QUẢ CẤM/Chapter 5: .4Chapter 5: .4
20px

Valentina im lặng. Cô khẽ quơ tay về hướng cốc nước đặt ở trên bàn. Chiếc cốc liền bay lên cao, lơ lửng trong không trung như bị một lực vô hình kéo đi, sau đó nhẹ nhàng hạ cánh vào lòng bàn tay Tuân đang chìa ra đón lấy nó.

“Cậu uống nước đi, rồi còn tắm rửa thay đồ nữa. Người cậu hôi như cú rồi đấy. Còn gì thắc mắc thì lát nữa hẵng hỏi anh người máy sau. Chắc cậu có thể tự làm mọi thứ một mình rồi nhỉ?”

Tuân gật đầu. Cậu vốn có một thể trạng hơn người nên Valentina hoàn toàn yên tâm khi để cậu ở lại tự mình chăm sóc bản thân. Cậu đưa ly nước lên miệng và nốc cạn trong một hơi. Dòng nước mát chảy xuống cổ họng, trôi dọc thực quản rồi rơi tõm xuống cái đáy dạ dày trống rỗng khiến nó kêu lên một tràng âm thanh ọc ọc rõ to.

Valentina mỉm cười, đứng dậy cầm theo cốc nước Tuân vừa uống rồi ân cần dặn dò:

“Chắc hẳn cậu đói lắm rồi. Tắm rửa nhanh nhanh rồi còn đi đến phòng ăn nhé. Tớ sẽ qua đó trước để hâm lại một ít đồ ăn cho cậu. Cậu chỉ cần bước ra khỏi phòng, rẽ tay phải và đi một xíu là tới. Nhớ là phải đi cẩn thận đấy, cậu chỉ vừa mới hồi phục lại mà thôi.”

Nói xong, Valentina tiến đến chỗ chậu nước mà cô đã vô tình đánh rơi tại lối ra vào. Cô định lau người cho Tuân, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cậu tỉnh dậy sau cơn hôn mê đã khiến cô bất ngờ đánh rơi cái chậu trên tay xuống sàn và làm cho nước bên trong bắn văng tung tóe. Giờ đây, ngay ngưỡng cửa là một đống chất lỏng bầy hầy.

Cô hít một hơi. Đôi bàn tay mảnh mai khẽ đung đưa về phía trước, nhẹ nhàng như một người nhạc trưởng đang chỉ huy dàn nhạc giao hưởng tấu lên những khúc nhạc du dương êm đềm. Các tia nước vương vãi khắp nơi từ từ tụ lại thành một vũng lớn rồi ngoan ngoãn chảy ngược trở lại vào bên trong chậu. Chiếc khăn bông khẽ lau đi vài vệt nước còn sót lại trước khi cả chậu và khăn cùng bay về tay Valentina.

Tuân ngồi trên giường, lặng lẽ chiêm ngưỡng mọi chuyện xảy ra với ánh mắt đầy ngưỡng mộ hệt như cái lần đầu tiên cậu nhìn thấy điều đó ở hành lang phòng ăn ngày hôm ấy. Chính khả năng này – cùng một vài tố chất khác – đã giúp Valentina được lựa chọn để trở thành một trong ba người sống sót cuối cùng của nền văn minh Trái Đất.

Dọn dẹp xong xuôi, Valentina ngoái lại nhìn Tuân lần cuối trước khi quay người bước ra khỏi phòng. Cậu mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt cô bạn nhỏ, rồi ngồi bần thần tại chỗ mất một lúc, hít hít ngửi ngửi thử xem cơ thể có hôi thiệt không, sau đó mới quyết định đứng dậy đi tắm.

Nhằm thuận tiện cho việc vệ sinh cơ thể, các kỹ sư đã cho lắp đặt rất nhiều hệ thống buồng tắm tự động bên trong phi thuyền. Mẫu mã ở đây không khác mấy so với loại ở L.A.B. Ngẫm lại thì, nếu trong phòng EVA hôm đó mà không có sẵn một cái thì có lẽ Tuân đã khó có thể sống sót được đến ngày hôm nay. Cậu thầm cảm ơn vận may của mình vì đã phát huy đúng lúc, kịp thời.

