Khi ký ức hoàn toàn quay trở lại, Tuân mới giật mình về những gì đã xảy ra. Cậu hốt hoảng sờ tay lên mặt để kiểm tra nhưng không cảm thấy vết sần sùi nào trên đó cả. Cậu tiếp tục giơ hai cánh tay ra phía trước để nhìn rõ hơn, và một lần nữa bất ngờ vì tất cả vết phỏng rộp đều đã biến mất.
Khuôn mặt cậu toát lên vẻ bối rối. Cặp chân mày nhíu lại thể hiện rõ sự hoài nghi về bản thân mình. Phải chăng… những ký ức ban nãy đều chỉ là một giấc mơ?
Valentina lúc này đã ngồi hẳn dậy trên giường bệnh và giương đôi mắt hoen đỏ dõi theo từng cử chỉ kỳ lạ của Tuân. Phải đến khi ánh mắt cả hai vô tình chạm nhau, cậu mới nhận ra cô gái nhỏ nhắn đang ngồi trước mặt nãy giờ chính là cô bạn thân đã gắn bó với cậu từ thuở ấu thơ. Lập tức, Tuân vươn người sát lại gần, giang rộng đôi tay ôm chầm lấy cô. Cái ôm bất ngờ khiến Valentina hơi sững người lại một chút, nhưng sau đó cô liền dịu dàng đặt bàn tay xoa nhẹ lên tấm lưng cậu. Sự vỗ về từ cô bạn nhỏ làm nhịp tim Tuân dần được bình ổn trở lại. Đám mây đen quẩn quanh tâm trí bỗng chốc như được xua tan. Không gian xung quanh bừng lên muôn vàn tia nắng ấm áp. Và cơn run rẩy cũng nhanh chóng biến mất đi. Cảm giác ấy làm cậu nhớ lại những tháng ngày bình yên bên cạnh tiến sĩ Giáng Tiên. Dù cho những hồi ức đó đã hóa thành lớp tro tàn, nhưng chúng sẽ được lưu giữ mãi mãi ở một góc trang trọng sâu bên trong trái tim này.
Valentina vừa xoa lưng Tuân, vừa thì thầm vào tai cậu một tông giọng nhỏ nhẹ đủ cho cả hai có thể nghe thấy:
“Cậu may mắn lắm đấy. Tớ nghe anh người máy nói rằng chỉ cần chậm một chút nữa thôi là tia bức xạ đã có thể giết chết cậu hệt như những gì nó đã làm với những người ở L.A.B rồi.”
Cô bé ngập ngừng một chút rồi tiếp tục, giọng vẫn nhỏ nhẹ:
“Lúc ấy, phi thuyền vừa kịp tiến vào cổng gia tốc và thoát khỏi tầm ảnh hưởng của vụ nổ Mặt Trời, cứu lấy cậu một bàn thua trông thấy. Anh người máy còn nói cậu may mắn sống sót được là nhờ cấu trúc cơ thể đã được cải tiến rất nhiều thông qua những cuộc thí nghiệm khác nhau, đặc biệt là sự hiện diện của các nanobot. Chính chúng đã giúp cậu vượt qua lằn ranh sinh tử lần này.”
Ánh mắt Valentina thoáng đượm buồn. Cô muốn trách mắng Tuân vì hành vi khờ dại của cậu, nhưng từ ngữ cứ mãi không thể tuôn ra. Sự căng thẳng hai ngày vừa qua đè nặng lên tâm trí khiến tấm thân vốn gầy gò nay lại càng trở nên tiều tụy. Mọi thứ cứ dồn dập ập tới, chẳng để cho cô bé có lấy một giây phút nghỉ ngơi. Sự im lặng hòa cùng với tiếng thở dài khiến bản thân Tuân cảm thấy vô cùng tội lỗi.
