Chương 07: Đoạt Mệnh Giả (1)
Bốn tháng trôi qua trong lặng lẽ, không ồn ào cũng chẳng để lại dấu vết rõ ràng nào ngoài những ngày lặp lại đều đều của nhiệm vụ cùng với việc tìm kiếm thông tin…
Không có manh mối rõ ràng nào về Ma Thần Giáo, không dấu hiệu hoạt động, không kẻ khả nghi bị lộ diện. Mọi thứ diễn ra đúng như cách chúng vẫn luôn làm ẩn mình trong bóng tối, chờ thời cơ.
Khi Kain và Kurenai trở về phòng trọ thì trời đã tối hẳn. Ánh đèn dầu nhỏ đặt trên bàn gỗ tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, hắt lên bức tường căn phòng những chiếc bóng chập chờn.
Sau khi tháo bỏ áo choàng và đặt vũ khí sang một bên, cả hai cùng ngả lưng xuống giường. Vai họ chạm nhẹ vào nhau một cử chỉ tự nhiên đến mức không ai để tâm, như thể đó đã là điều quen thuộc từ lâu.
“Chán thật…” Kurenai lên tiếng trước, giọng nàng không còn lạnh hay xa cách. Nàng nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà sẫm màu.
“Suốt ba tháng qua… chẳng tìm được bất cứ thông tin gì về bọn Ma Thần Giáo cả.”
Trong giọng nói ấy không chỉ có mệt mỏi, mà còn xen lẫn chút hụt hẫng khác hẳn với Kurenai của những ngày đầu, người luôn giữ khoảng cách với mọi thứ.
Kain gác một tay ra sau đầu, vẻ mặt bình thản.
“Ừm.” Cậu đáp đơn giản.
“Như cô biết đấy, bọn chúng vốn dĩ luôn che giấu rất tốt hành tung mà.”
Không phải lời an ủi hay suy đoán từ Kain, chỉ là một sự thật không khác gì kiếp trước.
Kurenai nghiêng đầu nhìn sang cậu. Ánh mắt đỏ thẫm dừng lại nơi gương mặt Kain, như đang tìm kiếm điều gì đó.
“Ùm mà… cậu bình tĩnh thật đấy.” Nàng khẽ nói.
“Giống như đã sớm đoán trước chuyện này rồi vậy.”
Kain không phủ nhận, chỉ khẽ cười.
“Có những kẻ càng không thấy, thì càng nguy hiểm…”
Kurenai không hỏi thêm. Nàng tin cậu một cách tự nhiên đến mức chính nàng cũng không nhận ra sự thay đổi ấy đã diễn ra từ lúc nào.
Một lúc sau, nàng lên tiếng lần nữa:
“Cuộc chinh phạt hầm ngục Hắc Thạch ngày mai… có vẻ rất quan trọng với cậu, đúng không?”
Kain quay đầu nhìn lên trần nhà, suy nghĩ trong chốc lát.
“Trước hết, để tôi hỏi cô một câu.” Giọng cậu trầm xuống.
“Giả sử… cô chạm trán một tên tông đồ Ma Thần Giáo. Cô nghĩ mình nắm chắc mấy phần có thể hạ được hắn mà không cần trả một cái giá quá lớn?”
Kurenai im lặng.
Lần này, nàng suy nghĩ kỹ lưỡng hơn bất cứ lúc nào trước đây. Những ký ức chiến đấu, cảm giác khi đối đầu với kẻ thù vượt trội vào đêm định mệnh ấy hiện lên trong đầu.
“Ít nhất ba phần...” Nàng đáp. “Nếu chiến thắng mà vẫn an toàn.”
Nếu dùng bí kỹ đó… thì là mười phần.
Ý nghĩ ấy thoáng qua. Nhưng nàng không nói ra vì đó là kỹ năng mà nàng chỉ có thể dùng một lần duy nhất trong đời.
“Còn nếu có tôi hỗ trợ thì sao?” Kain hỏi tiếp.
Kurenai quay mặt sang nhìn cậu, đôi mày khẽ nhíu lại như đang tính toán.
“…Khoảng bốn phần.”
