Chương 18: Phá cấm
Trận chiến kéo dài đến mức thời gian trong căn phòng dường như cũng bị nghiền nát.
Từng nhịp thở của Băng Tử Huyên trở nên nặng nề, đứt quãng. Không còn phù trận, không còn linh lực để điều động. Những con bài tẩy cuối cùng đã bị ép ra dùng hết sạch.
Chỉ còn lại thân thể.
Và ý chí.
Một tiếng “xoẹt” ghê người vang lên.
Vuốt quỷ xé ngang vai hắn. Lớp áo rách toạc, da thịt vỡ bung. Máu nóng phun ra, lộ cả phần xương trắng bên trong. Cơn đau dữ dội như sóng lớn ập tới khiến đầu óc hắn choáng váng.
Băng Tử Huyên lảo đảo lùi lại, chân suýt khuỵu xuống.
Nhưng hắn vẫn đứng.
Vai trái buông thõng, máu chảy xuống từng giọt. Gương mặt hắn tái nhợt đến mức gần như trong suốt, môi khô nứt, hơi thở run rẩy.
Hắn cắn chặt răng.
Không để tiếng rên nào thoát ra.
“Thực sự… phải chết ở đây rồi sao…!”
Giọng nói khàn khàn, gần như chỉ là hơi thở vỡ vụn trong cổ họng.
“Thân thủ có tốt đến đâu… khi không vận được linh lực… cũng chỉ là kéo dài thêm chút thời gian so với người thường mà thôi…”
Hắn tựa lưng vào tường, bàn tay còn lại ôm chặt bả vai đã vỡ toạc. Máu thấm ướt cả lòng bàn tay.
Trong đầu hắn hiện lên một ý niệm lạnh lẽo.
“Nếu biết trước thuật kỹ của tên kia quái đản đến mức này… ta đã sớm một chiêu giết hắn…”
Ánh mắt hắn tối lại.
“Lần này lâm vào hiểm cảnh… quả thực một chân đã bước qua cửa tử.”
Một tiếng cười khẽ, đắng chát.
“Cũng chỉ trách bản thân ta… quá chủ quan.”
Nếu khi đó ra tay sớm hơn một khắc.
Nếu không nương tay.
Nếu không muốn quan sát thêm.
Có lẽ… đã không rơi vào tuyệt cảnh này.
Bụi mù phía trước tan dần.
Con quỷ đứng giữa đống gạch vỡ. Đôi mắt đen ngòm khóa chặt lấy hắn. Khi nhận ra con mồi vẫn còn sống, nó lập tức ngửa đầu gầm lên.
Âm thanh chói tai như kim loại cào lên đá.
Rồi...
Nó bộc phát.
Thân ảnh dị dạng lao tới như tia chớp. Sàn nhà nứt toác dưới từng bước chân. Khí tức hung bạo cuồn cuộn như bão tố.
Băng Tử Huyên nhìn thẳng vào nó.
Không lùi.
Không tránh.
Hắn cắn răng đến bật máu, ánh mắt bỗng trở nên lạnh đến tận cùng.
“Đến đây đi…”
Giọng nói khàn đặc nhưng kiên định.
“Để ta xem… khi thực lực không bằng một phần bên ngoài thị thuật… ngươi có thể làm gì được ta.”
Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười điên cuồng.
“Muốn ăn ta sao…?”
Ánh mắt hắn bỗng lóe lên sát ý lạnh lẽo.
“Quái vật xấu xí như ngươi… vẫn chưa xứng.”
Dứt lời.
Hắn bất ngờ cúi đầu, cắn mạnh vào đầu ngón tay mình.
Răng xuyên qua da thịt.
Máu trào ra.
Hắn vung tay.
Một giọt máu lớn văng ra giữa không trung, đỏ thẫm như hồng ngọc trong bóng tối.
Ngay khoảnh khắc đó...
Ngón tay nhuốm máu của hắn vẽ thẳng lên không trung một ký tự cổ xưa.
Nét đầu tiên kéo dài.
Nét thứ hai bẻ cong.
Nét thứ ba như móc câu đâm xuyên.
Một chữ cổ hiện ra.
“Phá Mệnh.”
Chữ viết bằng máu vừa thành hình liền rung lên. Ánh sáng đỏ thẫm bùng nổ, như trái tim đang đập. Hơi thở của Băng Tử Huyên lập tức trở nên hỗn loạn.
Sinh mệnh lực bị rút ra.
Từng tia từng tia.
