Công trình “Thuyết Tương Đương Khối Lượng Năng Lượng” của Einstein, thường được biết đến với công thức E = mc², diễn ra khoảng năm 1905 theo lịch Trái Đất.
Mỗi lần dạo quanh thành phố, tôi lại nhận ra nền văn minh của Đế Quốc chỉ ngang tầm đầu thế kỷ XX của Trái Đất. Sự phát triển của toán học và lý thuyết ma pháp cũng chỉ mới dừng ở mức đó.
[■ Nghiên cứu hoàn tất: Định lý Chuyển đổi Nguyên tố – Năng lượng]
Không phải nhờ tài năng của tôi mà định lý này được chứng minh nhanh như thế. Tôi chỉ đơn giản xem lại các nghiên cứu trước đó rồi đặt thêm một ý tưởng mới chồng lên để xây nên nó.
Việc khối lượng và năng lượng có thể hoán đổi vốn là kiến thức cơ bản của vật lý hiện đại.
Định lý này ngụ ý rằng nguyên tố ma pháp và năng lượng có thể chuyển hóa lẫn nhau. Năng lượng trở thành nguyên tố, và nguyên tố lại hoàn nguyên thành năng lượng.
Nói cách khác, sau khi khối lượng biến thành năng lượng, năng lượng ấy có thể biến đổi thành nguyên tố.
Kết luận ngược lại: nguyên tố ma pháp có thể hoán đổi với khối lượng. Sự hao hụt khối lượng trong phân hạch hay nhiệt hạch ở thế giới cũ tương ứng với sự hao hụt nguyên tố ở thế giới này. Và vì hao hụt diễn ra đồng thời, hiệu suất chuyển hóa của một vụ nổ hạt nhân ở đây có thể còn lớn hơn so với Trái Đất.
Kết quả như vậy không tệ. Phải cần sức công phá ở mức đó mới đủ đối đầu với một Đại Thảm Họa.
Bước đầu tiên để ngăn tận thế đã hoàn tất và cơn buồn ngủ kéo đến. Lotte đã sớm chui vào chăn và chìm vào giấc mộng. Tôi xoay xoay hai đồng bạc mà cô ấy đưa và khẽ ngân nga.
“Cậu có thể kèm tớ học không?”
Khi nghe câu ấy bất ngờ, đầu tôi như trống rỗng. Tôi chưa từng nghĩ đến việc bạn đồng trang lứa lại hỏi kèm học và lại còn đưa cả bạc thù lao.
Thật ra cũng không phải thương vụ tệ. Thay vì ra chợ làm thuê thì tận dụng sở trường để dạy học vẫn hơn.
Tôi nhớ từng nghe chuyện ở đâu đó: có người mua nô lệ Mắt Vàng ban đầu chỉ để làm đồ chơi nhưng sau đó lại dùng họ để kèm cặp con cái chuẩn bị vào Học viện. Theo truyền thuyết, Mắt Vàng không chỉ thông minh mà còn là những gia sư xuất sắc.
Tôi vốn cũng cần sự giúp đỡ của Lotte trong nghiên cứu về Hỏa Ma Pháp Tối Thượng. Cứ coi như đây là bước đệm trước đó cũng được.
[Chuyển sang chế độ Quản trị.]
[Đặt mục tiêu nghiên cứu mới. Hình thành lý thuyết tổng quát.]
[□ Lý thuyết tổng quát: Công thức Bethe–Feynman]
[Công thức tính hiệu suất vũ khí hạt nhân. Các hệ số cụ thể bị giữ bí mật quân sự.]
Nền tảng đã xong giờ là lúc đưa vào lý thuyết thực tế.
Tôi chỉ biết mơ hồ về công thức ấy từ vài bài báo từng đọc trên mạng. Công thức công khai cho ai cũng xem được, chỉ có các hệ số bên trong là tuyệt mật. Nhưng chuyện đó không quan trọng bởi trong thế giới khác thì giá trị hệ số sẽ phải được đo lại theo cách khác. Vấn đề chính là dùng phép thử nào để đo.
Tôi lật sách bìa cứng tìm kiếm ma pháp liên quan. Kết quả khá đơn giản.
