Chương 06: Valderion và bang hội Nanh Sắt (3)
Đám người xung quanh thoáng sững lại.
Ánh lửa trại bập bùng soi rõ gương mặt Kain và Kurenai. Không có dấu hiệu mê man, không run rẩy, không một ai ngã gục như chúng mong đợi. Trái lại, cả hai đứng thẳng, tỉnh táo đến mức khiến không khí trở nên méo mó.
“Sao… sao bọn chúng vẫn không sao vậy?” gã chủ thương đoàn trố mắt, giọng lộ rõ sự hoang mang.
“Không phải chúng đã ăn rồi sao?”
Tên mạo hiểm giả đầu trọc nheo mắt lại, khóe miệng co giật. Hắn nhìn chằm chằm Kain, như muốn khoét sâu vào từng biểu cảm nhỏ nhất.
“Thì ra là các ngươi chỉ giả vờ thôi à?”
“Ừ,” Kain đáp ngắn gọn, giọng lạnh nhạt đến vô cảm. “Bọn ta chỉ diễn kịch chút thôi.”
Kurenai không nói gì. Nàng chỉ đứng đó, tay vẫn đặt trên cán kiếm, ánh mắt đỏ thẫm bình thản như mặt hồ không gợn sóng nhưng phía dưới là sát ý đặc quánh.
“Ngươi nhận ra từ lúc nào hả nhóc?” Tên đầu trọc gằn giọng, rõ ràng không cam lòng.
“Từ hôm ngươi cướp nhiệm vụ của chúng ta,” Kain đáp
“Quá trùng hợp. Quá vội vàng...”
Cậu dừng lại một nhịp, ánh mắt lướt qua ba chiếc xe hàng phía sau.
“Chưa kể những cỗ xe trông thì chất đầy hàng hóa nhưng khi lăn bánh lại nhẹ một cách đáng ngờ. Và thái độ tốt bụng quá mức của ông chủ… cho chúng ta ngồi hẳn trong xe, thay vì để mạo hiểm giả hộ tống đi bên ngoài.”
Một cái bẫy khá sạch sẽ. Để khiến chúng ta lơ là cảnh giác…
Kurenai khẽ nhắm mắt trong thoáng chốc. Nàng cũng đã nhận ra từ lâu, từ mùi thức ăn, từ cách những kẻ kia luôn giữ khoảng cách vừa đủ, từ ánh mắt không che giấu khi nhìn Ena và nàng.
Vì thế, nàng và Kain chỉ giả vờ ăn.
Lần duy nhất Kurenai thật sự buông lỏng cảnh giác, ăn uống cùng người lạ… là hơn một tháng trước, dưới gốc đại thụ ấy. Khi nàng cùng Kain uống trà, ăn sáng với nhau như thể điều đó là hiển nhiên.
Đến giờ, nàng vẫn chưa hiểu vì sao chỉ riêng với Kain nàng lại có thể thoải mái và lơ là đến vậy.
“Chậc chậc!… cũng khá đấy.” Gã mạo hiểm giả đầu trọc bật cười khinh miệt, khóe miệng nhếch lên đầy coi thường.
“Nhưng cũng chẳng thay đổi được gì đâu.”
Hắn phất tay ra hiệu cho đồng bọn.
“Xử lý thằng nhãi đó đi. Nhớ đừng làm con ả quỷ nhân bị thương quá nặng đấy.” Ánh mắt hắn liếc qua Kurenai một cách ghê tởm.
“Tao không muốn gương mặt xinh đẹp đó có sẹo.”
Mệnh lệnh vừa dứt, ba tên mạo hiểm giả phía sau lập tức bước lên. Một gã rút kiếm, lưỡi thép lóe sáng trong ánh lửa. Hai tên còn lại kéo thương ra, đầu mũi nhọn hướng thẳng về phía Kurenai.
Cùng lúc đó, đám thương nhân cũng không che giấu nữa: dao găm, đoản kiếm được rút ra từ dưới áo choàng, ánh kim loại lạnh lẽo vây lấy Kain từ bốn phía.
“Ba tên mạo hiểm giả kia nguy hiểm hơn.” Kurenai lên tiếng, giọng trầm và dứt khoát. Thanh kiếm được rút khỏi vỏ, phát ra một tiếng ngân khẽ nhưng sắc.
“Tôi sẽ giải quyết chúng, sẽ nhanh thôi. Cậu cầm chân đám thương đoàn đi Kain.”
