Nhà vật lý học tại học viện ma thuật/Chapter 40: Hội học sinh đầy sóng gióChapter 40: Hội học sinh đầy sóng gió
20px

Tôi đã luôn chuẩn bị cho việc danh tiếng bản thân tụt dốc. 

Mọi thứ vẫn trong dự liệu. Thỉnh thoảng tôi nghe những lời lẽ nói tôi là con ả điên khùng sau khi tôi đập vỡ sọ Nhị Hoàng tử bởi phần phẳng trên tượng tôi. Dù thế thì cũng chả có vấn đề pháp lý gì bởi theo luật thì trận đấu này là hoàn toàn hợp pháp.

Hoàng tử và tôi đã đồng ý với nhau về trận đấu tay đôi dựa trên tinh thần hiệp sĩ. Vậy nên triều đình không có lý do gì để đòi bồi thường thiệt hại, mà mọi chi phí đều đã được bảo hiểm chi trả.

Sau khi kết thúc cuộc trừng phạt chính đáng, có hai việc tôi phải làm. Thứ nhất, liên tục quan sát sắc mặt của Vermel để ước lượng khi nào sự kiện tiếp theo sẽ xảy ra. Thứ hai, tập trung phát triển Flare.

Đã đến giờ họp sáng. Cuối tuần trôi qua nhưng tên Hoàng tử vẫn không xuất hiện.

Giờ thì chỉ còn Giáo sư Hasfeldt là người liên tục ném cho tôi những ánh nhìn nóng rực.

Sắc mặt Hasfeldt ngày một u ám hơn. Quầng thâm dưới mắt, mái tóc khô xơ như sắp tóe lửa khi chạm vào. Trông chẳng giống người đang ăn uống hay nghỉ ngơi tử tế.

Tôi biết điều gì tạo nên dáng vẻ đó. Chỉ cần làm đủ ba thứ dưới đây thì gương mặt ấy sẽ hiện ra:

Thứ nhất, uống một lít cà phê hòa tan mỗi ngày.

Thứ hai, rửa mặt không quá ba lần trong ngày.

Thứ ba, nhốt mình trong một căn phòng kín trên tám tiếng đồng hồ. Vậy là có ngay bộ dạng đó.

[Cô chính xác là biết điều này bằng cách nào vậy?]

Chính xác là từ kinh nghiệm.

“… Đó là tất cả thông báo sáng nay.”

Giáo sư Hasfeldt rời phòng như thể đang bị ai đó truy đuổi.

“Cậu có biết tại sao cô ấy lại như thế không?”

“Tôi không rõ. Dạo gần đây bà ta trông rất mệt mỏi.”

[Biết đâu cô ta đang nghiên cứu Flare bên ngoài thì sao?]

Cũng có khả năng lắm. Hasfeldt vốn nổi tiếng là loại người vắt kiệt nghiên cứu sinh để phục vụ đề tài của mình. Có lẽ cô ta đã kiếm được một tên nô lệ ngoan ngoãn nào đó mà tôi chưa hay rồi bắt ép “nhốt trong phòng nghiên cứu” để bốc lột thỏa thích.

“Nhắc mới nhớ, Lotte, cô đang làm trợ giảng cho môn Hỏa ma pháp phải không? Thế nào rồi?”

“Trừ vài việc vặt phát sinh thêm thì cũng không đến nỗi tệ.”

Ừ, chắc Lotte vẫn xoay xở được. Cô ấy có niềm đam mê bùng cháy với học thuật nên kiểu gì cũng chịu khó gánh vác dưới tay Hasfeldt. Lotte vốn thẳng thắn trong việc bộc lộ cảm xúc nhưng nếu thật sự quá sức thì nó đã than phiền rồi.

Thôi cứ để đó cho cô ấy lo, việc quan trọng bây giờ là chuyện khác.

Tôi đợi tiết học buổi sáng trôi qua.

**

Tháng Tư đang đến gần. Ngoại trừ miền bắc, khắp Đế quốc không còn đợt gió lạnh nào nữa.

Khuôn viên học viện chuẩn bị biến thành một biển hoa. Vô số loại cây và hoa phát tán hạt nở rộ, nhuộm sân trường bằng bảy sắc màu. Khi đi dạo trên lối đi, thỉnh thoảng có thể bắt gặp những cặp đôi kín đáo khoác tay, thầm khoe khoang tình cảm dù biết rõ việc hẹn hò bị cấm trong học viện.

