Cuộc đời thứ hai của gã kiếm sĩ phiền phức trong tổ đội Anh Hùng/Chapter 21: Đoạt Mệnh Giả (2)Chapter 21: Đoạt Mệnh Giả (2)
20px

Chương 08: Đoạt Mệnh Giả (2)

Bậc thang cuối cùng dẫn cả đội xuống một không gian rộng mở bất ngờ. Trần hang vòm cao, những khối đá đen khổng lồ chồng chất như xương sườn của một con quái vật cổ đại.

Không khí ở đây nặng nề và ẩm lạnh, mùi kim loại han gỉ hòa lẫn với mùi máu khô bám lâu ngày, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên nặng trĩu. Ánh đuốc chiếu ra xa chỉ đủ soi thấy nền đá lởm chởm, in hằn vô số vết nứt sâu.

Một tiếng thở phì phò trầm đục vang lên từ bóng tối phía trước, đều đặn như tiếng ống bễ kéo gió.

Từ sau một mỏm đá lớn, con Troll Núi bước ra. Cơ thể đồ sộ cao gần bốn mét, làn da xám sần sùi như đá tảng, những đường gân thô kệch nổi lên theo từng chuyển động. Trên tay nó là một cây chùy khổng lồ bọc kim loại, bề mặt lấm tấm vết nứt và máu khô. Mỗi bước chân nện xuống khiến mặt đất rung nhẹ, bụi đá rơi lả tả từ trần hang.

“Giữ vững đội hình như kế hoạch!” Leon quát lớn, giơ cao thanh trường kiếm.

Brom tiến lên một bước, dựng khiên. Tư thế của ông vững như cột trụ, hai chân bám chặt nền đá. Ánh mắt khóa chặt con quái vật trước mặt, không rời dù chỉ một nhịp thở.

Phía sau, anh chàng cung thủ kéo căng dây, tiếng dây cung khẽ rít lên đầy áp lực, mũi tên chĩa thẳng vào mắt Troll.

Ena bắt đầu niệm chú, những ký tự ma pháp xanh nhạt lơ lửng quanh trượng phép, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt căng thẳng của cô.

Troll Núi gầm lên, âm thanh thô ráp như đá cọ vào đá, rồi vung chùy giáng xuống như bão đá.

ẦM!!!

Cú đánh nện thẳng xuống tấm khiên của Brom. Âm thanh kim loại va chạm vang dội khắp không gian, sóng xung kích ép không khí vỡ tung. Khiên rung bần bật, nền đá dưới chân Brom nứt toác, bụi đá bắn tung lên, nhưng thế đứng của ông vẫn không hề xô lệch.

“Giữ được!” Brom gầm lên, dồn lực đẩy ngược lại.

Leon lập tức phản công. Anh lao lên theo góc chéo, trường kiếm lóe sáng, chém mạnh vào bắp đùi Troll. Lưỡi kiếm cắt sâu, để lại một vệt máu đỏ sẫm phun trào. Gần như cùng lúc, mũi tên từ phía sau rít lên xé gió, ghim phập vào vai con quái, xuyên qua lớp da dày.

Ena hoàn tất chú văn.

Ầm!

Một luồng ma pháp nén bắn thẳng vào ngực Troll, ép nó trượt lùi vài bước, lưng đập mạnh vào vách đá khiến nhũ thạch rơi lộp bộp.

Nhưng Troll Núi không gục.

Nó gầm lên giận dữ, cơ bắp cuồn cuộn phồng lên. Những vết thương trên đùi và vai bắt đầu khép lại chậm rãi, da thịt tái sinh như đá liền mạch, máu ngừng chảy chỉ trong vài nhịp thở. Nó xoay người, quét ngang cây chùy với lực kinh hoàng.

“Cẩn thận!” Leon quát.

Brom kịp thời xoay khiên, Kain và Kurenai lướt sang hai bên trong gang tấc. Chùy sượt qua, va vào vách đá phía sau, khiến cả mảng đá vỡ tung. Sức gió từ cú quét đủ mạnh để hất Ena lảo đảo về sau, nếu không có Kai kịp đỡ lấy.

