Chương 17: Dắt quỷ vào nhà
Thời gian chậm rãi trôi qua thêm vài giờ.
Trong khoảng không tĩnh mịch của căn phòng, Băng Tử Huyên dần quen với thứ âm thanh duy nhất không bao giờ dứt, tiếng la hét.
Ban đầu chỉ là vài tiếng rời rạc, rồi dần dần dày đặc hơn. Có tiếng gào tuyệt vọng, có tiếng cầu cứu nghẹn lại trong cổ họng, có cả những tràng cười điên loạn như kẻ đã mất trí.
Chúng vang lên từ những căn phòng khác trong tòa chung cư khổng lồ này.Tầng trên.Tầng dưới. Hành lang xa xăm nào đó.
Âm thanh chồng chéo lên nhau, vang vọng qua những bức tường dày, kéo dài đến mức khiến người ta gần như phát điên nếu không đủ tỉnh táo.
Nhưng Băng Tử Huyên chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ.
Ánh mắt hắn bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Qua lớp kính dày, thế giới bên ngoài hiện ra như một bức tranh bị xé rách khỏi hiện thực.
Không có đường phố. Không có ánh đèn. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của một thành phố.
Chỉ có một vực sâu hun hút.
Sương mù đen xám dày đặc cuộn trào như thủy triều chết, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh tòa chung cư. Thỉnh thoảng, trong màn sương u tối ấy lại vang lên những tiếng rít xa xăm, như thứ gì đó đang bò qua tầng không vô hình.
Bầu trời đêm không có trăng.
Không có sao.
Chỉ là một màu đen đục ngầu, nặng nề đến mức khiến lồng ngực người ta nghẹt thở.
“Một lồng giam.”
Băng Tử Huyên khẽ thì thầm.
Sau vài giờ quan sát và suy luận, hắn gần như đã ghép được bức tranh tổng thể.
Nơi này là một tòa chung cư khổng lồ. Một nhà tù tâm thức.
Tất cả những kẻ bị Thuật Nhãn kéo vào đều bị nhốt ở đây, trong trạng thái linh hồ thần trí. Thân thể thật vẫn tồn tại ở thế giới hiện thực, nhưng ý thức… đã bị ném vào nơi quỷ quái này.
Nếu hắn đoán không sai...
Một khi chết ở đây…
Nhẹ thì thần trí tổn thương nặng, phát điên hoặc trở thành kẻ sống thực vật cả đời.Nặng hơn…
Là chết thật.
Không phải thân xác, mà là linh hồn.
Và những kẻ chết trong này… có lẽ sẽ tiếp tục tồn tại dưới hình dạng khác.
Những thứ vừa giống người, vừa không phải người. Những con quái vật biết nói, biết cười, biết giả dạng thân nhân quen thuộc để dụ dỗ kẻ khác mở cửa.
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, Băng Tử Huyên đã chạm mặt không ít thứ đó.
Mỗi lần xuất hiện, chúng lại tinh vi hơn một chút.
Lần đầu chỉ là giọng nói quen thuộc. Lần sau có thêm bóng dáng. Rồi đến cả ký ức và chi tiết nhỏ nhặt.
Chúng học rất nhanh.
Thậm chí vừa nãy...
Hắn đã mở nhầm cửa.
Ánh mắt Băng Tử Huyên khẽ hạ xuống, lướt qua nắm tay phải của mình.
Trên mu bàn tay vẫn còn một vết xước mờ.
Cánh cửa khi đó chỉ hé ra một khe nhỏ. Nhưng thứ đứng ngoài đã lập tức chen vào, nửa thân thể vặn vẹo như cao su kéo giãn. Cái đầu nghiêng lệch, gương mặt mang hình người quen thuộc nhưng đôi mắt… rỗng tuếch.
Khoảnh khắc đó nếu chậm một giây...
Hắn không muốn tưởng tượng.
May mà phản xạ thân thể của hắn đủ nhanh.
Một quyền đánh thẳng vào mặt thứ đó, lực đạo dồn hết vào khoảnh khắc duy nhất. Cú đánh mạnh đến mức không khí cũng rung lên, trực tiếp đẩy nó văng ngược ra hành lang.
Rồi cửa đóng sầm.
Khóa chốt.
Im lặng.