Đây là trạng thái “trên tình bạn, dưới tình yêu” mà người đời hay gọi? Nhưng cũng chẳng quan trọng.

Điều thực sự đáng chú ý chính là cảnh tượng ở quảng trường trung tâm. Khoảng thời gian này, các anh chị khóa trên thường tập trung bên đài phun nước để dựng gian hàng.

Đó là các gian hàng câu lạc bộ.

Đời học sinh sẽ chẳng trọn vẹn nếu thiếu hoạt động câu lạc bộ. Đây là khoảng thời gian học viên có thể tự mình chủ động làm điều gì đó ngoài khuôn khổ bài giảng. Ở một số trường trung học của thế giới khác, nó đã từ lâu trở thành cách để làm đẹp hồ sơ học tập. Nhưng ở đây…

Đây là Học viện. Cho dù chỉ là câu lạc bộ, chúng vẫn được nhà trường cấp ngân sách đầy đủ để hoạt động.

Có hai loại câu lạc bộ chính. Một là câu lạc bộ sở thích, thiên về nghệ thuật hoặc giải trí. Hai là câu lạc bộ học thuật do sinh viên tự nguyện lập ra để nghiên cứu sâu hơn. Dĩ nhiên, mối quan tâm của tôi nằm ở loại thứ hai.

Sau bữa trưa, tôi cùng Lotte và Freyr đi dạo quanh quảng trường trung tâm, nơi tràn ngập gian hàng. Lotte dường như cũng có cùng mục đích như tôi.

“Ước gì mình có thể tham gia một nơi được thỏa sức thí nghiệm và nghiên cứu.”

Nghe vậy chắc nhiều người sẽ trố mắt. Một học sinh năm nhất mà đã muốn nhập hội học thuật? Đúng chuẩn mọt sách.

Với tôi, gia nhập là để nghiên cứu Flare. Nhưng Lotte thì không cần phải thế. Năm học đầu tiên là quãng thời gian quý báu để vui chơi, thử nghiệm, rồi trưởng thành qua cả thất bại.

Ấy vậy mà con bé lại bỏ qua cơ hội đó để cùng chia sẻ mục tiêu với tôi. Ở một góc nhìn thì có phần đáng tiếc nhưng với tôi thì đúng là trúng số.

Phụt! Phụt! Phụt!

“Có ai muốn gia nhập Hội học sinh không nào!”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ gian hàng lớn gần đài phun nước. Đó là Shadiel, tiểu thư nhà Công tước Argana, kiêm trưởng ban kỷ luật của trường.

Hóa ra hội học sinh cũng tự đi quảng bá. Nhưng mà tôi thì chẳng hứng thú…

“Này, cô gái Mắt Vàng!”

Ôi trời, làm ơn đi.

“Là tôi?”

Tôi ngơ ngác chỉ vào mình. Tiền bối Shadiel gật đầu, bước xuống khỏi bục.

“Chị đã nghe đồn rằng người Mắt Vàng rất thông minh. Có đúng không?”

“Đúng thế! Aether là thiên tài đấy! Cô ấy có thể đọc thuộc số Pi đến 62,8 nghìn tỷ chữ số thập phân luôn!”

Chưa kịp nói gì thì Freyr đã nhảy vào. Tôi gõ bốp vào đầu cô ta. “Ái!” – một tiếng kêu vang lên. Freyr chỉnh lại chiếc mũ phù thủy rộng vành rồi trừng mắt nhìn tôi.

Thì sao?

“Vậy hẳn cô rất tự tin về khả năng ghi nhớ và đọc nhanh đúng chứ?”

“T- tại sao lại hỏi vậy?”

Có linh cảm chẳng lành.

Bộp! Hai bàn tay đặt lên vai tôi. Đôi mắt xanh lục lấp lánh, Shadiel đưa ra lời đề nghị.

“Vậy thì cô sẽ hoàn hảo với vị trí thư ký hoặc kế toán của Hội học sinh!”

“… Xin lỗi, sao cơ?”

“Đi theo chị một lát. Chị sẽ cho em thấy Hội học sinh là một nơi thế nào!”

“Tôi… thật sự không có ý định gia nhập đâu.”

“Có khi em sẽ đổi ý sau khi tham quan. Được rồi, để chị dẫn đi một chút!”

Shadiel túm lấy cổ tay tôi kéo đi về phía tòa nhà bên kia nơi tập trung các phòng học.

