Phiên tòa thứ hai kết thúc.
Tên Chu Hiền bị tạm giam để chờ điều tra thêm, thu thập thêm bằng chứng trước khi phán quyết cuối cùng được đưa ra.
Người ta nói: “Công lý đang dần sáng tỏ.”
Nhưng đối với những người hiểu chuyện, câu ấy nghe chẳng khác gì một câu nói đùa nhạt nhẽo.
Những ngày kế tiếp, tin tức rò rỉ ra từ trại tạm giam khiến lòng người lạnh đi từng phần.
Chu Hiền tuy bị tạm giam, nhưng cuộc sống của hắn trong đó lại khác xa với những gì người ta tưởng tượng.
Không phải xà lim, không cùm sắt, không cơm thiu nước đục.
Ngược lại, hắn có phòng riêng, giường ấm, thức ăn ngon, mỗi bữa đều có người mang tận tay.
Đám cai ngục quanh hắn thì như bầy chó trung thành, chỉ cần hắn hắng giọng một tiếng, lập tức có người cúi đầu phục tùng.
Hắn vẫn hút xì gà, vẫn cười, vẫn kể chuyện làm ăn…
Và trên hết, vẫn tự tin rằng: “Khi tao bước ra, bọn mày sẽ thấy thế nào là quyền lực thật sự.”
Trong khi đó, bên ngoài trại giam, mọi nỗ lực của mẹ con Băng Tử Huyên đều bị bóp nghẹt.
Những tờ đơn khiếu nại bị trả về, bằng chứng bị thất lạc, hồ sơ bị “sửa lại cho hợp lý hơn.
Hai người nhân chứng, những người dám nói ra sự thật, thì lại “vô tình” gặp tai nạn xe, phải nằm viện suốt.
Công lý bắt đầu rạn nứt từng mảnh, và dần dần… tan như sương.
Hai tháng sau, phán quyết cuối cùng được tuyên.
Tòa án công bố: “Không đủ bằng chứng kết tội Chu Hiền. Bị cáo được trả tự do.”
Câu tuyên án vang lên, ngắn gọn, lạnh lẽo như một lưỡi dao cứa vào lòng người.
Từ khán phòng, mẹ của Băng Tử Huyên sững sờ như hóa đá.
Bà không khóc.
Bởi nước mắt giờ đã cạn, chỉ còn nỗi trống rỗng vô hình bóp nghẹt trái tim.
Còn cậu bé Tử Huyên, đôi mắt ngây thơ ngày nào nay đã đục đi vì uất hận, chỉ biết nhìn theo bóng tên Chu Hiền bước ra khỏi cửa lớn.
Hắn vẫn cái dáng hiên ngang, áo vest phẳng phiu, nụ cười ngạo nghễ khắc sâu trong ký ức cậu như một vết sẹo không bao giờ phai.
Phía xa, trong góc tòa, ông Nhược Duy Thành, cha của Nhược Thanh Thanh, vẫn đứng lặng.
Ông từng là người tin tưởng tuyệt đối vào pháp luật, vào công lý mà ông từng thề sống chết bảo vệ.
Nhưng khoảnh khắc ấy, ông hiểu…
Tất cả chỉ là một vở kịch được dựng lên bởi tiền và quyền lực.
Công lý mà ông tin suốt đời, chỉ là một ảo ảnh, đẹp đẽ nhưng không có thật.
Vài ngày sau, quyết định kỷ luật được gửi đến bàn làm việc của ông.
Ngắn gọn: “Tạm đình chỉ chức vụ thẩm phán, chờ điều tra nội bộ.”
Ai cũng hiểu đó chỉ là cái cớ.
Một tuần sau, ông mất ghế.
Hai tuần nữa, công ty mỹ phẩm của vợ ông bắt đầu bị gây khó dễ, hợp đồng bị hủy, hàng hóa bị giữ, tài khoản bị phong tỏa.
Người ta nói đó là “trùng hợp”.
Nhưng ông hiểu, tất cả là bàn tay của Chu Hiền.
Còn hắn, sau khi được thả ra, xuất hiện trên truyền thông với gương mặt tươi cười, miệng nói những câu đầy vẻ đạo đức giả:
“Tôi tin vào công lý. Cuối cùng thì lẽ phải vẫn được trả lại cho người ngay.”
Đêm hôm ấy, ông Nhược đứng một mình nơi ban công.
