trưa của Valderion đã lên cao, rải xuống những con đường lát đá một màu vàng nhạt ấm áp. Không khí thành phố hoàn toàn khác với làng của Kain, ồn ào, náo nhiệt và tràn đầy sinh khí.
Tiếng bánh xe lăn trên đá, tiếng người rao hàng… tất cả đan xen thành một bức tranh sống động.
Kurenai bước chậm lại theo bản năng. Nàng không quá thích những nơi đông người như thế này. Không phải vì sợ mà vì ký ức.
Những con phố đông đúc từng là nơi gia tộc Shiranui sinh sống. Những buổi sáng ồn ào, những tiếng cười, những gương mặt quen thuộc… tất cả đã biến mất chỉ trong một đêm.
…Nhưng ở đây, Valderion không biết đến nàng.
Không ai nhìn nàng với ánh mắt ngưỡng mộ. Cũng không ai gọi nàng bằng cái ‘danh xưng’ ấy.
Chỉ là những ánh nhìn tò mò thường thấy khi một quỷ nhân xuất hiện giữa đám đông.
Kurenai siết nhẹ tay áo choàng.
Không sao cả… Nơi này không có ký ức của mình.
Đi bên cạnh, Kain đã nhận ra nhịp bước chậm lại ấy. Cậu không nói gì, chỉ vô thức điều chỉnh bước chân cho chậm hơn một chút, giữ khoảng cách vừa đủ để nàng không bị dòng người ép sát.
“Kain…” Giọng Kurenai vang lên, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Hửm?”
“Chúng ta… còn hai ngày nữa mới bắt đầu nhiệm vụ.” Nàng ngập ngừng một nhịp, rồi nói tiếp.
“Cậu có dự định gì không?”
Kain chớp mắt, rồi bật cười nhẹ.
“Thật ra thì… không.”
“Lần hiếm hoi được rảnh như thế này, tôi cũng đang nghĩ xem nên làm gì.”
Đúng rồi!
Kurenai chưa từng được đi dạo thành phố đúng nghĩa. Kiếp trước cũng vậy… nếu không tính đến một tháng cuối cùng ấy.
Khi đó, bọn mình luôn bận luyện tập, tìm thông tin, chiến đấu…
“Này,” Kain quay sang nàng, giọng thoải mái. “Cô có muốn tham quan thành phố không? Với cả… ăn trưa.”
Cậu nói nhưng không kéo nàng đi ngay mà chỉ thong thả rẽ sang con phố bên cạnh.
Hai người sánh vai giữa dòng người qua lại, nơi những quầy hàng nhỏ bày la liệt vũ khí rẻ tiền, thảo dược khô treo thành từng chùm trước cửa…
Tiếng rao vang lên không ngớt, mùi bánh nướng, thịt quay và gia vị nóng hòa lẫn trong không khí, tạo nên một thứ nhộn nhịp rất… đời thường.
Kurenai lặng lẽ quan sát tất cả bằng ánh mắt tò mò kín đáo. Nàng dừng lại thoáng chốc trước một sạp vải nhuộm, nơi những tấm lụa đỏ sẫm và đen tuyền phấp phới trong gió. Ở một góc khác, vài đứa trẻ đang tranh nhau xem một lão già biểu diễn trò ảo thuật đơn giản, tiếng cười vang lên giòn tan.
Valderion… không phải chiến trường, cũng không giống những nơi nàng từng đi qua.
Kain nhận ra ánh mắt nàng chậm rãi lướt theo khung cảnh xung quanh, liền không thúc giục. Cậu chỉnh lại nhịp bước, đủ để nàng có thể nhìn, có thể hít thở nhịp sống của thành phố này theo cách riêng của mình.
Rồi Kain ngửi thấy mùi hương quen thuộc bất chợt len vào giữa những tầng mùi hỗn tạp: Ấm. Cay. Đậm đà.
Cậu dừng bước, chỉ tay về phía góc phố nhỏ phía trước, nơi bảng hiệu gỗ quán lẩu ‘Hỏa Phong Các’ treo lủng lẳng, trên đó khắc hình một nồi lẩu bốc khói.
“Chúng ta ghé đó ăn trưa nhé?”
Kurenai nhìn theo hướng tay cậu chỉ.
Mùi nước dùng đậm đà theo gió lan tới, mang theo hương thảo mộc và gia vị cay nồng rất đặc trưng.
Bụng nàng… khẽ réo lên một tiếng rất nhỏ.