“Tôi thật sự không muốn tham gia Hội học sinh!”

“Vô ích thôi! Hội học sinh có quyền lực tuyệt đối, cô không thể từ chối! Hehe!”

Trong lúc tôi liên tục phát ra những âm thanh bàng hoàng, Lotte và Freyr chỉ biết vẫy tay chào tạm biệt từ xa.

Thế là tôi bị lôi tuột lên tầng dành cho năm ba để được “tham quan” cách ban kỷ luật hoạt động.

Thế là chệch kế hoạch.

**

Học viện Tilette có vô số câu lạc bộ.

Đa phần phục vụ cho giải trí hoặc nghiên cứu học thuật, nhưng cũng có vài cái khác hẳn. Trong số đó, có những câu lạc bộ kiểu như báo chí hay phát thanh giúp học sinh có đời sống phong phú hơn.

Và một tổ chức như vậy… vốn chẳng phải câu lạc bộ, mà thực chất là một cơ quan tự quản lớn hơn nhiều trong trường – Hội học sinh.

Ban kỷ luật, trực thuộc Hội học sinh, có nhiệm vụ tuần tra hàng ngày để duy trì bầu không khí học tập, giữ gìn đạo đức học đường. Tiêu chuẩn rất nghiêm ngặt, điển hình là chuyện tôi từng bị nhắc nhở vì vừa đi vừa đọc sách.

Phụt! Phụt! Phụt!

Tiếng huýt sáo vang vọng. Không, không phải thật sự dùng còi, mà là dùng Phong ma pháp để tạo âm thanh tương tự. Ba người đeo băng tay xông vào một lớp học toàn học sinh nam. Tôi lặng lẽ theo sau.

“Đây là kiểm tra đột xuất! Bên kia, các người đang nhìn cái gì vậy?”

Shadiel khoanh tay, chỉnh lại mái tóc vốn đã gọn gàng, bước đến chỗ nhóm học sinh.

Những cuộc kiểm tra do Hội học sinh tiến hành đều có sự hậu thuẫn của hiệu trưởng, nên gần như không thể từ chối hợp tác. Lũ học sinh kia đồng loạt phát ra tiếng rên “toang rồi”.

Chẳng bao lâu sau, Shadiel tịch thu một quyển sách từ họ rồi quay lại chỗ chúng tôi.

“Cái gì thế?”

“Có vẻ là tiểu thuyết…”

Khi các thành viên hỏi han, Shadiel chỉ khẽ hừ một tiếng. Đôi mắt lục bảo sắc bén dừng lại trên cuốn sách. Tôi len vào nhìn tiêu đề.

[6974]

─ George Oill

Cái quái gì vậy.

“Chỉ nhìn tựa đề thì không rõ. Sách này viết về gì?”

Nghe câu hỏi, một học sinh gãi đầu trả lời. Đôi mắt cậu ta láo liên, toát ra vẻ lo lắng.

“Đây là tiểu thuyết phản địa đàng, nói về một tương lai ảm đạm… nổi tiếng vì tính triết học của nó…”

Nhưng lời nó nhanh chóng bị bạn bên cạnh chặn lại. Hành động đó khiến mắt Shadiel nheo lại.

Cuốn sách dày gần 700 trang. Nhẹ hơn loại bìa cứng tôi thường mang nhưng cũng chẳng phải ít. Đọc hết tại chỗ để đưa ra quyết định thì thật khó.

Có lẽ Shadiel cũng nghĩ vậy, nên quay sang tôi.

“Aether, em thử đọc đi.”

Tôi nghiêng đầu.

“Tôi sao?”

“Người Mắt Vàng nổi tiếng với khả năng đọc nhanh phải không? Ban kỷ luật luôn bận rộn. Truyện tranh khiêu dâm thì còn dễ chứ vài trang tiểu thuyết thì chúng ta không có thời gian đọc để xem nó có phải sách truyện đồi bại hay không.”

“À, vậy tiêu chí truyện dâm dục là gì?”

“Không phải cứ có mô tả tình dục là dâm. Nếu mang giá trị văn học sâu sắc, chúng ta vẫn cho phép. Chúng tôi chỉ cấm những thứ phá vỡ bầu không khí học đường bằng cách chạy theo khoái lạc bản năng.”