Tuân đặt chân xuống giường. Sàn tàu bằng kim loại khiến hơi lạnh nhanh chóng đột kích vào từng giác quan. Cậu bất giác rụt chân lại, rồi mới dồn sức đứng dậy, loạng choạng bước đi. Trọng lực trên tàu nhẹ hơn ở dưới mặt đất khiến cậu cảm thấy hơi mất thăng bằng một tẹo. Cậu phải lấy tay vịn vào các thiết bị xung quanh thì mới dễ dàng tiến về phía trước.

Ngay khi đến nơi, Tuân nhanh chóng vớ lấy một quả cầu thời trang rỗng và ấn thẳng vào giữa ngực mình. Bộ đồ bệnh nhân liền bị hút vào bên trong, và cậu tiện tay ném vào lồng giặt trước khi ngắm kỹ cơ thể trần trụi của mình trước gương. Mọi thứ giống hệt với những gì cậu suy đoán. Toàn bộ vết thương mới trên người đều đã lành lặn trở lại, chỉ có duy nhất vết sẹo cũ trên ngực trái là vẫn nằm im ở đó không hề mờ phai.

Tuân thử cắn thật mạnh vào cánh tay khiến nó bật máu và để lại một vết lõm sâu của hai hàm răng. Thế nhưng, chỉ vài giây sau, vết thương bắt đầu khép miệng và làn da cũng dần phục hồi trở lại như cũ. Cơn đau nhanh chóng biến mất, chỉ còn râm ran một vài cảm giác ngứa ngáy do vừa mới mọc da non mà thành.

“Vậy ra đợt thí nghiệm cuối cùng mà họ nói đến chính là cấy những con nanobot này vào cơ thể mình. Chúng hoạt động giống như một liều thuốc tiên vậy.” Tuân nhíu mày, nghĩ thầm.

Cậu không bận thắc mắc thêm nữa mà lập tức bước thẳng vào trong buồng tắm. Thiết bị này bao gồm ba chức năng: xả nước, làm sạch nhanh và làm sạch sâu. Cậu nhấn nút khởi động chế độ làm sạch nhanh, và thiết bị liền thực hiện quy trình được lập trình sẵn bên trong hệ thống. Từng dòng nước, từng bọt khí mát lạnh lướt qua cơ thể, nhẹ nhàng cuốn trôi những dòng ký ức vẩn đục cứ mãi bám víu lấy nơi tâm trí.

Hoàn tất xong, Tuân nhanh chóng bước ra ngoài và mặc lên người bộ đồ vũ trụ IVA. Bộ đồ này ôm sát cơ thể như một lớp da thứ hai giúp cách nhiệt và ngăn các tia vũ trụ xuyên thấu vào trong gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của phi hành gia. Khi kết hợp với mũ bảo hộ chuyên dụng, IVA sẽ trở thành IEVA – một trang phục có thể sử dụng linh hoạt cả ở bên trong lẫn ở bên ngoài phi thuyền trong một khoảng thời gian ngắn hạn.

Nhờ khả năng co giãn tuyệt vời cùng với lớp đệm khí êm nhẹ, IVA vừa mang lại cảm giác thoải mái khi vận động, vừa có khả năng bảo vệ tốt cho phi hành gia. Điều này giúp nó trở thành bộ đồ được rất nhiều người ưa chuộng khi tham gia vào các nhiệm vụ du hành không gian.

Sau khi mặc xong, Tuân khoác ngoài một chiếc áo hoodie mỏng, mặc thêm một chiếc quần đùi và xỏ vào chân đôi giày thể thao gọn nhẹ trước khi hít lấy một hơi thật sâu và ép bản thân phải nở nụ cười thật tươi trở lại.

“Mình phải sống. Nhất định phải sống.”

Cậu liếc nhìn chiếc đồng hồ nguyên tử được gắn trên cửa ra vào. Bây giờ đã là 18 giờ 05 phút tối ngày 03 tháng 03 năm 2150. Tất nhiên đây là giờ ở Trái Đất. L.A.B đã lấy mốc thời gian ở ngay kinh tuyến 0 độ, hay chính xác hơn là ở đài thiên văn Greenwich, Anh làm mốc thời gian chuẩn cho toàn bộ hoạt động ở trên phi thuyền.

“Ngoài vũ trụ thì liệu giờ giấc có còn quan trọng không nhỉ?” Tuân thầm nghĩ, sau đó bước ra khỏi phòng.