Kain và Kurenai di chuyển ở rìa đội hình, ra tay đúng lúc để cắt đứt những pha phản kích nguy hiểm. Kain dùng những đòn đánh gọn gàng, đánh vào khớp chân và cổ tay, buộc Troll phải xoay người phòng thủ.

Kurenai xuất hiện như một cái bóng, thanh katana lóe lên những vệt ngắn, lạnh lẽo, mỗi nhát chém đều nhằm vào những điểm vừa mới hồi phục, khiến tốc độ tái sinh của con quái bị kìm hãm.

Bị dồn ép liên tục, Troll Núi gầm lên lần nữa, giơ chùy lên cao định tung cú đập cuối cùng.

Đúng khoảnh khắc đó, Leon bước lên.

Ánh mắt anh lạnh hẳn lại.

“Brom, ép nó xuống.”

Brom dồn toàn lực, khiên đâm thẳng vào bụng Troll, ép thân hình khổng lồ của nó khựng lại trong một nhịp thở ngắn ngủi.

Chỉ một nhịp ấy là đủ để Leon xoay người, trường kiếm vung lên theo một đường hoàn mỹ, gọn gàng và dứt khoát.

Xoẹt!

Lưỡi kiếm cắt ngang cổ Troll. Đầu con quái vật khổng lồ bay khỏi thân thể, lăn mạnh trên nền đá trước khi dừng lại trong một tiếng cộp khô khốc. Máu phun trào như thác, thân thể đồ sộ khựng lại rồi đổ sập xuống, cây chùy rơi khỏi tay, nện mạnh xuống nền đá.

Căn phòng rung nhẹ rồi lắng dần. Bụi đá tan đi, để lại xác Troll Núi nằm bất động, đầu và thân tách rời không còn bất kỳ dấu hiệu hồi phục nào nữa.

Leon hạ kiếm, thở ra một hơi dài.

“Tốt lắm.” Anh nói chậm rãi. “Đúng như dự tính.”

Chỉ có Kain, đứng trong bóng tối phía sau là không hề thả lỏng ánh mắt.

Thứ đáng sợ nhất trong hầm ngục này còn chưa xuất hiện đâu…

Bụi đá còn lơ lửng trong không khí thì tiếng cười sảng khoái của Brom đã vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng còn sót lại.

“Haha! Chúng ta thành công rồi!” Ông nói lớn, đưa tay lau mồ hôi trên trán, hơi thở vẫn còn nặng nhưng ánh mắt thì rạng rỡ.

“Đúng là Troll Núi có khó nhằn hơn tưởng tượng một chút, nhưng với sự chuẩn bị trước thì tất cả đều ổn thỏa.”

Kai thu kiếm về vỏ, nhìn xác Troll nằm bất động dưới đất rồi lên tiếng, giọng có chút hào hứng pha lẫn nhẹ nhõm:

“Vậy giờ chúng ta xem thử những vật phẩm và của cải sẽ thu được sau khi chinh phục hầm ngục này đi.”

“Ừm, tất nhiên rồi.”

Leon đáp sau khi để nữ trị liệu sư xử lý những vết trầy xước và bầm dập nhỏ trên tay và vai. Anh đứng dậy, cử động thử cánh tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiếm hoi.

“Mọi người đều an toàn, thế là quá tốt rồi.”

Không khí trong đội nhanh chóng trở nên thoải mái hơn. Ena thở phào, dựa nhẹ vào trượng phép, gương mặt lộ rõ vẻ mệt nhưng vui. Anh chàng cung thủ cất cung, vừa đi vừa huýt sáo khe khẽ. Kai cũng đã thôi căng thẳng, nhìn quanh căn phòng với ánh mắt tò mò của một mạo hiểm giả vừa vượt qua thử thách lớn đầu tiên.

Chỉ có Kain và Kurenai là vẫn đứng yên ở rìa căn phòng. Ánh mắt họ không mang theo sự phấn khởi giống những người khác, mà là sự tỉnh táo đến lạnh lẽo. Hai người đều biết những gì vừa rồi chỉ là phần ‘bề nổi’ của hầm ngục này.

“Lạ thật…” Anh chàng cung thủ cất tiếng sau vài phút tìm kiếm khắp nơi. “Không thấy chỗ nào giống kho cất giữ vật phẩm cả.”

