Chương 05: Valderion và bang hội Nanh Sắt (2)
Buổi sáng ngày thực hiện nhiệm vụ hộ tống, đại sảnh bang hội Nanh Sắt đông đúc hơn thường lệ.
Những nhóm mạo hiểm giả tụ tập thành từng cụm nhỏ, kiểm tra trang bị, trao đổi thông tin lần cuối trước khi lên đường. Tiếng kim loại va nhẹ, tiếng giấy nhiệm vụ sột soạt, tiếng cười nói xen lẫn căng thẳng tạo nên bầu không khí đặc trưng của một ngày khởi hành.
Kain và Kurenai đứng gần khu vực trung tâm đại sảnh, ngay dưới tấm bảng nhiệm vụ lớn. So với những người xung quanh, hai người họ trông vô cùng thản nhiên.
Kurenai khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào cột đá, ánh mắt lướt qua dòng người như một thói quen. Trang phục gọn gàng, kiếm đeo ngang hông, thần thái lạnh nhạt nhưng vẫn thu hút một vài ánh nhìn.
Kain thì đứng cạnh, hai tay đút vào túi áo choàng, vẻ mặt thư thả nhưng ánh mắt vẫn quan sát xung quanh một cách kín đáo.
“Chuyến đi Zephyrus này chắc tốn vài ngày,” Kain lên tiếng trước, giọng vừa đủ để chỉ hai người nghe.
“Nghe nói vương quốc đó gió quanh năm không ngớt, đúng không?” Cậu hỏi dù bản thân ở kiếp trước đã từng đến đó nhiều lần.
“Ùm.” Kurenai gật nhẹ. “Phía tây lục địa, địa hình cao và khô. Khí hậu khắc nghiệt hơn Lumina nhiều.”
Nàng dừng lại một chút rồi nói thêm:
“Nhưng bù lại, thương lộ bên đó rất quan trọng. Hộ tống sang Zephyrus thường không thiếu rắc rối.”
Kain mỉm cười nhạt:
“Nghe đã thấy mệt rồi…”
Ngay lúc đó, từ lối vào đại sảnh, hai bóng người tiến về phía họ.
Người đi trước là một cô gái trẻ với mái tóc đen được tết thành hai bím gọn gàng buông trước vai. Cô đeo một cặp kính gọng tròn khá to, khiến gương mặt trông vừa thông minh vừa có chút ngây thơ.
Trên tay cô là một cây trượng phép bằng gỗ sẫm màu, đầu trượng khắc hoa văn đơn giản nhưng tinh xảo, rõ ràng là vật được sử dụng thường xuyên.
Theo sau cô là một thanh niên trẻ, vóc dáng cao ráo, mái tóc đỏ sẫm hơi rối, thanh kiếm đeo chéo sau lưng. Trang phục thực dụng, ánh mắt đang hướng về vài vị mạo hiểm giả cấp cao ở đằng xa, gương mặt chưa bị thời gian mài mòn hết nhiệt huyết.
Cô gái nhanh chóng nhận ra Kain và Kurenai, lập tức nở nụ cười thân thiện, bước tới trước một bước và đưa tay ra.
“Xin chào hai người. Hai vị sẽ cùng chúng tôi thực hiện nhiệm vụ hộ tống đúng chứ?”
“Tôi là Ena. Còn đây là Kai.” Giọng cô rõ ràng, tươi sáng, mang theo sự chủ động của người quen giao tiếp.
Kai đứng phía sau khẽ nhíu mày, lẩm bẩm chán nản đủ nhỏ để chỉ Ena nghe thấy:
“Không phải nhiệm vụ kiểu này hai người là đủ rồi sao…”
Ena quay đầu liếc cậu ta một cái, hạ giọng nhưng đầy uy lực:
“Này, chào hỏi một tiếng đi chứ, Kai.”
Kai khựng lại, thở ra một hơi như thể đầu hàng, rồi bước lên một bước.
“À… rồi.”
“Xin chào.”
