Nhà Lữ Hành Huyền Thoại/Chapter 5: Phiền Tòa Năm ẤyChapter 5: Phiền Tòa Năm Ấy
20px

Trong căn phòng làm việc ngập ánh vàng của ngọn đèn bàn, bóng dáng ông Nhược Duy Thành lặng im như tượng.

Trước mặt ông là một ngọn núi hồ sơ chất chồng, biên bản, lời khai, bản vẽ hiện trường, tất cả chen chúc dưới lớp ánh sáng lờ mờ, lạnh lẽo. 

Đồng hồ treo tường kêu tích tắc, nghe như tiếng nhỏ giọt của thời gian rỉ máu. Phiên tòa thứ hai sắp đến gần, và ông hiểu rõ, đây không chỉ là một vụ kiện… mà là một canh bạc giữa công lý và quyền lực.

Ngón tay ông khẽ chạm vào tờ giấy đầu tiên, những hàng chữ nhòe trong mắt như đang tan vào ký ức sáng nay, ký ức của cuộc gặp mà ông sẽ không bao giờ quên.

Buổi sáng hôm đó, khi ánh nắng còn chưa xuyên qua được lớp rèm dày nơi hành lang tòa án, cánh cửa phòng làm việc hành chính khẽ mở. Một người đàn ông trong bộ vest đen bước vào, đôi giày bóng loáng, ánh mắt lạnh lẽo, và một nụ cười mang mùi tiền.

Chu Hiền.

Hắn không vòng vo, đặt lên bàn một chiếc cặp da, rồi mở ra trước mặt ông. Những cọc tiền xếp ngay ngắn bên trong như những con dao sắc được bọc trong nhung.

Hắn nói bằng giọng đều đều, pha chút khinh bỉ:

“Thẩm phán Nhược, tôi nghĩ ông hiểu rõ hơn ai hết… có những chuyện nên xử lý êm đẹp thì hơn. Số tiền này, nhỏ thôi, không nhằm nhò doanh thu của công ty mỹ phẩm vợ ông. Nhưng... đủ để khiến bà Băng hiểu ra điều cần phải hiểu.”

Ông Nhược nheo mắt, hơi thở khựng lại.

Chu Hiền mỉm cười, nhướng mày:

“Ông với cô ta là hàng xóm cũ, tôi biết. Vậy thì hãy khuyên chị cô đi, rằng rượu mời thì nên uống, đừng để tôi phải rót rượu phạt.”

Không đợi phản ứng, hắn tựa lưng vào ghế, hạ giọng, mỗi chữ như rơi vào lòng đất:

“Còn nếu ông… dại dột… dính sâu hơn, tôi không chắc cái ghế thẩm phán này của ông sẽ ngồi được bao lâu. Cũng không chắc công ty của vợ ông có trụ nổi sau vài ‘cuộc thanh tra’ đâu. Tôi quen biết nhiều người, cả chính trị gia lẫn doanh nhân. Mà... đứa con gái nhỏ của ông”

Hắn nhoẻn môi, nụ cười đầy dã thú.

“Dễ thương thật đấy.”

Trong một khoảnh khắc, ông Nhược cảm giác như toàn thân bị ghim chặt xuống ghế. Máu trong người sôi lên, nắm tay siết đến trắng bệch. 

Nhưng hắn chỉ đứng dậy, cài nút áo vest, đóng chiếc cặp lại và nói nốt bằng giọng khinh miệt:

“Ông nên nhớ, thẩm phán cũng chỉ là người. Và người... thì biết sợ.”

Cánh cửa đóng sầm lại. Âm thanh khô khốc vang lên như tiếng búa gõ kết án. Ngoài hành lang, mấy nhân viên trẻ giật mình ngẩng đầu, còn ông Nhược chỉ ngồi lặng trong phòng, hơi thở như bị chặn ở cổ họng.

Giờ đây, trong đêm yên tĩnh, khi hồi ức tắt dần như một cuộn phim đã cháy sáng đến khung cuối, ông khẽ nhấc người khỏi ghế, bước ra ban công.

Bầu trời cuối thu phủ một lớp mù bạc mỏng. Ánh đèn đường xa xa hắt lên làn khói sương, khiến cả khu phố như ngập trong hơi lạnh. 

Ông đứng lặng, hai tay đút túi áo khoác, mắt nhìn xuống một gian phòng tĩnh mịch, nơi con gái nhỏ đang ngủ yên.

Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi ẩm của đất và ký ức. Ông rút ra từ túi áo một gói thuốc cũ, ngần ngại nhìn nó trong tay thật lâu. 

