Chương 26: Câu chuyện năm ấy
“Năm đó, có một vị quân vương mang trong mình đạo quả của binh đạo, hắn thông thạo việc điều binh khiển tướng."
"Trước khi thành vương giả, hắn cũng chỉ là một thằng nhóc thợ rèn quèn. Hèn mọn kiếm từng miếng ăn, sống sót qua ngày nhờ tiếng sắt và tàn lửa.”
“Thời gian xoay chuyển, nhân tính vô thường. Hắn từ một thiếu niên vì mục tiêu đơn thuần, lại trở thành một tên bạo quân, không ngừng mở rộng chiến lực qua các quốc gia bị hắn xâm chiến.”
“Chiến tranh bùng nổ, vô số cuộc chiến nổ ra. Quyết sách của bị bạo quân kia chính là ngòi nổ cho các cuộc chiến giữa các nước, vì sống sót mà bọn họ không ngừng chiến đấu, tàn sát đồng loại trên chiến trường.”
Lạc Vô Thường nghe tới đây hơi rùng mình:
“Nghe đáng sợ thật.”
Thiên Thu vẫn đều giọng: “Nổi bật giữa vô vàn trận chiến chính là sự sụp đổ của Vạn Thế hoàng triều và màn lật ngược thế trận của Thương Khâu trước Thiên Tượng.”
“Vạn thế hoàng triều trước kia có nội tình sâu dày, mặc dù đã suy kiệt qua từng năm tháng. Nhưng không phải là đối thủ dễ xử lý trên chiến trường, trái lại còn rất đáng gờm, sai một li đi trăm dặm.”
“Vạn thế hoàng triều nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn và mạnh bạo. Là quốc gia trực tiếp nắm giữ Tuyệt Linh Ấn, sở hữu một số lượng lớn nô lệ.”
“Trong đó, Phàm Nhân Nghĩa, đại diện của nhóm nô lệ, bọn họ tẩu thoát khỏi vạn thế hoàng triều. Nhưng lại bị truy sát đến Tuyệt Linh sơn, phía trước là vực thẳm, sau lưng là quân thù.”
Nói đến đây, hắn chuyển sang một cố sự khác: “Trong thời chiến, Thiên Tượng quốc và Thương Khâu quốc đấu tranh triền miên. Thiên Tượng như con thú hung tợn, nắm giữ đạo lý đại, Thương Khâu hoàn toàn không phải là đối thủ.”
“Nữ đế Thương Khâu quốc thở dài, ngồi trên ngai vàng, nhưng ánh mắt lại rơi trên những tờ thống kê người dân thiệt mạng vì chiến tranh. Trong đầu chỉ còn là cảnh tượng thảm khốc của nhân tính, mùi máu như thể từ chiến trường bay đến hoàng cung xộc thẳng vào não khiến nàng càng thêm căng thẳng.”
“Giữa tình cảnh đó, một vị thương nhân xuất hiện. Hắn thoát ẩn thoát hiện giữa chiến trường, nơi chân hắn dừng bước là những quốc gia thất thế. Những nơi gần như chắc chắn sẽ đón nhận đến thất bại.”
“Người thương nhân này họ Lục. Hắn đứng trước vị nữ đế chỉ mỉm cười nhạt, một bên lại đứng sát trên vách đá chỉ nửa bước là rơi xuống vực mà vẫn bình thản.”
“Nữ đế một bên nghe lời đề nghị của hắn, một bên bị xao nhãng bởi những âm thanh vọng lại trong đầu, đó là những tiếng ai oán, đau khổ của nhân dân, với sự không đành lòng của bậc nữ vương, nàng nghiến răng đồng ý.”
“Phàm nhân Nghĩa một tay chỉ trời, một bên mắng chửi tên thương nhân. Nhưng ngón tay hắn chỉ ra đằng sau khiến Phàm Nhân Nghĩa sững sờ, đoàn người giơ tay đồng ý với kiến nghị của Lục thương nhân.”