Gió lặng, trời tối sẫm, đèn đường nhấp nháy như thoi thóp hơi thở.
Ông rút từ túi áo ra một bao thuốc, châm lửa.
Làn khói trắng mờ bay lên, hòa tan trong bóng đêm.
Một hơi dài, nặng nề, đắng ngắt.
“Công lý sao…?” ông khẽ cười, giọng khàn đặc.
“Được kéo về với người lương thiện à? Hah… Chỉ là giấc mơ hão huyền nhất đời tôi thôi.”
Gió lạnh cắt da, thổi qua người ông, cuốn theo tàn thuốc rơi xuống khoảng tối bên dưới.
Giữa bóng đêm ấy, hình ảnh của ông, người thẩm phán từng được kính trọng, giờ chỉ còn là một người đàn ông đứng lặng nhìn niềm tin cả đời mình vụn vỡ…
Và từ khoảnh khắc đó, ông biết…
Không chỉ mẹ con Băng Tử Huyên mất đi người thân, mà chính ông cũng đã mất đi một phần lương tâm, thứ từng khiến ông tin rằng mình còn là con người.
Thời gian sau đó, mọi chuyện diễn ra đúng như lời đe dọa của Chu Hiền.
Gã chẳng cần phải động tay, chỉ cần một cú điện thoại, một lời nói buông lửng trong buổi tiệc rượu, đã đủ khiến gia đình Nhược Thanh Thanh từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm.
Nhớ ngày nào, ngôi nhà ấy từng là hình mẫu khiến cả khu phố ngưỡng mộ.
Chồng là thẩm phán Nhược Duy Thành, người từng lấy liêm chính và công tâm làm tôn chỉ suốt đời, vợ là bà Kagawa Miyako, chủ một công ty mỹ phẩm nhỏ nhưng phát triển bền vững, tiếng tăm lan rộng khắp khu vựcvà cô con gái duy nhất, Nhược Thanh Thanh, cô bé vừa ngoan ngoãn vừa thông minh, học đâu cũng giỏi, nói đâu cũng lễ phép, từng là niềm tự hào không chỉ của cha mẹ mà còn của cả hàng xóm, của cả... mẹ con Băng Tử Huyên.
Ấy vậy mà giờ đây, mọi thứ tan nát chỉ vì dám đắc tội với kẻ có tiền, có quyền.
Từng viên gạch trong mái ấm hạnh phúc ấy như sụp đổ từng ngày.
Những tháng ngày đầu, họ còn gắng gượng.
Nhưng rồi các bản hợp đồng của công ty mỹ phẩm bắt đầu bị hủy một cách khó hiểu.
Nguồn hàng bị chặn, các đối tác quay lưng, thậm chí có người còn thì thầm:
“Đừng dính dáng đến công ty Kagawa nữa… nghe nói đụng vào họ là tự chuốc họa.”
Doanh thu sụt giảm, nhà máy ngưng hoạt động, nhân viên lần lượt xin nghỉ.
Người phụ nữ từng được ca tụng là “nữ doanh nhân tài sắc” nay phải tự tay đóng gói hàng tồn trong kho, vừa làm vừa cố nở nụ cười với con gái:
“Không sao đâu, rồi sẽ ổn lại thôi con à…”
Nhưng trong đôi mắt mệt mỏi của bà, chẳng còn chút hy vọng nào nữa.
Còn ông Nhược Duy Thành, người từng ngồi ghế cao trong tòa án, giờ chẳng còn ai gọi là “thẩm phán Nhược” nữa.
Sau khi bị mất chức, ông lang thang khắp nơi tìm việc, nhưng chẳng nơi nào dám nhận.
Có người thương tình, định giúp, nhưng rồi chỉ vài ngày sau lại tránh mặt.
Cái tên “Chu Hiền” như một lời nguyền vô hình treo trên đầu họ.
Từ một người không biết uống rượu, ông bắt đầu tập…
Ban đầu chỉ là một chén nhỏ cho dễ ngủ.
Sau rồi, mỗi đêm là cả chai, uống để quên, để thôi nghe tiếng cười giễu cợt trong đầu, để không còn thấy ánh mắt thất vọng của vợ, và để thôi tự hỏi:
“Công lý mà mình tin cả đời… rốt cuộc là gì?”
Bà Miyako nhìn chồng sa vào rượu, lòng quặn thắt.
Bà từng nghĩ con người chỉ chết một lần, ai ngờ… có những cái chết đến từng chút một, âm thầm mà vẫn tàn nhẫn.
