Thanh Phủ Sương Thành/Chapter 3: Tuyết ấm, mèo hoang, nhãn cầuChapter 3: Tuyết ấm, mèo hoang, nhãn cầu
20px

Đêm nay, The Great Peak lại rực rỡ như muôn vàn sao sa. Cũng nhờ dư âm huyên náo vọng về, người ta bên dưới mới chợt nhận ra một năm cũ lại sắp kết thúc.

A, tuyết rơi rồi. Nhưng là thứ tuyết mà chẳng ai dám chạm môi nếm thử. Nhìn kìa, bụi sương Basimonorium đang lả tả buông mình.

Chuyện là lũ nhà giàu dạo này cứ sướng tay đốt Defilerium để thắp sáng cho mấy cây thông Giáng Sinh. Tro thải thì lại xả xuống Khu Đáy Cống thôi.

Toán người cơ nhỡ vội kéo thêm tấm bạt phủ trên cho cái hẻm, miệng lầm bầm chửi rủa khi thấy lớp bụi màu chì, nặng trịch bắt đầu ăn mòn mái tôn. Nhưng chửi thì chửi, chứ tay chân họ lại nhanh thoăn thoắt lôi từ trong đống rác ra đủ loại chai lọ, máng xối tự chế. Bọn nhà giàu xả thì cứ xả, còn họ hứng vẫn cứ hứng. Cả cái hẻm nháo nhác hẳn lên, đứa nào hốt được nhiều, hẳn sẽ sang nhất cái chợ đen đêm nay. Mãi đến lúc màn tranh cướp ngã ngũ, ai nấy đều đã thủ sẵn phần lộc của mình, khi này hẳn có biến.

“Tao cá mười xu với bọn mày, cái thây đằng kia chết mẹ rồi.” Lão Chột, thủ lĩnh tự phong của cái xó này, vừa nói, vừa khạc một bãi nước bọt xuống đường cho giọng bớt khàn.

Xem cái dáng co ro của lão và đàn em thân tín kìa, đêm đông vời vợi, tránh sao khỏi cái giá rét thấu xương của phận màn trời chiếu đất? Cơ mà chết nỗi, đúng cái lúc này lại lòi ra chuyện phiền toái.  

“Nó phê thuốc hay say xỉn gì thôi. Cơ hội đó đại ca.” Một gã lùn, mặt quắt tai dơi, tay miết miết con dao gỉ sét, đáp lời với vẻ hau háu. 

Cặp mắt lươn lẹo của thằng đó dò vào góc hẻm tối, nơi có một bóng đen. Sẽ chẳng có gì để nói nếu nơi bóng đen yên vị không phải giữa đống vải vụn nhơ nhuốc và mớ các-tông tạm bợ, vốn là cái ổ để họ qua đêm. Lũ chuột cống chạy ngang cũng chẳng khiến mớ đen thui rục rịch lấy một cái.

“Mày định làm trò gì? Trấn lột nó à?” Lão Chột nhe hàm răng vàng cười khẩy. “Bỏ đi thằng ngu. Giữa đường giữa chợ mà không sợ bị cắt cổ thì chỉ có một là chẳng còn gì để mày lấy, hai là…”

“Thì cũng phải thử mới biết được chứ? Hên hên thì sao?” Tên Lùn tặc lưỡi, nôn nóng ngắt lời. Thằng này chắc hẳn đã đầu hàng sự tái tê giá rét, rộng hơn là cái dạ dày gào thét, lấn át hết thảy ý nghĩ cẩn trọng. Hắn nhổm dậy, vờ vịt vươn vai rồi lẳng lặng tiến về phía cái hốc đó, dáng điệu thập thụt như mèo rình mỡ. Cả đám người còn lại chẳng buồn ngăn cản mà nín thở, căng mắt ra nhìn theo cái trò trấn lột của gã.

Cán dao trong tay tên Lùn đã nóng rực mồ hôi, chẳng mảy may do dự nếu phải biến nơi này thành hiện trường án mạng. Cứ thế, khoảng cách chỉ còn năm bước, ba bước, rồi hai bước. Bàn tay nhem nhuốc của gã từ từ vươn ra, viễn cảnh về một bữa no, hay ít nhất là chai rượu dỏm, tưởng chừng đã rất gần rồi. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc quyết định, toàn thân Tên Lùn bỗng dưng cứng ngắc, mặt cắt không còn hột máu. Gã muốn hét lên, muốn quay đầu tháo thân, nhưng cơ thể hoàn toàn phản chủ. Hai đầu gối va vào nhau lách cách, rồi mềm nhũn ra như cọng bún thiu, khiến gã chỉ còn nước chôn chân, mắt trợn trừng, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau vã ra.

