Cuộc đời thứ hai của gã kiếm sĩ phiền phức trong tổ đội Anh Hùng/Chapter 23: Đoạt Mệnh Giả (4)Chapter 23: Đoạt Mệnh Giả (4)
20px

Chương 10: Đoạt Mệnh Giả (4)

“Thắng rồi… chúng ta sống rồi…”

Giọng Kai vang lên khe khẽ, như thể chỉ cần nói lớn hơn một chút thì tất cả sẽ vỡ tan như một giấc mộng. Cậu vẫn quỳ ở đó, ánh mắt còn chưa kịp lấy lại tiêu cự, hình ảnh Đoạt Mệnh Giả bị chém làm đôi cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Cảm giác cận kề cái chết, rồi lại được kéo ngược về bờ vực sự sống quá dữ dội để một thiếu niên như cậu có thể lập tức tiếp nhận.

“Kai…!”

Ena gần như lao tới, đôi chân run rẩy không vững. Ngay khi đến trước mặt cậu, cô ôm chầm lấy Kai, vòng tay siết chặt đến mức Kai có thể cảm nhận rõ nhịp tim dồn dập của cô. Vai Ena khẽ rung lên, giọng nói vỡ ra giữa những giọt nước mắt.

“Cảm ơn… cảm ơn cậu… Lúc đó, nếu không có cậu… nếu cậu không lao ra…”

Kai khựng lại trong chớp mắt. Cơ thể cứng đờ, hai tay lúng túng không biết nên đặt vào đâu. Mặt cậu đỏ bừng, hơi nóng lan tới tận mang tai. Sau vài giây do dự, Kai khẽ đưa tay ôm lại Ena, động tác vụng về nhưng chân thành.

“C…chúng ta là bạn mà…” cậu nói, giọng lạc đi vì xấu hổ.

“Và… không phải ngay từ ngày chúng ta trở thành mạo hiểm giả, tớ đã nói rồi sao… tớ sẽ luôn bảo vệ cậu.”

“Ờ nhỉ...”

Ena bật cười khẽ, nụ cười còn đẫm nước mắt. Cô dụi mặt vào vai Kai, vòng tay siết chặt hơn một chút, như sợ buông ra thì cảm giác an toàn này sẽ biến mất.

“Tớ đúng là ngốc thật… lại quên mất điều quan trọng như vậy.”

Ở một góc khác, Brom khẽ rên lên rồi mở mắt.

“Đây là… thiên đường à?”

Ông lẩm bẩm, đưa tay ôm lấy cái đầu đau như búa bổ. Máu đã khô lại trên trán khiến từng cử động nhỏ cũng nhức nhối. Ông nheo mắt nhìn trần đá âm u phía trên.

“Sao thiên đường… lại tối tăm như hầm ngục thế này?”

“Tôi cũng nghĩ chúng ta chết chắc rồi.” Người cung thủ dựa lưng vào vách đá, giọng khàn đặc vì mệt. Anh nhắm mắt, thở ra một hơi dài, như trút bỏ toàn bộ áp lực tích tụ từ đầu trận chiến.

“Nhưng xem ra… chúng ta vẫn còn sống, Brom à.”

Leon đã tỉnh lại từ trước đó. Anh được nữ trị liệu sư đỡ lấy, phải mất một lúc mới ngồi dậy được. Cảm giác đau nhức lan khắp cơ thể, nhưng ít nhất… anh vẫn còn cảm giác.

“Đừng cử động mạnh quá, Leon,” cô nói khẽ. “Vết thương mới khép miệng lại thôi.”

“Tôi biết… cảm ơn cô.” Leon đáp, rồi chậm rãi đưa ánh mắt về phía cái xác Đoạt Mệnh Giả nằm bất động trên nền đá.

Trong lòng anh dâng lên vô số cảm xúc chồng chéo:

Nỗi buồn vì với tư cách là người chỉ huy, anh đã dẫn cả đội rơi vào tình huống cận tử.

Sự nhẹ nhõm khi nhận ra không một ai trong nhóm phải bỏ mạng.

Và cả sự may mắn khó tin… khi trong đội hình ấy lại tồn tại hai người che giấu thực lực đến mức có thể xoay chuyển cục diện tuyệt vọng.

Thật giống những câu chuyện về anh hùng… Ẩn mình trong dáng vẻ yếu kém, rồi bước ra đúng lúc để cứu lấy tất cả.

Leon khẽ tựa người vào vai nữ trị liệu sư nhiều hơn một chút, nhắm mắt lại. Trên khóe môi, một nụ cười nhẹ dần hiện lên… nụ cười của kẻ vừa sống sót sau địa ngục.