Đã nhiều năm ông không hút nữa, từng thề bỏ khi Thanh Thanh lên sáu tuổi, vì con bé ghét mùi thuốc. Nhưng đêm nay... lòng ông đặc quánh, như có thứ gì đang bóp nghẹt trong lồng ngực.

“Xin lỗi con…”  ông thì thầm, rồi rút một điếu thuốc, bật lửa.

Ngọn lửa nhỏ lóe lên, phản chiếu trong mắt ông, đôi mắt trũng sâu, đầy u uất. Ông kéo một hơi thật dài, khói thuốc nóng len qua cổ họng, rồi thở ra chậm rãi. Hơi khói trắng quyện vào sương, tan dần trong không gian tĩnh lặng.

Ông nhìn xa xăm, giọng nói của Chu Hiền vẫn vang vọng trong đầu, từng câu từng chữ như vết khắc trên đá. Mỗi làn khói tan ra, ông lại cảm giác như mình đang buông bỏ từng chút niềm tin, nhưng rồi lại nắm lại, mạnh hơn.

“Không…” ông khẽ nói, giọng khàn, như một lời thề. 

 “Công lý không thể bị mua… ít nhất, khi ta còn ngồi ở đó.”

Khói thuốc tan, nhưng ý chí trong mắt ông thì không. Dưới trời khuya, bóng người thẩm phán đứng lặng giữa sương và khói, một bóng hình cô độc, nhưng trong đôi mắt ấy, có thứ ánh sáng không dễ gì dập tắt.

Phiên tòa thứ hai, sẽ không còn là chỗ cho những đồng tiền.

Nó sẽ là nơi ông đặt cược tất cả… kể cả chính mình.

Đêm trước phiên tòa, trời se lạnh, ông Nhược Duy Thành bước ra hiên, cúi xuống chiếc điện thoại trong tay rồi bấm số quen, số của chị Băng, người hàng xóm sát vách mà gia đình ông vẫn thỉnh thoảng trao đổi mấy thứ nhỏ nhặt. 

Đêm trước phiên tòa, trời lạnh se, ông Nhược Duy Thành đứng trên hiên nhà, bật điện thoại và bấm số đã ghi lâu, số của mẹ Băng Tử Huyên. Ông nói bằng giọng bình thản, như người đàn ông muốn che giấu lo lắng:

“Chào chị Băng, tôi gọi hỏi một chuyện…chị đã quyết theo kiện lần hai chưa? Tôi đã nói rồi, hậu quả có thể lớn. Chu Hiền không chỉ có tiền, hắn có quan hệ. Nếu chị vẫn cương quyết, tôi đứng về phía chị, nhưng xin chị hãy nghĩ kỹ.”

Bên kia đầu dây, giọng chị Băng hơi mệt nhưng kiên định:

“Anh Thành à, tôi đã nghĩ rất nhiều. Tôi biết anh lo cho tôi và cho Huyên. Nhưng chồng tôi mất oan, tôi không thể im lặng. Dù chuyện có ra sao, tôi vẫn sẽ bước tiếp. Anh là hàng xóm, anh hiểu gia đình tôi ra sao, tôi cần anh giúp.”

Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát như vậy khiến người thẩm phán lặng đi một lúc. Trong giọng bà có cả mỏi mòn lẫn quyết tâm, không đến mức liều mạng một cách mù quáng, mà là quyết tâm của người mẹ không thể bỏ mặc công bằng cho người đã khuất. Ông nghe tim mình mềm lại, vừa khâm phục vừa xót xa.

“Tôi hiểu.” Ông nói chậm, giọng ấm và chắc: “Chị yên tâm. Tôi sẽ tận lực. Tôi sẽ gọi lại nhân chứng, rà soát chứng cứ, cố gắng để phiên tòa lần này được xử công bằng nhất trong khả năng của tôi. Dù khó khăn thế nào, tôi sẽ không để chuyện này chìm xuồng.”

Mẹ Băng Tử Huyên thở dài nhẹ, tiếng nói mỏng manh nhưng chân thành:

“Cảm ơn anh. Tôi biết anh đã làm rất nhiều rồi. Chỉ mong anh đừng bỏ tay.”

Cuộc gọi kết thúc. Ông đứng lắng nghe tiếng mưa lăn trên mái, nghĩ về những lúc hai gia đình chỉ là hàng xóm gần nhau, mượn chén, trao bó rau, con trẻ chạy chơi qua lại. Những điều nhỏ nhặt ấy không lớn lao, nhưng đủ để ông không thể quay lưng trước lời kêu cứu của mẹ Băng Tử Huyên.