“Thằng lùn! Mày ngu rồi hả?”

Tiếng quát của Lão Chột từ phía sau vọng tới, nhưng thằng đệ của lão đã hồn xiêu phách lạc. Thấy tình hình có vẻ không ổn, Lão Chột chột dạ, liền phất tay ra hiệu, hai gã đàn ông lực lưỡng nhất trong nhóm ậm ạch đứng dậy, rón rén tiến lại ứng cứu. Họ không dám đến quá sát cái bóng đen kia, chỉ chồm tới nắm lấy thắt lưng và cổ áo của Tên Lùn rồi giật mạnh về phía sau. Cú giật khiến gã ngã ngửa, nhưng lạ thay, tên ấy chẳng buồn kêu lên tiếng nào. Gã cứ thế để mặc cho đồng bọn lôi xềnh xệch trên nền đất nhám nhúa như một cái xác không hồn.

Về lại chỗ cũ, Tên Lùn liền co rúm, bò lùi thật sâu vào góc tường, hai tay ôm chặt lấy đầu, răng va vào nhau cầm cập.

“Này! Có cái đếch gì ở đó thế?” Lão Chột gãi gãi cái đầu trọc lóc, sốt ruột hỏi chuyện.

Gã nhỏ thó chỉ lắc đầu quầy quậy, ánh mắt thất thần như thể vừa ngó vào địa ngục môn. Thấy thế, lão không giữ được bình tĩnh mà giáng một cú tát trời giáng vào mặt thằng đó. Cái tát nảy lửa, kêu đôm đốp, hằn lên năm ngón tay đỏ lựng, nhưng tuyệt nhiên chẳng thể đánh bật về cái hồn vía đã lạc trôi của Tên Lùn. Gã lùn vẫn không thôi cái điệu bộ dặt dẹo, điều này làm Lão Chột nóng mắt. 

“Mày có thôi đi không? Hay để tao nhét đất vào họng cho tỉnh?”

Xem ra vẫn chẳng ăn thua, tên này hết cứu thật rồi. 

Nỗi sợ là thứ có tính lây lan nhanh và hiểm hơn cả dịch hạch. Đám người còn lại bắt đầu nhấp nhổm không yên. Kẻ thì lăm lăm vũ khí, kẻ thì dáo dác nhìn cái bóng đen bất động kia như thể nó sắp sửa mọc nanh vuốt mà lao ra xé xác cả bọn.

Lão Chột nghiến răng trèo trẹo. Lão vừa muốn xốc lại tinh thần cho đàn em, lại vừa e dè cái thế lực vô hình đang tỏa ra từ góc kia. Rốt cuộc, đám ấy rơi vào cái thế mắc tóc, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, tiếc rẻ cái địa bàn mà lòng đầy e ngại.

“Ê! Thằng kia! Mày điếc hay câm? Biết đây là đất của ai không?”

Lão Chột đánh liều nhặt một hòn gạch vỡ dưới chân, ném mạnh về phía góc tối.

Cốp.

Khổ nỗi, nó chỉ trúng phóc vào… khoảng không vô định rồi vỡ vụn trên bức tường đằng sau gã lạ mặt.

Mẹ nó chứ.

Lão thầm rủa cái tay mắt kèm nhèm của mình, ước gì viên gạch vừa rồi va ngay vào đầu có phải nhẹ nợ rồi không? Mà tên đã rời cung, họa đã gõ cửa, đêm nay sẽ lại mất ngủ. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, khi đám đệ tử hổ báo cáo chồn bỗng chốc hóa thành bầy sẻ co ro trong mưa bão, thì từ sau, một tiếng thở dài đầy ngán ngẩm chậm rãi trườn ra:

“Rồi rồi, né đường ra nào.”

Cái giọng trong trẻo nhưng sắc bén nhưng dao cạo, cắt ngang khung cảnh nghẹt thở đang lên cao trào. Chẳng ai bảo ai, cả đám dạt ra theo phản xạ, mở lối cho kẻ vừa to gan lớn mật lên tiếng. Bước ra từ màn sương là một cô gái, hay đúng hơn là một con nhóc với vóc dáng nhỏ nhắn đến mức lọt thỏm giữa đám vô gia cư bặm trợn. Mái tóc nâu đuôi ngựa lắc lư theo nhịp bước như muốn mỉa mai cái vẻ run rẩy của những hàng xóm xung quanh. Nhưng đập vào mắt nhất lại là chiếc khăn len dài thượt, quấn mấy vòng quanh cổ trong khi cái tà vẫn rủ xuống quá gối, quệt qua quệt lại trên nền đất bụi bặm. Lão Chột lúc này mới hoàn hồn, mặt cau có vì sĩ diện của kẻ cầm đầu lại bị một đứa con gái coi thường.