Cậu nhìn về phía Kain trước, ánh mắt mang theo sự đánh giá vô thức quan sát tư thế đứng, vũ khí, gương mặt... Sau đó, ánh nhìn ấy chuyển sang Kurenai và cậu ta… khựng lại.
Đôi mắt đỏ trầm, mái tóc đen dài, thần thái bình thản nhưng toát lên vẻ lạnh lẽo. Trong khoảnh khắc, Kai quên mất phải nói gì, vội quay mặt đi, ho nhẹ một tiếng để che đi sự ngại ngùng bất chợt.
Là… quỷ nhân à?… Lại còn đẹp kiểu này…
Kain nhận ra phản ứng ấy, chỉ mỉm cười như không có gì, chủ động bước lên bắt tay Ena.
“Vâng, chào hai người.”
“Tôi là Kain. Còn cô ấy là Kurenai.”
Cái bắt tay ngắn gọn nhưng lịch sự.
Kurenai chỉ khẽ gật đầu thay cho lời chào, ánh mắt bình thản, không tỏ ra xa cách nhưng cũng không chủ động thân thiện.
Ena dường như không để tâm đến sự im lặng đó, ngược lại còn cười tươi hơn.
“Rất vui được hợp tác.”
“Những người trong thương đoàn đang tập trung và chuẩn bị khởi hành ở bên ngoài rồi.”
“Chúng ta cũng nên ra nhập với họ thôi.”
“Ùm,” Kain gật đầu. “Đi thôi.”
Cả bốn người bắt đầu rời khỏi đại sảnh bang hội. Kain và Kurenai sánh vai phía trước, bước chân đồng đều như đã quen thuộc từ lâu. Ena và Kai theo sau.
Kai vô thức nhìn vào bóng lưng Kain. Cậu thấy Kain nghiêng đầu nói gì đó rất nhỏ với Kurenai. Nàng không đáp lời ngay, chỉ khẽ liếc sang, rồi… khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười nhẹ.
Họ thân đến mức đó sao?
Một cảm giác khó chịu mơ hồ dâng lên trong lòng Kai, không hẳn là thù địch, mà giống như sự ghen tị vô thức.
Kẻ đó trông còn trẻ hơn mình… có gì hơn mình chứ?
Phía trước, Kain vẫn nói chuyện rất tự nhiên cùng Kurenai, như thể hoàn toàn không nhận ra ánh mắt sau lưng.
Thằng nhóc tên Kai này khí tức ổn, nhưng tâm chưa vững…
Một mạo hiểm giả trẻ quá dễ đọc.
Và thế là tổ đội hộ tống tạm thời của họ, bốn con người với những suy nghĩ khác nhau cùng bước ra ánh sáng bên ngoài bang hội, nơi đoàn xe thương nhân đang chờ đợi.
Đoàn xe thương đoàn tập trung ở quảng trường phía trước bang hội.
Ba chiếc xe hàng lớn xếp thành hàng ngang, thùng xe làm bằng gỗ sẫm màu, viền sắt gia cố chắc chắn, bạt phủ căng phồng cho thấy bên trong chất đầy hàng hóa. Thoạt nhìn thì rõ ràng là một chuyến buôn không hề nhỏ.
Ngay khi bốn người vừa tiến lại gần, một người đàn ông trung niên từ nhóm bước ra đón.
Ông ta mặc áo khoác thương nhân dày, bụng hơi phệ, ria mép được tỉa gọn gàng. Gương mặt lúc nào cũng treo sẵn nụ cười niềm nở, đến mức… hơi quá mức cần thiết.
Đôi mắt nhỏ liên tục đảo qua cả bốn người, đặc biệt dừng lại lâu hơn một chút trên Kurenai rồi mới vội vàng dời đi.
“Ồ, các vị đây rồi!”
“Làm phiền bốn người rồi nhé.”
Ông chủ thương đoàn chắp tay cười, giọng sang sảng.
“Từ đây sang Zephyrus chỉ mất khoảng ba ngày đường thôi.”