[Khuyến nghị: nên học ma pháp sau để xác định hệ số của công thức.]
[(Chưa hoàn thiện) Hỏa Ma Pháp Tối Thượng─ Flare]
“À…”
Ngay trước mắt tôi còn gì.
***
Nhịp sinh học bị đảo lộn vì thức khuya. Cộng với mệt mỏi dồn nén, cơ thể tôi đạt giới hạn. Cuối cùng tôi liều lĩnh ngủ gục ngay trong buổi họp sáng đầu lớp.
Ban đầu tôi định lén chợp mắt ở cuối lớp nhưng Lotte cứ nằng nặc muốn ngồi bàn đầu nên đành theo.
[Người như thế này… mà lại hạng hai…?]
Nhưng có chuyện xảy ra khiến cơn buồn ngủ biến mất tức thì. Khi tôi đang gật gà gật gù, một bao vàng nặng trịch bị ném thẳng xuống bàn tôi.
… Cái quái gì đây?
“Ngươi đâu có rảnh rỗi bấy lâu nay phải không? Ta biết ngươi đang chật vật vì thiếu tiền.”
Chưa kịp hết giờ họp sáng, Klion đã đến gây chuyện.
“… Rồi sao?”
“Ta sẽ cho ngươi tất cả số này. Hãy bỏ học và theo ta về cung.”
Trước mặt tôi là cả nghìn đồng vàng. Rõ ràng đây chẳng phải số tiền nên mang đến trường. Lotte cùng các học sinh quanh đó đồng loạt nhìn bao vàng trên bàn tôi.
Riêng tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi tình huống mà chỉ nheo mắt lại.
“Không. Tôi không cần.”
“Ngươi… không cần?”
Với chi phí hiện tại, cả đời ở Học viện tôi cũng chẳng xài hết từng ấy vàng. Ở thế giới cũ, nếu có dư tiền, tôi cũng đem hết vào quỹ nghiên cứu.
Dĩ nhiên, phát triển ma pháp tôi đang theo đuổi sẽ tốn nhiều hơn. Nhưng chuyện đó đã được giải quyết khi tôi vào Tilette. Với tư cách học giả, tôi có thể mượn thiết bị thí nghiệm đắt đỏ mà không khó khăn.
“Tôi không có ý định bỏ học hay nhận số tiền này.”
Phương châm sống của tôi là có đi có lại. Tôi ghét việc chỉ cho hoặc chỉ nhận. Người ta có thể bảo rằng: “Ai cho thì cứ nhận thôi có sao đâu”. Nhưng lịch sử đầy rẫy ví dụ rằng thái độ ấy khiến kẻ khác coi mình như đồ vô ơn và dễ dàng thay thế.
Lời tôi làm tên Hoàng tử phật ý. Mặt hắn nhăn nhó rồi đẩy thêm một bao vàng nữa. Lần này gấp đôi.
“Ngay cả khi ta cho ngươi từng này?”
“Tôi vẫn không muốn.”
“Ngươi nên nghĩ kỹ đi. Dù sao thì ngươi cũng sẽ bị đuổi sau một học kỳ thôi.”
“… Ý gì vậy?”
Lotte bật dậy khỏi ghế.
“Tại sao Aether lại bị đuổi? Năng lực của cậu ấy quá rõ ràng rồi!”
“Ngươi cũng biết rồi chứ, Saliere. Bọn Mắt Vàng vốn không có ma lực bẩm sinh. Cô ta sẽ rớt phần thực hành và bị đuổi thôi. Ta nhìn thấy trước rồi: hết học kỳ này là cô ta xách gói khỏi Học viện.”
Tên ngu xuẩn này nghĩ tôi không chuẩn bị gì sao? Máu tôi sôi lên chỉ muốn tẩn hắn một trận.
“Dừng lại đi thì hơn.”
Một bàn tay to lớn vỗ xuống vai Klion. Mặt hắn nhăn nhó, quay lại và hắn quay lại để ... thấy một nam sinh elf cao hơn hắn cả cái đầu, toát ra khí chất của một người lãnh đạo.
Đó là Vermel Horde. Ánh mắt hắn chạm tôi thoáng chốc, hơi khựng lại rồi lấy lại bình tĩnh, đối diện Klion.