“Ê? Này, này!”

Lạ gì con ranh này, lão đã nhẵn mặt đến mức phát ngán cái nết ẩm ương của nó rồi. Lão Chột gầm gừ trong họng, nhưng cái giọng hống hách thường ngày đã xẹp xuống mấy phần, nghe ra lại thấy chút lo sợ. Nghĩ đoạn, lão vội vươn cánh tay gầy guộc, tóm lấy đuôi cái khăn len kia mà kéo lại.

“Mày mù à? Không thấy thằng Lùn nó sắp vãi ra quần không? Cút sang chỗ khác chơi, đừng có mà dây vào.”

Đáp lại lời cảnh báo sặc mùi đe dọa, cô gái chỉ phẩy tay vài cái đầy vẻ bề trên, cái điệu bộ tỉnh rụi ấy, chắc cả cái khu này họa may chỉ có mình nó là dám trưng ra trước mặt lão già thét ra lửa.

“Xàm xí.” Cô ả bĩu môi, đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn đường hiu hắt, chẳng gờn chút kiêng dè nào. “Thằng ngồi kia đã làm gì mà các ông cứ nhặng xị cả lên. Để tui đến hỏi chuyện nó”

“Đừng có dại nha mày!”

“Nhát thì nín đi.” Con nhóc le lưỡi.

Lão Chột điệu bộ cay cú lắm, rủa cho đứa xấc láo này chết quách đi cho chừa. Bỏ lại đằng sau những lùm xùm sau lưng, cô nàng cứ thế ung dung tiến bước, nhịp giày nghe vui tai như thể đang dạo chơi trong công viên vậy. Lạ lùng thay, cái áp lực khủng khiếp đã khiến Tên Lùn bủn rủn chân tay dường như hoàn toàn vô hiệu với con nhóc này. Đứng trước cái mớ đen đen, cô vỗ vỗ vào vai nó:

“Nè đằng ấy! Bị câm hay sao mà im ỉm thế?”

Gã đồ đen vẫn trơ ra như đá tảng, đến nhịp thở cũng được giấu nhẹm đi một cách tài tình. Con nhỏ nghiêng đầu sang trái, rồi lại nghiêng sang phải. Bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo vẩy vẩy vài cái ngay trước mặt gã, chắc nó nghĩ tên này bị đui. Trước năm ngón tay thon thả múa may, mớ đen đen kia vẫn chẳng thèm cựa lấy một cái.

“Còn sống không đó?”

Sự kiên nhẫn của cô ả xem chừng cũng có giới hạn, hoặc giả cái tính tò mò trẻ con đã lấn át phép lịch sự tối thiểu. Ánh mắt tò mò nó dừng lại ở vật thể phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt trên khuôn mặt kẻ lạ, một cặp kính râm tròn xoe.

“Gớm, đeo cái này thì thấy đường quái nào được mà đi.”

Buông xong câu phán xét, cô nàng chồm tới, ngón tay thon dài hướng thẳng về phía gọng kính, định bụng gỡ nó xuống xem thử dung nhan đằng sau là thần thánh phương nào. 

Soát!

Nhanh hơn cả cái chớp mắt, cánh tay phải của gã giật mạnh vào trong. Nhìn thì đơn giản, nhưng ở cái xứ này, rõ rành rành là dấu hiệu vũ khí sắp được rút ra.

Cô gái khẽ rên lên một tiếng rồi lập tức giơ hai tay lên đầu hàng, trong khi miệng thì vẫn cười toe toét sau màn vuốt râu hùm. Cô hất hất cái cằm về phía bàn tay, hay nói đúng hơn là vật đang được cầm trong bàn tay ấy kẻ ấy, giọng điệu tưng tửng:

“Đừng có đột nhiên lôi hàng ra thế. Khăn này tôi mới giặt đấy, dính máu khó tẩy lắm đó.”

Kẻ vảng lai chẳng phải kẻ điếc, nghe vậy, hắn buông tay khỏi áo. Cặp kính đen ngòm, thứ nãy giờ chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, giờ đây chiếu thẳng vào gương mặt lấm lem đang nhe nhởn cười phía trước, nó chìa tay ra:

“Fosil, tên tui đó. Còn ông là thằng nào?”

Tên mới đến im lặng một lúc lâu, lâu đến mức đám người phía xa tưởng hắn lại sắp sửa lên cơn. Nhưng rồi, hắn lại gục đầu, trả lời rõ là cho có lệ:

“Battery.”