Kain khẽ gật đầu.
Vẫn giống như mình dự đoán. Cô ấy vẫn chưa hình dung hết những gì mình có thể làm.
“Trong hầm ngục Hắc Thạch,” Kain nói, “có một món vũ khí tôi cần. Nếu lấy được nó… khả năng thắng của chúng ta sẽ tăng lên ít nhất là năm phần.”
Kurenai xoay người hẳn sang phía cậu. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn gang tay.
“Một món vũ khí?” Nàng hỏi, ánh mắt ánh lên sự tò mò.
“Chẳng lẽ là vũ khí cấp huyền thoại? Nhưng… tại sao một hầm ngục cấp C lại có thứ như vậy?”
Kain cũng xoay người lại, đối diện nàng.
“Vì đây không phải hầm ngục cấp bình thường mà là một hầm ngục kép.” Cậu đáp.
“Con trùm thật sự mạnh hơn nhiều con Troll Núi ở phía bên ngoài mà bang hội thông báo.”
Kurenai khẽ nín thở.
“Có thật không?… Nhưng làm sao cậu biết?” Nàng thì thầm.
Kain mỉm cười.
“Bí mật.”
“Cậu đúng là…” Kurenai lẩm bẩm, rồi quay mặt đi, giọng nhỏ hơn. “…khiến người khác khó mà không tò mò.”
Kain bật cười khẽ.
“Thôi, không đùa nữa.” Cậu nghiêm giọng lại.
“Nếu ngày mai không muốn bất ngờ thì nghe kỹ đây.”
Rồi Kain bắt đầu nói chi tiết, rõ ràng.
Về cấu trúc hầm ngục kép, về con trùm ở tầng ngoài, và con trùm thật sự ẩn sâu bên trong… Kurenai lắng nghe không sót một chữ. Ánh mắt nàng dần trở nên sắc bén, bàn tay vô thức siết nhẹ lấy vạt chăn.
Khi Kain kết thúc, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Ánh đèn dầu khẽ lay động, bóng hai người in mờ trên bức tường cũ. Kain nằm đó, mắt nhìn lên trần nhà, vẻ mặt vẫn bình thản như mọi khi nhưng sâu trong lòng, suy nghĩ đã trầm xuống.
Mình của hiện tại… vẫn chưa đủ.
Đoạt Mệnh Giả không phải thứ có thể hạ gục chỉ bằng chuẩn bị và kinh nghiệm. Ngày mai… phải dựa vào nàng rồi.
Ý nghĩ ấy hiện lên rõ ràng, không do dự, cũng không mang theo tự ái. Chỉ là sự thừa nhận thực tế.
Kain khẽ nghiêng đầu sang bên.
“Cảm ơn cô.” Cậu nói nhỏ, giọng trầm và thành thật.
“Vì đã đồng ý đi cùng tôi… và giúp tôi đến bước này.”
Kurenai khẽ sững lại.
Nàng quay mặt sang nhìn cậu. Trong ánh đèn mờ, đôi mắt đỏ thẫm không còn lạnh lùng như trước, mà mang theo một sự dịu dàng rất nhỏ, thứ cảm xúc mà nàng chưa từng để lộ với bất kỳ ai.
“Cậu nói gì vậy…” Kurenai đáp, giọng nàng nhẹ hơn thường ngày.
“Chúng ta đã ký khế ước với nhau rồi mà. Với lại…”
Nàng dừng một nhịp, rồi nói tiếp, chậm rãi nhưng chắc chắn:
“Tôi tin cậu lần này. Nếu là cậu thì… dù có nguy hiểm đến đâu, tôi cũng sẽ cùng đi.”
Kain hơi khựng lại, rồi mỉm cười một nụ cười hiếm hoi không mang theo toan tính.
“Vậy thì… ngày mai nhờ cả vào cô rồi.”
Kurenai khẽ ‘hừ’ một tiếng, quay mặt đi.
“Ngủ đi. Nếu không giữ sức thì ngày mai cậu sẽ là gánh nặng đấy.”
Nhưng ở khóe môi nàng, một nụ cười rất khẽ thoáng hiện.