“Nhớ cẩn thận nhé.” Kain cũng rút kiếm, lưỡi kiếm ổn định trong tay, ánh mắt không rời nàng.
“Tôi biết.” Kurenai đáp, giọng mềm hơn một chút, thoáng qua như gió.
“Cậu cũng vậy.”
Ba tên mạo hiểm giả lập tức lao tới. Một kẻ cười khả ố, vừa xông lên vừa buông lời bẩn thỉu:
“Ngoan ngoãn đầu hàng đi, bọn ta còn nhẹ nhàng với cô trên giường...”
Lời nói chưa kịp dứt, sát khí đã bùng lên.
Ở phía còn lại, năm tên thương nhân dàn đội hình, từng bước khép chặt vòng vây quanh Kain. Ánh lửa trại rung lên như báo hiệu cuộc chiến bắt đầu.
Chúng đồng loạt áp sát Kain.
Xoẹt!
Lưỡi dao găm rạch gió từ bên trái, gần như cùng lúc một đoản kiếm bổ thẳng từ phía trước, còn phía sau là tiếng bước chân dồn dập kèm theo một nhát đâm lén. Kain xoay người nửa vòng, cổ tay lật nhẹ, mũi kiếm gạt chệch đoản kiếm trước mặt
Keng!
Kim loại va chạm tóe tia lửa chói mắt, âm thanh sắc lạnh vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch của khu rừng.
Cùng lúc đó, cậu hạ thấp trọng tâm, lách người qua đường dao găm sượt ngang vai áo chỉ cách da thịt một khoảng mong manh. Gió lạnh từ lưỡi dao khiến sống lưng cậu căng lên.
Chưa kịp ổn định, Kain đã phải nghiêng người né cú chém từ phía sau.
Choang!
Lưỡi kiếm của cậu đỡ lấy đòn tấn công kế tiếp bằng sống kiếm, lực va chạm khiến tay cậu hơi tê, bàn tay hơi trượt trên chuôi.
Cậu lùi nửa bước, xoay cổ tay lần nữa để gạt tiếp một nhát chém ngang khác.
Keng keng!
Âm thanh kim loại dội vào nhau vang lên liên tiếp.
Kain không vội phản công. Cậu di chuyển liên tục, né, đỡ, đổi góc đứng, buộc đám thương nhân phải xoay người liên tục. Trong sự gấp gáp, lưỡi dao của chúng nhiều lần va vào nhau tự tạo ra những khoảng trống chết người mà chính chúng không hề nhận ra.
Ở phía bên kia, một mũi thương bất ngờ lao thấp, nhắm thẳng vào chân Kurenai.
Nàng khẽ nhún mũi chân, thân ảnh rời khỏi mặt đất nhẹ như cánh hoa bị gió cuốn. Mũi thương phập một tiếng, đâm sầm xuống nền đất cứng, đất đá bắn tung. Ngay khi kẻ dùng thương gầm lên và rút vũ khí về, một luồng hàn quang đã xé gió.
Xoẹt!
Thanh katana của Kurenai vẽ một đường cong lạnh lẽo trong không khí.
Không động tác thừa. Chỉ là một nhát chém gọn gàng, chuẩn xác đáng kinh ngạc. Lưỡi kiếm lướt qua cổ tay kẻ dùng thương khiến máu văng thành một vệt mỏng. Hắn gào lên đau đớn nhưng chưa kịp lùi lại thì hai đồng đội đã lao tới.
Keng!
Một kẻ vung kiếm chém ngang, bị Kurenai chặn lại trong tích tắc. Lực va mạnh khiến cả hai cùng trượt chân nửa bước. Gần như cùng lúc, kẻ còn lại đâm thẳng từ phía sau mũi kiếm sượt qua lưng nàng trong gang tấc khi Kurenai xoay người, áo choàng tung lên theo quỹ đạo sắc lẹm.
Nàng phản công.
Một bước tiến, một nhát chém xiên từ dưới lên ép đối phương lùi gấp, máu rỉ ra từ vết rạch dài trên bụng hắn. Chưa dừng lại, nàng xoay cổ tay, thu kiếm về rồi chém ngang lần nữa.
Choang!
Nhát chém bị đối phương đỡ được trong thoáng chốc, hai lưỡi kiếm cắn chặt vào nhau trong tiếng kim loại nghiến rít chói tai.