Nếu thân pháp của hắn không đủ tốt…Nếu phản ứng chậm đi dù chỉ một nhịp…
Kết cục có lẽ đã hoàn toàn khác.
Băng Tử Huyên khẽ dựa lưng vào ghế, ánh mắt thoáng tối.
“Nếu dùng được linh lực…”
Hắn khẽ lẩm bẩm.
Ở thế giới bên ngoài, những thứ như vậy thậm chí không đủ để hắn liếc nhìn. Nhưng nơi này… dường như có quy tắc riêng.
Linh lực bị phong tỏa gần như hoàn toàn.
Chỉ khi rơi vào tình huống nguy hiểm cực độ, hắn mới có thể miễn cưỡng vận chuyển một tia mỏng như sợi chỉ. Quá ít để thi triển thuật pháp, chỉ đủ tăng cường thân thể trong khoảnh khắc sinh tử.
Như thể nơi này…
Cố ý ép tất cả trở về trạng thái người thường.
Một nhà tù công bằng đến tàn nhẫn.
Băng Tử Huyên hơi cúi đầu, chìm vào suy nghĩ.
Nếu cứ tiếp tục thế này…Bọn chúng sẽ ngày càng tinh vi. Mỗi lần gõ cửa, đều là một lần đặt cược sinh tử.
Ngay khi dòng suy nghĩ còn chưa kết thúc...
Cộc…
Một âm thanh vang lên.
Nhẹ.
Rõ ràng.
Cộc… cộc…
Tiếng gõ cửa.
Không nhanh, không chậm. Đều đặn đến mức khiến người ta nổi da gà.
Băng Tử Huyên mở mắt.
Ánh nhìn lập tức trở nên sắc lạnh.
Căn phòng vẫn tĩnh lặng. Bóng đèn trên trần khẽ chớp một nhịp.
Cộc… cộc…
Tiếng gõ lại vang lên.
Lần này… gần như sát bên tai.
“Con trai… ta về rồi…!”
Giọng một người đàn ông vang lên sau cánh cửa, trầm và khàn, mang theo thứ mệt mỏi quen thuộc của kẻ vừa rời khỏi guồng quay cơm áo.
Băng Tử Huyên không vội đáp.
Như mọi lần, hắn lặng lẽ đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cánh cửa gỗ. Mỗi bước chân đều nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng. Hắn ghé mắt vào lỗ nhỏ trên cửa, ánh nhìn thu lại thành một điểm sắc lạnh.
Bên ngoài...
Quả thật là người đàn ông trong bức ảnh.
Áo sơ mi xám nhăn nheo, cổ áo hơi lệch. Cặp vai trĩu xuống như bị gánh nặng vô hình đè ép. Mái tóc có vài sợi bạc lộ ra dưới ánh đèn hành lang vàng vọt. Trên cằm là lớp râu lún phún chưa kịp cạo.
Ông đứng đó, một tay xách túi đồ, tay còn lại chống nhẹ lên tường, thở ra từng nhịp nặng nhọc.
Băng Tử Huyên không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái. Vết sẹo mờ ở cổ tay. Nhịp thở hơi dồn, đều theo nhịp bước của người vừa leo cầu thang. Cả thói quen khẽ nghiêng đầu mỗi khi đứng chờ trước cửa.
Từng chi tiết đều khớp.
Hoàn hảo đến mức… đáng sợ.
Băng Tử Huyên vẫn giữ giọng bình thản:
“Bố hôm nay về muộn vậy sao? Thường bố đâu có về giờ này.”
Người đàn ông bên ngoài thoáng khựng lại.
Rồi ông ta nheo mắt, lộ vẻ khó chịu quen thuộc.
“Tao về muộn không phải vì sáu miệng ăn nhà này sao?” Giọng ông khàn đi vì bực bội.
“Mày còn muốn tao làm gì nữa? Muốn tao về sớm để cả lũ chết đói à?”
Một tiếng thở mạnh.
Ông đổi tay xách túi, vai khẽ giật vì mỏi.
“Mày muốn tao đứng ngoài này đến bao giờ nữa…?” Giọng ông trở nên cáu gắt.
“Đi làm về đã mệt còn phải đứng chờ trước cửa. Mày thực sự thấy vui lắm sao? Mở cửa ra mau!”
Những lời quát mắng, cách dùng từ, nhịp ngắt câu....
