Định Luật Vương Giả/Chapter 27: Nội tình thật sựChapter 27: Nội tình thật sự
20px

Chương 27: Nội tình thật sự

“Ta không phải bốc phét đâu. Lão tổ thế nào, con cháu thế đó. Như Vô Ưu lão tổ nhà ta, da mặt dày đến mức khó tả. Thành ra giờ tộc nhân nào cũng vô sỉ chẳng kém, giao chiến thì chẳng giữ nổi chút võ đức, chỉ cần nhìn không vừa mắt là đá thẳng vào trứng người ta.”

Duệ Kha cười khẩy: “Ngươi đang tự nói mình à.” Nói rồi hắn đưa mắt nhìn chằm chằm Thiên Thu.

“Nhìn cái gì, đừng có mơ giành lại bánh.” Thiên Thu nghiêng đầu, vừa cảnh giác vừa thản nhiên.

“Khương Tử Nhạc không ăn, ta giúp nàng ta thủ tiêu chiếc bánh đáng yêu ấy, chẳng phải hợp tình hợp lý sao?”

Duệ Kha hết cách, chỉ biết xua tay. “Ăn thì ăn đi.”

Thiên Thu vừa ôm hộp bánh vừa liếc hắn từ trên xuống dưới, như thể đang quan sát một loài sinh vật hiếm thấy. “Ta thấy ngươi không liếm như lời đồn.”

Hắn nói xong thì quay lưng bỏ đi, dáng vẻ như chẳng có gì đáng để bận tâm. Duệ Kha nhìn theo, vẫn thấy bình thường, giao tiếp với Thiên Thu vốn dĩ là như vậy. Tất cả đều giống nhau, tự treo lên nụ cười giả tạo.

Không ai ngoài người ấy mới có thể khiến hắn cười một cách tự nhiên, không cười lạnh, không đau khổ.

“Được rồi, về nhà thôi.”

Hắn thơ thẩn dạo bước trên con đường đầy nắng, môi vẫn giữ nụ cười vui tươi.

“Nhiễm Nhiễm, ta về rồi đây.”

Vừa đặt chân vào sân nhà, Duệ Kha đã thấy muội muội mình đang lom khom ngồi giữa nền đất, mặt mũi lấm lem, một tay cầm cái nồi, tay kia dùng chính đáy nồi mà vẽ vời trong sân. Nàng nhỏ hơn hắn hai tuổi, là người thân duy nhất còn lại, Vân Mặc Nhiễm.

“Ca ca, huynh về rồi!”

Nghe tiếng mở cửa, nàng lập tức chạy đến. Duệ Kha đưa tay lau vết đen trên gò má nàng, động tác chậm rãi nhưng đầy cưng chiều.

“Lão ta có đến làm phiền muội lúc ta đi không?”

“Phụ thân không có đến.”

“Thật sao? Nhưng lần sau chỉ cần nghe tiếng mở cửa, muội phải cẩn thận trốn đi. Đừng hỏi tại sao. Nghe lời ca ca là được.”

Sắc mặt hắn trầm xuống, nghiêm đến mức không giống đang đùa.

“Ta… ta biết rồi.”

Bên trong Dư Tiên thành, thế cục quyền lực rối rắm đến khó lường. Bốn đại thế lực chia nhau mà đứng.

Dịch gia do Dịch Tâm Nhàn làm thành chủ, thế lực ổn định nhất.

Lạc gia lại tách thành hai phe đối đầu, lão tổ chuyên lo đối ngoại. Còn nội bộ thì chia làm một phe bảo vệ gia tộc và một phe chống đối của nhị trưởng lão, muốn đưa người mới lên nắm quyền.

Vân gia thì trái ngược hoàn toàn, lão tổ không có thực quyền, mọi thứ bị người bên dưới chia cắt. Tu vi của lão tổ rất cao, nhưng quá khứ để lại vết thương lòng khiến ông không còn đủ sức gánh vác trọng trách. Những kẻ nắm quyền vì lòng tham mà chèn ép ông, ép Vân gia trôi theo ý họ.

Khương gia thì lão tổ còn trẻ, cái tôi lớn, làm việc theo tâm tình. Kinh nghiệm có nhưng chẳng đáng kể.

Đó là chuyện đối nội. Còn đối ngoại, vì Vân gia sở hữu nguồn tài nguyên hiếm có, họ thường xuyên chịu sức ép của ba gia tộc còn lại. Cuối cùng bốn nhà phải chia nhau một mỏ khoáng, định kỳ giao cho Vân gia một phần linh thạch. Tuy phải chia sẻ miếng bánh cho ba gia tộc còn lại, nhưng với Vân gia đó vẫn chỉ là một chút chui ra từ kẽ tay.

Nhìn tổng thể, Lạc gia hiện đang đứng cuối trong tứ đại thế lực, sau đó đến Khương gia, rồi Vân gia, và vững chắc nhất vẫn là Dịch gia.

