QUẢ CẤM/Chapter 20: Chapter 20:
20px

Khi vừa tới nơi, Valentina lập tức ngắt cổng gia tốc để phi thuyền ngừng phóng thích Negalis ra bên ngoài. Bong bóng không gian chuyển động chậm dần rồi vỡ tung, khiến những tia sáng xuyên qua khoảng không vừa bị xé mở gợn lên thành những làn sóng mờ ảo tựa tấm màn sân khấu đang hạ xuống. Những dải màu loang lổ ngoài cửa kính cũng dần tắt lịm đi, trả lại cho vũ trụ vùng bóng tối nguyên sơ và tĩnh mịch. Và trong màn đêm đen u tịch ấy, một hành tinh lẻ loi hiện ra trước mặt bọn họ – đơn độc, trầm mặc, tựa như một nàng vũ công kiều diễm đứng sau cánh gà chờ đợi khoảnh khắc được bước ra tỏa sáng.

Ở nơi xa xôi này, ánh nắng Mặt Trời không thể nào vươn tới, khiến bóng tối tựa tấm voan mỏng che phủ đi bề mặt hành tinh. Không gian xung quanh trống trải lạ thường, như thể vạn vật đều giữ khoảng cách với một mỹ nhân mà chẳng ai đủ can đảm để tiếp cận. Sự tĩnh lặng ấy kéo dài lâu đến nỗi thời gian tưởng như ngừng trôi. Cả vũ trụ trở thành khán phòng mờ tối nơi vô số khán giả vô hình nín thở chờ đợi ánh đèn bừng sáng lên.

Và khi mọi ánh nhìn đổ dồn về phía trung tâm sân khấu, nàng Kiều mới chịu xuất hiện và bắt đầu điệu vũ đầy mê hoặc của mình. Hành tinh này, trong sự cô độc và kiêu kỳ của chính nó, đã khiến cho cả thiên hà phải đưa mắt dõi nhìn theo.

Arnaldo phân chia công việc trước khi cho phi thuyền hạ cánh:

“Chuẩn bị thôi hai đứa. Hành tinh này có thể tồn tại một nền văn minh mà chúng ta chưa từng được biết tới. Không ai dám chắc họ sẽ chào đón chúng ta như thế nào. Anh sẽ cho phi thuyền bay thám thính một vòng để xác định tình hình bên trong trước, còn hai em khẩn trương đi trang bị bộ đồ EVA đi. Chúng ta sẽ hạ cánh trong vòng khoảng một giờ đồng hồ nữa.”

Valentina khẽ gật đầu rồi lặng lẽ bước theo Tuân về phía phòng EVA, trong khi Arnaldo ở lại điều khiển phi thuyền bay vòng quanh trinh sát. Thứ đầu tiên khiến anh chú ý là hành tinh này sở hữu một bầu khí quyển trong veo đến lạ. Không hề có dấu hiệu của các dòng khí lưu hay những tầng mây che phủ tầm nhìn. Dù chỉ dùng một nguồn sáng nhỏ phát ra từ ánh đèn pha thì Arnaldo vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy mặt đất bên dưới hành tinh đang bị bao phủ bởi một lớp tuyết trắng xóa. Khung cảnh ấy đẹp đến siêu thực, nhưng chính vẻ tĩnh lặng này lại khiến lòng anh dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.

Điều kỳ lạ hơn cả mà Arnaldo chú ý đó là việc radar của ALIEN không ghi nhận được sự tồn tại của hành tinh này. Thiết bị quét quang phổ cũng trở nên vô dụng, như thể nơi đây khoác lên một lớp áo choàng tàng hình miễn nhiễm với mọi thiết bị dò tìm dạng sóng.

“Không lẽ nơi đây thật sự tồn tại một nền văn minh đủ sức che giấu bản thân khỏi những hệ thống tân tiến mà loài người từng chế tạo sao?” Arnaldo thầm nghĩ, cảm giác khó chịu len lỏi và siết chặt lấy tim anh như một sợi chỉ mỏng vô hình.

Đúng lúc đó, tiếng cửa mở từ phía sau lưng kéo anh ra khỏi những dòng suy nghĩ đau đầu. Tuân vừa mới bước chân vào phòng thì đã ngay lập tức hét toáng lên đầy phấn khích:

“Hú dé! Cuối cùng cũng được đi thám hiểm rồi. Tuyệt vời! Em mong chờ giây phút này lâu lắm rồi ấy. Thám hiểm! Thám hiểm! Thám hiểm! Thám hiểm!”

