Chương 28: Vạn thế hoàng triều
Hiện tại, Thiên Thu đang mang dáng vẻ thiếu niên mười tám tuổi, thân mặc trọng giáp tôn lên dáng người của một vị thủ lĩnh, mạnh mẽ và uy nghiêm.
Thần sắc kiên định, đôi mắt này mặc dù tĩnh lặng nhưng nó lại chẳng thể bình yên, vì mặt hồ này sinh ra bởi giết chóc.
Thiên Thu lúc này là một vị tướng quân, dẫn dắt đội quân ngàn người mà chẳng hề loạn.
Mộng cảnh được xây dựng từ ký ức, kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm. Những gì hắn thu hoạch được, đều dựa trên hiểu biết của chính hắn.
Nội tâm một người gồm tính cách, kiến thức, kinh nghiệm, ký ức, ám ảnh, trực giác, bản năng, sợ hãi, tức giận, cảm xúc…
Mộng cảnh là thứ không ngừng làm sâu sắc thêm phần nội tâm ấy. Mỗi lần tâm trí bị mài giũa, ta lại thấy bên trong lại trống rỗng đi một phần.
Ban đầu, hắn chỉ là một binh sĩ quèn. Trải qua vô số cái chết, từ chạy trốn cùng đồng đội đến dẫn dắt họ chiến đấu.
Mộng cảnh là giả, nhưng nỗ lực là thật. Giờ đây, hắn đã là tướng quân, có thể lãnh đạo ngàn người mà không nao núng.
Hắn khẽ quay đầu nhìn lại. Đó là những đồng đội đã cùng hắn trải qua vô số năm tháng trong mộng cảnh. Tất cả có thể quên, nhưng ký ức sẽ không lừa dối hắn.
Người hắn hiện tại tín nhiệm vẫn là vị phó tướng. Tín nhiệm suy cho cùng cũng chỉ là tín nhiệm, nó chẳng phải là sự tin tưởng gì hết.
Phạm vi chỉ là ở trong mộng cảnh. Còn so sánh với người bên ngoài, tên phó tướng quân này chẳng đáng tin cậy bao nhiêu.
Lúc này, Lạc Thiên Thu cất giọng kiên định:
“Hỡi các tướng sĩ đã cùng ta vượt bao hiểm nguy. Đối thủ của chúng ta là quân Mông Nguyên, đông hơn ta mấy vạn lần.”
“Các vị đứng ở đây vì điều gì? Câu trả lời không nằm ở ta, mà hãy tự hỏi lòng chư vị muốn gì và làm gì.”
“Có người vì tương lai thế hệ sau, có người vì gia đình. Dù vì điều gì, xin chư vị đừng phụ chính mình.”
Từ xa, tiếng hò hét, tiếng sát khí cuộn trào của quân thù vang lên. Dẫn đầu là lão tướng mặt đầy sẹo, khí thế như đã trải qua vô số trận chiến.
“Tất cả xông lên! Vượt qua tiểu quân, hưởng lấy những ngày tháng tốt đẹp!”
“Những ngày được ăn thịt tươi còn rỉ máu, những ngày nghe khúc nhạc ai oán!”
Lời hịch vừa dứt, binh đoàn như được bơm thêm máu, khí thế hung tàn bùng lên gấp bội.
Bên trong mộng cảnh, Thiên Thu đã nhiều lần đối đầu với vô số kẻ địch mạnh. Qua nhiều lần chết đi, hắn nhận ra sức một con người vẫn là quá giới hạn.
Mỗi lần chiến thắng, kẻ địch lại thay đổi. Chiến tranh mài giũa tâm trí hắn, khiến hắn càng thêm kiên định và tàn nhẫn. Kẻ địch vì tâm trí của hắn mà mạnh lên.
Không ngoại lệ tất cả đều chết đi trở thành hòn đá mài giũa viên ngọc là hắn, rồi bị thay bằng một tên hung bạo.
Tướng quân quân Mông Nguyên, Mông Hoạ, là một ngoại lệ.
Những kẻ thù trước đó tựa như những kẻ vô danh bước ra hư vô, giẫm đạp lên vô số sinh mệnh khác để trở thành đối thủ của Thiên Thu.
Kẻ này chồng lên kẻ kia, thay thế không ngừng, nhưng chẳng thể để lại ấn tượng gì cho hắn.
Riêng Mông Hoạ lại khác, hắn có thể giữ vững vị trí của mình xuyên suốt thời gian mà không hề thay đổi, trở thành một mầm họa không ngừng lớn mạnh theo năm tháng.