À, ra vậy. Thì ra họ muốn biến tôi thành… người đọc kiểm duyệt truyện sex? Hội học sinh này điên thật, dám nhờ một đứa bị ép đi theo làm việc này.

“Làm ơn nhé.”

Shadiel chìa sách cho tôi.

Phía trước, vẻ mặt mấy cậu học sinh kia không hề khả quan. Như đàn bò sắp bị dắt vào lò mổ.

Nếu bị kỷ luật, hồ sơ học sinh sẽ mang vết nhơ suốt đời. Mức phạt thế nào thì chưa biết nhưng lý do sẽ được ghi rõ to tướng.

Mà thử nghĩ xem, bị bắt quả tang đọc truyện khiêu dâm thì sẽ bị ghi thế nào trong hồ sơ? Cứ như dòng “Học sinh này từng bị thầy bắt khi đang đọc tiểu thuyết đồi trụy” vậy.

Tôi thở dài.

“Có lẽ nếu làm theo lời người này thì mình sẽ được thả, đúng không?” – nghĩ vậy, tôi mở trang đầu tiên.

 Đó là một ngày tháng Tư sáng lạnh và vật đó rung lên mười ba lần.

Ngay câu đầu, tôi ngẩng lên nhìn đám học sinh. Hơn mười cặp mắt run rẩy dữ dội như những chiếc radio đang cố bắt đúng tần số.

Tôi lật nhanh trang sách, mắt lia liên tục. Các thành viên ban kỷ luật trầm trồ trước tốc độ của tôi.

Chữ bắt đầu nhòe đi nhưng tôi vẫn nắm được nội dung tổng thể. Tất cả là nhờ cơ thể của một kẻ Mắt Vàng…

Sột soạt, trang sách liên tục lật. Càng gần cuối, mặt bọn học sinh kia càng u ám tuyệt vọng.

Cạch.

“Hừm.”

“Nội dung thế nào? Có phải tiểu thuyết dâm không?”

“Nếu chỉ muốn biết cốt truyện thì chẳng có gì đặc biệt. Nhưng tôi thấy cảnh cuối cũng có giá trị văn học khi khắc họa sự triệt tiêu cảm xúc của nữ chính từ góc nhìn nam chính.”

“Vậy tức là không có cảnh nào đáng lo, đúng chứ?”

“Đúng, không có.”

Có lẽ thế.

“Ra vậy. Vậy trả lại cho họ đi.”

Tôi đưa cuốn sách cho học sinh đứng trước.

“Tiền bối Shadiel, chúng ta không cần tự kiểm tra sao?”

“Nếu Mắt Vàng đã nói thì ổn thôi. Ta nghe nói chủng tộc này vốn ít khi nói dối.”

“Mmm, nếu vậy thì…”

“Dù sao thì cũng sắp hết giờ nghỉ trưa. Cảm ơn đã đi cùng chúng tôi, Aether. Nếu hứng thú với công việc của Hội học sinh, mời cô ghé lại gian hàng.”

Nói rồi, cả ba quay đi, để lại hình ảnh băng tay Hội học sinh trên vai họ. Tôi chỉ nghĩ rằng công việc của họ thật cực nhọc và tôi thì chẳng muốn dính dáng.

“Phù… cứ tưởng toi đời rồi.”

“Mày điên à?! Sao lại mang truyện sex đến trường? Mày không muốn đi làm sau này nữa hả?!”

“Chính bọn mày nài nỉ xem cơ mà!”

Kệ cho những bậc anh chị tranh cãi đổ lỗi, tôi lùi ra ngoài để chuẩn bị cho tiết chiều.

Xem ra mình vẫn nên đi đăng ký câu lạc bộ buổi chiều. Nhưng đúng là phí thời gian thật.

Vừa rời lớp, hai học sinh cúi gập người cảm ơn tôi liên tục.

Ừm… cũng chẳng đến nỗi lãng phí vì tôi vừa cứu được vài mạng.

“Tôi không biết cô là ai nhưng cảm ơn nhiều nhé, hậu bối.”

“À, không có gì.”

Đàn ông không cần nhiều lời. Tôi giơ ngón cái.

Mấy học sinh kia hơi ngẩn ra rồi cũng đáp lại.

“Chúc một ngày tốt lành.”

Chúng tôi gật đầu chào nhau. Sau đó, tôi gần như chạy trối chết khỏi lớp năm ba.

Ôi, mệt mỏi thật. Sao việc nghiên cứu Flare lại khó thế này chứ?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...