Cánh cửa bật mở. Tuân đi về phía tay phải theo lời Valentina chỉ dẫn. Phòng y tế nằm ở tầng trên của phi thuyền, cùng bên với phòng ăn và đối diện là hai phòng ngủ của nam và nữ. Diện tích tầng này không quá lớn nên chỉ cần bước vài bước là đã có thể đi tới được những căn phòng còn lại. Cánh cửa nhà ăn tự động mở ra và bên trong Valentina đang ngồi tại bàn đợi sẵn. Trước mặt cô là hai túi thức ăn dạng lỏng đã được hâm nóng và một viên thuốc thực phẩm chức năng giúp cung cấp đầy đủ các loại vitamin khác nhau. Khi nhìn thấy Tuân, cô liền đứng dậy và đỡ cậu ngồi vào ghế.

“Cậu cảm thấy đỡ hơn chưa? Việc đi lại không gặp khó khăn gì chứ?” Valentina hỏi.

“Chỉ gặp khó khăn một chút lúc ban đầu thôi. Giờ thì ổn hơn rồi.” Tuân trả lời.

Dạ dày trống rỗng suốt mấy ngày qua khiến Tuân lập tức ngấu nghiến mọi thứ đang có trên bàn. Ngay khi ăn xong, Valentina liền đứng dậy dọn dẹp rồi mau chóng dẫn cậu đến phòng điều khiển – nơi mà người đồng đội còn lại của họ đang chờ. Cả hai cứ thế im lặng bước đi mà không nói lấy với nhau một lời khiến bầu không khí bỗng dưng trở nên khó xử. Biết nhau đã ngần ấy năm, Tuân hiểu rằng tâm trí Valentina lúc này đang chất chứa rất nhiều cung bậc cảm xúc hỗn loạn. Hầu hết trong số đó là những lo lắng và sự áp lực mà cô nàng tự áp đặt lên bản thân mình.

Bản chất Valentina là một cô gái nhút nhát, yếu đuối và có cái nhìn tiêu cực đối với mọi việc xảy ra trên đời. Những cuộc thí nghiệm tàn bạo đã khiến cô thu mình lại và tự tách biệt với những đứa trẻ xung quanh. Không ai kết bạn với cô, và cũng chẳng ai để tâm đến một cô gái lập dị như thế.

Tất cả chỉ thay đổi kể từ ngày mà Tuân xuất hiện.

Nhờ vào sự nhiệt tình và tính cách lạc quan vô bờ bến của cậu, Valentina từ từ mở lòng mình ra và bộc lộ cảm xúc cá nhân nhiều hơn. Thế giới trong mắt cô khi ấy dần trở nên ngập tràn màu sắc. Cô đã bấu víu lấy Tuân như thể một người chết đuối vớ được cọc, như thể một con tàu lạc lối được ánh sáng từ ngọn hải đăng soi tỏ con đường.

Đối với cô, Tuân vừa là một người bạn, vừa là một người thân trong gia đình mà cô không thể đánh mất. Tuân cũng xem Valentina như một cô em gái bé bỏng mà bản thân hết mực yêu thương. Cậu luôn sẵn sàng đứng ra che chở mỗi khi cô bị bắt nạt, luôn kiên nhẫn ngồi lại động viên pha trò mỗi khi cô buồn. Cả hai cứ thế đối xử với nhau bằng mối tình thân giữa hai người anh em ruột thịt, cùng nhau trải qua một giai đoạn tuổi thơ dữ dội và cùng nắm tay nhau đi qua những căn hầm tăm tối nhất của cuộc đời.

Mọi chuyện tiếp đó diễn tiến quá nhanh. Chỉ trong một đêm, tất cả những gì từng quen thuộc với cả hai bỗng chốc hoàn toàn biến mất, và cuộc sống của họ liền thay đổi một cách chóng mặt. Mới ngày nào cả hai còn phải gồng mình chịu đựng những cơn đau tưởng chừng không có hồi kết, vậy mà giờ đây họ đã cùng nhau bước những bước chân đầu tiên đến phía ánh sáng ở cuối đường hầm.

Liệu sẽ có điều gì đón chờ họ ở nơi phát ra ánh sáng đó? Liệu nó sẽ dẫn cả hai đến một thảo nguyên tươi xanh mát lành hay lại là một đường hầm thâm sâu tăm tối khác? Chúng ta không ai có thể đoán định trước được những gì sẽ xảy ra trong tương lai.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...