Nhà vật lý học tại học viện ma thuật/Chapter 29: Vậy cô muốn tôi dạy kèm cô?Chapter 29: Vậy cô muốn tôi dạy kèm cô?
20px

“Hừm, đã hết giờ rồi à. Vậy thì buổi học hôm nay kết thúc ở đây!”

Sau một tiết học bận rộn như vừa nãy thì cuối cùng cũng tới giờ ăn trưa. Nói hơi quá thì tôi cảm giác như bụng mình sắp thành hố đen đến nơi.

Vì trong suốt tiết học tôi vẫn tranh thủ đọc được kha khá nên tiến độ nghiên cứu cũng tiến lên đáng kể.

[□Nghiên cứu & Phát triển đang tiến hành: Ma Pháp Nguyên Tố - Định lý Chuyển đổi Năng lượng]

Chẳng mấy chốc nữa thôi, tôi sẽ có được bước khởi đầu để phát triển “vũ khí hạt nhân” của thế giới này.

Tất nhiên, đến giai đoạn thực sự bắt tay vào phát triển thì tôi chẳng thể làm tất cả một mình được. Vai trò của tôi chỉ là xây dựng lý thuyết và tiến hành những thử nghiệm ban đầu. Muốn sản xuất thật sự thì cần phải có nhiều người tham gia hơn.

Điều đó đồng nghĩa với một chuyện: tôi phải tập hợp những người chịu hợp tác với mình.

Tốt nhất là mỗi hệ nguyên tố có ít nhất một người. Lửa thì đã có Lotte. Đất thì có thể nhờ cô Heerlein hoặc Freyr giúp. Vấn đề là Thủy và Phong.

Muốn nhận được sự giúp đỡ, trước tiên tôi phải chứng minh mình có ích với họ. Vì vậy tôi phải thể hiện được thực lực trong Học viện.

Tôi vốn chẳng thích thể hiện qua đánh nhau. Hơn nữa, ở đây đã có cả đống học sinh giỏi về chiến đấu bằng ma pháp rồi cho nên tôi có cố phô trương cũng chẳng nổi bật gì.

Thế nên tôi sẽ dùng cách giống như ở thế giới trước kia: trước tiên là viết và công bố một bài nghiên cứu học thuật.

Ngay cả lúc ăn trưa tôi cũng không rời mắt khỏi cuốn sách. Lotte nhìn chằm chằm tôi đang tập trung hết sức vào đó.

“Này, đó chẳng phải sách khó lắm sao?”

“Hử? À… chắc vậy?”

“Thật đáng kinh ngạc. Chẳng lẽ Mắt Vàng có thể dễ dàng lĩnh hội những thứ phức tạp thế này từ nhỏ à?”

“Không chắc nữa. Vì tôi cũng chưa từng gặp Mắt Vàng khác khác ngoài bản thân mình.”

Sau bữa trưa, tôi vẫn tiếp tục đọc. Kể cả lúc đi bộ. Chỉ dành một phần nhỏ sự chú ý để tránh va vào người khác, còn lại đều tập trung vào chữ nghĩa và công thức.

Bíp! Bíp! Bíp!

Gì nữa đây?

“Này cô kia! Không được vừa đi vừa đọc sách!”

Một nữ sinh tóc vàng đứng chắn đường tôi. Đôi mắt cô ấy xanh biếc giống Vermel.

Cô ta không phải là elf. Dù vậy, con người có thể sử dụng Phong Ma thuật vốn rất hiếm.

Điều đáng chú ý nữa là váy của cô dài hơn so với các nữ sinh khác và trên tay đeo một băng tay màu cam. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để tôi đoán ra cô ta từ đâu.

Hội học sinh.

“Cô là….”

“Cô hẳn là tiểu thư cả của gia tộc Saliere. Và đây là á khoa Mắt Vàng nổi tiếng? Tôi nghe nói cô là người đầu tiên trong lịch sử Tilette đạt điểm tuyệt đối phần thi viết.”

Lời nói chẳng có gì hoa mỹ nhưng trong giọng điệu và phong thái lại toát lên vẻ tao nhã. Cách Lotte khẽ cúi đầu trước cô ấy, khác hẳn thái độ ngang dạ trước Hoàng tử, cho thấy người này tuyệt đối không tầm thường. Nhìn phản ứng của Lotte, tôi cũng theo bản năng cúi đầu chào.

“Tôi là Aether.”

“Hân hạnh gặp. Tôi là Shadiel Argana.”