“Thứ hắn giao bán chính là chước linh cụ ngày nay chúng ta dùng. Khác với ngày nay được tối ưu, không gây nguy hiểm quá nhiều cho người sử dụng. Chước linh cụ lúc đó gần như là một bản thử nghiệm, một khi dùng chắc chắn sẽ phải thiệt mạng. Khi đó, binh sĩ trên chiến trường hoàn toàn là những con chuột mặc cho gã thương nhân đó dùng để thí nghiệm.”
“Bọn hắn sớm muộn cũng phải chết, thà rằng đánh cược một lần trước khi chết. Anh hùng thà chết trên chiến trường, còn hơn sống trong những ngày tủi nhục.”
“Tên thương nhân này quả thật là cơ hội, lại canh đúng thời điểm chiến tranh nổ ra. Một tay buôn bán vũ khí, một tay thu thập dữ liệu để hoàn thành chước linh cụ.”
“Thế rồi Vạn Thế hoàng triều bị lật đổ, quốc gia mới lên thay thế dưới sự lãnh đạo của Phàm Nhân Nghĩa, Phàm Dân Quốc. Thương Khâu quốc cũng hoàn toàn lật ngược tình thế, nuốt trọn Thiên Tượng quốc. Hai quốc gia tưởng chừng chẳng liên quan lại hợp tác với nhau. Nhiều quốc gia thắng cuộc cũng tự đầu nhập tới hai nước này.”
Vừa kể xong, Lạc Vô Thường vẫn còn trợn tròn mắt, dường như cố sự này đã đem lại cho hắn nhiều cảm ngộ lắm. Thiên Thu trong lòng cười lạnh.
“Nước mạnh chắc chắn có sự lựa chọn, nhưng một nước yếu cũng chỉ có thể đi một con đường duy nhất. Bọn hắn cũng có sự lựa chọn, nhưng số lượng để chọn chỉ có một.”
“Còn một nước rác rưởi chính là một nước có trong tay quá nhiều lựa chọn, nhưng lại chẳng thể lựa chọn đúng được một nước đi nào cả.”
“Vạn Thế hoàng triều và Thiên Tượng quốc đúng là nước mạnh. Nhưng từ khi thương nhân bí ẩn xuất hiện, bọn họ đã rơi vào thế lựa chọn. Đúng vậy, tên thương nhân này có ý định bán chước linh cụ cho bọn hắn.”
“Nếu thật sự quá mạnh, bọn họ không cần thiết phải mua chước linh cụ. Nhưng chỉ được xem là mạnh thì bắt buộc phải mua để kiềm chế các thế lực nhỏ.”
“Thiên Tượng quốc thì lại khác, trực tiếp thờ ơ với diễn biến này, mà quá tự phụ vào năng lực của mình. Một người đã trải qua quá nhiều sự lựa chọn, một người thì chưa trải qua bao giờ.”
Chợt, Thiên Thu dừng lại một chút, nhìn vào bàn tay trần của mình.
“Số phận của kẻ yếu là làm quân cờ của kẻ mạnh, như vô số binh sĩ đều cam tâm tình nguyện làm chuột bạch cho tên gian thương đó.”
“Từ lúc chước linh cụ xuất hiện, Vạn Thế và Thiên Tượng đã chẳng còn sự lựa chọn. Sự lựa chọn này vốn là làn sương mù dễ dàng nắm bắt trong mắt bọn họ.”
“Một nước không có sự lựa chọn cũng chính là một nước yếu, đồng thời là một nước rác rưởi. Kẻ yếu và rác rưởi cũng như nhau, đều ở trong đống rác, mặc cho kẻ mạnh định đoạt.”
Lạc Vô Thường vẫn còn ngẩn ngơ theo từng bước chân: “Hiểu rồi, ta hiểu rồi. Người được lợi nhất trong chuyện này chính là gã gian thương đó.