Tên dùng thương nén đau lao vào lần nữa, mũi thương đâm thẳng, nhanh và hiểm. Kurenai nghiêng người né, mũi thương lướt sát eo nàng. Trong khoảnh khắc ấy, lưỡi katana lóe sáng cắt rách bắp tay hắn, buộc hắn phải lùi lại trong tiếng gào tức giận.
Đường kiếm của Kurenai liên tục vẽ nên những quỹ đạo lạnh lẽo.
Nhanh. Gọn. Chính xác đến tàn nhẫn.
Như một tác phẩm nghệ thuật được tạo nên từ thép, gió và máu, mỗi nhát chém đều mang theo sự bình thản chết người của một kiếm sĩ lão luyện.
Tên đầu trọc nheo mắt lại.
Từ vị trí của hắn, từng đường kiếm của Kurenai đều lọt trọn vào tầm nhìn. Ba tên mạo hiểm giả vây đánh, thay phiên công kích, phối hợp không tệ vậy mà không kẻ nào chiếm được ưu thế. Ngược lại, mỗi lần nàng xuất kiếm, đội hình của chúng lại bị xé rách thêm một chút.
“Cmn chứ!” Hắn nghiến răng. “Con ả đó che giấu thực lực ngay từ đầu…”
Giọng hắn trầm hẳn xuống, mang theo sự cay độc lẫn cảnh giác thật sự. Ánh mắt hắn lập tức chuyển sang Kain.
“Vậy thì khử thằng nhãi trước.”
Hắn rút cây rìu lớn sau lưng ra. Lưỡi rìu dày, sứt mẻ vì vô số trận chiến, tỏa ra mùi sắt máu nồng nặc. Hắn bước tới, khí tức áp bức tràn ra rõ rệt.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó…
Keng! Choang!
Những tiếng va chạm dồn dập vang lên phía trước hắn. Đám thương nhân bao vây Kain đã bắt đầu rối loạn.
Không còn né tránh thuần túy nữa.
Kain bước lên nửa bước, mũi kiếm xoay tròn xoẹt cắt gọn cổ tay kẻ cầm dao găm gần nhất. Dao rơi xuống đất trong tiếng choang khô khốc. Chưa kịp gào lên, gã đã bị Kain đâm mạnh mũi kiếm vào yết hầu và gục xuống.
Một tên khác lao tới từ bên phải.
Keng!
Kain đỡ đòn, xoay hông, mượn lực phản chấn đâm ngược một nhát ngắn xuyên qua bụng hắn. Gã hét thảm, ngã quỵ.
Nhát thứ ba đến từ phía sau nhưng Kain đã quay người từ trước, sống kiếm nện thẳng vào thái dương đối phương bốp cơ thể hắn đổ rạp như khúc gỗ mục.
Chỉ trong vài phút, đám thương nhân lần lượt nằm la liệt trên nền đất.
Ở phía đối diện. Ba tên mạo hiểm giả cuối cùng cũng nhận ra mình đã bị dồn vào thế tuyệt vọng.
Kurenai đứng giữa họ. Thanh katana trong tay nàng chậm rãi hạ thấp, mũi kiếm chỉ xéo xuống đất. Không khí xung quanh như đông cứng.
Xoẹt!
Nàng biến mất khỏi vị trí cũ.
Một bước. Một đường chém chéo từ trái sang phải và máu văng khỏi vai tên dùng kiếm. Chưa kịp lùi, một nhát đâm thẳng như tia chớp đã xuyên qua ngực hắn.
Keng!
Tên dùng thương cố gắng đỡ nhát kiếm tiếp theo từ nàng nhưng vô ích. Kurenai xoay cổ tay, gạt mũi thương sang bên, rồi chém ngược lên xoẹt một tiếng, cổ họng hắn mở toang trong im lặng tuyệt đối.
Tên cuối cùng lùi lại, run rẩy.
Kurenai không đuổi theo, nàng chỉ khẽ thu kiếm, rồi một nhát kiếm nhanh đến mức không ai nghe thấy tiếng gió.
Tên mạo hiểm giả đứng sững… rồi tách ra làm hai mảnh theo đường chém hoàn hảo.
Máu rơi đầy xuống nền đất.
Kurenai đứng yên, kiếm nhỏ máu tí tách, chiếc áo choàng sẫm lay động nhẹ trong gió đêm.
Tên đầu trọc siết chặt cán rìu.
Lần đầu tiên từ khi bước vào khu rừng này, lần đầu sau nhiều năm làm việc ác, hắn nhận ra một điều: Hắn đã chọn nhầm con mồi.