“Argana….”

Một trong Tứ Đại Công tước, gia tộc Argana. Họ là đại quý tộc có thanh danh trong sạch nhất toàn Đế quốc.

Đương nhiên thôi. Bởi nguyên tố Phong vốn chỉ ban phước cho những người lương thiện.

“Tôi đánh giá cao tinh thần ham học của cô nhưng xin hãy để sách vở trên bàn học. Rõ chứ?”

“Rõ.”

Cuộc gặp gỡ với Shadiel chỉ đến đó. Vì cô ta không chỉ nhắm vào mình tôi mà còn bận rộn nhắc nhở tất cả những học sinh ăn mặc cẩu thả hay mang đồ vật gây mất tập trung trong giờ nghỉ trưa.

Sau lần chạm mặt ngắn ngủi ấy, tôi cùng Lotte đi mua vài cuốn sách tham khảo rồi quay về lớp. Có vẻ còn phải chờ thêm một lúc trước khi tan học chiều để được về.

**

Ngay sau khi tan học buổi chiều. Klion trở về hoàng cung trên cỗ xe ngựa dát vàng.

Thông thường, Học viện yêu cầu tất cả học sinh phải ở ký túc xá. Nhưng Klion chẳng thèm để ý. Lý do là hắn thấy thật mất thể diện khi phải sống chung với bọn hạ đẳng. Và có lẽ cũng chẳng ai muốn tranh cãi với hắn nên Học viện đành để hắn muốn làm gì thì làm.

Khi về tới cung, cha hắn không ra đón vì đang bận việc triều chính. Không buồn thông báo, Klion đi thẳng về phòng mình, bước qua cả thư phòng Hoàng đế.

Nhưng lại có một người khác chờ sẵn.

“Ô hô, chẳng phải là Điện hạ Nhị Hoàng tử sao. Ngài đã về từ trường rồi à?”

Một giọng nói lười nhác. Klion biết quá rõ chủ nhân giọng nói đó. Người mà hắn gặp ít nhất mỗi tuần một lần.

“Ồ, chẳng phải Công tước Blanton sao. Cũng đã bốn ngày rồi nhỉ?”

“Quả vậy. Dạo này ngài có mạnh khỏe chứ?”

Jack Blanton.

Một trong Tứ Đại Công tước, người đứng đầu gia tộc pháp sư đỉnh cao về Thủy Ma pháp.

Đôi mắt xanh ngọc của ông hầu như không ai từng thấy vì lúc nào cũng che bằng kính râm. Nhưng chỉ riêng cái tên Blanton đã đủ để chứng minh sự am hiểu tuyệt đỉnh của ông về Thủy Ma pháp.

Chẳng cần thêm gì khác. Chỉ cần tên Blanton thôi đã đủ khiến Ma thú ngoan ngoãn như cún.

“Trong tay ngài cầm gì vậy?”

“À, cái này? Một khẩu súng nước.”

“Súng nước…?”

Công tước Blanton vung vẩy món đồ chơi nhỏ cỡ bàn tay. Nó được làm từ vật liệu thô sơ, bóp cò một cái là phun ra một tia nước thay vì đạn.

“Tôi tìm thấy món đồ vui vui này khi đi công tác ở quốc gia thú nhân nên mua về ở cửa hàng miễn thuế. Hi vọng con gái tôi sẽ thích.”

“Hừm, không ngờ ngài cũng có lúc trẻ con như vậy, thưa Công tước.”

“Haha, nghe thế là vinh hạnh lắm. Gần đây mắt tôi bắt đầu mờ đi mà tôi cứ nghĩ đến chuyện già đi là tất yếu nên nghe ngài nói thế cũng vui.”

Blanton là một trong số ít người có thể bông đùa với Hoàng tử Klion. Ông khéo léo đến mức được coi là người duy nhất có thể kìm hãm một Nhị Hoàng tử lấp đầy bởi ham muốn xác thịt.

Ngay cả cuộc trò chuyện vừa rồi cũng có thể chọc giận Klion bất cứ lúc nào. Hắn chẳng khác gì một kíp nổ bom đang hoạt động. Và trong cung điện này, chỉ có Blanton mới biết cách xử lý thứ bom đó.

Nhưng thay vì nổi nóng, Klion chỉ tặc lưỡi rồi vài giây sau lại mở chủ đề mới.

“À phải rồi. Ngài còn nhớ lần trước ta nói về cô nô lệ Mắt Vàng mà ta định mua từ Nữ Công tước Hasfeldt chứ?”