Một phần vì thanh danh của vài người quá lớn, khiến cái nhìn từ bên ngoài cũng thay đổi theo. Trong 4 người lãnh đạo, người bị xem nhẹ nhất là Lạc Thông Thiên.

Lạc gia.

Thiên Thu bước vào biệt viện, lập tức đóng cửa lại, sau đó kích hoạt trận bàn trên cửa. Trận pháp chỉ mở khi nhận được khí tức mà hắn cho phép, trái lại sẽ khóa cứng. Dù chỉ là cửa gỗ nhưng có trận pháp gia trì, đao kiếm thường cũng chẳng mảy may làm xước.

Hắn đi thẳng vào phòng sách, chạm vào công tắc trên kệ. Từng vòng sáng của trận pháp trong phòng chậm rãi vận hành. Để duy trì nó, hắn đã chôn xuống một lượng lớn linh thạch - loại linh thạch được khắc sẵn trận văn, để chỉ phục vụ cho việc vận hành pháp trận, lượng tiêu hao kh naày được giảm đi hai phần mười.

Nhưng vì khắc trận pháp bên ngoài, linh khí trong linh thạch sẽ dần thất thoát, khiến giá trị của chúng giảm mạnh. Đây chỉ là một số biện pháp phòng người nhặt được túi trữ vật của hắn rồi đem đi tiêu xài.

Thiên Thu ném túi trữ vật qua một bên, rồi ngồi xuống giữa chồng sách. Trên tay, như thường lệ, vẫn là một khối Lưu Mộng Thạch, tài liệu tu hành quý giá bậc nhất.

Đường vân trên đó hiện ra khung cảnh đẫm máu. Vô số binh sĩ mặc trọng giáp ngã xuống giữa chiến trường ngập trong vũng máu, hai bên giao chiến như ngày với đêm, cùng tồn tại nhưng trái ngược đến tận gốc rễ.

Linh khí thuần thục truyền đến Lưu Mộng thạch một cách tỉ mỉ, chi tiết đến từng tầng biến hóa. Hiển nhiên, hắn đã thực hiện việc này vô số lần.

Ánh hoàng hôn khẽ nghiêng xuống khuôn mặt thiếu niên, càng khiến dáng vẻ hắn thêm phần tự tin, kiên cường, xen lẫn một chút kiêu ngạo vượt quá tuổi. 

Trong quá trình trưởng thành, từ khi mới bốn tuổi, những ý tưởng kỳ lạ không ngừng lóe lên và được hắn tiếp thu, thực hiện ngay sau đó. 

Hắn hiểu rõ tầm quan trọng của nền tảng vững chắc nên cảnh giới lưu phái ban đầu đều xoay quanh đan, khí, trận, phù.

Không dừng lại ở đó, hắn còn tìm hiểu chút ít về võ đạo, kiếm đạo, trí đạo, nô đạo, thâu đạo, vận đạo. Mỗi môn sau lại khó hơn môn trước vô số lần. 

Cầm kỳ thi họa từng được phụ thân truyền dạy đôi chút lúc ông còn sống, nhiều nhất cũng chỉ tính là biết. 

Ngay cả hắn cũng chẳng rõ vì sao mình, khi ấy chỉ là một đứa trẻ, lại có thể hiểu được đạo lý ẩn trong đó. Với hắn hiện tại, tất cả chỉ là tiểu xảo, nhưng với một đứa trẻ năm nào, đó quả là kỳ tích.

Nội tình của hắn lúc này vượt xa đồng bạn cùng trang lứa. Hồn phách gấp gần ba trăm lần người thường, tinh thần lực hơn bốn trăm lần, thân thể mạnh hơn đồng niên gấp mười.

Mỗi lần chết trong mộng cảnh, hoặc chỉ đơn giản là ở trong mộng cảnh quá lâu, hồn phách đều sẽ bị tiêu hao. 

Nhưng đồng thời, tinh thần cũng được mài rũa, không ngừng trở nên cường đại. Tinh thần lực gần năm trăm lần này, chính là cái giá hắn trả bằng vô số lần đối diện cái chết.

Đây chính là dũng khí để hắn bước ra ngoài mà lớn tiếng ngông cuồng: “Ta là đại sư phù đạo.”

Ngay cả khi gặp tu sĩ Tâm Tượng cảnh, hắn cũng chẳng một chút sợ hãi.

Nhưng với hắn, từng ấy thành tựu chẳng đáng để khoe. Kẻ ngu mới vội phô bày tài năng, kẻ khôn sẽ giấu kín bí mật của mình. Người xưa có câu: có tài mà cậy chi tài, chữ tài liền với chữ tai một vần.

Dẫu vậy, hắn vẫn là thiếu niên, khó tránh bồng bột. Câu nói của hắn vừa là ngạo khí tuổi trẻ, vừa là cách khéo léo đặt ra lời tuyên bố: “Giới hạn cuối cùng của ta chỉ dừng ở đại sư phù đạo, tâm tính chưa đủ thuần thục. Các ngươi xem thế nào đi chứ, riêng ta là không tranh nổi với thiên tài nhà các ngươi rồi.”