Tất cả đều trùng khớp với tính cách của người đàn ông trong ký ức mà Băng Tử Huyên nắm được.
Không thừa. Không thiếu. Không lệch một chút nào.
Nhưng hắn vẫn hỏi thêm.
“Mẹ hôm nay có nấu món canh cá đắng lá ngải… bố thích lắm mà.”
Khoảnh khắc cái tên món ăn thốt ra...
Sắc mặt người đàn ông lập tức biến đổi.
Con ngươi co rút.
Một luồng tức giận dữ dội bùng lên.
“Con điếm chó chết!” ông ta gầm lên, giọng khàn đặc.“
Nó không biết tao dị ứng thứ đó sao mà còn nấu?! Thích nhất cái gì chứ! Muốn giết lão chồng này để đi với thằng tình nhân kia à?!”
Ông ta vừa quát vừa gãi cổ.
Những ngón tay cào mạnh đến mức da thịt rướm máu. Vệt đỏ dài hằn lên cổ, rồi lan xuống má. Móng tay cắm sâu vào da, kéo ra từng đường rách tươi rói.
Máu chảy.
Không đặc quánh. Không tanh hôi thối rữa.
Mà là mùi máu tươi… của người sống.
Băng Tử Huyên khẽ hít vào một hơi rất nhẹ.
Mùi máu đó khác hẳn thứ mùi mục nát từ con quỷ mà hắn vừa đánh bật vài giờ trước. Không có vị lạnh lẽo, không có cảm giác nhớp nháp của xác chết. Chỉ là mùi tanh nồng, nóng và thật.
Tám phần.
Ít nhất tám phần khả năng… đây là người thật.
Nhưng tám phần… vẫn chưa đủ để buông lỏng.
Trong bóng tối sau cánh cửa, Băng Tử Huyên khẽ khép mắt một nhịp. Một tia linh lực mỏng manh như sợi tơ lặng lẽ tụ lại trong lòng bàn tay hắn.
Không nhiều.
Chỉ đủ cho một cú đánh sinh tử.
Phòng bất trắc.
Hắn hạ tay xuống, đặt lên chốt cửa.
Tiếng kim loại khe khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
Bên ngoài, người đàn ông vẫn đang lầm bầm chửi rủa, tay cào đến mức máu nhuộm đỏ cả cổ áo.
Băng Tử Huyên hít sâu một hơi.
Rồi…
Từ từ mở cửa.
Người đàn ông bước qua cánh cửa.
Bóng dáng ông lướt ngang Băng Tử Huyên, mùi mồ hôi và bụi đường rất thật, rất đời thường. Từng bước chân nặng nề đặt xuống nền gạch, không có chút gì dị dạng. Không có tiếng móng vuốt cào.
Không có hơi thở lạnh buốt của quỷ vật.
Mọi thứ… đều bình thường.
Đến mức khiến người ta muốn tin.
Đồng tử Băng Tử Huyên khẽ giãn ra, trong đáy mắt thoáng hiện một tia an tâm hiếm hoi. Ít nhất… lần này hắn đã tìm được “người thật”.
Trong đầu hắn, thông tin vừa thu được trước đó lại hiện lên rõ ràng:
Nếu trước 12 giờ đêm không tìm được người thật trong phòng… sẽ bị khai trừ khỏi cuộc chơi. Mà khai trừ… chính là chết.
Chết trong nơi này, kết cục còn tệ hơn cái chết ngoài hiện thực.
Lần này tìm được người… coi như đã tháo bỏ một gánh nặng treo trên cổ.
Băng Tử Huyên khẽ thở ra một hơi rất nhẹ. Cơ bắp căng cứng suốt nhiều giờ qua rốt cuộc cũng buông lỏng đôi phần.
Hắn xoay người định lên tiếng hỏi thêm vài câu...
Nhưng đúng lúc ấy.
Cạch.
Cánh cửa sau lưng vừa khép lại hoàn toàn.
Chỉ trong một sát na.
Một luồng sát khí lạnh buốt như lưỡi dao đâm thẳng vào gáy.
Không có báo hiệu. Không có chuyển động chuẩn bị. Không có bất kỳ khoảng đệm nào.
Một bàn tay dài ngoằng với những móng vuốt đen nhọn xé gió lao tới, nhắm thẳng mặt hắn mà chém!
Băng Tử Huyên gần như không cần suy nghĩ.