“Tớ xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng, Vale.” Tuân khẽ nói. “Tớ đã không thể kìm chế nổi cảm xúc của mình. Thật khó để có thể ngồi im tại chỗ và không làm gì khi nhìn thấy người thân của mình ra đi một cách tàn nhẫn ngay trước mắt như vậy.”
Nói đến đây, khung cảnh trình chiếu trên màn hình nhỏ khi ấy lại hiện về rõ nét trong tâm trí cậu. Sức nóng tỏa ra bên trong căn phòng, tiếng thét ai oán của những người xung quanh, thậm chí ngay cả mùi thịt cháy Tuân cũng đều có thể hình dung rất rõ.
“Còn lời trăn trối vào lúc đó là sao? Tiến sĩ Giáng Tiên nhắn gửi đến hai người còn lại ư? Hay… cô ấy là mẹ của mình?” Cậu lặng người. “ Không thể nào! Chẳng phải cô ấy chỉ là người phụ trách dự án của mình thôi sao?”
Những dòng suy nghĩ ấy cứ quay cuồng trong đầu óc Tuân cho đến khi cậu sực nhận ra là mình vẫn đang ôm chặt Valentina trong vòng tay. Cậu vụng về đẩy vai cô nàng rồi ngoảnh mặt sang nơi khác nhằm che giấu đi sự bối rối và xấu hổ trên khuôn mặt.
Valentina lúc này đã ngừng khóc. Đôi mắt xanh tím đậm của cô giờ đây trở nên trong vắt hệt như bầu trời đêm âm u vừa mới trải qua một trận mưa rào. Trong đôi mắt ấy ánh lên muôn vàn tia sáng lấp lánh, thi thoảng còn có thể nhìn thấy vài ngôi sao băng lướt qua. Vầng trán rộng cùng hàng lông mày thanh tú khiến cô toát lên một vẻ thông minh, lanh lợi không hề kém cạnh với bạn bè đồng trang lứa. Bờ môi hồng chúm chím cùng chỏm mũi bé tí teo khéo léo hoàn thiện nốt những đường nét dễ thương trên gương mặt bầu bĩnh phúc hậu.
Cô nàng dùng mu bàn tay khẽ lau đi hai hàng nước mắt đã khô trên gò má. Mái tóc ngắn ngang vai màu hạt dẻ đung đưa theo từng cử động nhẹ nhàng.
“Cậu cảm thấy trong người thế nào rồi? Còn đau nhức hay khó chịu ở đâu nữa không?” Valentina hỏi.
“Tớ ổn hơn rồi.” Tuân đáp, cố nặn ra một nụ cười. “Chú cá ngừ này còn phải vẫy vùng nơi đại dương bao la rộng lớn. Làm sao có thể chết lãng xẹt như thế được?”
Dứt lời, như thể để chứng minh bản thân đã hồi phục hoàn toàn, Tuân hít một hơi thật sâu rồi vỗ mạnh vào ngực mấy cái. Nào ngờ đâu, lực tay hơi mạnh khiến cậu bị sặc rồi ho húng hắng liên tục đến nỗi Valentina đang lo lắng cũng phải phì cười.
Sau màn thể hiện đầy xấu hổ, Tuân giờ mới có dịp quan sát kỹ hơn những đồ vật bày biện xung quanh. Cậu hiện đang ngồi trên một chiếc giường bệnh đặt trong một căn phòng trắng toát hệt như những căn phòng thí nghiệm ở Hỏa Tinh mà cậu và Valentina từng phải trải qua. Chính giữa là ba chiếc kén y tế chụm đầu vào nhau như những cánh hoa, với hệ thống ống dẫn chằng chịt chạy dọc lên trên trần phòng. Đây là những thiết bị chuyên để chữa bệnh và chăm sóc y tế cho từng thành viên ở trên phi thuyền. Tuân trước đó đã được điều trị tại một trong ba chiếc kén và vừa mới được chuyển ra giường bệnh trong khoảng thời gian cách đây không lâu.