Ông cầm điện thoại, lập tức gọi vào văn phòng, dặn thư ký liên hệ hai nhân chứng, yêu cầu rà soát bản ghi âm, và chuẩn bị mọi thủ tục cần thiết cho phiên xử.

Trong giọng ông có mệt mỏi, nhưng quyết tâm thì rõ ràng: “Dù phải trả giá, tôi sẽ cố gắng giúp chị có cơ hội được nghe công lý.”

Phiên tòa thứ hai cuối cùng cũng đến...

Phòng xử rộn lên như một cơ thể đang thở dồn. Ánh đèn trắng chói, dàn ghế gỗ dài, tiếng giấy lật và những cái thở kéo dài của người dự khán, tất cả như góp vào một tĩnh mịch nặng nề.

Ở hàng ghế bên dưới, mẹ con Băng Tử Huyên ngồi áp sát nhau; cô bé Thanh Thanh nhỏ bé nắm chặt bàn tay Tử Huyên, ánh mắt cô luôn dõi lên phía bục chủ tọa với một niềm mong đợi khắc khoải.

Hai nhân chứng then chốt, đã không thể đến tòa. Họ nằm trên giường bệnh, băng bó đầy mình sau một tai nạn bí ẩn xảy ra trên đường đến tòa.

May mắn thay, họ qua cơn nguy kịch; nhưng vết thương khiến họ chỉ có thể xuất hiện qua điện thoại từ giường bệnh, giọng nói khàn đặc, thỉnh thoảng xen vào tiếng máy trợ thở. Họ nhờ y tá bật loa, rồi từng câu từng câu, với giọng nghẹn, được truyền qua hệ thống âm thanh tòa án.

Bản ghi âm khác, đoạn ghi âm mà hai người kia từng lén thu được, cũng được phát. Tiếng giọng của Chu Hiền vang lên: sắc lạnh, dứt khoát, không chút do dự trong từng từ ngữ đe dọa. 

Phần đầu, người ta nghe được hắn ra lệnh tháo chốt; phần sau là những câu trả lời hăm dọa với hai nhân chứng. Tất cả được đưa ra một cách lạnh lùng, không thể chối cãi.

Ấy thế mà, trước phần lớn thời gian xét xử, mọi thứ vẫn nghiêng về phía bị cáo. Chu Hiền đứng hiên ngang trên bục, mắt lướt qua mẹ con Băng Tử Huyên như thể nhìn một đôi vật tầm thường: nụ cười khinh bỉ, cằm hơi ngẩng cao. 

Luật sư của hắn, với lời lẽ trơn tru và uy lực, bóp méo ý nghĩa, đặt nghi vấn về tính xác thực của bản ghi âm, chỉ ra những "lỗ hổng" trong lời khai truyền qua điện thoại từ bệnh viện, và khéo léo gợi ý rằng phía khởi kiện đang bịa đặt.

Không khí trong phòng cứ thế ùa vào một thứ áp lực: các thẩm phán khác, các chuyên gia giám định bị dẫn dắt bởi những lý luận mượt mà, công tố viên đuối lý, mọi thứ tưởng như sắp nghiêng hẳn về phía Chu Hiền. 

Mẹ Băng Tử Huyên, gương mặt tái nhợt vì mệt mỏi, bị đẩy vào thế biện hộ; rồi bất ngờ, phía bên bị cáo phản công kịch liệt, xoay ngược tình thế để buộc tội bà là kẻ vu khống, lợi dụng tình cảnh để bôi nhọ danh dự. Tiếng xì xào trong phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ.

Trên cao, trên bục chủ tọa, ông Nhược Duy Thành nhìn xuống. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh con gái ông, bàn tay nhỏ nắm chặt tay Tử Huyên, đôi mắt rực một niềm tin non nớt, chợt kéo ông rời khỏi mọi toan tính cân nhắc pháp lý khô khan. 

Ông nhớ lại lời con gái đã thì thầm ngày hôm qua, lời cầu xin: ''Bố ơi, hãy là một thẩm phán trong sáng, đừng để người ta cướp công lý.'' Ông nghe tiếng tim mình đập, trách nhiệm vừa là nghề, vừa là một món nợ với lương tri.

Ông lắng nghe lần nữa, không phải những luận điệu trơn tru đầy tiền bạc của luật sư bị cáo, mà là tiếng nói nghẹn ngào từ giường bệnh, là những mẩu ghi âm nhỏ, là vẻ thành thật của hai người đồng nghiệp đã từng cười nói với chồng bà Băng trước khi anh chết. 

Từng bằng chứng, từng mâu thuẫn trong lời bào chữa của phía bị cáo hiện ra dưới ánh mắt tỉnh táo của ông như những vết nứt trên một bức tường tưởng chừng kiên cố.