“Nhưng các vị biết đấy… dạo gần đây ta nghe nói trên đường sang biên giới cướp bóc lộng hành lắm.”
“Chưa kể còn có thể gặp quái vật nữa. Nên ta mới cần đến sự hộ tống của các vị.”
Niềm nở thật đấy… Kẻ buôn lớn mà tỏ ra thấp giọng thế này, hoặc là lo thật… hoặc là đang giấu gì đó.
Kain âm thầm đánh giá, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh.
Ena bước lên trước một bước, cúi nhẹ đầu rất lịch sự.
“Xin ông yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đúng như đã thỏa thuận.”
“Ha ha, vậy thì tốt quá.” Ông chủ vỗ tay một cái, rồi xoay người chỉ về phía sau. “À, ta còn trống một chiếc xe.”
“Các vị cứ thoải mái ngồi ở đó cho tiện nghỉ ngơi.”
Chiếc xe được chỉ tới nằm phía sau ba xe hàng lớn một chiếc xe ngựa đơn giản hơn, nhưng vẫn có mái che và ghế ngồi đệm dày.
Không lâu sau, đoàn xe chính thức khởi hành. Ba chiếc xe hàng lăn bánh trước, bánh gỗ nghiến lên mặt đường đá phát ra tiếng lộc cộc đều đặn. Chiếc xe chở Kain và những người còn lại theo sau, chậm rãi rời khỏi thành Valderion, hướng về con đường lớn dẫn sang phía tây.
Bên trong xe, không gian vừa đủ cho bốn người ngồi đối diện nhau.
Kain và Kurenai ngồi một bên. Ena và Kai ngồi phía đối diện.
Kurenai ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt hướng ra ngoài cửa xe đang lay động theo nhịp bánh. Gió lùa nhẹ làm mái tóc đen khẽ rung, gương mặt nàng vẫn bình thản như thường lệ.
Kain thì dựa nhẹ vào thành xe, tư thế thoải mái nhưng không hề buông lỏng cảnh giác.
Ena nhìn quanh một lượt, rồi nở nụ cười thân thiện, phá vỡ sự im lặng.
“Ồ vậy ra hai người cũng là mạo hiểm giả hạng D giống chúng tôi sao? Thật trùng hợp ghê…”
“Nhưng trước giờ tôi chưa gặp hai người nhỉ? Hai người đến từ đâu?” Ena lịch sự hỏi.
“Vâng.” Kain gật đầu. “Chúng tôi vừa đến Valderion không lâu.”
Kai thì dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt cậu ta không rời khỏi Kain, mang theo sự đánh giá lặng lẽ như đang cân nhắc thực lực của người ngồi đối diện.
Hắn ta cũng là kiếm sĩ giống mình… Trông không có gì đặc biệt, có lẽ mình có thể đánh bại hắn dễ dàng.
Ena dường như không để ý, tiếp tục trò chuyện rất tự nhiên.
“Tôi và Kai là bạn thuở nhỏ của nhau. Nhà chúng tôi không xa thành phố này lắm.”
“Cả hai đều lớn lên quanh khu vực này.”
Cô nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên sự tò mò hiền hòa.
“Còn hai người… Chắc là không phải người vùng này nhỉ?”
Kain hơi mỉm cười.
“Tôi đến từ một ngôi làng nhỏ nằm ở phía đông.” Cậu dừng lại một nhịp, rồi nghiêng đầu nhìn về phía người đang ngồi cạnh mình.
“Chắc cô cũng đoán được rồi, cô ấy thì đến từ vương quốc Shiranoya.”
Ena chớp mắt, đôi kính khẽ phản chiếu ánh sáng lọt qua rèm xe.
“À Shiranoya…” Cô nghiêng đầu, giọng mang theo chút tò mò thật sự.
“Tôi nghe nói ở đó nổi tiếng với những gia tộc kiếm sĩ danh tiếng nhỉ?”