Mẹ con Băng Tử Huyên biết rõ mọi chuyện.
Họ áy náy đến nỗi mỗi lần sang thăm, chỉ biết lặng im cúi đầu.
Có những buổi tối, bà Băng ngồi ở hiên nhà Nhược gia, khẽ nói:
“Nếu không vì tôi và con trai tôi… chắc gia đình anh chị đã không đến nông nỗi này.”
Ông Nhược chỉ cười nhạt, làn khói thuốc lại phả ra trắng xóa.
“Không phải lỗi của chị đâu… Đời mà, đôi khi công bằng chỉ là thứ xa xỉ quá mức.”
Mẹ con Băng Tử Huyên về nhà mà lòng nặng trĩu.
Còn Tử Huyên, cậu bé ngày nào vẫn thường đến nhà họ chơi, giờ chẳng dám bước qua cánh cổng ấy nữa.
Mỗi lần gặp Thanh Thanh, cậu chỉ biết im lặng, tránh ánh mắt trong veo ấy, vì sợ thấy hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt đó...một cậu bé mang tội khiến gia đình người khác chịu khổ.
Nhưng Thanh Thanh thì chưa bao giờ oán trách.
Cô bé vẫn mỉm cười, vẫn nhẹ nhàng nói:
“Tớ tin là mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Cậu đừng buồn nữa, được không?”
Nụ cười ấy, dịu dàng và sáng trong như nắng đầu xuân, lại khiến trái tim Tử Huyên càng nhói đau hơn.
Cậu không biết vì sao, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô, cậu lại tự hứa với lòng:
“Một ngày nào đó… mình sẽ trả lại cho họ tất cả.”
Nhưng cuộc sống không cho họ cơ hội.
Khi công ty rơi vào cảnh nợ nần chồng chất, bà Miyako buộc phải đưa ra quyết định đau đớn nhất đời mình...bán gấp toàn bộ cơ sở, chấp nhận mất trắng, để lo đủ tiền cho hai cha con sang nước ngoài làm lại từ đầu.
Bà vốn mang quốc tịch Nhật Bản, năm xưa vì yêu mà ở lại nơi này.
Giờ, khi mọi thứ đã sụp đổ, bà chỉ còn một lựa chọn duy nhất: trở về quê hương cũ.
Bà nói với chồng trong một buổi chiều âm u:
“Ở đây… không còn chỗ cho chúng ta nữa đâu, anh à. Có lẽ trở về nơi bắt đầu, còn hơn là chết dần trong bất công thế này.”
Ông Nhược nhìn xa xăm qua khung cửa, điếu thuốc cháy dở rơi khỏi tay.
Ông gật đầu, không nói.
Bởi có những lời, nếu nói ra… sẽ chỉ khiến người ta thêm đau.
Đêm trước ngày bay.
Trời se lạnh, những ánh đèn đường rải xuống mặt cỏ công viên thứ ánh sáng vàng nhạt, như một lớp sương mỏng đang tan vào buổi đêm.
Gió khẽ thổi qua hàng cây, làm lay động chiếc ghế gỗ cũ kỹ mà hai đứa trẻ từng ngồi không biết bao lần, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm của một thời trong sáng.
Nhược Thanh Thanh khẽ cúi đầu, hai tay nắm chặt vào vạt váy, giọng run run:
“Tử Huyên... mai mình phải đi rồi...”
Giọng nói nhỏ nhẹ mà nghèn nghẹn ấy vang lên, như một sợi dây mảnh buộc chặt lấy tim người nghe.
Cô cắn môi, cố nén cảm xúc, nhưng hai hàng nước mắt vẫn rơi lặng lẽ, lăn dài trên má rồi thấm xuống đôi bàn tay đang run run của mình.
Băng Tử Huyên ngồi bên cạnh, im lặng hồi lâu.
Từ ngày biết tin cô sắp sang Nhật, lòng cậu như có tảng đá đè nặng.
Cậu đã trải qua quá nhiều đau buồn trong thời gian ngắn, vậy mà bây giờ… người bạn thân nhất, người duy nhất luôn bên cậu, cũng sắp rời đi.
Ánh mắt cậu trĩu nặng nỗi buồn, cậu cúi đầu, khẽ nói, giọng nghẹn lại nơi cổ họng:
“Vì... gia đình mình mà khiến cậu phải đi xa như vậy...”