“Dĩ nhiên. Ngài định bỏ ra hàng chục nghìn vàng để mua cô ta. Lời đồn trong cung bảo rằng dung nhan cô ta đẹp nghiêng nước nghiêng thành.”

“Bọn họ nói không sai. Đó là lần đầu tiên ta thấy một Mắt Vàng và ta dám chắc chẳng ai sánh bằng cô ả.”

“Vậy sao đến giờ ngài vẫn chưa đưa cô ta vào cung? Đáng lẽ thỏa thuận với Nữ Công tước đã xong từ lâu rồi.”

Nghe thế, Klion cau mày. Rõ ràng đã có chuyện không hay.

“Bởi vì con mụ đó lại cho con ả Mắt Vàng nhập học Tilette!”

“Hồ… vậy là sau khi ký khế ước vẫn còn lật lọng?”

“Đúng thế! Con mụ khốn đó dám giỡn mặt với ta! Một trong bốn trụ cột của Đế quốc này mà lại thất tín như vậy sao, Jack?!”

“Không, tất nhiên là không. Hoàng đế phải bắt Nữ Công tước chịu trách nhiệm mới đúng.”

“Nhưng ông ta lại làm ngơ! Chính vì thế mà ta bực đến phát điên!”

Klion đấm thình thịch vào ngực.

“Có cách nào xử lý không?”

“Nếu vậy thì không cần phải dồn ép Nữ Công tước Hasfeldt nữa. Chẳng phải người ngài thực sự muốn là cô gái Mắt Vàng kia sao, Điện hạ?”

“Đúng vậy.”

“Ngày mai, hãy mang theo vài nghìn vàng mà tiếp cận cô ta. Hãy bảo rằng ngài sẽ chu cấp cho cô ta nhà cửa và thức ăn thỏa thích miễn cô ta bỏ Học viện để đến hầu hạ ngài.”

“À, dùng tiền để dụ dỗ. Dù sao thì trên đời này có gì không giải quyết được bằng vàng chứ. Nói chuyện với ngài thật sáng suốt, Jack.”

“Ít nhất cũng đáng để thử. Vậy tôi xin cáo lui.”

Sau khi cảm ơn Blanton, Klion lập tức chạy tới két sắt riêng, lấy ra 5000 đồng vàng. Với hầu hết quý tộc, chưa nói đến thường dân, con số ấy quả thực khó lòng xoay sở.

Thực ra, 30 000 vàng ban đầu trả cho Hasfeldt vốn chỉ để giữ thể diện cho mụ ta. Giờ quan hệ đã thành thù địch, hắn lại thấy coi như tiết kiệm được một khoản.

“Đàn bà nào mà cưỡng lại nổi chừng này vàng chứ.”

Klion nhe răng cười, ngả lưng xuống giường.

**

Khi tan học buổi chiều, tôi được phân phòng ký túc xá.

Trước tiên, tôi phải quay về chỗ cô Heerlein lấy đồ. Nói với Lotte xong, tôi trở lại dinh thự, thu dọn hơn 40 kg hành lý.

Phần lớn số đó là mớ giấy ma thuật và đá ma lực. Còn lại chỉ là đồ dùng hằng ngày.

Tiền kiếm được thì đã đóng học phí nên ví tôi bây giờ rỗng tuếch. Chỉ còn vài đồng bạc lẻ. Với tình hình này, chưa đầy một tháng nữa tôi sẽ phải đi làm thêm trở lại.

Dù nặng nhưng chưa đến mức khiến tôi gục ngã. Tôi vác cái bao to đùng quay lại Học viện. Trên đường đi, tôi vẫn cắm đầu vào sách.

[Đã bị nhắc nhở rồi mà vẫn còn vừa đi vừa đọc.]

Miễn là không bị bắt gặp thì có sao đâu. Giờ này chắc hội học sinh cũng chẳng tuần tra nữa.

“Cậu về sớm hơn tớ nghĩ đấy.”

Hóa ra tôi cùng phòng với Lotte. Không biết là may mắn hay do dựa theo thứ hạng.

Vừa dọn đồ xong, tôi đã lôi bút và giấy ra để viết công thức. Lotte bước lại gần, trông như có điều muốn nói.

Sau khi mím môi, cô thở dài, rồi thò tay vào túi áo choàng. Từ trong đó, cô rút ra hai đồng bạc.

“Cậu có thể dạy kèm cho tớ được không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...