“Ngươi là ai mà dám-”
“Thật khó coi khi bảo bạn cùng lớp bỏ học. Cậu được gì từ việc bắt nạt một người vượt xa mình về học lực?”
“Hừ, ngươi có biết ta là ai mà ăn nói vô lễ thế không?”
“Chính vì tôi biết cậu là ai. Và cũng chính vì thế, tôi là người duy nhất ở đây dám ngẩng cao đầu mà nói với cậu.”
“Ngươi… khốn kiếp…”
Vermel cầm bao vàng khỏi bàn tôi, rồi lạnh lùng cảnh cáo:
“Đừng quá ngạo mạn chỉ vì mang dòng máu hoàng tộc. Hàng trăm Đại Tinh Linh đã mất đầu vì sự ngu dốt như cậu lúc này.”
[Oa, đúng chuẩn vai chuyên đi dằn mặt hộ mình.]
Klion chẳng có gì để phản pháo Vermel. Ai cũng biết hắn vừa giỏi lý thuyết vừa mạnh thực chiến. Thằng Hoàng tử này thừa hiểu mình không phải đối thủ.
Cũng không thể dùng quyền lực đè bẹp. Cùng lắm thì cấm xuất cảnh nhưng Vermel hoàn toàn có thể chuyển sang Học viện Iliad bất cứ lúc nào cho nên cách này coi như vô hiệu.
Vậy là sự việc buổi sáng tạm khép lại. Tiết học đầu tiên ngay sau đó, tôi và Lotte mở sách chờ.
Môn đầu tiên hôm nay là Căn bản Hỏa Ma Pháp.
Mẹ kiếp, rốt cuộc cũng tới rồi à…
***
Giáo sư Hasfeldt nhìn tôi một thoáng rồi cầm phấn.
“Với tư cách giáo viên chủ nhiệm, ta muốn dành tiết đầu để thông báo lịch học trước khi bắt đầu bài mới. Có ổn không?”
Cả lớp vang lên tiếng tán đồng. Riêng tôi thì chẳng vui vẻ gì. Nếu dạy ngay thì ít nhất tôi còn có thể ngủ thêm chút.
“Vậy ta sẽ giải thích thêm vài quy định chưa nêu trong buổi họp sáng.”
Hasfeldt lại liếc tôi rồi quay đi.
“Trước tiên, chúng ta cần chọn lớp trưởng tạm thời.”
Đấy. Nô lệ riêng của giáo viên.
Mọi người đều biết điều đó nên chẳng ai xung phong.
“Em xin tự nguyện!”
Ngoại trừ cái đứa ngồi cạnh tôi.
“Nếu không có ai phản đối, vậy tiểu thư Saliere sẽ làm lớp trưởng tạm thời. Ta sẽ nhờ em hỗ trợ vài việc trong ít nhất một tuần.”
“Vâng ạ!”
… Chết tiệt.
Với tính cách của Hasfeldt, chắc chắn Lotte sẽ bị sai vặt đến kiệt sức. Tệ hơn nữa, lớp trưởng chỉ là chức danh danh dự, làm không công. Đổ mồ hôi xương máu cũng chẳng ai cảm ơn.
Nếu là tôi, tôi còn thà đi làm tình nguyện còn hơn. Ít ra còn được người ta cảm kích. Đằng này Hasfeldt làm gì biết nói “cảm ơn”.
Sao tôi biết ư? Giá mà tôi không biết thì hay hơn.
“Bên cạnh lớp trưởng, ta còn cần một người nữa giúp ta trong học kỳ này.”
Lại nữa hả?
Lotte là đủ rồi tại sao còn muốn thêm một nô lệ hợp pháp?
“Chương trình Căn bản Hỏa Ma Pháp có nhiều tiết thực hành. Dĩ nhiên cũng có bài tập về nhà. Ta cần một học sinh nữa hỗ trợ ta trong những lúc này. Có ai tự nguyện không?”
Hasfeldt cúi đầu, mắt nhìn thẳng tôi.
“Nếu muốn tự nguyện, hãy giơ tay lên.”
Cái đ… gì thế này.
Chaporia
Bình Luận (0)