Cùng lúc ấy, khi Kain vừa hạ gục tên thương nhân cuối cùng, một luồng sát khí dữ dội ập đến sau lưng cậu.
Vù!
Chiếc rìu lớn bổ thẳng từ trên cao xuống, xé gió gầm rú như muốn chẻ đôi cả mặt đất.
Kain nghiêng người né tránh trong khoảnh khắc cuối cùng.
RẦM!
Lưỡi rìu nện thẳng xuống nền đất, đất đá bắn tung tóe, để lại một vết nứt sâu hoắm. Áp lực từ cú đánh vẫn khiến Kain lùi vài bước, bàn chân cày mạnh xuống đất để giữ thăng bằng.
“Ít nhất… tao cũng sẽ kéo mày xuống địa ngục cùng tao.”
Giọng tên đầu trọc trầm khàn, hơi thở nặng nề nhưng ánh mắt lại rực lên điên cuồng. Hắn nhấc rìu lên, cơ bắp cuồn cuộn, bước từng bước ép sát.
Keng!
Kain đưa kiếm lên đỡ nhát chém ngang tiếp theo. Cảm nhận rõ lực va mạnh truyền thẳng lên cánh tay mình, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh đến lạ.
Lực mạnh thật… nhưng cũng chỉ có vậy.
Kain lùi nửa bước, mũi kiếm trượt theo cán rìu, mượn lực xoay người tránh cú đập tiếp theo trong gang tấc. Gió từ lưỡi rìu lướt qua gò má khiến tóc cậu tung lên.
“Chạy à!?” gã gầm lên, liên tục vung rìu, từng nhát đều nặng như muốn nghiền nát đối thủ.
Keng! Choang!
Âm thanh kim loại va chạm vang dội giữa khu rừng đêm. Kain vừa đỡ, vừa né, từng bước điều chỉnh nhịp thở, giữ khoảng cách vừa đủ, không phản công dứt điểm, chỉ dẫn dụ.
Tên đầu trọc bắt đầu thở dốc. Những cú vung rìu chậm đi một nhịp.
Ngay lúc đó…
Vút!
Một luồng gió lạnh lướt qua sau lưng hắn.
Tên đầu trọc chợt mở to mắt:
“Cái gì?!”
Một ánh thép lóe lên sau gáy hắn. Kurenai đã xuất hiện từ lúc nào không hay. Thanh katana vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trong không khí đêm. Nhanh, lạnh và tàn nhẫn.
Xoẹt!
Máu phun ra như suối.
Cơ thể tên đầu trọc khựng lại trong tư thế vung rìu dở dang, rồi đổ sầm xuống đất với tiếng bịch nặng nề.
Kain thả lỏng vai, thu kiếm lại, quay đầu nhìn Kurenai.
Nàng đứng đó, kiếm rũ xuống, giọt máu cuối cùng rơi khỏi mũi kiếm thấm vào đất.
“Xin lỗi,” nàng nói khẽ. “Tôi không chờ thêm được nữa.”
Kain khẽ bật cười, ánh mắt dịu đi.
“Không sao.”
“Dù sao… hắn cũng không đáng để thử sức lâu hơn.”
**********
Buổi trưa hôm sau, ánh nắng dịu phủ xuống quảng trường trước bang hội Nanh Sắt như xua đi mùi máu và căng thẳng còn sót lại từ đêm hôm trước.
Sau khi thu gom toàn bộ tài sản trên người bọn cướp đồng thời đưa Ena và Kai trở về thành phố an toàn, Kain và Kurenai đã quay lại bang hội để báo cáo chi tiết sự việc.
Ena và Kai, sau khi được trị liệu và tỉnh lại, cũng đã được người của bang hội đưa về nhà để nghỉ ngơi.
Bên trong quầy tiếp tân, Aria lắng nghe bản tường trình với nét mặt nghiêm túc hiếm thấy. Khi Kain vừa kết thúc, cô khẽ siết chặt tay, cúi đầu thật sâu.
“Thật lòng… tôi xin lỗi.” Giọng Aria trầm xuống, không còn vẻ tươi cười quen thuộc.
“Bang hội chúng tôi đã để những kẻ như vậy trà trộn vào hàng ngũ, khiến các vị rơi vào nguy hiểm. Điều đó là sai sót không thể chối cãi.”
Cô ngẩng lên, ánh mắt chân thành xen lẫn áy náy.