Arnaldo nheo mắt nhìn Tuân, rồi quay sang Valentina, giọng trầm lại:

“Em có chắc chúng ta nên hạ cánh ở đây không, Tereshkova? Nơi này trông chẳng an toàn một chút nào.”

“Hãy tin vào trực giác của em, anh Mendéz!”

Đôi mắt Valentina lộ rõ ánh nhìn quyết tâm, khiến Arnaldo thêm vững tin vào quyết định của cô bé. Còn Tuân thì khỏi phải bàn rồi. Giờ có nói gì đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản được ý định của cậu ta. Anh đành bó tay và nghe theo quyết định của cả hai.

Khi Arnaldo trang bị xong EVA thì hai thành viên còn lại cũng đã đưa phi thuyền tiến vào không phận của hành tinh tuyết. Lực hấp dẫn ở đây không cao, giúp cho quá trình hạ cánh được diễn ra suôn sẻ. Con tàu khẽ đậu lên lớp tuyết dày, nhẹ nhàng như thể đặt lòng bàn chân xuống một tấm thảm lông êm ái.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cả ba là một cánh đồng tuyết trắng xóa trải dài tới tận chân trời. Mọi thứ đều bị nuốt chửng trong một màn đêm đen đặc quánh, u tịch và lạnh lẽo đến rợn người. Không gian nặng nề như đè nén từng hơi thở. Âm thanh duy nhất vang lên bên tai chỉ còn là nhịp tít… tít … đều đặn phát ra từ bảng điều khiển bên trong con tàu.

Arnaldo hít vô một hơi thật sâu rồi bước lại gần góc phòng điều khiển. Anh nhấn vào một khe hẹp trên vách và một hộc tường bí mật hiện ra; bên trong chứa cơ man đủ loại vũ khí tầm xa hiện đại. Anh rút hai khẩu súng lục ném cho hai đứa và chọn cho mình một khẩu shotgun. Sau đó anh thở hắt ra và quay sang dặn dò kỹ lưỡng:

“Hai đứa chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ? Chúng ta sắp thám hiểm một hành tinh lạ mà không ai rõ nó có an toàn hay không. Nếu gặp nguy hiểm, cứ việc nổ súng. Tuyệt đối đừng do dự.

Cả hai phải luôn giữ liên lạc và không được cách xa anh quá năm mét. Rõ rồi chứ?”

Valentina và Tuân đồng loạt gật đầu.

Arnaldo gạt chốt súng, ánh mắt lộ rõ sự quyết đoán:

“Được rồi. Đi thôi.”

Khác với phi thuyền cũ đặt lối ra ở phía đuôi tàu, phi thuyền mới lại thiết kế nó nằm bên dưới sàn phòng điều khiển. Khi kích hoạt, mặt sàn từ từ tách đôi ra rồi gấp nếp lại, trở thành cầu thang bộ dẫn xuống bên dưới. Arnaldo nâng cao cảnh giác rồi xung phong đi trước dẫn đường. Anh đánh dấu tọa độ phát ra tín hiệu vào thiết bị định vị nơi cổ tay trái, rồi đặt bước chân đầu tiên lên bề mặt của hành tinh.

Thụp. Chân trái anh lún sâu vào lớp tuyết mềm. Lúc này cả ba mới nhận ra bọn họ không thể di chuyển bình thường trong môi trường như thế này được. Arnaldo thử nhấn nút trên cánh tay phải và thiết bị phân tích báo về độ dày của lớp tuyết lên tới hơn 150 mét. Có vẻ như các thiết bị quét sóng đã có thể hoạt động ổn định trở lại bên trong hành tinh. Điều này càng khiến anh tin chắc rằng nơi đây thật sự tồn tại một nền văn minh tiên tiến.

Anh cúi xuống, bốc lấy một nắm tuyết cho vào thiết bị phân tích mẫu. Kết quả trả về thành phần chủ yếu của nó là khí nitơ ở dạng rắn. Vậy là mọi chuyện đã rõ ràng. Nguyên nhân khiến bầu khí quyển trong vắt đến như vậy là vì nhiệt độ nơi đây quá thấp, đến mức toàn bộ không khí của hành tinh bị hóa lỏng và kết tinh lại thành lớp tuyết dày như hiện nay.

“Nhiệt độ lúc này đang là bao nhiêu vậy, Freya?” Arnaldo hỏi.

Nhiệt độ lúc này đang là -273,15 ° C. ”Cô trả lời .