Thân thể hắn theo phản xạ sinh tử lập tức nghiêng lệch sang một bên. Lưỡi vuốt sắc bén xé ngang trước sống mũi hắn, mang theo luồng gió lạnh buốt cắt rát da thịt.
Chỉ chậm… một khắc.
Chỉ đúng một khắc.
Đầu hắn e rằng đã rơi xuống đất.
Băng Tử Huyên trượt lùi nửa bước, ánh mắt bắn thẳng về phía trước.
Người đàn ông kia...
Đã không còn là người.
Không có quá trình biến dạng. Không có tiếng xương vặn vẹo. Không có lớp da rách toạc.
Chỉ như một cái chớp mắt.
Từ hình dạng con người… hóa thành quỷ vật.
Thân hình cao gầy vặn vẹo. Tay chân kéo dài bất thường. Mặt bị xé toạc đến tận mang tai, để lộ hàm răng dày đặc như cưa. Con ngươi đen ngòm sâu hoắm, trong đó không có chút ánh sáng nào của lý trí.
Nó khè khè cười.
Âm thanh như hai mảnh kim loại cọ vào nhau.
Rồi lao tới.
Không cho hắn bất cứ khoảng nghỉ nào.
Vuốt quỷ xé gió thành từng đường đen kịt. Tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Mỗi cú vung tay đều mang theo lực đạo khủng khiếp, quét qua đâu là không khí rít lên đến đó.
Băng Tử Huyên nghiêng người tránh.Xoay eo. Lùi nửa bước. Ép vai. Trượt ngang.
Thân ảnh hắn như đang nhảy múa giữa lưỡi hái tử thần.
Chỉ cần chậm một nhịp....
Chết.
Chỉ cần sai một bước...
Chết.
Móng vuốt quỷ liên tiếp quét sát người hắn, cắt đứt vài sợi tóc đen rơi lả tả. Một đường vuốt sượt qua vai, xé rách vải áo, để lại vệt máu mảnh.
Nhanh. Quá nhanh.
Sức công phá và tốc độ của thứ này… vượt xa những quỷ vật hắn gặp trước đó.
Băng Tử Huyên lùi thêm một bước, lưng gần chạm tường. Nhịp thở hắn vẫn ổn định, nhưng ánh mắt đã trầm xuống lạnh lẽo.
“Thật không ngờ… cuối cùng vẫn chọn sai.”
Một tiếng cười khẽ bật ra nơi khóe môi, mang theo chút tự giễu.
“Không mở cửa cũng chết… mở cửa cũng chẳng khá hơn.”
Vuốt quỷ lại xé tới.
Hắn nghiêng đầu tránh, thân thể xoay tròn sát mép tường, khó khăn né khỏi đòn sát thủ.
Ánh mắt hắn tối lại.
“Tên súc sinh kia…” Giọng hắn trầm xuống, lạnh đến tận xương.
“Thực sự biết cách đưa người ta vào tuyệt cảnh.”
Quỷ vật gầm lên, lao tới như cơn bão.
Băng Tử Huyên lùi một bước cuối cùng, lưng áp hẳn vào tường. Trong lòng bàn tay hắn, tia linh lực mỏng manh lại bắt đầu tụ lại, yếu ớt nhưng sắc bén như kim châm.
“Dày vò… từng chút một cho đến chết sao…”
Đồng tử hắn co lại thành một điểm.
“Vậy thì thử xem...”
Một bước đạp tường.
Thân ảnh hắn bật lên, lao thẳng vào cơn điên loạn của quỷ vật.
Mũi dao trong tay Băng Tử Huyên lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
Ngay khi thân ảnh hắn vừa áp sát, hắn lập tức xoay cổ tay, mũi dao nhắm thẳng vào vị trí cổ họng, nơi lớp da quỷ vật mỏng nhất, mà đâm tới không chút do dự.
Một kích ấy, gọn gàng và hiểm độc.
Thế nhưng…
Con quỷ trước mặt dường như đã đoán trước.
Trong khoảnh khắc lưỡi dao còn cách mục tiêu chưa đầy nửa tấc, cánh tay dị dạng của nó đã vung ngang. Không khí bị xé toạc, áp lực đè ép khiến da mặt Băng Tử Huyên như bị dao cắt.
Sắc mặt hắn thoáng biến.
“Quả nhiên… không dễ đối phó.”