Trong khi cả đội vẫn còn đắm chìm trong dư âm sống sót sau trận chiến sinh tử, thì ở sâu bên trong hầm ngục, Kain và Kurenai đã tách khỏi mọi người, bước vào một căn phòng nhỏ nằm khuất sau một cánh cửa đá nặng nề.

Phòng chứa vật phẩm thưởng sau khi chinh phục hầm ngục.

Ánh đèn tinh thạch gắn trên vách tường tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, lay động nhè nhẹ như hơi thở.

Dưới ánh sáng ấy, vô số vật phẩm nằm rải rác trên nền đá: những túi tiền được niêm phong cẩn thận bằng phù văn, vài gương trang sức phát ra ánh sáng lấp lánh, các bộ giáp hoàn chỉnh đã phai màu theo năm tháng, vài món vũ khí cao cấp xen lẫn vài quyển trục ma pháp thông dụng…

Những thứ đủ để khiến mạo hiểm giả bình thường vui mừng, nhưng đối với hai người ở đây, chúng vẫn chỉ dừng lại ở mức… đáng để liếc qua mà thôi.

Kain quỳ một chân xuống đất, hơi nghiêng người, dùng cánh tay trái lành lặn cặm cụi lục lọi đống vật phẩm. Mỗi động tác đều mang theo sự gượng gạo rõ rệt, nhưng cậu dường như chẳng hề để tâm.

Kurenai ngồi ngay cạnh cậu. Nàng khép gọn hai chân, đặt tay ngay ngắn trên đùi… một dáng ngồi kín đáo, chuẩn mực của thiếu nữ được dạy dỗ nghiêm cẩn.

Ánh mắt nàng dõi theo từng động tác của Kain, vẻ mặt bình thản nhưng không giấu được sự chú ý.

“Không phải thay vì tìm món vũ khí kia…” Kurenai lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn giấu một tia quan tâm rất khẽ.

“…thì cậu nên lo cho cánh tay bị gãy của mình trước tiên sao?”

“Không sao đâu.” Kain đáp gọn, mắt vẫn không rời đống đồ trước mặt. “Vết thương này không đáng…”

“Ái da…!”

Một tiếng rít rất khẽ bật ra khỏi môi cậu. Kurenai vừa dùng ngón tay chọt nhẹ vào cánh tay phải đang treo bất động của Kain, động tác nhanh gọn đến mức như vô tình.

“Thế mà nói không sao à?” Nàng nhếch môi, giọng mang theo chút trêu chọc hiếm hoi.

Kain cắn răng, lườm nàng một cái rồi chợt khựng lại.

“Tìm thấy rồi!”

Cậu rút từ dưới đống vật phẩm ra một thanh đoản kiếm. Thân kiếm mảnh và gọn, lưỡi thẳng, sắc đen trầm sâu thẳm như thể đang nuốt trọn cả ánh sáng xung quanh. Chỉ cần xuất hiện trong tay Kain, nó đã khiến căn phòng như tối đi vài phần.

Ánh mắt Kurenai lập tức thay đổi. Đồng tử nàng khẽ co lại.

Xuất thân từ gia tộc kiếm sĩ danh giá, cha nàng là chủ nhân của Hồng Vân Kiếm, một trong Thập Đại Thần Binh. Kurenai không cần giám định, cũng chẳng cần cảm nhận quá lâu. Chỉ một cái nhìn là đủ…

“Cái này…” giọng nàng hạ thấp, mang theo sự kinh ngạc khó che giấu.

“Đây đâu phải vũ khí cấp huyền thoại… mà là…”

“Đúng vậy.” Kain ngẩng đầu nhìn nàng, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhạt, bình thản đến mức không hợp lý.

“Không phải huyền thoại… Đây là Hắc Ảnh Kiếm, một vũ khí cấp thần thoại.”

“Nhưng mà… tạm gác lại chuyện đó đã.” Kain nói thêm, ánh mắt lướt nhanh về phía cánh cửa đá dẫn ra bên ngoài căn phòng.

“Giờ quan trọng hơn là tập hợp với mọi người. Phòng chứa vật phẩm này cần được thông báo ngay, trước khi họ bắt đầu sinh nghi.”

Vừa dứt lời, cậu đã khéo léo giấu gọn thanh đoản kiếm đen vào bên trong áo choàng. Lớp vải dày khép lại thật nhẹ, nuốt trọn sắc đen trầm lặng của món thần binh. Động tác của Kain kín đáo đến mức gần như hoàn hảo, như thể thứ vũ khí kia chưa từng hiện diện.