“Gì cơ!? Vậy là đang ở độ không tuyệt đối luôn rồi còn gì. Sao có thể–”

Anh còn chưa kịp nói hết câu thì Tuân đột nhiên hét to lên và chỉ tay về phía trước:

“Mọi người! Em nhìn thấy một đụn tuyết cao cách chúng ta chừng 300 mét. Nó trùng khớp với tọa độ phát ra tín hiệu. Chúng ta có nên lập tức đến đó luôn không?”

Là đối tượng thử nghiệm của dự án Siêu chiến binh , Tuân sở hữu các giác quan nhạy bén được tăng cường đến mức cực hạn. Dẫu mọi thứ đang bị bóng tối xung quanh bao trùm, cậu ta vẫn có thể nhìn thấy rõ từng sự vật trong phạm vi lên tới hàng trăm mét. Nghe vậy, Arnaldo tạm dừng việc phân tích mẫu, cúi xuống xoay nút vặn bên dưới đế giày EVA. Lập tức, một tấm ván trượt mỏng bằng hợp kim bật ra dưới chân của anh. Valentina và Tuân nhanh chóng hiểu ý và vội vàng bắt chước làm theo.

Cả ba sau đó cùng trượt xuyên qua bầu không khí giá lạnh, để lại những vệt rãnh dài in hằn lên trên nền tuyết trắng. Tuân nhanh nhảu đi trước mở đường. Bóng tối và sự tịch mịch khiến bầu không khí nơi đây dần trở nên nghẹt thở. Mọi âm thanh đều bị lớp tuyết dày hấp thụ, chỉ còn lại tiếng lướt khe khẽ cùng những nhịp thở đều đều vang vọng bên trong tai nghe. Quãng đường ngắn ngủi bỗng dưng trở nên dài vô tận. Cảm giác như thể chỉ cần thêm vài giây nữa thôi là sẽ có một thứ gì đó lao ra từ trong bóng tối và nuốt chửng cả ba người vào bên trong túi dạ dày.

Đụn tuyết cao bất thường dần dần hiện ra ở trước mắt, đúng ngay điểm đánh dấu tọa độ phát ra tín hiệu. Nói bất thường là vì toàn bộ mặt đất nơi đây đều đã bị lớp tuyết phủ kín thành một dạng địa hình bằng phẳng. Duy chỉ có đụn tuyết này là vươn cao hơn so với bề mặt xung quanh nên không thể nào mà tự nhiên như thế được.

Tuân rút chiếc xẻng quân dụng gắn bên hông hộp sinh thiết ra và bắt đầu đào bới. Theo bản năng, cậu tin rằng có thứ gì đó đang vùi sâu ở bên dưới và hai người còn lại cũng lao vào phụ giúp cậu một tay. Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, cả ba đã chạm đến lớp đá cứng. Arnaldo và Tuân tiếp tục cạo sạch lớp tuyết bên trên, để lộ một vật thể lạ có bề ngoài hình chóp cụt, màu sắc đen tuyền và dường như phần lớn thể tích của nó vẫn còn nằm sâu bên dưới lớp tuyết.

Một cảm giác déjàvu thoáng qua tâm trí Valentina. Cô ngay lập tức nhớ lại giấc mơ kỳ quái mình từng trải qua cách đây không lâu. Cũng bởi vì hành tinh này phủ đầy tuyết trắng nên cô đã không để ý, nhưng không phải cái vật thể màu đen cao khoảng hai mét kia chính là chóp của một kim tự tháp sao? Bề mặt này, cấu trúc này, màu sắc này, tất cả đều y hệt với những gì cô từng thấy ở trong giấc mơ. Khác biệt duy nhất là nó không bị bao phủ bởi cát mà thay vào đó là tuyết mà thôi.

Valentina sợ hãi ngẩng mặt lên trời hòng tìm kiếm con mắt khổng lồ khi ấy, nhưng trên đầu cô lúc này chỉ có màn đêm đen sâu thẳm đang nhìn ngược lại vào tâm trí cô. Nỗi bất an trào dâng khiến cô cảm thấy cả cơ thể như đang trần trụi trước ánh nhìn thèm khát của một loài thú săn mồi nguy hiểm. Cô đứng chôn chân tại chỗ và chỉ giật mình sực tỉnh khi Tuân bước tới vỗ mạnh vào vai.

“Cậu đang suy nghĩ gì thế Vale? Lại đây nào. Tớ với anh Dol tìm được đường vào bên trong kim tự tháp rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...