Mái tóc hắn thoáng bạc đi một sợi.
Sắc mặt càng trắng bệch.
Nhưng ánh mắt hắn lại sáng lên điên dại.
“Dùng sinh mệnh… phá cấm.”
Giọng hắn khẽ vang.
“Thị thuật này… dù là địa ngục… cũng không thể hoàn mỹ vô khuyết.”
Chữ máu giữa không trung nổ tung.
Một vòng sóng đỏ lan ra khắp căn phòng. Không gian như bị xé rách trong chớp mắt. Những sợi lực lượng vô hình vốn trói buộc linh lực hắn bỗng rung lên dữ dội.
Rắc.
Một khe nứt xuất hiện.
Chỉ một khe.
Nhưng...
Đủ rồi.
Linh lực trong cơ thể hắn vốn bị phong kín… bỗng có một tia thoát ra như dòng nước tìm được khe hở.
Băng Tử Huyên ngẩng đầu.
Đôi mắt hắn… lần đầu tiên trong thế giới này bừng lên linh quang thực sự.
Con quỷ đã đến sát trước mặt.
Vuốt sắc giơ cao.
Nhưng lần này...
Khóe môi Băng Tử Huyên chậm rãi nhếch lên.
Không gian vừa rạn nứt một khe nhỏ.
Nhưng với kẻ từng sống sót qua vô số lần sinh tử như Băng Tử Huyên, chỉ một khe hở… cũng đủ để xoay chuyển càn khôn.
Con quái vật gầm lên, thân ảnh chớp động.
Chỉ trong một cái chớp mắt, nó đã xuất hiện trước mặt hắn.
Vuốt sắc vung thẳng.
Nhanh đến mức không khí còn chưa kịp rung.
“Phập...!”
Cánh tay dị dạng của nó xuyên thẳng qua lồng ngực Băng Tử Huyên.
Một cảm giác xuyên thủng mềm mại truyền lên đầu ngón vuốt. Máu không bắn. Không có tiếng xương vỡ. Không có phản kháng.
Con quỷ nở một nụ cười méo mó.
Miệng nó kéo dài đến tận mang tai, những chiếc răng đen nhọn lộ ra. Ánh mắt lóe lên vẻ khoái trá bệnh hoạn.
Con mồi… đã chết.
Nó đã cảm nhận được thân thể bị xuyên qua.
Nhưng...
Nụ cười chưa kịp kéo dài.
Thân thể bị nó đâm xuyên… bỗng run nhẹ.
Rồi tan ra.
Không phải máu.
Không phải thịt.
Mà là...
Bụi khói.
Thân ảnh “Băng Tử Huyên” trước mặt nó hóa thành từng sợi khói mỏng, tản ra rồi biến mất trong không khí. Chỉ còn lại một sợi cước tuyến mảnh như tơ nhện rơi xuống, khẽ lay động.
Nụ cười của con quỷ đông cứng.
Một cơn lạnh như băng chợt ập thẳng vào sống lưng nó.
Nguy hiểm.
Bản năng hung thú gào thét.
Nó lập tức bật lùi.
“Vút...!”
Thân thể quỷ vặn xoắn, nhảy giật ra sau mấy chục bước, đôi mắt đen ngòm đảo điên cuồng. Nó quay đầu nhìn khắp căn phòng, hơi thở khò khè trở nên dồn dập.
Không thấy.
Không thấy con mồi.
Nhưng...
Nó cảm nhận được.
Cảm nhận được… một thứ gì đó đã thay đổi.
Không còn là con mồi yếu ớt vừa rồi.
Không còn là kẻ bị dồn đến tuyệt cảnh.
Mà là...
Thợ săn.
Hoảng loạn bắt đầu lan ra trong ánh mắt nó. Con quỷ gầm lên, vuốt sắc vung loạn, xé nát không khí quanh thân như muốn ép đối thủ lộ diện.
Ngay khoảnh khắc đó.
“Xoẹt...!”
Từ tứ phương tám hướng.
Vô số sợi cước tuyến bỗng phóng ra từ không gian vô hình.
Nhanh như tia chớp.
Sắc như lưỡi dao.
Chúng lao tới, quấn chặt lấy thân thể con quỷ. Cổ tay, cổ chân, eo, vai, từng vòng từng vòng siết chặt. Những sợi tơ mảnh tưởng chừng yếu ớt, nhưng khi chạm vào da thịt nó lại cứng như thép thần.
“Rắc...!”
Con quỷ giãy mạnh.