Mỗi lần bị tiêu diệt, hắn lại xuất hiện trong một mộng cảnh khác, mang theo sự tàn bạo quen thuộc, nhưng sức mạnh thì ngày càng vượt khỏi lẽ thường.
Đây cũng là một trong số ít những người mà Lạc Thiên Thu thật sự công nhận trong mộng cảnh. Chính vì vậy hắn mới có thể trở thành đối thủ của Thiên Thu xuyên suốt những mộng cảnh sau đó.
Hình ảnh một vị tướng quân tàn bạo, bị ý chí chém giết hoàn toàn chiếm cứ, ngày càng được in đậm qua từng trận chiến. Mông trong mênh mông, họa trong tai họa.
Với Thiên Thu mà nói, mộng cảnh là mênh mông vô tận. Chỉ khi không ngừng đối đầu với tai họa, bản thân hắn mới có thể đủ mạnh mẽ để trưởng thành.
Đối thủ là một đại quân hùng mạnh, Thiên Thu không hề nao núng.
Một phần vì đây chỉ là mộng cảnh, một phần vì cái chết từ lâu đã không còn để lại quá nhiều ấn tượng trong mắt hắn.
Dẫu là mộng cảnh, hắn vẫn không hề buông lỏng cảnh giác. Mỗi lần chịu tổn thương trong mộng, hồn phách chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Hồn phách suy kiệt có thể khiến thân thể sụp đổ, nặng hơn chính là tử vong.
Với cường độ mộng cảnh này, tổn thương e rằng không thể chỉ nghỉ ngơi một hai ngày là hồi phục.
Dù kẻ thù có tàn bạo thì sao chứ?
Thiên Thu bỗng phất cao chiến kỳ. Lá cờ đen tuyền, trên nền mực xanh loang lổ là một chữ Vạn.
Chữ Vạn ấy mờ nhạt, gần như hòa tan vào đêm tối, giống như một toán quân mai phục suốt ba ngày ba đêm, chỉ chờ khoảnh khắc tung ra một đòn chí mạng.
Chiến kỳ phần phật trong gió, phát ra âm thanh hào hùng, cuộn trào nhiệt huyết.
Hắn cất giọng, trầm thấp mà kiên quyết:
“Tất cả chiến sĩ nghe lệnh! Không được đầu hàng. Không được nhụt chí. Không được chết. Không được quay đầu.”
“Các ngươi chính là bức tường cuối cùng bảo vệ gia đình, người thân, bằng hữu.
Thiếu đi một người trong các ngươi, bức tường ấy như thêm một nhát búa vào vết nứt, để quân địch tràn vào.”
Khí thế binh sĩ lập tức dâng cao, dù vẫn kém xa ngàn vạn đại quân phía đối diện.
Thiên Thu siết chặt chiến kỳ, đôi mắt mở to, khí thế bỗng biến đổi hoàn toàn, như thể đây mới là con người thật sự của hắn:
“Lên!”
“Theo ta tiêu diệt quân thù! Giẫm lên xác chết để mai táng người đã khuất! Lột da rút gân để đổi lại những thủ cấp đã rơi! Tứ mã phanh thây để trả thù cho thân nhân của chư vị!”
Hắn ném chiến kỳ lên không trung.
Trong mắt binh sĩ, lửa hận bùng cháy, đó là ánh mắt được sinh ra từ mất mát.
Chiến kỳ xoay tròn giữa không trung, rồi cắm thẳng xuống trung tâm quân trận.
Binh pháp: Ý Chí Bất Khuất.
Thiên Thu khẽ nói.
Sĩ khí binh sĩ lập tức tăng vọt, không có điểm dừng. Mỗi lần ánh mắt họ lướt qua quân địch, khí thế lại dâng thêm một tầng.
Theo sĩ khí không ngừng bành trướng, một luồng linh khí xanh thẫm bị dẫn dắt tụ về chân cờ, tuôn trào không dứt, như dòng sông tìm được đầu nguồn, chảy vô tận.
Chiến kỳ khẽ lay động. Dưới tác động của một lực lượng thần bí, linh lực dần chuyển sang sắc vàng óng.
Linh lực hội tụ, hóa thành hư ảnh một chiến kỳ màu vàng. Ngọn cờ ấy không ngừng lớn lên… một trượng, hai trượng, trăm trượng.
Dưới chiến kỳ khổng lồ, linh lực vàng cuộn xoắn như vô số sợi tơ, hình thành lốc xoáy rồi tản ra thành hàng ngàn mũi tên, lao thẳng vào binh sĩ.
Toàn bộ binh lính đều cảm nhận được thân thể biến đổi, nóng rực như có thứ gì đó đang trào dâng từ tận đáy tim.