“Đúng vậy.” Kurenai lên tiếng, giọng nàng trầm và đều, không mang theo cảm xúc thừa thãi, như đang xác nhận một sự thật hiển nhiên.
Shiranoya nhỉ?… Không biết người như cô ấy thì kiếm thuật sẽ như thế nào…
Kai liếc nhìn Kurenai thêm một lần nữa, lần này ánh mắt ngoài một thoáng ngưỡng mộ dành cho vẻ đẹp trầm lặng của nàng còn có sự tò mò rất thật của một mạo hiểm giả trẻ, tự hỏi không biết khi nàng rút thanh katana đang đeo bên hông kia, dáng đứng và đường kiếm sẽ mang phong thái như thế nào.
Đoàn xe vẫn lăn bánh đều đặn trên con đường dẫn về phía tây, bánh gỗ nghiến lên mặt đất tạo thành nhịp điệu đều đều như một bản nhạc nền cho chuyến hành trình.
Bốn người ngồi trong chiếc xe ấy: hai mạo hiểm giả hạng D trẻ tuổi mang theo sự thẳng thắn và tò mò của tuổi trẻ và hai mạo hiểm giả cũng mang danh hạng D… nhưng lại đang âm thầm che giấu những thứ vượt xa vẻ ngoài bình thường của mình.
**********
Trời đã tối hẳn khi đoàn xe chậm rãi dừng lại giữa khu rừng rậm rạp trên con đường dẫn đến biên giới phía tây. Ánh trăng bị tán cây dày che khuất, chỉ còn vài vệt sáng lờ mờ lọt xuống nền đất phủ đầy lá khô. Không khí ẩm và lạnh, mang theo mùi cỏ mục cùng tiếng côn trùng rả rích không ngớt.
“Dừng ở đây nghỉ đêm thôi,” ông chủ thương đoàn lên tiếng, giọng vẫn niềm nở như suốt dọc đường.
“Đi đêm trong rừng không an toàn.”
Những người đánh xe nhanh chóng tản ra, dựng lều và nhóm lửa với động tác thành thạo. Chỉ trong chốc lát, ánh lửa đã bập bùng, xua tan phần nào bóng tối xung quanh. Một cái nồi lớn được đặt lên, bên trong là thứ chất lỏng sánh đặc đang sôi lục bục, mùi thức ăn nóng hổi lan ra khiến bụng người ta vô thức cồn cào.
“Các vị mạo hiểm giả, lại đây ngồi và dùng bữa cùng chúng tôi nào,” ông chủ thương đoàn cười hiền hậu, xoa tay. “Đường xa mệt mỏi rồi.”
“Đúng vậy đó,” một tên đánh xe khác tiếp lời, giọng hồ hởi. “Ăn chút cho lại sức.”
“Vậy thì làm phiền rồi. Cảm ơn ông chủ nhiều nhé.” Ena nhìn quanh, rồi mỉm cười đáp lại.
Một người trong nhóm thương nhân múc sẵn bốn bát thức ăn nóng, lần lượt đưa cho Kain, Kurenai, Ena và Kai. Hơi nước bốc lên nghi ngút.
“Mùi thơm ghê,” Kai nói, ngồi xuống, không giấu được vẻ đói bụng.
“Đúng là đi đường dài có bữa thế này thì còn gì bằng.”
Cậu ta ăn liền mấy muỗng, mắt sáng lên.
“Khá ngon đấy chứ…”
Kain nhận bát, nhưng không vội ăn. Ánh mắt cậu khẽ liếc sang Kurenai. Nàng cũng đang nhìn cậu, cái nhìn rất nhanh nhưng đủ để hai người hiểu nhau. Không nói gì, họ cùng cúi đầu như thể bắt đầu dùng bữa giống những người bình thường khác.
Trong vài phút đầu, mọi thứ vẫn diễn ra rất bình thường. Lửa cháy tí tách, vài câu chuyện vụn vặt được ném ra để giết thời gian.