Nàng lập tức quay mặt đi.
“Tùy cậu.” Nàng đáp gọn nhưng vành tai đỏ lên đã phản bội nàng lần nữa.
Kain mỉm cười.
Một quán ăn mang đậm phong cách truyền thống của Shiranoya. Quán không quá lớn, nhưng đông khách. Bên trong ấm áp, hơi nước bốc lên khiến cửa kính mờ đi, tiếng trò chuyện rộn ràng hòa cùng tiếng nước sôi ùng ục trong những chiếc nồi đồng.
Hai người được dẫn đến một bàn gần cửa sổ.
Kurenai ngồi xuống, ánh mắt lặng lẽ quan sát xung quanh.
Những nhóm mạo hiểm giả vừa ăn vừa cười lớn. Một gia đình nhỏ quây quần bên nồi lẩu, đứa trẻ cười khúc khích khi gắp được miếng thịt đầu tiên...
Bình thường thật đấy… Mà cũng lâu rồi mình mới ngồi ở một quán ăn kiểu này.
Kain gọi món rất nhanh, dường như đã quen với kiểu quán này.
“Một nồi lẩu thập cẩm, nước dùng cay vừa.”
“Thêm thịt bò, thịt thú rừng, nấm đỏ, cải tuyết.”
“À, cho thêm đậu non nữa.”
Kurenai hơi nghiêng đầu.
“…Cậu gọi nhiều thật đấy.”
Nhưng phải công nhận là cậu ta có khẩu vị khá giống mình, hầu hết đều là những thứ mình thích…
“Không sao.” Kain chống cằm, cười nhẹ.
“Ăn ngon thì tinh thần cũng khá hơn.”
Và nàng cần điều đó, về chuyện tiền bạc thì hai đứa mình kiếm lại nhanh thôi.
Khi nồi lẩu được mang ra, nước dùng sôi lên, hương thơm lan tỏa khắp bàn. Kurenai khựng lại trong giây lát không phải vì do dự, mà vì cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
Lần cuối cùng nàng ngồi trước một nồi lẩu thế này là khi vẫn còn sống trong trang viên của gia tộc. Trong ký ức mơ hồ, có tiếng cười của chị gái. Có bàn tay cha gắp thức ăn cho nàng. Có giọng mẹ nhắc em trai nàng ăn chậm lại…
Kurenai khẽ nắm chặt đũa. Kain đã nhận ra sự im lặng đó. Cậu không hỏi mà chỉ nhẹ nhàng gắp một miếng thịt đã chín, đặt vào bát của nàng.
“Cẩn thận nóng.”
Một câu nói rất bình thường nhưng tim Kurenai lại khẽ rung lên.
“…Cảm ơn.”
Nàng ăn một miếng.
Vị cay ấm lan ra, xua đi cái lạnh vô hình đã bám lấy nàng suốt nhiều năm.
Cảm giác… không tệ.
Không phải vì món ăn quá xuất sắc. Mà vì… nàng đang ăn trong yên bình.
Kain vừa ăn vừa quan sát nàng qua khóe mắt.
Cuối cùng nàng cũng thả lỏng rồi, ít nhất là hơn mọi khi.
“Valderion thế nào?” cậu hỏi, giọng như trò chuyện vu vơ. “So với những nơi cô từng đi qua?”
Kurenai suy nghĩ một lúc.
“Ồn ào… Nhưng không khó chịu.” Nàng ngừng lại, rồi nói nhỏ hơn:
“Nếu chỉ đi ngang qua, có lẽ tôi sẽ không nhớ gì.”
“Nhưng… nếu ở lại lâu một chút…”
Nàng không nói tiếp. Kain hiểu.
“Vậy thì ở lại lâu một chút.” Cậu nói như thể đó là điều hiển nhiên. “Dù gì chúng ta phải ở lại đây một khoảng thời gian mà.”
Kurenai nhìn cậu.
Ánh lửa từ nồi lẩu phản chiếu trong đôi mắt đỏ của nàng, dịu đi đáng kể.
“Ừm…”
Trong khoảnh khắc ấy, giữa hơi nước bốc lên mờ ảo và tiếng cười nói xung quanh, Kurenai nhận ra: mình đang ở một nơi an toàn.
Không phải vì đây là thành phố lớn. Mà vì người ngồi đối diện nàng… đang ở đây.
Và với Kain. Chỉ cần được ngồi ăn cùng với nàng, chỉ cần thấy bờ vai nàng bớt căng cứng… Thế là đủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)