Hàng ngàn đôi mắt lóe lên ánh vàng. Binh khí trong tay siết chặt hơn, quyết liệt hơn, như thể đã sẵn sàng bỏ mình nơi chiến trường.
Tiếng hô vang dội, khí thế khủng bố ập đến khiến quân Mông bên kia chiến tuyến không khỏi run rẩy.
Thiên Thu không ngoảnh đầu, chỉ lặng lẽ rút trường thương.
Phản ứng của quân đội đã nằm trọn trong dự liệu của hắn. Giai đoạn đầu, hắn dùng tình thân và bằng hữu để khơi dậy nỗi đau, nuôi dưỡng chấp niệm và thù hận. Sau đó, bằng những lời lẽ tàn khốc, hắn ép toàn bộ cảm xúc tích tụ bùng nổ, hóa thành sĩ khí.
Giữa chiến trường tan hoang, lá phù màu vàng dưới chiến kỳ càng trở nên Chói mắt.
Một dòng chữ đơn giản, nhưng là lý tưởng cả đời của hắn, một thứ không tài nào quên được, e bằng m nhân c bình. Hay còn được biết đến là định luật bảo toàn năng lượng.
“Cảm xúc không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên biến mất, mà truyền từ trạng thái này sang trạng thái khác.”
“Đau thương, thù hận cũng là một loại sức mạnh.”
Quân Mông có vô số binh sĩ cưỡi ngựa, đội hình dày đặc, khí thế cuồn cuộn, trong khi quân của Lạc Thiên Thu chỉ khoác trên người những bộ trọng giáp nặng nề, không có bất kỳ phương tiện nào giúp cơ động nhanh chóng. Nhìn qua, đối phương chiếm trọn ưu thế.
Lạc Thiên Thu khẽ bước lên, trường thương chỉ thẳng về phía trước, ngay sau lưng hắn, một loạt mũi tên được bắn ra, quân Mông thúc ngựa xông lên, những mũi tên mang theo mồi lửa xé gió lao tới, rơi xuống trước đại quân một đoạn.
Mũi tên cuối cùng vừa chạm đất, vô số binh mã đã tràn đến đúng vị trí ấy.
Chưa kịp để Mông Hoạ bật cười khinh miệt, mặt đất bỗng nổ tung, bụi đất bốc cao mù mịt, tiếng ngựa hí vang lên đầy hoảng loạn.
Binh sĩ quân Mông gắng sức ghì cương, cố giành lại quyền kiểm soát chiến mã, trận thế lập tức rối loạn.
Trên chiến trường, điều tối kỵ nhất chính là mất kiểm soát đội hình, chỉ cần không kịp điều chỉnh, kết cục thất bại gần như đã được định sẵn.
Nhân lúc đối phương phân tâm, Thiên Thu vung trường thương lên cao, vô số mũi tên bay ra, trên thân đều gắn phù lục khung trắng, họa văn tím sẫm.
Phù lục chưa kịp chạm đất đã đồng loạt phát nổ giữa không trung, tạo thành một màn khói tím dày đặc. Khói tím lan ra cực nhanh, cuốn trọn hàng vạn đại quân, rồi cũng tan đi rất nhanh.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, những chiến mã hít phải khói lập tức phát cuồng, hí vang điên loạn, hất văng binh sĩ trên lưng, có kẻ chưa kịp đứng dậy đã bị chính chiến mã giẫm nát, bụng vỡ toang, máu thịt be bét, đội hình quân Mông hoàn toàn sụp đổ.
Ngay sau đó, một loạt mũi tên khác lại rơi xuống, phù lục lần này mang màu xanh rêu u ám.
Mũi tên vừa chạm đất, khói xanh lập tức tản mát khắp chiến trường, vô số binh sĩ bị độc dược xâm nhập, lục phủ ngũ tạng nhanh chóng bị ăn mòn.
Những kẻ không kịp kích hoạt thủ đoạn phòng độc, thân thể chỉ trong chớp mắt đã tan rã, hóa thành một vũng nước đen hôi thối.
Cùng lúc ấy, Mông Hoạ nghiến chặt răng, gầm lên: “Tất cả, hạ ngựa!”
Quân Mông vốn tàn nhẫn, không một chút do dự, bọn hắn đồng loạt lấy ra lệnh bài, lệnh bài khế ước linh thú.
Mỗi loại lệnh bài đều mang một điều khoản riêng, được chế tạo bằng thủ đoạn nô đạo kết hợp với luật đạo.
Điều khoản của quân Mông rất đơn giản, lệnh bài vỡ, linh thú chết, không để lại mảnh vụn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)