Cuộc đời thứ hai của gã kiếm sĩ phiền phức trong tổ đội Anh Hùng/Chapter 22: Đoạt Mệnh Giả (3)Chapter 22: Đoạt Mệnh Giả (3)
20px

Chương 09: Đoạt Mệnh Giả (3)

Ngay khi Đoạt Mệnh Giả vừa lùi lại, Kurenai lập tức hành động.

Nàng lao tới, nắm lấy cổ áo Kai và kéo mạnh cậu ra khỏi vùng nguy hiểm. Cơ thể Kai gần như mất sức, để mặc nàng kéo đi. Kurenai đưa cậu về phía sau, nơi nữ trị liệu sư đang run rẩy quỳ bên cạnh Leon, hai tay phát sáng yếu ớt khi cố gắng cầm máu vết thương trên ngực anh.

“Giữ cậu ta lại đây.” Kurenai nói nhanh, giọng gọn và lạnh đến mức kéo Ena khỏi cơn hoảng loạn.

“Ena, cậu cung thủ đứng phía sau bảo vệ trị liệu sư. Trong lúc cô ấy chữa trị cho những người bị thương, tuyệt đối không để con quái vật áp sát.”

“À vâng!” Ena giật mình, hít sâu một hơi rồi gật đầu mạnh.

Cô lập tức lùi về vị trí được chỉ định, dựng trượng phép, còn cung thủ cũng đổi góc bắn, che chắn trước mặt những người bị thương và Brom đang bất tỉnh.

Kain liếc nhanh về phía đó.

Luồng ánh sáng hồi phục yếu ớt chập chờn trên người Leon khiến cậu khẽ cau mày.

Đúng là tốc độ chữa trị của thuật sư bình thường… không thể nào so sánh với Seraphina được.

Nhưng cậu không có thời gian nghĩ nhiều hơn.

Kain dậm chân lao lên, kiếm vung ra, chém thẳng vào thân ảnh hắc ám trước mặt. Đoạt Mệnh Giả giơ lưỡi hái đỡ lại, kim loại va chạm vang lên chói tai. Ngay sau đó, con quái vung một cú chém ngang đầy sát khí.

Kain cúi người về trước, lưỡi hái lướt qua sát đỉnh đầu trong gang tấc. Cậu vừa kịp lùi lại giữ khoảng cách thì…

Vù!

Đoạt Mệnh Giả đã áp sát. Nó bổ lưỡi hái từ trên cao xuống như muốn xẻ đôi mặt đất. Kain nghiến răng, vung kiếm chém ngang đỡ đòn.

Ầm!

Lực va chạm khủng khiếp ép lưỡi kiếm trượt lệch. Mũi lưỡi hái cắm phập xuống nền đá, dư chấn xé rách áo choàng, để lại một đường máu trên vai Kain.

Máu nóng chảy ra, thấm ướt tay áo.

“Mạnh thật…” Kain thở ra, ánh mắt vẫn sắc lạnh.

Ngay khoảnh khắc đó một luồng sát khí khác ập đến từ phía sau…

Kurenai xuất hiện như bóng ma, katana vung lên, nhát chém nhắm thẳng vào cổ Đoạt Mệnh Giả. Con quái ngả người về sau né tránh trong tích tắc, rồi rút lưỡi hái lên, quơ một đường dữ dội bằng phần sống lưỡi hái về phía nàng.

Kurenai đưa katana chắn trước người.

Ầm!

Dư chấn đánh bật nàng văng ra sau. Giữa không trung, Kurenai buộc phải xoay người lộn một vòng mới có thể tiếp đất an toàn, mũi kiếm chĩa thẳng về phía kẻ địch, ánh mắt nàng đã hoàn toàn trở nên sắc bén.

Kain không cho nó một nhịp thở.

Ngay khoảnh khắc Kurenai vừa tiếp đất, cậu đã lao lên trước. Cơ thể kéo thành một đường thẳng, mũi kiếm giơ cao rồi bổ xuống từ trên không, mang theo toàn bộ lực xoay của eo và vai.

Choang!

Đoạt Mệnh Giả đưa lưỡi hái lên đỡ gọn gàng. Kim loại va chạm phát ra một âm thanh chói tai, làn sóng chấn động tỏa ra khiến bụi đá quanh chân cả hai bị hất tung. Chưa kịp để Kain rút kiếm, lưỡi hái đã trượt xuống theo quỹ đạo ngược, chém ngang như một lưỡi gió đen đặc.