Không lâu sau đó, căn phòng chìm vào yên tĩnh. Hai nhịp thở đều đặn vang lên trong bóng tối trước thềm một ngày mà cả hai đều biết… sẽ không hề bình thường.
**********
Khi Kain và Kurenai đến bang hội, sảnh lớn đã nhộn nhịp hơn thường ngày. Ở một góc đại sảnh, một nhóm mạo hiểm giả tụ tập thành cụm nhỏ, kiểm tra trang bị, trao đổi ngắn gọn bằng những giọng nói trầm thấp. Không khí mang theo một thứ căng thẳng quen thuộc, thứ chỉ xuất hiện trước những cuộc chinh phạt hầm ngục.
Ena và Kai đã có mặt từ trước.
Vừa trông thấy hai người, Ena liền nở nụ cười quen thuộc, giơ tay chào đầy sức sống.
“Hôm nay chúng ta lại hợp tác với nhau nữa nhỉ?” cô nói. “Cảm ơn hai người lần nữa vì chuyện cứu mạng lần trước.”
Kain khẽ cười, gật đầu đáp lại.
“Không có gì đâu. Chuyện nên làm thôi mà.”
“Ùm.” Kurenai đứng cạnh cũng gật nhẹ, giọng nàng bình thản như thường lệ.
Kai thì chỉ đứng im phía sau Ena. Ánh mắt cậu lướt qua Kain một thoáng rồi lập tức quay đi, tai hơi đỏ lên. Cảm giác vừa ngại ngùng vừa mất mặt vì được kẻ mình đánh giá thấp cứu vẫn chưa tan hẳn.
Kain nhìn cảnh đó, trong lòng thở dài bất lực.
Hai người này đúng là xui xẻo thật…
Hết vụ lần trước, giờ lại tham gia ngay cái hầm ngục chết người này…
Ngay lúc ấy, một giọng nói sang sảng vang lên, phá tan không khí lộn xộn.
“Vậy là cả nhóm đã tập hợp đông đủ rồi nhỉ?”
Brom, mạo hiểm giả với thân hình vạm vỡ, chiếc khiên lớn đeo sau lưng vừa nói vừa cười hào sảng.
Trên gương mặt đầy sẹo là vẻ tự tin của kẻ từng trải qua không ít trận sinh tử.
Bên cạnh ông. Leon, chỉ huy của đội bước lên một bước. Mạo hiểm giả hạng A với thanh trường kiếm sau lưng đứng thẳng người, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ nhóm. Chỉ một động tác nhỏ ấy thôi cũng đủ khiến mọi tiếng xì xào lắng xuống.
“Được rồi,” Leon lên tiếng, giọng trầm và dứt khoát.
“Trước khi khởi hành, tôi sẽ nói sơ qua về đội hình và chiến lược chinh phạt hầm ngục Hắc Thạch lần này...”
**********
Lối vào hầm ngục Hắc Thạch nằm ẩn sâu trong khu rừng phía nam thành phố, giữa những thân cây cổ thụ cao vút che kín ánh nắng. Một khe nứt khổng lồ mở ra giữa vách đá đen sẫm, như cái miệng há rộng nuốt chửng ánh sáng. Hơi lạnh ẩm mốc từ bên trong phả ra, mang theo mùi đất đá và thứ gì đó rất khó gọi tên… mùi của nguy hiểm.
Vài người thuộc bang hội đang canh gác ở lối vào. Họ mặc giáp nhẹ, ánh mắt cảnh giác, rõ ràng đã quen với việc tiễn những nhóm chinh phạt bước vào những nơi như thế này… và không phải ai cũng trở ra nguyên vẹn.
Brom vươn vai, chiếc khiên lớn khẽ va vào giáp phát ra tiếng cạch trầm đục. Ông cười sảng khoái, quay sang Leon.
“Lần này có cậu chỉ huy nên cuộc chinh phạt này chắc sẽ dễ dàng thôi…”
Leon không cười, chỉ gật đầu nhẹ.
“Đừng chủ quan.” Anh đáp. “Dù sao thì Troll Núi cũng không phải con trùm dễ xơi.”