Đồng bộ với ba chiếc kén y tế là ba buồng nhộng sinh hóa được đặt dựng đứng thành một hàng ở góc phòng. Bên trong chứa đầy dung dịch đặc biệt giúp hỗ trợ sự sống cho những thành viên bị thương quá nặng và không thể thực hiện các chức năng cơ thể một cách bình thường được nữa. Ngoài ra, mỗi buồng còn được tích hợp hệ thống cấp đông và rã đông tự động, cho phép người nằm bên trong tiến vào trạng thái ngủ đông hoàn toàn. Đây là một biện pháp lý tưởng giúp phi hành đoàn vượt qua những chặng du hành dài lê thê trong không gian, đồng thời cứu lấy chính họ nếu phải đối mặt với các tình huống khẩn cấp có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
“Đã xảy ra chuyện gì trong lúc tớ hôn mê vậy Vale? Với cả… anh người máy là ai? Tớ nghe cậu nhắc đến anh ấy nãy giờ.” Tuân hỏi.
“Anh người máy là người ngồi trước tụi mình ngay khi phi thuyền cất cánh á, cậu nhớ không? Ảnh và hai chúng ta giờ đây là những người duy nhất còn sống sót thôi Tuna à. Toàn bộ nhân loại đều đã chết hết ngay khi biến cố kinh hoàng kia xảy ra rồi.”
“Gã thanh niên bí ẩn lúc đó là một người máy ư!?” Tuân ngạc nhiên thầm trong bụng, trong khi Valentina tiếp tục lời nói của mình.
“Cậu hôn mê cũng hơn hai ngày rồi đấy. Lúc cậu liều mạng chạy ra khỏi phòng, tớ cũng định đuổi theo để kéo cậu lại mà bị anh người máy ngăn cản nên đành phải ngồi im tại chỗ. Một lát sau thì tên lửa đẩy bị tách ra, còn phi thuyền tụi mình thì tiếp tục bay về hướng chiếc cổng gia tốc ở phía trước. Ngay khi chạm vào nó là con tàu bay nhanh khủng khiếp luôn ấy, tầm đâu gần một phút thì nó dừng lại bên mặt tối của Sao Mộc để né vụ nổ Mặt Trời và tránh ảnh hưởng của các tia bức xạ. Sau đó thì anh người máy đã cho tàu neo đậu ở đấy vài hôm chờ cậu khỏe lại trước khi lái nó bay sang hành tinh tiếp theo.”
“Vậy là mém tí nữa thì tớ không thể ngồi ở đây được rồi.” Tuân cúi đầu, giọng nghẹn lại. “Tớ thật dại dột quá… Xin lỗi cậu, Valentina.”
Lời xin lỗi lí nhí của Tuân đã được Valentina nghe rõ mồn một. Cô cũng không buồn giận với cậu làm gì. Dẫu sao, Tuân cũng không phải là một kẻ vô trách nhiệm hay một gã khờ chỉ biết đâm đầu đi tìm chỗ chết. Những gì xảy ra vào ngày hôm ấy đã đủ dạy cho cậu một bài học nhớ đời.
“Mọi chuyện dù sao cũng đã qua rồi. Đừng dằn vặt bản thân mình nữa. Việc cậu còn sống và bình an như bây giờ coi như cũng là một điều may mắn.”
Cô hít vào một hơi thật sâu, rũ bỏ trạng thái ủ dột trên gương mặt:
“Hiện tại thì cường độ bức xạ đã suy giảm đáng kể và tụi mình đang trên đường bay tới vệ tinh Titan của Sao Thổ. Tớ nghe nói phi thuyền này chỉ được thiết kế để trốn thoát khẩn cấp mà thôi, còn phi thuyền chính thì hiện đang đậu ở Titan cơ. Đấy là lý do vì sao mà tụi mình sẽ cần phải tới đó trước.”
Chaporia
Bình Luận (0)