Kain xoay người sang phải, mũi lưỡi hái lướt sát ngực, cắt rách lớp áo choàng. Cậu không lùi lại mà tiến lên một bước, lợi dụng khoảng trống ngắn ngủi giữa hai đòn đánh.

Kiếm quang lóe lên.

Một nhát, rồi hai, rồi ba.

Những đường chém nối tiếp nhau như sóng vỗ, mỗi nhát của cậu đều nhằm vào những điểm chết: cổ tay cầm vũ khí, sườn hông, khớp gối.

Con quái đáp trả ngay lập tức. Lưỡi hái khổng lồ vẽ ra những vòng cung chết chóc, tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh màu đen mờ trong không khí.

Keng Keng!

Âm thanh kim loại va chạm vang vọng khắp căn phòng, dội vào vòm đá rồi dội ngược trở lại như một điệp khúc hắc ám. Mỗi lần đỡ đòn, cổ tay Kain lại tê dại, lực phản chấn truyền thẳng lên cánh tay.

Vũ khí của nó tuy là một chiếc lưỡi hái to… nhưng tốc độ tấn công lại nhanh kinh hoàng…

Kain cắn răng khi một nhát chém xéo trượt qua vai, để lại một đường máu mảnh. Một cú quét lưỡi hái thấp cắt vào hông, tiếp theo là một vết rách dài ở bắp chân khi cậu chậm nửa nhịp. Không vết nào chí mạng, nhưng máu đã bắt đầu thấm ra, nhỏ giọt xuống nền đá lạnh lẽo.

Cậu phản công, mũi kiếm đâm xuyên qua lớp hắc khí bao phủ, cắm vào bên sườn con quái. Một nhát chém khác xẻ vào vai nó, để lộ thứ thịt đen đặc như đá nung bên trong.

Nhưng Đoạt Mệnh Giả gần như không chậm lại.

Vết thương khép lại chậm chạp nhưng chắc chắn, hắc khí cuộn trào bao phủ quanh thân thể nó như một lớp sương sống.

“Chết tiệt thật…” Kain nhăn mặt.

Ngay lúc đó, áp lực từ bên sườn biến mất.

Kurenai đã lao lên.

Nàng xuất hiện ở góc chết phía sau con quái, katana vẽ ra một đường chém sắc gọn, dứt khoát. Không có động tác thừa, mỗi nhát đều là sát chiêu, ép buộc Đoạt Mệnh Giả phải xoay người đỡ hoặc lùi lại né tránh.

Khi con quái tập trung vào Kurenai, Kain lập tức đổi nhịp. Cậu trượt sang bên trái, mũi kiếm đâm thẳng vào vùng bụng vừa lộ ra. Hai người như hòa thành một nhịp điệu: một công, một áp, một ép, một kết liễu.

Sự phối hợp bắt đầu phát huy tác dụng.

Hắc khí quanh Đoạt Mệnh Giả rung động dữ dội. Nó gầm lên một tiếng trầm đục, âm thanh không lớn nhưng nặng như đè thẳng vào lồng ngực mọi người.

Ở phía sau, Ena nín thở quan sát. Những ký tự ma pháp phòng ngự đã được niệm sẵn, sẵn sàng kích hoạt nếu bị nhóm của họ bị tấn công. Bàn tay cô run nhẹ, nhưng ánh mắt không rời khỏi hai bóng người đang chiến đấu phía trước.

“Tôi… tôi không thể nhắm bắn được…” người cung thủ cắn răng nói. “Nếu bắn, có thể sẽ trúng hai người họ.”

Không ai trách cậu ta. Trận chiến lúc này quá gần, quá nhanh, quá hỗn loạn.

Đoạt Mệnh Giả gầm lên lần nữa, lần này rõ ràng mang theo sự khó chịu. Ánh mắt trắng đục lóe sáng, hắc khí quanh thân nó cuộn lại, dày đặc hơn.

Kurenai không bỏ lỡ. Nàng dồn lực vào chân, bật nhảy lên cao.

[Diệt tà kiếm kỹ - Diệt Minh Trảm]

Katana chém xuống, kiếm quang kéo theo một vệt sáng đỏ lạnh lẽo, không nhắm vào đầu mà nhắm thẳng vào trục thân, một kiếm chiêu mang ý đồ phá vỡ hắc khí bảo hộ.

Cùng lúc đó, Kain hạ thấp trọng tâm. Cậu trượt người sát mặt đất, toàn bộ lực dồn vào mũi kiếm.