“Đúng đó,” Kai phụ họa, nhìn quanh những vách đá trống trơn.

“Thông thường thì sau khi hạ trùm sẽ có rương hoặc điểm tập trung vật phẩm chứ?”

“Ở đây có một cánh cửa này, mọi người!”

Ena đột nhiên lên tiếng. Cô đứng gần một góc khuất của căn phòng, tay chỉ về phía một cánh cửa đá thấp hơn mặt sàn, đang mở sẵn. Bên trong là một cầu thang đá tối om, hơi lạnh từ đó phả lên khiến ngọn đuốc gần nhất khẽ rung.

Brom nheo mắt nhìn rồi cười lớn:

“Ồ, là lối đi xuống tầng khác nữa à? Chắc mấy món ngon lành được cất dưới đó rồi.” Ông xoay vai, khiên va nhẹ vào giáp phát ra tiếng cạch trầm đục.

“Xuống thôi chứ còn gì.”

Leon nhìn cánh cửa trong giây lát, rồi gật đầu.

“Ừm. Tôi cũng từng gặp vài hầm ngục có tầng phụ dùng để cất giữ vật phẩm.” Giọng anh bình thản, không chút nghi ngờ.

“Chúng ta xuống kiểm tra. Giữ đội hình cẩn thận như lúc nãy.”

Cả đội lần lượt tiến về phía cánh cửa.

Ở phía sau, Kain khẽ liếc sang Kurenai. Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi, không cần lời nói cả hai hiểu ý nhau.

Theo lẽ thường, Troll Núi đã là trùm cuối. Nhưng ở hầm ngục này, lẽ thường chưa bao giờ là thứ đáng tin.

Cầu thang đá dẫn xuống sâu hơn, từng bậc phủ đầy rêu ẩm và bụi thời gian. Ánh đuốc leo lét kéo dài những cái bóng méo mó trên vách, khiến mỗi bước chân vang lên đều nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Không ai nói gì khi cả đội lần lượt bước xuống, như thể bản năng mách bảo rằng sự im lặng lúc này là cần thiết.

Bậc thang cuối cùng mở ra một căn phòng rộng lớn, rộng hơn cả nơi Troll Núi ngã xuống.

Trần hang vòm cao, chìm trong bóng tối dày đặc. Những cột đá đen sẫm dựng đứng như bia mộ khổng lồ, ánh đuốc gắn rải rác trên vách chỉ đủ xua tan một phần bóng tối, để lại những khoảng mờ sâu hun hút. Không khí lạnh buốt, khô khốc, mang theo cảm giác nặng nề đến mức khiến lồng ngực như bị đè ép.

“Khá rộng đấy chứ…”

Brom buột miệng cảm thán, ánh mắt quét một vòng quanh căn phòng. Lần này, giọng ông không còn vẻ hào hứng ban nãy, mà mang theo sự cảnh giác rõ rệt.

Cả nhóm tiến thêm vài bước, dừng lại gần giữa căn phòng để quan sát. Không thấy rương báu. Không có dấu hiệu của kho vật phẩm. Chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ngay khoảnh khắc đó…

Một làn khí lạnh lướt qua gáy.

Trong bóng tối phía trước, một hình bóng cao ráo từ từ tách ra, như thể chính bóng đêm đang tự mình đứng dậy.

Xuất hiện rồi!

Kain thầm nghĩ. Nhịp tim cậu chậm lại, nhưng toàn thân đã căng cứng.

Bên cạnh cậu, Kurenai siết chặt cán kiếm. Bản năng kiếm sĩ gào thét trong lồng ngực: nguy hiểm. Không phải kiểu nguy hiểm có thể né tránh bằng phản xạ thông thường.

Hình bóng kia tiến ra ánh sáng mờ. Cơ thể nó đen kịt như hắc thạch, bao phủ bởi một bộ áo choàng nâu sẫm dài và cũ kỹ, rách sờn ở gấu áo. Khuôn mặt chìm hoàn toàn trong bóng tối, không thể nhìn rõ đường nét, chỉ có đôi mắt trắng toát phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô hồn, xuyên thẳng qua màn đêm.