Kain đứng phía sau, ánh mắt dừng lại nơi bóng tối sâu thẳm của hầm ngục:
Đúng vậy…
Đội chinh phạt gồm tám người, với Leon và Brom làm tiên phong, giữ tuyến đầu. Anh chàng cung thủ và Ena tấn công từ xa.
Mình, Kurenai và Kai chiến đấu hỗ trợ, bảo vệ nhóm Ena và nữ trị liệu sư ở phía sau…
Cứ theo kế hoạch, nếu đây chỉ là một hầm ngục bình thường, thì việc chinh phục sẽ khá dễ dàng… nếu không có sự xuất hiện của con quái vật kia.
“Chúc mọi người may mắn nhé.” Một người của bang hội lên tiếng, giọng nghiêm túc. “Nhớ giữ an toàn.”
“Vâng,” Leon đáp gọn. “Chúng tôi sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”
Nói rồi, anh bước lên trước. Cả đội hình theo sau, từng người một tiến vào bóng tối của hầm ngục Hắc Thạch nơi mà chỉ Kain và Kurenai biết rằng: thử thách thực sự vẫn còn đang chờ ở phía sâu hơn.
Bóng tối nhanh chóng nuốt trọn cả đội khi họ tiến sâu vào hầm ngục. Những vách đá thô ráp phủ đầy rêu xám phản chiếu ánh đuốc leo lét, tạo nên thứ ánh sáng chập chờn khiến mọi chuyển động đều trở nên mờ ảo.
Tầng một mở ra bằng những tiếng rít khe khẽ vọng trong không khí.
“Goblin.” Leon giơ tay ra hiệu dừng lại.
Từ các khe đá và hốc tối, lũ Goblin lũ lượt bò ra, tay lăm lăm vũ khí. Xen lẫn trong đó là những con Thạch Lang, loài sói xám sống trong hang, bộ lông lẫn với màu đá, đôi mắt vàng lóe lên trong bóng tối.
“Đội hình giữ nguyên!” Leon hô lớn.
Brom bước lên trước, khiên dựng vững như bức tường thép. Tiếng va chạm keng rầm vang lên khi lũ Goblin đâm sầm vào tuyến đầu. Phía sau, Ena niệm chú, những mũi tên gió lao vút đi, hạ gục mục tiêu từ xa.
Kain và Kurenai chỉ ra tay ở mức vừa đủ. Đường kiếm của Kain gọn gàng, không dư thừa, chặn đòn rồi phản kích nhanh chóng. Kurenai lướt qua chiến trường như một cái bóng, thanh katana lóe lên từng nhịp ngắn, chính xác, nhưng vẫn giữ lại tốc độ thật sự của mình. Chưa đầy nửa giờ, tầng một trở nên yên tĩnh, xác quái nằm rải rác trên nền đá.
Tầng hai khó chịu hơn nhiều.
Ở tầng tiếp theo, không gian trong hầm ngục trở nên chật hẹp hơn. Trần đá thấp, những cột nhũ thạch nhọn hoắt mọc lởm chởm từ sàn và vách, ánh sáng từ đuốc và ma pháp hắt lên những cái bóng méo mó, khiến nơi này mang cảm giác âm u và nguy hiểm hơn hẳn.
Chưa kịp tiến được bao xa, một tiếng gầm khàn đặc vang lên từ phía trước.
Một đám Orc từ trong bóng tối lao ra, thân hình cao lớn, da xanh sẫm, cơ bắp cuồn cuộn phủ đầy sẹo cũ. Trên tay chúng là rìu chiến và chùy đá thô kệch, mỗi bước chân nện xuống nền đá phát ra tiếng thịch thịch nặng nề.
“Cẩn thận bẫy!” Kain đột ngột lên tiếng.
Ngay khoảnh khắc Brom định bước lên che chắn phía trước, rắc một tiếng cơ quan rất nhỏ vang lên dưới chân. Brom lập tức dừng lại đúng lúc, một mũi chông thép bật mạnh lên từ sàn đá, chỉ cách mũi giày ông trong gang tấc.
“May thật…” Brom thở ra một hơi, liếc nhìn Kain đầy cảm kích.