Nghe thế, cô gái reo lên ngay lập tức như bắt được vàng:

“A, hóa ra cũng biết nói. Tên gì nghe ngu vậy? Mà nhìn kỹ mới thấy, ông anh cũng đẹp gái ghê.”

Lời khen châm biếm ấy không khiến Battery mảy may dao động, cậu rủ vai, tiếp tục sắm vai tảng đá ven đường. Fosil chẳng hề phật ý, con nhóc vẫn đăm đăm soi mói gã trai lạ.

“Ông anh từ cái xó nào chui ra vậy?”

Câu hỏi rơi tòm vào khoảng không. Battery chẳng buồn đáp, tay đút vào áo, lần này, cậu lôi ra bao thuốc lá nhàu nhĩ, ngậm lên môi một điếu. Anh chàng ngả đầu ra sau, tựa vào bức tường gạch, đưa mắt nhìn trời.

Cái thú vui đó thu hút sự chú ý của Fosil một cách mãnh liệt. Con nhóc ngồi xổm xuống, chọc chọc ngón tay vào điếu thuốc trên môi Battery, cái thứ nãy giờ vẫn im lìm chưa tỏa khói.

“Hóa ra cũng là dân ống khói hả? Cơ mà ngậm chay thế thì phê pha kiểu gì?"

Sau khi tự suy tự đoán một lúc, nó lục lọi trong cái túi áo rộng thùng thình, lôi ra một chiếc bật lửa kim loại tróc sơn đánh tách. Ngọn lửa xanh loét nhảy múa trong gió, soi rõ nụ cười láu cá.

“Tui cũng ghiền hút lắm, ông anh cho tui ké chút đi.”

Battery cười nhạt, chẳng nói chẳng rằng, cầm trong tay bao thuốc nhàu nhĩ, hất nhẹ một điếu chìa ra ngoài. Fosil đón lấy, kẹp điếu thuốc lên môi với vẻ thành thục của đứa đã lăn lộn quá sớm so với tuổi đời. Và cứ thế, hai đốm đỏ bắt đầu lóe lên ở một trong những góc tối tăm nhất của Khu Đáy Cống.

“Nhìn cái tướng ông anh vẫn con sáng sủa lắm, vẫn có nhà đúng chưa?” Fosil phán, giọng chắc nịch, tay vẫy vẫy tàn đen xuống đùi chàng trai. “Sao? Bị vợ đuổi à? Hay nợ ngập đầu nên phải ra đây lánh nạn?”

Nghe lời chất vấn, Battery rít một hơi thuốc rõ dài, gạt mớ tro trên quần xuống đất, miệng vừa nhả khói vừa thều thào:

“Không muốn về.”

Fosil ngớ người, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy khó hiểu. 

“Ông anh là thằng hâm. Chê chăn ấm đệm êm đấy à?”

Battery từ từ đưa bàn tay lên trước mặt, biểu cảm nhăn nhúm như thể đang nhìn vào một đống bầy nhầy gớm ghiếc nhất trần đời. Chẳng hiểu và cũng chẳng muốn tìm hiểu thêm gã này mắc chứng gì, Fosil hất hàm về phía những kẻ lang thang đằng sau, giọng điệu bỗng trở nên gay gắt:

“Thế tóm lại ông anh tính chường mặt ở đây đến bao giờ? Ông đang làm bọn bạn của tui phát ớn đấy.”

Battery thở dài ra cả họng khói, chẳng biết có đầu óc có đê mê nhẹ nhõm hơn chút nào không, anh chàng cười nhạt thếch:

“Không chắc.”

Câu trả lời lửng lơ như hóc xương cá ấy làm con nhóc chép miệng một cái rõ kêu. Nó rít nốt hơi thuốc cuối, ép cho đốm lửa cháy đến tận đầu lọc rồi mới chịu búng toẹt vào vũng nước, càu nhàu ngay:

“Cút ra cái hẻm khác mà ngồi được không, ông anh? Nể ông anh có vẻ nguy hiếm, chứ gặp thằng khác là tui đâm lút cán cho mấy nhát rồi.”

Battery lẳng lặng, vẫn giữ nguyên cái bộ mặt đưa đám, đầu óc lại trôi tuột đi đâu đó xa xăm. Fosil chướng mắt quá không chịu được mà đứng phắt dậy. Con nhỏ vung chân, tặng cho kẻ rề ra ấy một cú đá gọn lỏn vào ống đồng. Cậu giật nảy mình, cái kính râm trượt xuống sống mũi trước lực tác động bất chợt.