Nó không có chân…

Thay vào đó, một luồng hắc khí đặc quánh tuôn ra từ bên dưới áo choàng, nâng thân hình kia lơ lửng cách mặt đất một đoạn ngắn. Trên vai nó vác một chiếc lưỡi hái khổng lồ, lưỡi cong đen sẫm phản chiếu ánh đuốc như ánh trăng chết chóc.

Khí tức tử vong tỏa ra từ sinh vật ấy dâng lên từng đợt, lạnh buốt như bàn tay vô hình bóp chặt lấy tim phổi.

Không cần ai nói ra. Cả đội đều cảm nhận được cùng một điều: Thứ đang đứng trước mặt họ… không phải là một con quái vật bình thường.

“Đoạt… Đoạt Mệnh Giả?”

Giọng Leon run lên thấy rõ, cổ họng khô khốc như bị cát lấp đầy. Thanh trường kiếm trong tay anh khẽ rung vì bản năng sinh tồn đang gào thét dữ dội.

“Cái gì cơ…?” Brom trợn mắt, hơi thở dồn dập.

“Sao một con quái vật chỉ nên xuất hiện ở hầm ngục cấp cao lại có mặt ở nơi này? C…chẳng lẽ đây là hầm ngục kép?!”

Một suy đoán đủ để khiến sắc mặt cả đội tái nhợt.

“Chết tiệt! Cả đội rút lui mau!”

Leon gào lên, quay phắt người về phía cầu thang.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó…

RẦM!

Một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp căn phòng. Cánh cửa đá dẫn lên tầng trên sập xuống, khớp chặt vào vách hang như thể chưa từng tồn tại lối đi nào ở đó.

“Nó bị khóa rồi…”

Kai lao đến, dùng cả hai tay đập mạnh vào cánh cửa. Cậu rút kiếm, chém liên tiếp, nhưng mặt đá chỉ tóe lên vài tia lửa yếu ớt, không hề xê dịch.

Phía sau lưng họ, Đoạt Mệnh Giả phát ra một tiếng gầm trầm thấp, không lớn nhưng vang sâu, như vọng lên từ chính lòng đất. Ngay sau đó, một làn aura hắc ám bùng nổ, tràn ngập căn phòng như sương mù chết chóc.

Ena thở dốc, đôi chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống nền đá. Nữ trị liệu sư bên cạnh cũng không khá hơn, hai tay ôm ngực, khuôn mặt tái mét, môi run rẩy không nói nên lời.

Ngay cả những mạo hiểm giả dày dạn như Brom hay Leon cũng vô thức run lên, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, cảm giác quen thuộc của cái chết đang ở rất gần.

Chỉ có hai người ở phía sau đội hình vẫn đứng vững.

Kain lặng lẽ hít sâu, ánh mắt sắc lại. Bên cạnh cậu, Kurenai chậm rãi hạ thấp trọng tâm, tay đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt đỏ sẫm ánh lên vẻ bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Mọi người… cố giữ bình tĩnh.”

Giọng Leon khàn đi, từng chữ nặng như đè qua cổ họng. Anh siết chặt chuôi kiếm, ngón tay trắng bệch.

“Nếu hoảng loạn… chúng ta chết chắc đấy…”

Không ai đáp lại ngay. Bởi ai cũng từng nghe kể ít nhất một lần… thứ đang đứng trước mặt họ là tồn tại mà ngay cả mạo hiểm giả cấp cao cũng phải chuẩn bị tinh thần bỏ mạng nếu buộc phải đối đầu.

“Giữ vững đội hình như lúc đánh với con Troll.” Leon nói tiếp, cố ép giọng mình ổn định.

“Chỉ cần… chỉ cần không tan vỡ đội hình…”

“Khốn thật đấy!” Brom thở mạnh ra một hơi, như trút cả nỗi sợ vào không khí.

“Nhưng thử một lần… còn hơn bỏ cuộc.”

Ông bước lên trước, dựng tấm khiên đã chi chít vết nứt, đứng chắn giữa cả đội và con quái vật.