Kurenai nhìn cậu trong thoáng chốc, rồi khẽ gật đầu tán thành. Bên trong vẻ ngoài điềm tĩnh ấy, nàng không khỏi thầm đánh giá.

Dù đang nắm trong tay một món thần binh đủ sức làm rung chuyển cả giới mạo hiểm giả, thế nhưng cậu lại có thể hành xử bình tĩnh và lý trí đến mức này…

Sự tò mò trong lòng nàng lại âm thầm lớn thêm một chút. Càng tiếp xúc nhiều với Kain, Kurenai càng cảm thấy cậu là một ẩn số khó nắm bắt.

Nàng chậm rãi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi đá bám trên vạt áo vẫn còn nhuốm màu máu khô sau trận chiến. Dáng vẻ Kurenai vẫn chỉnh chu như thường lệ, không hề để lộ suy nghĩ. Dù trong đầu rất muốn hỏi bằng cách nào Kain lại biết trước mọi chuyện, nàng vẫn không truy cứu.

Kurenai hiểu rõ một điều: ai cũng có những bí mật không thể nói ra… và chính bản thân nàng cũng vậy.

**********

Sự việc về Đoạt Mệnh Giả ngay lập tức khiến cả bang hội như bùng nổ. Những âm thanh huyên náo dội khắp đại sảnh, các quản sự chạy đi chạy lại với vẻ mặt căng thẳng.

Rõ ràng bang hội đã mắc phải một lỗi nghiêm trọng khi không nhận ra đây là hầm ngục kép, vô tình đẩy đội chinh phạt vào tình huống mà lẽ ra họ tuyệt đối không nên đối đầu.

Chỉ cần sơ suất thêm một chút thôi, có lẽ tính mạng của cả đội đã bị nuốt trọn trong bóng tối ấy rồi.

Thế nhưng… bất chấp sai lầm đó, đội của Leon vẫn thành công chinh phục hầm ngục. Không những vậy, lại không có bất kỳ ai phải bỏ mạng. Tin tức ấy lan ra nhanh như lửa cháy trong gió lớn.

Và tất cả mọi người đều hiểu, kỳ tích ấy có được là nhờ hai mạo hiểm giả chỉ mới vừa gia nhập bang hội chưa đầy nửa năm: Kain và Kurenai.

Buổi chiều hôm đó, sau khi đã được xử lý vết thương cẩn thận, Kain và Kurenai quay lại trụ sở. Hai người đứng trước quầy lễ tân quen thuộc, nơi Aria đang chờ sẵn. Cánh tay phải của Kain được băng bó kín mít, lớp vải trắng nổi bật trên nền áo choàng tối màu…

Nhìn thấy họ, Aria không khỏi cảm thấy hồi hộp. Trải qua lời kể của Leon và những người trong đội, cô cuối cùng cũng nhớ ra thân phận thật sự của Kurenai, một thành viên thuộc gia tộc kiếm sĩ trứ danh từng bị Ma Thần Giáo hủy diệt cách đây vài năm.

Giờ đây, khi trực tiếp nói chuyện với hai người, ánh mắt cô ánh lên vẻ ngưỡng mộ không che giấu.

“Cũng nhờ hai người mà mọi chuyện mới diễn ra tốt đẹp đến vậy… tôi thay mặt bang hội cảm ơn lần nữa ạ.” Aria cúi nhẹ đầu nói, giọng vừa nghiêm túc vừa đầy kính phục.

“Cô không cần khách sáo làm gì đâu. Chỉ là trùng hợp tiện tay thôi.” Kurenai khoanh tay trước ngực đáp lại, dáng vẻ điềm nhiên như thường lệ…

Nhưng rất khẽ, nàng liếc nhìn Kain qua khóe mắt, trong giọng nói trầm thấp thoáng qua nét kiêu hãnh non nớt của một thiếu nữ vừa muốn chứng tỏ bản thân trước người mình để tâm.

Kain nhận ra ẩn ý trong giọng nói của Kurenai, nhưng cậu tỏ vẻ như không hề hay biết, rồi vui vẻ phụ họa theo ý muốn của nàng:

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Aria bật cười thật nhẹ, nói tiếp:

“Hội trưởng của chúng ta, ngài Ragnar Wolfhart đang chờ gặp riêng hai vị ở phòng làm việc để khen thưởng."

"Sau đây tôi sẽ dẫn đường ạ.”