“Chưa kể… còn làm hai vị phải tiêu tốn những Quyển Trục Ma Pháp đắt tiền như vậy.” Rồi Aria cúi đầu lần nữa.
“Và… cảm ơn sự giúp đỡ của hai vị. Nếu không có các vị, hậu quả sẽ rất khó lường.”
Kain khẽ xua tay, tỏ vẻ không mấy để tâm.
“Không sao đâu. Những thứ đó sinh ra vốn là để dùng trong tình huống như vậy.”
Cậu nói với giọng thản nhiên, như thể chuyện tối qua chỉ là một nhiệm vụ phiền phức hơn bình thường một chút.
Kurenai đứng bên cạnh, im lặng như thường lệ. Nàng chỉ hơi nghiêng đầu xác nhận lời Kain, tay khoanh trước ngực, dáng vẻ điềm tĩnh không hé lộ thêm điều gì.
Để tránh kéo theo những câu hỏi rắc rối về việc vì sao hai mạo hiểm giả vừa đăng ký chưa lâu lại có thể hạ gục trọn vẹn cả băng nhóm của tên đầu trọc, cùng với việc Kain vẫn muốn che giấu thực lực nên cậu đã lựa chọn một cách giải thích an toàn:
Kain quy toàn bộ chiến công đêm qua cho việc sử dụng những quyển trục ma pháp, loại vật phẩm dùng một lần được pháp sư khắc sẵn chú văn hoặc phong ấn ma pháp hoàn chỉnh bên trong.
Chỉ cần kích hoạt là có thể phóng thích uy lực, ngay cả người không sở hữu năng lực ma pháp cũng có thể sử dụng.
Đó là loại vật phẩm không hiếm trong giới mạo hiểm giả, nhưng giá thành cao và chỉ thích hợp cho những tình huống sinh tử. Một lời giải thích hợp lý, lại đủ mơ hồ để che đi những chi tiết không nên bị đào sâu.
Aria sau khi nghe xong cũng không tiếp tục truy hỏi. Đối với cô, đây là một kết luận dễ chấp nhận: vật phẩm vượt cấp được dùng trong thời điểm nguy cấp, đổi lấy sự sống của đồng đội.
Một kịch bản quen thuộc trong những bản báo cáo đẫm máu của bang hội.
Và thế là, bằng vài câu nói vừa đủ, Kain đã khép lại toàn bộ sự việc, không để lộ thực lực thật sự của mình và Kurenai, cũng không tạo thêm gánh nặng giải thích cho bản thân.
Aria nhanh chóng ghi chép lại, đóng dấu xác nhận báo cáo. Khi đẩy tờ giấy sang, cô nhìn hai người với ánh mắt đầy kính trọng hơn trước.
“Bang hội sẽ xử lý nghiêm chuyện này. Và từ giờ trở đi hai vị có thể yên tâm hơn khi nhận nhiệm vụ từ Nanh Sắt.”
Kain nhận lấy giấy xác nhận, khẽ gật đầu.
“Vậy là đủ rồi.”
Khi cả hai quay lưng rời quầy, ánh nắng buổi trưa chiếu lên bóng dáng song song của họ.
“Mới nhiệm vụ đầu mà đã gặp phải những chuyện rắc rối như thế này rồi.” Kurenai khẽ thở ra, giọng mang theo chút cảm thán.
“Nhưng nhờ vậy mà chúng ta cũng gom được một khoản không nhỏ từ bọn chúng.” Kain cười nhẹ, lắc lắc túi tiền lớn bên hông.
“Ít nhất thì trong thời gian tới, chúng ta không cần phải lo lắng chuyện tiền nong nữa.”
“Ừm…” Kurenai gật đầu.
“Vậy thì giờ có thể tập trung toàn lực cho việc thu thập thông tin về Ma Thần Giáo rồi.”
Kain gật đầu đáp lại nàng. Bề ngoài vẫn là dáng vẻ bình thản thường ngày nhưng sâu trong lòng là những suy nghĩ khác.
Việc rắc rối hơn mà chúng ta nhất định phải tham gia… vẫn còn chưa đến đâu.
Khoảng bốn tháng nữa, một cuộc chinh phục hầm ngục tưởng chừng như bình thường sẽ bắt đầu.
Một nhiệm vụ không ai coi trọng… Cho đến khi nó biến thành một cuộc tàn sát đúng nghĩa.
Ánh mắt Kain khẽ tối lại.
Sự kiện Hầm Ngục Kép. Và con quái vật mang tên… Đoạt Mệnh Giả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)