Không còn kịp công kích, hắn lập tức đổi thế. Hai tay giao chéo trước ngực thành hình chữ X, toàn thân dồn lực phòng thủ.
Ầm!
Cú vung của quỷ vật nện thẳng vào thân hắn.
Lực đạo khủng khiếp như búa tạ giáng xuống. Băng Tử Huyên bị đánh văng đi, lưng đập mạnh vào tường.
Tường bê tông nứt toác.
Một vết lõm hình người hiện rõ, bụi vữa rơi lả tả.
Lồng ngực hắn đau buốt. Khí huyết dâng trào, cổ họng tanh ngọt. Nhưng hắn còn chưa kịp ổn định hơi thở...
Con quỷ đã đến.
Nhanh như một cái chớp mắt.
Thân hình dị dạng lướt tới trước mặt hắn, móng vuốt lần nữa giơ cao. Gió rít thành từng luồng sắc bén. Uy lực lần này thậm chí còn hung bạo hơn trước, như muốn xé đôi cả không gian.
Không có thời gian né tránh.
Đồng tử Băng Tử Huyên co lại.
Hai tay hắn lập tức kết ấn. Đầu ngón tay run nhẹ nhưng chính xác tuyệt đối. Một phù văn mờ ảo vốn đã chuẩn bị từ trước lập tức bùng sáng trước mặt hắn.
Ánh sáng chói lòa.
Phù văn nổ tung thành vô số tia quang mang, rồi trong tích tắc hóa thành tro bụi.
Ngay khoảnh khắc ấy...
Vuốt quỷ chém xuống.
Ầm!!!
Bức tường phía sau nổ tung thành một vệt dài ghê người, bê tông vỡ vụn, để lại dấu cắt sâu hoắm như bị cưa xé. Nếu là thân thể con người… e rằng đã bị chẻ đôi từ lâu.
Nhưng...
Không có máu.
Không có xác.
Không có ai ở đó.
Con quỷ khựng lại nửa nhịp.
Ở phía góc phòng.
Một thân ảnh lảo đảo hiện ra từ khoảng không, như vừa bị ném ra khỏi dòng chảy không gian. Băng Tử Huyên khụ nhẹ một tiếng, đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng.
“Cũng may… đã chuẩn bị từ trước.”
Giọng hắn thấp, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Hóa ra trong khoảng thời gian chờ đợi tiếng gõ cửa, hắn chưa từng buông lỏng. Mỗi khi tích tụ được một tia linh lực ít ỏi, hắn đều âm thầm vẽ phù trận thuấn di tại các điểm cố định trong phòng.
Chỉ cần kích hoạt.
Có thể lập tức chuyển vị đến điểm đã định sẵn.
Vừa rồi… chính là một trong những lá bùa ấy.
Nếu chậm thêm nửa khắc.
Nếu không có chuẩn bị.
Hắn hiện tại… đã nằm thành hai đoạn trên sàn.
Băng Tử Huyên dựa nhẹ vào tường, điều chỉnh hô hấp. Linh lực trong cơ thể gần như cạn kiệt, từng sợi như khô cạn dưới đáy kinh mạch. Những lá bùa thuấn di kia… cũng chỉ là kế tạm thời.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Rồi sẽ hết.
Còn con quỷ trước mặt…
Lại không hề có dấu hiệu suy yếu.
Nó quay đầu chậm rãi. Đôi mắt đen ngòm khóa chặt lấy hắn. Trong cổ họng phát ra âm thanh khè khè, như cười mà cũng như đang đói khát.
Không gian trong phòng trở nên đặc quánh.
Áp lực tử vong phủ xuống.
Băng Tử Huyên khẽ siết con dao nhỏ trong tay. Ánh mắt trầm xuống, lạnh đến mức gần như vô cảm.
“Thuấn di… chỉ kéo dài thêm chút thời gian.”
Hắn thở ra một hơi rất nhẹ.
“Nhưng đánh trực diện… cũng không thắng nổi.”
Con quỷ bắt đầu bước tới.
Từng bước.
Chậm rãi.
Như đang thưởng thức con mồi sắp chết.
Băng Tử Huyên khẽ nghiêng đầu, trong mắt lóe lên tia suy tính sắc bén.
“Vậy rốt cuộc…”
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh.
“…phải giết ngươi bằng cách nào đây?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)