Một nhát đâm thẳng, chuẩn xác, nhắm vào bụng con quái.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Đoạt Mệnh Giả bừng sáng.

Nó gầm lên một tiếng gầm khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vài độ. Hắc khí bùng nổ, xoáy tròn dữ dội quanh thân thể nó.

Lưỡi hái xoay tròn.

Một vòng cung chết chóc hình thành.

ẦM!

Kain bị đánh bật ra sau, cơ thể đập mạnh xuống nền đá, trượt dài vài mét trước khi dừng lại. Hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Đòn đâm bị bẻ gãy hoàn toàn.

Kurenai cũng bị hất văng. Nàng cắm mũi kiếm xuống đất, hông xoay mạnh, cố giữ thăng bằng. Đôi chân kéo lê trên nền đá, tạo thành hai vệt dài trước khi nàng dừng hẳn lại, thở gấp.

Hắc khí tan dần.

Đoạt Mệnh Giả đứng thẳng dậy, lưỡi hái đặt ngang trước người.

Không chết. Không suy yếu. Chỉ… càng trở nên nguy hiểm hơn.

Ánh mắt trắng đục của Đoạt Mệnh Giả chuyển hướng.

Không còn nhìn Kain hay Kurenai nữa, nó khóa chặt lấy khu vực phía sau nơi những kẻ yếu nhất đang tụ lại. Hắc khí quanh thân bỗng co rút, rồi bùng nổ.

Trong một cái chớp mắt, bóng dáng cao lớn ấy đã biến mất khỏi vị trí cũ.

“Cẩn thận!” Ena hét lên nhưng đã quá muộn.

Đoạt Mệnh Giả xuất hiện ngay trước mặt nữ trị liệu sư khi cô đang cặm cụi chữa trị cho Kai, lưỡi hái khổng lồ giơ cao rồi bổ thẳng xuống. Cô và Kai đồng loạt sững người, đôi mắt mở to vì kinh hoàng khi cái chết ập đến ngay trước mặt.

Ena phản xạ theo bản năng.

“Ma pháp phòng ngự!”

Một tầng lá chắn xanh nhạt bùng lên, kịp thời chắn giữa lưỡi hái và hai người. Đòn đánh giáng xuống như thiên thạch.

Ầm!

Lá chắn rung dữ dội, những vết nứt chằng chịt lan ra chỉ trong tích tắc.

Rắc!

Ma pháp vỡ nát, tan thành những mảnh ánh sáng li ti.

Đoạt Mệnh Giả bị đẩy lùi nửa bước vì dư chấn, nhưng chỉ là trong khoảnh khắc. Nó nhanh chóng ổn định lại thân hình, giơ cao lưỡi hái lần nữa.

Ena thở gấp, ma lực trong người gần như cạn kiệt. Cô không thể nào kịp niệm thêm một lớp phòng ngự nữa.

“Dừng lại đồ khốn… có giỏi thì giết tao này!”

Người cung thủ gầm lên. Mũi tên rời dây trong tiếng vút chói tai, cắm thẳng vào vai con quái. Không gây tổn thương đáng kể, nhưng đủ để thu hút sự chú ý.

Anh lập tức lao sang một bên, dùng chính mạng sống mình làm mồi nhử.

Đoạt Mệnh Giả chậm rãi xoay đầu. Đôi mắt đục vô hồn nheo lại, hắc khí quanh thân dao động rõ rệt, sự khó chịu hiện lên không chút che giấu.

Nó lướt tới nhanh như gió.

Lưỡi hái được giơ cao, ma lực đen đặc dồn nén đến mức không khí xung quanh vặn vẹo. Người cung thủ đứng chết lặng, rồi nhắm chặt mắt sẵn sàng đón nhận cái chết.

Ngay khoảnh khắc lưỡi hái giáng xuống…

Kain xuất hiện chắn trước mặt anh.

[Diệt tà kiếm kỹ - Huyết Tà Phá]

Mũi kiếm vung thẳng lên, va chạm trực diện với cú bổ toàn lực. Một tiếng nổ rền vang như sét đánh trong lòng hang.

ĐOÀNG!!!

Lưỡi kiếm của Kain vỡ nát. Sóng xung kích bùng nổ, hất văng Đoạt Mệnh Giả lùi lại một đoạn. Kain và người cung thủ cũng bị thổi bay, đập mạnh vào vách đá phía sau.

“Ặc…!”

Kain quỵ xuống máu rỉ ra từ những vết thương trước đó, hơi thở dồn dập. Cậu nhìn xuống cánh tay phải của mình, khuôn mặt nhăn lại.