Hắn không trực tiếp tham gia vào chiến trường, nhưng lại gián tiếp khiến các nước nhỏ phải lựa chọn mua đồ của hắn.”
“Đây chính là một phần thâm thúy trong nô đạo, thông qua ý thức chủ thể làm lợi cho bản thân.”
Ý của Lạc Vô Thường là tên thương nhân này biết cách kích thích lòng người.
Chước linh cụ hung hiểm, nhưng lại là vũ khí có thể lật ngược được thế cờ.
Tên gian thương họ Lục đó chỉ cần nêu ra tác dụng đã có người mua, mà chẳng cần bày hươu nói vượn để thu hút sự chú ý của khách hàng.
Không chỉ vậy, tất cả phải mua thứ công cụ đó để giành lợi thế cho bản thân. Số lượng không tăng, khách hàng lại ngày càng nhiều. Vì vậy giá bán cũng càng lúc càng tăng.
Con người so với động vật cũng chẳng khác biệt, đều là nuốt máu tanh để tồn tại. Mà đã là động vật, kẻ yếu tự nhiên bị loại bỏ, kẻ mạnh thì sẵn sàng từ bỏ nhân tính.
Khi con thỏ bị bức đến đường cùng, nó cũng biết ăn thịt đấy.
Nếu đã là động vật, thì khó mà cưỡng cầu được mùi thịt mang lại, đây đã là bản năng.
Tên thương nhân họ lục đơn giản là hiểu quá rõ lòng người, lại còn khéo đem ra một miếng mồi béo bở. Ý thức xuất phát từ bản năng sao có thể phản kháng.
“Nếu một cơ quan được gán nhiều loại linh trí tạp nham, mà những loại linh tính này tiếp ảnh hưởng lẫn nhau. Nếu vậy ta cũng có thể dễ dàng thu đủ mười thành, rồi để cơ quan tự hành động giống một cá nhân mà không nhất thiết thu từ một nguồn.”
Linh trí có thể thu được thông qua một số công pháp đặc biệt, như phật pháp, Hỏa Táng Bàng Nhược Giải Hỏa Linh Kinh.
Linh trí có thể sinh ra trong tự nhiên, hoặc phân ra bên ngoài thiên địa. Một số cá nhân ưu tú, có thể trực tiếp dẫn linh tính từ thiên địa vào thủ đoạn của mình.
Đến khi Vô Thường quay đầu lại thì chẳng thấy ai đâu nữa. Hắn thở dài.
“Lại đi nữa rồi.”
Trên mặt hắn được dán một tờ giấy: “Chước linh cụ, ta không cần nữa rồi. Nếu muốn thì cứ lấy.”
Từ đâu có một chú chim bay đến, đáp ngay lên đỉnh đầu hắn. Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì một bóng người xuất hiện từ phía sau.
“Chưa về à.”
“Lạc Vân Ca, ngươi làm gì ở đây?”
Trước cửa Khương gia, Vân Duệ Kha theo sau Khương Tử Nhạc, ánh mắt đầy đắm đuối.
Vừa đến nơi, Tử Nhạc định bước vào thì Duệ Kha gọi lại: “Ta có thứ muốn tặng cho ngươi.”
Hắn lấy ra một bức hoạ nền trắng. Trên đó chỉ có một nét mực tách về hai hướng trái ngược, như hai con người với hai nhân cách độc lập.
Đây là Phân Thần đồ, dành thời gian cảm ngộ sẽ có xác suất giúp tinh thần lực đạt đến cảnh giới nhất tâm nhị dụng.
Khương Tử Nhạc hừ lạnh: “Chỉ bằng bức tranh rách này mà cũng muốn lấy lòng ta sao?”
“Ngươi tính sỉ nhục ai đấy hả?”