Lúc này, Lạc Thiên Thu mở mắt. Ánh mắt hắn không còn giống ngày đầu, mà trong đó ẩn chứa một thứ chết chóc khó gọi tên, như thể hắn đã chết vô số lần. Ánh nhìn ấy như thể xuyên qua tâm can, trực tiếp giết người.

Lưu Mộng thạch trên tay hắn đã chi chít vô số cảnh tượng. Dù chỉ một màu trắng đơn giản, nhưng toát lên một khung cảnh chết chóc.

Người có tâm nhãn sẽ thấy một cỗ tinh thần lực nồng đậm đang thêu dệt nên bức tranh hoang tàn này, nó mơ hồ lại phát ra những tiếng gào thét đáng sợ.

Lưu Mộng thạch này tỏa ra một loại sức hút không nói lên lời, nhưng mê hoặc. Nó như thôi thúc người ta bóp nát thứ đá này.

Sức hút của nó là gì? Là một cuộc đời mới, một cuộc đời không sợ cái chết, một cái kết viên mãn.

Hơi thở mê hoặc hoà cùng sát ý, như thể khiến ta chỉ cần một cái nắm tay mạnh mẽ thì sẽ biến ta trở thành một vị tướng quân, oai phong lừng lẫy.

Thứ mê hoặc này gọi là dục vọng.

Lưu Mộng thạch tài nguyên tu hành vượt trội, giúp ta tu hành, tăng tiến cảnh giới lưu phái, thông thạo công pháp, hoặc khiến ta chìm mãi trong dục vọng. Nhưng điều kiện đánh đổi là phải từ quên những ký ức.

Tinh thần lực chính là năng lượng tinh thần đại diện cho ý chí, cảm xúc, dục vọng. Cách kích hoạt Lưu Mộng thạch chính là truyền tải mong muốn của bản thân, để nó thêu dệt nên những khun cảnh của người dùng mong muốn.

Càng rót nhiều tinh thần lực, mộng cảnh càng kéo dài, thông tin bên trong càng phong phú. Người ta nói Lưu Mộng thạch sơ cấp có thể duy trì tối đa năm trăm năm, dài như một đời người.

Vì thế, không ít người tiếc của, luôn cố gắng tạo ra mộng cảnh dài nhất. Nhưng hồn phách người nhập cảnh không đủ sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, điều ấy khiến thiên hạ càng khao khát phương pháp nâng cao hồn phách.

Dù vậy, dù hồn phách hay tinh thần lực tăng đến đâu, giới hạn tiếp thu ký ức từ mộng cảnh vẫn chỉ có tối đa tám thành. Nhưng đó là người giỏi nhất, còn giới hạn thông thường của thiên tài là sáu thành, phổ biến nhất vẫn là bốn thành, tiêu chuẩn của tất cả.

Điều gì khiến gia lão tin tưởng Thiên Thu có thể hấp thu được sáu thành ký ức từ mộng cảnh? 

Thứ nhất là lão chưa từng hiểu và biết được cảnh giới này. 

Thứ hai, cha của Lạc Thiên Thu là Lạc Thiên Hành, thanh danh của hắn đã in sâu vào trong tâm một số người. Vì vậy kỳ vọng với Thiên Thu càng cao, tầm nhìn với hắn càng được mở rộng, khiến tất cả tin rằng, hắn có tư chất như cha hắn.

Trong đời, danh tiếng cũng quan trọng không kém gì thực lực. Nếu danh đủ lớn, có người không đánh tự lui. Nếu danh không đủ uy hiếp, dù có sức mạnh phi thường vẫn bị một đám vô danh tiểu tốt chặn đường.

Như danh của thành chủ thì lớn, đủ để mọi người kiêng dè. Danh của Khương Mộng Dao cũng không kém Thiên Hành là bao nhiêu. 

Danh với lão tổ Vân gia lại xuống thấp, nhiều người chẳng biết đến tên của ông nữa. Danh của Lạc Thông Thiên lại bị danh của lão tổ và ca ca của mình làm lu mờ.

Điều tất cả không biết là, Lạc Thiên Thu có thể hấp thu trọn vẹn mười thành ký ức.

Giới hạn vốn có thể thay đổi, nhất là khi tiếp xúc với kiến thức của Tiên. Nhưng có một điều chắc chắn: mộng cảnh tồn tại để ta quên đi điều gì đó.

Thiên Thu quá xuất sắc. Thứ hắn cần quên có lẽ vô cùng quan trọng… có thể là bí mật của thế giới.

Viên Lưu Mộng thạch lúc này đã đủ chi tiết. Viên đá bị bóp nát, bụi hồng bay lượn trong không khí rồi tan vào hư vô, hoà vào tâm trí hắn.

Vừa mở mắt, Thiên Thu như rơi vào chiến trường: người người vung binh khí, tiếng ngựa hí vang xa trăm dặm, thiên địa biến sắc, chiến trường ngập tràn trong mây đen.

“Lại quay về rồi… chiến trường.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...