“…Tay mình…”

Cánh tay cầm kiếm đã gãy sau cú va chạm khủng khiếp.

Đúng là vẫn là chưa thể đối đầu với những con quái vật cỡ này được…

Ngay khi Đoạt Mệnh Giả vừa ổn định lại thân mình sau cú va chạm dữ dội, một luồng sát khí sắc bén như lưỡi kiếm đã ập tới trước cả âm thanh.

Kurenai… Nàng lao nhanh về phía trước như xé gió.

Thân ảnh đỏ sẫm như một vệt máu lướt ngang mặt đất, thanh katana vạch ra một đường cong lạnh lẽo. Nhát chém đầu tiên giáng xuống ngay cổ Đoạt Mệnh Giả.

Keng!

Con quái lướt sang bên né tránh trong gang tấc, lưỡi hái quét ngang phản kích. Áp lực chết chóc xé toạc không khí. Kurenai xoay cổ tay, thân người nghiêng sát đất, mũi lưỡi hái lướt qua mái tóc nàng chỉ cách vài phân.

Nàng liếc nhanh về phía Kain. Thấy cậu đang quỳ một gối, thở gấp, cánh tay gãy được ôm chặt vào ngực. Máu nhỏ giọt xuống nền đá.

“Vẫn chưa kết thúc đâu…”

Giọng nàng lạnh như băng vỡ. Thanh katana lại vung lên. Lần này, nàng không còn ‘giữ lại’.

Keng Keng Keng!

Đoạt Mệnh Giả gầm khẽ, lưỡi hái va chạm trực diện với kiếm. Những âm thanh chát chúa dội vang khắp căn phòng, như tiếng chuông tử thần rung lên không dứt. Mỗi lần va chạm đều tạo ra dư chấn làm mặt đất rung nhẹ.

Kurenai di chuyển không ngừng.

Nàng không đứng yên đối đầu mà xoay, lách, đổi hướng liên tục, từng bước chân như hòa vào nhịp thở. Katana vẽ nên những đường kiếm gọn gàng nhưng chết chóc, nhắm vào khớp, vào điểm mù, vào những khoảnh khắc Đoạt Mệnh Giả vừa kết thúc đòn đánh.

Con quái bắt đầu bị thương.

Một vết chém dài rạch qua ngực, hắc khí phun trào như khói đen. Một nhát khác cắt sâu vào bả vai, nơi chiếc áo choàng rách toạc, để lộ phần thân thể đen sẫm như hắc thạch.

Nhưng Kurenai cũng không tránh khỏi cái giá phải trả.

Một lần lưỡi hái quét ngang quá nhanh, nàng không kịp rút hẳn người lại. Máu bật ra từ sườn, nhuộm đỏ vạt áo. Một cú khác sượt qua đùi, khiến bước chân nàng khựng lại trong tích tắc.

Chỉ một tích tắc.

Ở phía bên kia nhóm người Kai, Ena mở to mắt.

Cảnh tượng trước mặt khắc sâu vào tâm trí họ… một trận chiến vượt xa mọi thứ họ từng thấy. Kiếm và lưỡi hái va chạm, máu và hắc khí đan xen, hai tồn tại đứng trên ranh giới sinh tử, mỗi nhịp thở đều có thể là nhịp cuối cùng.

Dù sau này có bao nhiêu năm trôi qua, họ vẫn sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc này…

Kain lặng lẽ quan sát.

Dù cánh tay đau buốt, dù cơ thể rã rời, trên gương mặt cậu không có hoảng loạn… chỉ có một nụ cười rất khẽ.

Tự hào… Đó là cách ‘sư phụ’ của cậu chiến đấu.

Keng!

Một cú va chạm mạnh khiến cả hai cùng bật ra sau. Đoạt Mệnh Giả gầm lên không phải vì đau đớn, mà vì tức giận. Hắc khí quanh thân nó cuộn trào dữ dội, áp lực chết chóc đè nặng lên không gian.

Kurenai đứng thẳng người. Nàng khẽ nhắm mắt lại. Thế giới xung quanh dường như bị tách ra khỏi nàng.

Âm thanh biến mất. Mùi máu và hắc khí tan đi. Ngay cả sự đau đớn nơi những vết thương cũng bị đẩy lùi vào một góc xa xăm. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại kiếm… và ý chí chém đứt mọi thứ tà ác trước mặt.

Diệt tà kiếm kỹ. kiếm pháp của gia tộc nàng, không phải là kiếm pháp dùng để phô trương sức mạnh.