Ena hỏi han về quãng đường còn lại, ông chủ thương đoàn đáp lại rành rọt, còn thêm vài câu đùa cợt khiến không khí trông khá hòa thuận.
Cho đến khi…
“Sao… sao tự nhiên lại thấy chóng mặt vậy nhỉ…” Kai đưa tay ôm trán, giọng lảo đảo. Cơ thể cậu ta nghiêng đi, thìa rơi khỏi tay, va xuống đất phát ra tiếng khẽ.
“Kai?” Ena giật mình đứng dậy. “Cậu có sao không?”
Cô vừa định bước tới đỡ cậu thì mắt đột nhiên hoa lên. Thế giới trước mặt Ena quay cuồng, đầu gối mềm nhũn, cô khụy xuống đất, chống tay thở gấp.
“Chuyện… chuyện gì xảy ra vậy…?”
Cùng lúc đó, Kain cũng khẽ nghiêng người, đặt một tay lên thái dương như đang cố giữ thăng bằng. Bát thức ăn trong tay cậu trượt xuống, đổ ra đất.
Kurenai bên cạnh loạng choạng hạ thấp người, chống tay xuống nền đất, mái tóc đen buông nhẹ trước vai, che đi một phần gương mặt.
“Chẳng lẽ…” Kain cất tiếng, giọng thấp và có phần nặng nề. “Trong thức ăn… có vấn đề sao…”
“Hahaha…”
Một tràng cười bật ra, phá tan bầu không khí giả tạo trước đó. Một tên trong nhóm đánh xe đứng thẳng dậy, trên gương mặt không còn chút vẻ chất phác nào.
“Cuối cùng thuốc cũng phát huy tác dụng rồi nhỉ?” hắn nói, giọng đầy khoái trá.
“Ừ, vẫn thuận lợi như năm trước thôi,” một tên khác nhún vai, ánh lửa hắt lên gương mặt lúc này lộ rõ vẻ quen tay làm ác.
“Đám mạo hiểm giả non nớt lúc nào cũng dễ xử lý.”
Ena cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt vẫn còn mờ đi vì cơn choáng.
“C… các người… chuốc thuốc chúng tôi sao…?” cô lắp bắp, bàn tay run rẩy vươn về phía cây trượng phép đặt cách đó không xa.
“Các người… muốn làm gì…?”
Chưa kịp chạm tới, ông chủ thương đoàn đã bước tới. Lão nhẹ nhàng dùng mũi chân đá cây trượng lăn đi xa vài vòng rồi dừng lại ngoài tầm với của Ena.
Lão cúi xuống nhìn bốn người, nụ cười niềm nở trước đó đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo pha lẫn tham lam.
“Còn làm gì nữa?” Lão bật cười.
“Tất nhiên là cướp sạch trang bị của bọn bây rồi. Mấy đứa mạo hiểm giả hạng thấp như các ngươi lúc nào cũng mang theo đủ thứ vật phẩm hỗ trợ quý giá trên người…”
Một tên khác bước tới, ánh mắt trượt chậm rãi từ Ena sang Kurenai, không hề che giấu ý đồ xấu xa.
“Chơi đùa với chúng một chút rồi bán cho bọn buôn nô lệ. Hai con nhỏ này chắc chắn sẽ được giá… nhất là ả quỷ nhân.”
Kurenai vẫn giữ tư thế nửa quỳ nửa ngồi, đầu hơi cúi thấp, mái tóc che đi ánh mắt. Kain thì khẽ thở dốc, một tay chống xuống đất như đang cố gắng không để cơ thể đổ hẳn xuống.
Ngọn lửa tiếp tục cháy tí tách, soi rõ những gương mặt đầy ác ý của nhóm thương nhân, những kẻ giờ đây không còn che giấu bản chất thật của mình.
Từ trong bóng tối của khu rừng, một giọng nói trầm khàn vang lên, kéo dài như lưỡi dao cọ vào đá.
“Ta đã nói rồi mà… chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.”