Kain và Kurenai bước vào căn phòng nằm sâu trong trụ sở, Ragnar Wolfhart đã ngồi chờ sẵn nơi bàn tiếp khách. Mái tóc đã bạc một nửa được chải ngược gọn gàng, để lộ gương mặt trung niên hằn những nếp nhăn sâu nơi khóe mắt, minh chứng cho vô số năm tháng phiêu bạt và chiến đấu.

Ánh mắt xám lạnh của ông trầm tĩnh như sói già. Bộ trang phục hội trưởng được may đo chỉn chu, áo choàng sẫm màu thêu phù hiệu Nanh Sắt bằng chỉ bạc, khiến Ragnar toát lên vẻ uy nghiêm của người đứng đầu bang hội.

“Mời ngồi.” Ragnar lên tiếng, giọng trầm ổn, chờ đến khi Kain và Kurenai an vị trên ghế đối diện mới tiếp tục.

“Uy tín của hội lần này đáng lẽ đã bị tổn hại nghiêm trọng. Nếu không nhờ hai người ra tay kịp thời, rất có thể đội chinh phạt đã phải chịu thương vong nặng nề hơn nhiều.”

“Vì vậy, ta sẽ gửi phần thưởng xứng đáng, đồng thời hai người cũng sẽ được xét thăng hạng ngay trong đợt này.”

Kain hơi cúi đầu đáp lời, dáng vẻ điềm tĩnh như mọi khi.

“Cảm ơn ông rất nhiều, hội trưởng.”

Với cậu và Kurenai, tiền bạc hay danh hiệu vốn chưa bao giờ là mục tiêu chính. Thế nhưng trong lòng, Kain vẫn thoáng bật cười.

Lấy được Hắc Ảnh Kiếm đã là quá đủ rồi. Nhưng có thưởng thì dại gì không nhận.

“Hai người có câu hỏi hay yêu cầu gì khác không?” Ragnar nhìn hai người rồi hỏi thêm.

Kurenai lập tức nghiêm túc lên tiếng:

“Không biết bang hội gần đây có tin tức gì về Ma Thần Giáo không? Và cuộc chinh phục đại hầm ngục Hắc Thiết Chu lần tiếp theo khi nào mới diễn ra?”

Ông lắc đầu tiếc nuối:

“Rất tiếc, thời gian này chúng tôi không thu được thông tin nào về bọn chúng. Còn đại hầm ngục kia… ít nhất cũng phải ba năm nữa mới có kế hoạch.”

“Là vậy sao…” Kurenai khẽ nói, giọng không giấu được chút thất vọng, trong khi Kain chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt bình thản đến khó hiểu.

**********

Sau khi rời khỏi bang hội, hai người lặng lẽ sánh bước bên nhau trên con đường lát đá đã lên đèn. Trời đêm Valderion phủ một màu xanh thẫm dịu dàng, tiếng côn trùng rì rào hòa cùng nhịp chân đều đặn của dòng người thưa dần.

Giữa khung cảnh yên ả ấy, Kurenai khẽ cất giọng, âm điệu mang theo chút chán nản không giấu được:

“Cuộc chinh phạt Mê Cung Vạn Thủy mà cậu muốn tham gia cũng phải tận một năm rưỡi nữa mới diễn ra…”

“Mấy đại hầm ngục này đúng là rắc rối ghê.”

Kain bước chậm lại một nhịp rồi đáp lời, giọng điềm nhiên:

“Cũng phải thôi. Những hầm ngục cấp cao không giống hầm ngục cấp thấp. Chúng được xem như một hình thức đầu tư kiếm lời mà.”

“Đầu tư?” Kurenai nghiêng đầu thắc mắc, ánh mắt ánh lên vẻ tò mò.

Cậu mỉm cười giải thích cho nàng thật tỉ mỉ:

“Phải. Hầm ngục càng khó chinh phục thì bên trong càng ẩn chứa nhiều của cải và vật phẩm giá trị cao. Vì vậy các quý tộc lớn, thần điện hay thương đoàn thường bỏ vốn vào những cuộc chinh phạt để tăng thêm danh tiếng lẫn lợi nhuận.”

“Do đó các bang hội sẽ đợi họ rót vốn cũng như phải dành rất nhiều thời gian để chuẩn bị đội hình và chiến lược.”

“Ra là vậy…” Kurenai gật đầu hiểu ra, rồi bất giác nhìn sang Kain, khóe môi khẽ cong lên.

“Nhưng mà… cậu đúng thật là hiểu biết đấy, Kain.” Giọng nàng pha lẫn sự ngưỡng mộ chân thành và chút trêu chọc dễ thương.