Đó là kiếm kỹ được sinh ra để kết liễu.

Hơi thở Kurenai trở nên đều đặn. Nhịp tim hòa cùng nhịp kiếm. Thân thể nàng đứng yên, nhưng khí thế lại dâng lên như sóng ngầm trước cơn bão.

[Diệt Tà Kiếm Kỹ - Tam Đoạn Tuyệt Diệt]

Nàng hít sâu. Khi mở mắt ra, đôi đồng tử đỏ thẫm như phản chiếu một thế giới khác… một nơi mà mọi tà niệm đều phải bị chém rơi.

“GRRROOOOMM”

Đoạt Mệnh Giả gầm lớn, tung ra một luồng ma lực hắc ám cuộn xoáy, áp lực nặng nề như muốn nghiền nát mọi thứ phía trước.

[Đệ nhất đoạn - Phá Ma]

XẸT!

Kiếm rơi xuống, ánh sáng đỏ lóe lên trong khoảnh khắc.

Một đường chém thẳng, sạch, dứt khoát.

Đây không phải nhát chém nhằm vào thân xác, mà là nhát chém nhằm vào ma lực. Kiếm khí bùng lên, sắc bén đến mức ngay cả dòng hắc khí cuộn xoáy cũng bị cắt đứt như lụa mục. Ma lực tan rã, mất đi sự bảo hộ… tà ác bị lột trần.

Đoạt Mệnh Giả gầm lên lần nữa, lập tức xoay lưỡi hái chém ngang trong cơn cuồng nộ.

Kurenai lách người, bước chân xoay tròn.

[Đệ nhị đoạn - Trảm Hồn]

Ngay khoảnh khắc đối phương lộ sơ hở, kiếm của nàng không chần chừ. Nhát chém này mang theo sát ý thuần khiết, không có sự do dự hay cảm xúc dư thừa.

Xoẹt!

Cánh tay đang cầm lưỡi hái của Đoạt Mệnh Giả bay lên không trung.

Hắc khí phun trào dữ dội, tiếng gào đau đớn của nó vang vọng khắp căn phòng. Lưỡi hái rơi xuống nền đá, phát ra tiếng va chạm trầm đục… Khi cánh tay rơi xuống, linh hồn đối phương cũng rung lên trong hoảng loạn.

Không cho nó thời gian. Kurenai tiến lên một bước và rồi…

[Đệ tam đoạn - Tuyệt Diệt]

Thanh katana vẽ ra một đường ngang hoàn mỹ. Không có tiếng nổ. Chỉ có một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối. Đó là nhát chém tuyên bố kết cục. Là ranh giới giữa tồn tại và hư vô.

Rồi cơ thể Đoạt Mệnh Giả trượt xuống, bị cắt ngang từ hông. Hắc khí tràn ra lần cuối, cuộn lên như cơn gió tàn trước khi tan biến hoàn toàn. Hai nửa cơ thể đổ bịch xuống nền đá, bất động.

Kurenai thở ra một hơi, như trút bỏ toàn bộ áp lực vừa đè nặng lên thân thể và tinh thần. Máu thắm đỏ vạt áo, những vết thương vẫn còn râm ran nhức nhối, nhưng nàng không hề vội vã.

Từng động tác chậm rãi, chuẩn xác khi Kurenai lau nhẹ lưỡi kiếm, rồi tra katana trở lại vỏ, cử chỉ trang nghiêm như một nghi thức kết thúc sinh tử.

Hắc khí tan dần trong không gian, căn phòng chìm vào tĩnh lặng nặng nề sau cơn bão máu lửa.

Nàng xoay người. Ánh mắt đỏ thẫm tìm đến Kain…

Trong khoảnh khắc ấy, vẻ lạnh lùng ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười rất khẽ, đẹp đến mức khiến người đối diện quên đi mùi máu và cái chết vừa lướt qua.

Trong nụ cười ấy, có sự nhẹ nhõm, có chút mệt mỏi và cả một tia đắc ý rất nhỏ… rất Kurenai.

Kain nhìn nàng, khóe môi cong lên theo phản xạ. Cơn đau nơi cánh tay gãy dường như dịu lại.

Cậu lẩm bẫm, giọng thấp nhưng đầy chắc chắn:

“Danh hiệu mà mọi người ở quê hương đặt cho nàng đâu phải tự dưng mà có chứ...”

“Thiên Quỷ Kiếm Khách Shiranui Kurenai.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...