Cậu siết chặt nắm tay trên đầu gối, đôi vai khẽ run, tự dằn vặt mình như thể chỉ cần nói lời xin lỗi thôi vẫn là chưa đủ.
Cậu biết, nếu không có chuyện kia, gia đình Thanh Thanh đã không phải rời khỏi nơi này, không phải chịu cảnh bị ép đến đường cùng như vậy.
Nhưng Thanh Thanh chỉ lắc đầu khẽ, rồi nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh của Tử Huyên.
Lòng bàn tay cô mềm, ấm và run rẩy, nhưng lại mang một sức mạnh kỳ lạ.
Cô khẽ cười, đôi mắt dù vẫn còn ngấn lệ nhưng ánh lên vẻ dịu dàng quen thuộc.
“Cậu ngốc thật đấy. Mình đã nói bao nhiêu lần rồi... tất cả chuyện này không phải lỗi của cậu hay dì Hoa. Nếu cậu cứ tự trách hoài, thì người có lỗi thật sự lại là gia đình mình mất.”
Cô dừng lại, ánh mắt dõi lên bầu trời đêm lấp lánh sao, rồi nói tiếp, giọng nhỏ dần đi:
“Chỉ là... sau này chúng ta sẽ không còn được cùng nhau đi học, không thể cùng đi xem pháo hoa, hay ngồi ăn kem ở chỗ cũ nữa...Cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện phải rời xa, mình... thực sự không muốn đi đâu cả. Nhưng cuộc sống đã bất công như thế này, mình và cha mẹ đâu còn lựa chọn nào khác...”
Cô khẽ cười, nụ cười mờ nhạt nhưng chứa trong đó cả sự cam chịu của một đứa trẻ buộc phải lớn.
Băng Tử Huyên im lặng một lúc, rồi cất tiếng hỏi, giọng khàn khàn:
“Liệu sau này... khi mọi chuyện lắng xuống... cậu có thể quay lại đây sống như trước được không?”
Thanh Thanh lặng người.
Một cơn gió khẽ lướt qua, mang theo mùi hoa sữa nhè nhẹ.
Cô ngẩng đầu, nhìn xa xăm, ánh đèn phản chiếu trong mắt cô lấp lánh như sao đêm:
“Mình... cũng không biết nữa.Nhưng mình hy vọng sẽ có ngày được trở lại. Được sống như trước kia, như lời cậu nói...”
Khoảng lặng kéo dài.
Hai đứa chỉ ngồi đó, sự yên lặng giữa không gian, nghe tiếng thời gian trôi qua trong từng nhịp thở.
Bỗng Tử Huyên khẽ lên tiếng, giọng run run nhưng chân thành:
“Thanh Thanh... cậu có thể hứa với mình một điều được không?Dù sau này có chuyện gì xảy ra đi nữa... cậu vẫn sẽ nhớ đến mình chứ...?”
Cô ngẩng mặt nhìn cậu.
Giọt nước mắt còn vương nơi khóe mắt, nhưng môi cô lại nở nụ cười khẽ, vừa trong sáng vừa đau lòng.
“Ngốc này... sao mình có thể quên được cậu chứ. Không chỉ khi sang bên đó đâu...Ngay cả sau này, dù ở đâu, mình vẫn sẽ luôn nhớ...Và cậu cũng phải hứa như thế nhé, có biết chưa?”
Cậu nhìn cô, ánh mắt long lanh như chứa cả bầu trời đêm. Một thoáng, hai tâm hồn nhỏ bé ấy như cùng hòa vào nhau trong khoảnh khắc ấy, trong cái đêm cuối cùng của tuổi thơ, nơi thời gian như ngừng trôi.
“Ừm... mình hứa.” Cậu đáp khẽ, giọng nghẹn mà kiên định.
Gió khẽ thổi qua, đưa những tán lá xào xạc, ánh đèn đường nhấp nháy chiếu xuống hai gương mặt non nớt mà buồn bã.
Hai đứa trẻ ngồi bên nhau, nắm chặt tay, cười trong nước mắt, một nụ cười hồn nhiên giữa đêm chia ly.
như thể muốn khắc sâu vào lòng nhau hình ảnh cuối cùng của một thời bình yên sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Phía xa, tiếng còi tàu vọng lại trong đêm.
Chuyến đi sắp đến gần, và một chương tuổi thơ cũng sắp khép lại mãi mãi.
Chaporia
Bình Luận (0)