Kain khẽ cười, ánh mắt thoáng dịu lại… những kiến thức này vốn dĩ đều là do Sonia tận tình chỉ dạy cho cậu trong kiếp trước.

“Tôi thật sự muốn biết… dưới vẻ ngoài điển trai kia, cậu đang che giấu những điều gì nữa đây.” Kurenai nói tiếp.

“Tôi chắc chắn sẽ nói cho cô biết, nhưng hiện tại thì chưa được.” Kain lên tiếng, rồi quay sang mỉm cười với nàng.

“Ồ vậy sao?” Kurenai đáp lại. Nàng khẽ vuốt một lọn tóc ra sau tai, ánh mắt cong lên đầy thiện ý.

“Tôi luôn sẵn lòng lắng nghe. Khi nào cậu muốn nói… tôi sẽ luôn ở đây.”

Cử chỉ ấy nhỏ bé thôi, nhưng đủ khiến trái tim Kain rung nhẹ.

Cậu chăm chú nhìn nàng thêm một lúc, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi bất chợt lên tiếng:

“Mà thật ra… tôi có một tin tốt vẫn chưa nói cho cô.”

“Tin gì?” Kurenai nghiêng đầu hỏi, giọng lập tức trở nên nghiêm túc hơn.

Nụ cười trên môi Kain nhạt dần, thay bằng vẻ điềm tĩnh quen thuộc:

“Tôi có thu thập được thông tin về tên Đệ Bát Tông Đồ. Cụ thể là sáu tháng nữa, hắn sẽ xuất hiện ở một ngôi làng bỏ hoang nằm ở phía Nam thành phố.”

“Kain, cậu nói thật chứ?”

Kurenai chợt nhoài người tới, nắm lấy tay áo bên trái của cậu và siết nhẹ. Trong đôi mắt đỏ thẫm của nàng bừng lên một ngọn lửa sắc lạnh, thứ khí thế chỉ thuộc về kiếm sĩ sống giữa vô vàn hận thù.

“Tôi có lừa cô bao giờ đâu chứ?” Kain cười nhẹ đáp lời.

“Ha… thế thì tốt rồi.” Nàng thì thầm.

“Cuối cùng cũng có được tin tức về bọn chúng.”

Nhưng trong lòng Kain lại hoàn toàn khác.

Cậu hiểu rõ thực lực của bản thân hiện tại. Dù đã mạnh hơn rất nhiều so với chính mình của lúc này ở kiếp trước, thậm chí đã có được Hắc Ảnh Kiếm trong tay, nhưng thời gian sáu tháng… vẫn là quá ngắn. Hắc Ảnh Kiếm là thần binh khó làm chủ nhất trong Thập Đại Thần Binh. 

Kain siết chặt nắm tay trái, ánh mắt tối lại.

Ký ức về trận chiến năm xưa hiện lên rõ ràng. Khi ấy, cậu và Kurenai hạ được tên Bát Tông Đồ phần lớn là nhờ may mắn. Bởi hắn đã bị trọng thương từ trước…

Bởi Rinara Vannest, nữ Anh Hùng đương nhiệm của Cryos.

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ quá khứ xa xăm trong tâm trí:

‘Áo choàng của em cũ rồi Kain…’

‘Để khi rảnh, chị sẽ may cho em một chiếc áo choàng mới. Lần tới gặp nhau… chị sẽ tặng nó cho em.’

Hình bóng Rinara trong buổi chiều cuối cùng ấy thoáng lướt qua như một giấc mơ vỡ vụn.

Kiếp trước em vẫn chưa thể nhận được chiếc áo choàng đấy từ chị... Rinara.

Kain thầm nghĩ, nụ cười buồn ẩn sâu nơi đáy mắt, nhưng rồi cậu thả lỏng bàn tay.

Nhưng lần này em muốn chính tay chị khoát nó lên vai em…

Kurenai khẽ giật giật tay áo của Kain, động tác rất nhẹ, rất kín đáo, vừa đủ để kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ nặng nề.

“Này…” nàng lên tiếng, giọng nhỏ hẳn đi, khác xa vẻ nghiêm túc khi nãy.

“Từ lúc vào hầm ngục đến giờ… chúng ta vẫn chưa ăn gì cả. Tôi đói rồi.”

Kain chớp mắt vài lần, rồi bật cười khe khẽ.

“À phải rồi nhỉ. Xin lỗi… tôi mãi nghĩ lung tung quá."

"Vậy giờ chúng ta đi ăn gì đó thôi.”

“Ừm!” Kurenai gật đầu, đôi mắt đỏ thẫm ánh lên niềm vui thầm lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...