Trong lúc đó, một con Orc đã xông thẳng về phía Kai.
Kai siết chặt chuôi kiếm, tim đập mạnh nhưng ánh mắt không hề né tránh.
Choang!
Thanh kiếm va mạnh vào rìu Orc, lực chấn khiến cánh tay Kai tê rần, bước chân bị đẩy lùi nửa bước. Con Orc gầm lên, dồn ép không ngừng, từng nhát chém nặng như búa bổ.
Bình tĩnh… không cần hoảng…
Kai nghiến răng tự nhủ, cố giữ nhịp thở.
Ở phía bên kia, một con Orc khác tìm cách vòng qua Leon để áp sát Ena. Nhưng chưa kịp lao tới, nó đã bị một lực đánh lệch hướng. Kurenai xuất hiện đúng lúc, thân kiếm gạt mạnh vào cổ tay Orc, không nhằm hạ sát mà chỉ vừa đủ phá thế tấn công.
“Bây giờ!” Nàng lên tiếng ngắn gọn.
Ena lập tức hoàn thành chú văn.
Ầm!
Một luồng ma lực nổ tung, hất văng con Orc đập mạnh vào vách đá.
Trở lại với Kai, con Orc trước mặt cậu vừa định dồn lực tung đòn hiểm thì bất ngờ khựng lại. Một cú đá kín đáo từ Kain khiến chân nó trượt khỏi điểm tựa.
“Ngay lúc này!” Kain quát khẽ.
Kai gầm lên, dồn toàn lực vung kiếm chém xéo. Lưỡi kiếm cắm sâu vào ngực Orc, máu bắn tung tóe. Con quái vật đổ sập xuống sàn đá với tiếng động nặng nề.
Kai thở ra một hơi, nhìn xác Orc dưới chân, tim vẫn còn đập mạnh.
Mình hạ được nó rồi.
Kain chỉ khẽ gật đầu, như thể đó là điều hiển nhiên.
Sau khi xử lý nốt những con Orc còn lại và phá giải những cái bẫy rải rác trong khu vực, đội hình nhanh chóng ổn định trở lại. Dưới sự chỉ huy của Leon và sự phối hợp nhịp nhàng của cả nhóm, tầng hai được vượt qua mà không có thương vong.
Khi bước lên bậc thang dẫn xuống tầng ba, không khí đột ngột nặng nề hẳn. Hơi lạnh ẩm len lỏi qua từng khe đá, mang theo mùi tanh nồng của máu và đất ẩm lâu năm.
Leon dừng lại ở đầu cầu thang, siết chặt chuôi trường kiếm. Ánh mắt anh trở nên nghiêm túc khác hẳn trước đó.
“Đến tầng của con Troll Núi rồi.” Anh nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng.
“Nó mạnh hơn và khả năng hồi phục cũng tốt hơn hẳn Troll thường… nên mọi người phải chú ý đấy.”
Cả đội lập tức im lặng.
Brom gõ nhẹ cán khiên xuống đất, phát ra tiếng cạch trầm đục.
“Ha… cuối cùng cũng đến món chính rồi à.”
Ena nuốt khẽ, vô thức nắm chặt trượng phép. Kai đứng thẳng lưng hơn, ánh mắt tập trung về phía trước.
Kain thì lặng lẽ nhìn vào bóng tối sâu hun hút bên dưới. Trong đầu cậu, hình ảnh con quái vật thực sự của hầm ngục này… thứ thoáng hiện lên như một cái bóng chồng lên thực tại.
Theo lẽ thường thì đúng là tầng này chỉ có mỗi Troll Núi…
Nhưng nếu so với Đoạt Mệnh Giả… thì nó chỉ là vật tế mà thôi.
Kurenai đứng cạnh cậu, tay đặt hờ lên cán kiếm. Gương mặt nàng vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén hơn hẳn, bản năng chiến binh của nàng đang dần thức tỉnh.
Leon hít sâu một hơi.
“Giữ đội hình như đã thống nhất. Đừng ham tấn công, ưu tiên an toàn.”
Rồi anh bước xuống bậc thang đầu tiên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)