Khi phòng xử gần như reo lên tiếng thì thầm ngờ vực, ông Nhược đứng dậy. Giọng ông từ ái chuyển sang lạnh lùng, từng chữ buộc chặt không khí:

''Tòa ghi nhận có sự can thiệp, có dấu hiệu bị cản trở và bóp méo chứng cứ. Những ghi âm đã trình bày cần được đối chiếu trực tiếp với nhân chứng là hai anh Trần và anh Hùng, dù hiện đang nằm viện, lời khai của họ vẫn có giá trị pháp lý. Việc nhân chứng bị thương trong lúc đến tòa càng làm dấy lên nghi vấn về hành vi cản trở pháp lý.''

Ông ngẩng cao, ánh mắt nghiêm khắc như lưỡi kiếm:

''Tòa yêu cầu phát lại toàn bộ đoạn ghi âm, trích xuất lịch sử cuộc gọi, và triệu tập các cán bộ giám định tới để kiểm chứng. Đồng thời, tôi đề nghị xem xét lại các giao dịch tài chính liên quan đến bên bị cáo trong thời gian trước vụ tai nạn. Nếu có bằng chứng cho thấy việc mua chuộc, hành vi này sẽ được xử lý nghiêm minh.''

Những lời ấy như một làn gió thổi tắt ngọn đèn lừa dối. Màn kịch bỗng lung lay. Hàng ghế công tố viên, những giám định viên bị lảng tránh, chợt quay lại; luật sư bên bị cáo bối rối, lúng túng khi những luận cứ mị dân của hắn bị bóc tách từng miếng.

Chu Hiền há hốc, lần đầu tiên nét mặt kiêu căng ấy thất đi. Phòng xử lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng tim hắn đập. Khi vị chủ tọa đọc tiếp, từng dữ liệu ngân hàng, từng đoạn lời lẽ bẩn bị gọi tên, những tên từng nhận phong bì, những khoản tiền chuyển hối lạ, người ta nhìn thấy sự sắp đặt đã được bộc lộ.

Khi phán quyết được tuyên: ''Tòa nhận định hành vi của bị cáo nhằm can thiệp, sự bóp méo chứng cứ và cấu kết để che giấu tội ác là có thật. Tòa tuyên bị cáo Chu Hiền có tội về tội cố ý gây hậu quả nghiêm trọng, các chứng cứ bổ sung sẽ được tiếp tục khởi tố. Bị cáo bị tạm giam chờ xét xử hình sự.''  như một tiếng sét giữa trời quang, cả phòng xử im bặt.

Chu Hiền đứng chết lặng một giây, rồi cười khẽ, một nụ cười lạnh và đầy thách thức. Hắn bước chậm tới chỗ luật sư, nhìn thẳng lên vị thẩm phán:

''Được lắm, để ta xem bản tuyên án này hiệu lực như nào. Đúng thật là những kẻ không biết điều.''

Giọng hắn như lửa, nhưng dưới đó là lời đe dọa không che giấu.

Hắn sẽ tìm cách trả thù, sẽ vận dụng mọi mối quan hệ để phá hoại cuộc sống của những người can dự, và có thể nhắm thẳng vào mẹ con Băng Tử Huyên hoặc vào gia đình ông.

Ông Nhược đáp lại bằng một giọng thản nhiên nhưng lạnh như thép:

''Tòa đã quyết dựa trên bằng chứng khách quan. Pháp luật là con đường chúng ta chọn. Nếu bị cáo có chứng cứ phản bác, hãy trình ra trước cơ quan điều tra. Còn những hành vi đe dọa, trả thù sẽ được ghi nhận và xử lý theo pháp luật.''

Chu Hiền bật cười khinh bỉ thêm lần nữa rồi bị dẫn ra. Bên ngoài hành lang, ánh mắt ông Nhược chạm vào đôi mắt nhỏ của con gái, thấy trong đó một niềm tin mong manh nhưng kiên cường. Ông biết con đường phía trước đầy cạm bẫy nhưng ông cũng biết, đã đứng lên thì không thể lùi bước.

Đêm ấy, khi phòng xử vắng lặng, ông Nhược viết những dòng lệnh tiếp theo, chỉ đạo điều tra thêm, chuẩn bị các hồ sơ để bảo vệ mẹ con Băng Tử Huyên trước mọi đàn áp trả thù.

Dưới ánh đèn, hình bóng vị thẩm phán gầy lại, mặt lạnh, nhưng trong lòng có một thứ ấm, công lý đã một lần nữa được kéo về phía những người lương thiện, và ông sẽ không để điều đó vụt mất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...