Tán lá rung khẽ. Một dáng người to lớn bước ra khỏi rừng, thân hình lực lưỡng phủ đầy sẹo cũ. Cái đầu trọc phản chiếu ánh lửa lập lòe, để lộ gương mặt quen thuộc đầy vẻ hung ác.
Gã mạo hiểm giả hôm trước.
Bên cạnh hắn là ba tên khác, trang bị đầy đủ, ánh mắt lạnh lùng của những kẻ đã quen với việc làm bẩn tay mình. Cộng thêm đám ‘thương nhân’ trước mặt, cả nhóm giờ đã lên đến chín tên.
“Đúng là thuận lợi hơn ta nghĩ,” Gã đầu trọc cười khục khục, ánh mắt dừng lại nơi Kain đang chống tay xuống đất.
“Ta sẽ cho thằng nhãi này trả giá vì chọc giận ta...”
Hắn liếm môi, ánh nhìn chậm rãi trượt sang Kurenai, nụ cười méo mó vì dục vọng và bạo lực.
“...bắt nó chứng kiến cảnh ta chơi đùa với đồng đội của nó.”
“Hừ… ta chưa từng được nếm thử mùi vị của quỷ nhân đâu.”
Ena run rẩy, cố gắng chống người dậy dù hai tay đã mềm nhũn.
“Các… các người… cũng là mạo hiểm giả trong bang hội mà…” cô lắp bắp, giọng vỡ ra vì sợ hãi.
“Tại sao… tại sao lại làm chuyện như vậy…?”
“Haha.” gã đầu trọc bật cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa rừng đêm. “Tại sao à? Tại sao lại không chứ?”
“Bọn ta thích thì làm thôi, cô gái à.” Hắn nhún vai, giọng đầy khinh miệt.
“Bọn khốn kiếp này…” Kai nghiến răng, gắng gượng đứng dậy. Cậu đưa tay về phía chuôi kiếm sau lưng, cánh tay run lên vì tức giận hơn là vì thuốc mê.
Nhưng chưa kịp chạm tới, cơ thể cậu mất lực. Kai đổ sập xuống đất, bất tỉnh.
Ngay sau đó, Ena cũng không trụ nổi nữa. Cô khẽ gọi tên bạn mình trong tuyệt vọng trước khi gục xuống bên cạnh, để lại ánh lửa trại chiếu lên hai thân hình bất động và những nụ cười đen tối đang dần khép chặt vòng vây.
“Các ngươi có mặt đông đủ rồi nhỉ…”
Giọng Kain vang lên bình thản giữa khu rừng đêm, hoàn toàn không giống một kẻ vừa trúng thuốc mê. Cậu đứng dậy, phủi nhẹ bụi bẩn trên áo choàng như thể vừa mới đứng lên sau một buổi nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Ánh lửa trại hắt lên gương mặt cậu, đôi mắt đen trầm tĩnh đến đáng sợ.
Kurenai cũng chậm rãi đứng dậy. Nàng đưa tay chỉnh lại áo choàng, vuốt gọn vài lọn tóc rơi xuống vai. Động tác ung dung, không hề vội vã như thể những ánh mắt đầy dục vọng và sát ý xung quanh chỉ là không khí thừa thãi.
Bàn tay nàng đặt lên cán kiếm bên hông. Một tiếng cạch rất khẽ vang lên khi ngón tay siết lại, kim loại lạnh lẽo đáp lại bằng cảm giác quen thuộc.
Không khí xung quanh dường như nặng xuống, mùi máu còn chưa đổ nhưng đã phảng phất trong gió đêm.
Kurenai nghiêng đầu, ánh mắt đỏ thẫm lướt qua từng kẻ trước mặt như đang đếm xác.
Ánh mắt nàng dừng lại nơi Kain. Một nụ cười rất nhẹ chỉ vừa đủ để báo hiệu: thời khắc thanh katana của nàng nhuốm máu, đã đến.
“Giờ thì…” nàng cất giọng, trầm thấp và lạnh lùng “…giải quyết bọn rác rưởi này được rồi nhỉ?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)