Nhưng càng giãy, cước tuyến càng siết.
Từng sợi kéo căng, khóa chết toàn bộ thân thể nó giữa không trung.
Những điểm cố định xuất hiện khắp căn phòng, như một mạng nhện vô hình giam cầm con mồi.
Nó gầm lên điên loạn.
Lần đầu tiên.
Trong đôi mắt đen ngòm ấy… xuất hiện sợ hãi.
Phía trước mặt nó.
Một sợi cước tuyến căng ngang không trung khẽ rung.
Rồi...
Không gian trên đó gợn lên.
Như mặt nước bị chạm vào.
Thân ảnh Băng Tử Huyên từ từ hiện ra, như bước ra từ một lớp màn vô hình. Hắn đứng trên sợi cước mảnh như đứng trên mặt đất vững chắc.
Áo rách.
Vai nhuốm máu.
Nhưng ánh mắt… lạnh đến tận cùng.
Trong tay hắn, một đoạn cước tuyến dày được vặn xoắn chặt. Những vòng tơ quấn vào nhau, ép lại, run lên rồi.
“Rắc.”
Tự phá kén.
Lớp tơ bung ra, để lộ bên trong một thanh kiếm mảnh.
Kiếm dài thanh mảnh, thân kiếm trắng bạc như ánh trăng. Linh quang nhàn nhạt lưu chuyển dọc theo lưỡi, phát ra tiếng ngân khẽ như gió đêm.
Băng Tử Huyên nắm chuôi kiếm.
Mũi kiếm chậm rãi hạ xuống, chỉ thẳng con quỷ đang bị trói chặt giữa mạng tơ.
Ánh mắt hắn không hề dao động.
Chỉ có lạnh.
Lạnh đến mức khiến không gian quanh đó như đóng băng.
“Trò chơi…”
Giọng hắn vang lên trầm thấp, bình tĩnh đến đáng sợ.
“Đến đây cũng nên kết thúc rồi.”
Con quỷ giãy điên cuồng. Những sợi tơ rung lên ken két nhưng vẫn không đứt. Nó gầm lên, điên loạn, ánh mắt tràn đầy hung tính lẫn hoảng sợ.
Băng Tử Huyên nhìn nó.
Không hề vội.
“Nếu đã chọn sai…” Khóe môi hắn khẽ cong.
“Vẫn có thể làm lại.”
Ánh kiếm khẽ nâng.
Một luồng linh quang mỏng như sợi chỉ dọc theo lưỡi kiếm chậm rãi bừng lên.
“Nhưng triệt đường sống của ta…”
Ánh mắt hắn chợt lạnh đến cực hạn.
“Ngươi...”
Kiếm quang lóe lên.
“Và cả tên dùng thị thuật kia…”
Không khí xung quanh rung mạnh.
“Vẫn chưa có bản lĩnh đó.”
Cước tuyến rung lên.
Băng Tử Huyên khẽ nhún chân.
Sợi tơ dưới bàn chân lập tức trùng xuống như dây cung bị kéo căng, rồi trong một khắc đàn hồi bùng phát, đẩy thân thể hắn lao vút đi như mũi tên rời dây.
Không khí rít lên.
Tàn ảnh của hắn xé gió lao thẳng về phía con quỷ đang bị trói chặt.
Ánh mắt hắn lạnh đến tận cùng.
Yết hầu.
Điểm yếu rõ ràng nhất.
Chỉ cần chém xuống, mọi thứ sẽ kết thúc.
Băng Tử Huyên siết chặt chuôi kiếm, gân tay nổi rõ. Răng hắn khẽ nghiến, toàn bộ ý chí dồn vào một kiếm này.
“Kiếm kỹ Okanai…”
Thanh kiếm trong tay khẽ rung, linh quang mỏng bừng lên dọc theo lưỡi.
“Thức thứ nhất.”
Khí lưu quanh thân hắn bị kéo xoáy.
“Thanh Âm Bức Phát!”
Một luồng kiếm thế vô hình bùng nổ. Không gian trước mũi kiếm như bị ép lại, mọi âm thanh xung quanh trong khoảnh khắc bị nén xuống rồi bật tung.
Con quỷ vật điên cuồng giãy giụa.
Càng giãy, cước tuyến càng siết.
Những sợi tơ sắc bén cứa sâu vào da thịt nó, cắt ra từng vết dài. Máu đen bắn tung, thân thể nó rung lên như bị ngàn vạn kim châm xuyên thấu.
Nó gào thét.