Dù đôi chân còn run rẩy, những người còn lại cũng lần lượt vào vị trí. Cung thủ kéo dây. Ena cắn răng bắt đầu niệm chú. Nữ trị liệu sư lùi lại phía sau, hai tay run run nhưng vẫn cố giữ trượng.

Đoạt Mệnh Giả chậm rãi nhấc lưỡi hái khỏi vai.

Không có tiếng gào thét, không có dấu hiệu báo trước… Nhanh đến mức gần như biến mất.

“Phía trái!” Leon vừa kịp hét lên.

Ầm!

Một nhát chém xé gió giáng xuống. Brom đỡ trọn, khiên va chạm với lưỡi hái phát ra âm thanh chói tai như kim loại bị nghiền nát. Ông lùi vài bước, mặt đất dưới chân lún xuống một đường.

“Bắn!”

Mũi tên lao đi, phép thuật bắn ra gần như đồng thời, nhưng tất cả chỉ xuyên qua tàn ảnh… Đoạt Mệnh Giả đã né được tất cả.

Một cú quét lưỡi hái ngang.

RẮC!

Tấm khiên của Brom vỡ làm hai. Thân hình đồ sộ của ông bị đánh bay như búp bê rách, đập mạnh vào vách đá rồi rơi xuống, bất tĩnh.

“Brom!”

Leon gầm lên, lao tới. Trường kiếm vung lên liên tiếp, từng nhát chém dồn dập, liên tiếp hơn mười chiêu. Nhưng tất cả đều bị con quái chặn lại. Và mỗi lần va chạm, anh cảm giác như đang chém vào hư không lạnh lẽo.

Sau một lúc chiến đấu… lưỡi hái lóe lên.

PHẬP!

Máu bắn ra. Leon bị chém thẳng vào ngực, cơ thể văng ngược về sau, lăn dài trên nền đá, trường kiếm tuột khỏi tay.

Căn phòng chìm vào im lặng chết chóc. Giữa những đồng đội gục ngã và tuyệt vọng lan tràn.

Đôi mắt trắng lạnh lẽo của Đoạt Mệnh Giả chậm rãi xoay về phía sau đội hình.

Ena đang run rẩy, hai tay siết chặt trượng phép, chú văn vỡ vụn vì nỗi sợ bóp nghẹt cổ họng. Khi luồng hắc khí quanh thân con quái cuộn lên, lưỡi hái khẽ nhấc cao, sát ý lạnh buốt lập tức khóa chặt lấy cô.

“Không!”

Kai lao ra khỏi đội hình trước cả khi ý nghĩ kịp hình thành.

“Tao liều mạng với mày!”

Cậu hét lên, vung kiếm chém tới bằng toàn bộ sức lực còn sót lại. Nhưng lưỡi kiếm chỉ cắt trúng không khí. Đoạt Mệnh Giả nghiêng người, thân ảnh mờ đi trong tích tắc, né tránh nhẹ như một cái bóng.

Bụp!

Cán lưỡi hái giáng thẳng vào bụng Kai. Cơ thể cậu cong gập lại, máu trào ra từ khóe miệng.

“Khụ…!” Kai khụy xuống, quỳ một gối, thở dốc như cá mắc cạn.

Không cho cậu cơ hội đứng dậy, lưỡi hái được giơ cao chuẩn bị kết liễu.

Keng!

Một tia sáng lóe lên. Kain xuất hiện giữa đường chém, thanh kiếm trong tay cậu va mạnh vào lưỡi hái, làm quỹ đạo tấn công lệch hẳn sang bên. Lực chấn động truyền thẳng lên cánh tay, nhưng Kain không chần chừ dù chỉ nửa nhịp.

Cậu xoay cổ tay, trượt bước lên trước.

Xoẹt!

Một cú đâm cực nhanh, chuẩn xác, nhắm thẳng vào khuôn mặt ẩn trong bóng tối. Đoạt Mệnh Giả khựng lại trong tích tắc rồi lập tức lùi ra sau một đoạn để né tránh, áo choàng lay động dữ dội.

Kain hạ thấp trọng tâm, hít sâu một hơi.

“Sẽ khó nhằn đây…”

Kain biết rõ ngay trước mặt mình là kẻ thù nguy hiểm nhất mà bản thân phải đối đầu kể từ khi được sống lại lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...