Nàng vốn bị Duệ Kha bám theo bấy lâu, người người bàn tán khiến nàng cực kỳ khó chịu. Nay hắn lại đưa ra thứ khô khan như thế này… nàng triệt để nổi nóng.
“Bất cứ thứ gì ngươi đưa, ta đều không muốn nhận. Tốt nhất là ngươi nên lấy về đi.”
Nói rồi nàng bước thẳng vào trong.
Duệ Kha còn chưa kịp đưa nốt thứ sau, một hộp bánh được bằng hộp gỗ… thì một bóng người đã lướt qua. Hắn cúi người xuống, nhặt Phân Thần đồ.
Ngay khi hai đầu gối sắp chạm đất thì một thanh âm bất mãn vang lên: “Ngay cả bảo vật này mà cũng chê sao?”
Duệ Kha giật mình, lùi một bước: “Lạc… Lạc Thiên Thu.”
Thiên Thu không kịp để hắn phản ứng, nhanh tay lấy hộp bánh rồi mở ra.
Bên trong có tổng ba viên bánh to tròn núng na núng nính, toàn thân là một màu trắng ngà.
Phía trên mặt bánh được phủ một lớp bột màu hồng phấn, vừa thơm mùi hoa đào vừa mang theo hương ngọt ngào khó tả.
“Ta nghèo, đến xin ăn một chút không được sao?”
Hắn thở dài đầy diễn sâu.
“Ngươi không biết đó thôi, một bộ đồ ta mặc suốt mười năm, chẳng có bộ nào để thay.”
Đối phương đưa bánh lên miệng cắn một miếng, hương vị socola bỗng chốc ngập tràn trong khoang miệng: “Ngươi đúng là lãng phí, ngay cả linh thực đắt tiền như vậy cũng sẵn lòng tặng cho nàng ta.”
“Ngươi đúng là phung phí. Ngay cả linh thực đắt như vậy cũng định tặng nàng ta.”
Linh thực là thức ăn làm từ nguyên liệu có linh khí như linh thảo, thịt yêu thú. Ăn vào có một số công dụng nhất định, gia tăng tinh thần lực, bổ sung khí huyết.
Tu tiên giả không cần ăn uống, nhưng thường dùng linh thực để nhâm nhi. Vì đồ ăn phàm tục thường có tạp chất, ăn nhiều ảnh hưởng tới tốc độ tu luyện, còn linh thực thì lại không.
Từ Tâm Tượng cảnh trở đi đã có thể bích cốc, bắt đầu dùng linh khí thay cho thức ăn. Nhưng ai có thể chê ăn nhiều linh thực chứ, tích tiểu thành đại mà.
Còn phàm nhân? Không ăn thì… chết thật.
Thiên Thu nhai tiếp, vừa ăn vừa lên giọng cảm thán: “Cũng phải, Vân gia dựa vào Lưu Mộng khoáng, làm ăn phát đạt, ta đây lòng sinh ngưỡng mộ.”
Thấy Duệ Kha nhìn mình chằm chằm, hắn hơi nhíu mày: “Nhìn gì? Chưa thấy trai đẹp ăn bánh bao giờ hả.”
Duệ Kha cười gượng: “Không… chỉ là ngươi không thấy ngại sao? Bình thường tộc nhân ngươi đều gọi ngươi là tên cướp. Ra ngoài không biết kiềm chế, sợ gia tộc mình chưa đủ mất mặt à?”
Thiên Thu vừa ăn vừa tỏ vẻ thương hại: “Nói thật nha, dù ngươi có bán mạng cho Khương Tử Nhạc thì cũng chẳng thể làm nàng cảm động một chút gì đâu. Khương Tử Nhạc y chang lão tổ nhà mình… đều một loại vô ân.”
“Vậy thì sao?”
Duệ Kha hiếm khi cười thật. Nhưng nụ cười lần này… lạnh đến thấu người. Giống như muốn nói, chuyện này có liên quan gì đến ta không?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)