Gào đến điên dại.
Nhưng vô ích.
Băng Tử Huyên đã đến trước mặt.
Nhanh.
Nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt sáng trắng.
Lưỡi kiếm chém tới.
Khoảng cách giữa mũi kiếm và cổ con quỷ, chỉ còn một tấc.
Một tấc.
Nó nhìn thấy cái chết.
Và đúng lúc đó.
Thế giới bỗng khựng lại.
Không phải kiếm dừng.
Mà là.
Hắn.
Băng Tử Huyên.
Toàn thân hắn đột ngột cứng đờ giữa không trung.
Như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Tim hắn đập mạnh một nhịp, nặng nề đến mức như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Cơ bắp đông cứng.
Khớp xương khóa lại.
Mũi kiếm chỉ còn cách cổ con quỷ chưa đầy nửa tấc… nhưng không thể tiến thêm dù chỉ một li.
Đồng tử hắn co rút.
Chuyện gì...?
Ý thức chưa kịp hiểu.
Thân thể đã phản bội.
Băng Tử Huyên mất hết lực khống chế, thân hình như tượng đá rơi thẳng xuống đất.
“Bịch...!”
Hắn đập xuống sàn.
Kiếm rơi khỏi tay, lăn ra một bên, phát ra tiếng kim loại khô khốc.
Con quỷ bị trói vẫn gào thét, nhưng âm thanh dường như xa dần. Tai hắn ù đi, tim đập loạn nhịp, cơ thể không còn nghe theo ý chí.
Một cảm giác tê liệt… lan ra từ vai.
Vai.
Vết thương ở vai.
Đồng tử hắn chợt run lên.
Hắn cúi mắt nhìn.
Và...
Cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả kẻ đã từng thấy vô số cảnh tượng kinh tởm nhất… cũng không khỏi lạnh sống lưng.
Từ vết thương rách toạc ở bả vai.
Những khối thịt nhầy nhụa… bắt đầu động đậy.
Rồi.
Một con.
Hai con.
Ba con.
Vô số ấu trùng trắng bệch bắt đầu chui ra từ sâu trong thịt hắn.
Chúng trồi lên như bọt khí từ đầm lầy thối rữa, thân mềm lúc nhúc, đầu nhọn dị dạng. Trên phần “mặt” của mỗi con lại hiện ra những hoa văn méo mó—tựa như gương mặt quỷ bị bóp nát.
Chúng bò ra.
Rồi.
Lại chui ngược vào.
Đâm sâu.
Xuyên qua lớp thịt rách.
Luồn giữa thớ cơ.
“Khục…!”
Băng Tử Huyên cắn răng.
Cơn đau không phải đau thông thường.
Mà là cảm giác bị xâm nhập.
Bị ăn mòn từ bên trong.
Những con dòi đó không chỉ gặm nhấm.
Chúng… tiêm vào cơ thể hắn thứ gì đó.
Một chất dịch lạnh buốt theo từng cú cắn lan ra. Chỉ trong vài nhịp thở, cánh tay hắn hoàn toàn mất cảm giác. Rồi đến vai. Rồi lan dần xuống nửa thân.
Độc thần kinh.
Chúng đang… ký sinh.
Những con dòi mặt quỷ chui sâu hơn, thân thể chúng phồng lên rồi co lại như đang hút lấy sinh lực.
Nơi chúng bò qua, da thịt lập tức đổi màu, từ đỏ sang tím, rồi xám.
Hoại tử.
Thối rữa.
Mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc.
Thậm chí có con chui ra khỏi vết thương, bò dọc cổ hắn, để lại một vệt đen mục nát phía sau. Mỗi nơi chúng chạm qua, thịt như bị rút sạch sinh cơ.
Băng Tử Huyên nhìn cảnh đó.
Ánh mắt lần đầu tiên trong trận chiến này… hiện lên một tia kinh mang.
Không phải sợ chết.
Mà là...
Ghê tởm.
Cho dù từng thấy vô số quái dị trong đời… cảnh tượng thân thể mình bị thứ ký sinh kinh tởm như vậy xâm chiếm vẫn khiến dạ dày hắn cuộn lên.
Hắn cố cử động.
Không được.
Cơ thể như không còn thuộc về mình.
Chỉ còn lại ý thức bị giam trong một thân xác đang bị ăn mòn.
Những con dòi mặt quỷ vẫn không ngừng bò ra… rồi chui vào… như một đàn sinh vật ký sinh đang mở tiệc trên thân thể hắn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)