“Thôi, xách cái mông theo tui, đừng có ăn vạ ở đây nữa.”

“Đi đâu?” 

“Đi chơi, đi làm, đi đâu cũng được. Chứ ngồi nhìn ông anh thở dài sườn sượt, tui thấy đời nó thúi hẻo theo.” 

Fosil hất hàm về phía đại lộ thênh thang nhưng vắng lặng như tờ phía xa, cũng là nơi gần nhất có ngọn đèn đang phả sáng.

“Ông anh cũng chẳng tầm thường, chắc là dân đâm thuê chém mướn hả? Tui có việc cho ông đây, hợp tác không?”

⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯

Những bước chân vô định ban nãy giờ đã có người dẫn lối, dù kẻ dẫn đường trông cũng lếch thếch chẳng kém tâm trạng tối tăm của cậu. Từ đâu bỗng có cơn gió thốc ngược vào mặt như một gáo nước lạnh ép Battery bừng tỉnh. Cái cảm giác tê liệt, mụ mị ban nãy tan biến, nhường chỗ cho sự trơ trọi và cái gai góc của hiện tại. Phải đến lúc này, cái đầu đang đau như búa bổ của cậu mới chịu vận hành để xử lý mớ sự kiện vừa ập đến.

Mình đang làm trò gì thế này?

Battery tự vấn, một thoáng hối hận muộn màng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ nứt trong tâm trí. Ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại gật đầu đi theo một con ranh lạ hoắc, chẳng biết ất giáp gì sất, đã thế lại còn là dân dạt nhà nữa chứ.

Nhưng rồi, cái ý định quay đầu bùng kèo vừa nhen nhóm đã vội tắt ngấm. Mà quay về ư? Về đâu? Về căn nhà có người em gái đang chờ à? Cậu không dám.

Đời cũng ngộ ghê, mới hôm qua, đấy là chỗ duy nhất anh chàng thấy lòng mình bằng phẳng, yên như mặt ao tù. Giờ nghĩ tới thôi đã thấy cơn tê tái hết mặt mày. Thà rằng cứ để cái sự phiền toái trước mắt này lôi đi còn hơn phải đối diện với ý nghĩ đen tối chực chờ nuốt chửng lý trí.

Quyết định xong rồi, sự chú ý của Battery trở về lại cái bóng lưng nhỏ thó đang nhảy chân sáo phía trước. Mãi đến lúc này, cậu mới có tâm trạng để quan sát Fosil kỹ hơn.

Khác quá. Khác hoàn toàn với vẻ yếu ớt, mong manh của Solaru.

Cái chiều cao chỉ đứng đến ngực chàng trai, cái bờ vai nhỏ bé gầy guộc ấy, và cả cái độ tuổi dở dở ương ương này nữa. Chắc chắn con nhóc này chẳng lớn hơn tinh cầu nhà cậu là bao. Sự tương đồng về hình hài đập mạnh vào thị giác khiến quả tim Battery nhói buốt. 

“Này nhóc.” Giọng Battery vẫn còn khàn đặc, nhưng đã rõ tiếng hơn. “Bảo đi làm việc. Cụ thể là làm cái trò gì?” 

Trong đầu gã trai đã kịp nảy số ra vài kịch bản chẳng mấy hay ho. Phải rồi, với cái bộ dạng rách như tổ đỉa cùng cái thói lanh chanh sặc mùi chợ búa, chắc cũng chẳng thoát khỏi mấy cái nghề mạt hạng.

Fosil loắt choắt không quay đầu với bước chân vẫn thoăn thoắt. Cái giọng lảnh lót của nó vang lên, nhẹ bẫng và vô tư lự:

“Nghề hai ngón.”

“Trộm cắp à?” Battery gằn giọng, không giấu nổi sự khinh miệt. “Đói thì đi lượm ve chai, chui cống rãnh mà mò kim loại vụn, thiếu quái gì việc mà phải đi làm cái trò tắt mắt hạ đẳng ấy?”

Tự dưng bị nhét cho bài diễn thuyết sặc mùi giáo điều, Fosil dừng sững lại, đoạn phá lên cười nắc nẻ. Con bé bước tới một bước, dí ngón tay trỏ vào ngực áo Battery, được dịp mạt sát tất cả bọn đạo đức giả:

“Nghe thằng cha với cái rìu lăm lăm sát khí đòi dạy đời tui kìa. Ba cái nhân nghĩa khăm khắm từ mồm mấy con chó rách, nói đâu xa xôi trên The Great Peak, ở đây cũng chẳng thiếu. Toàn loại sói đội lốt cừu non cả.”

Bị đá xoáy, Battery cố vớt vát lại chút tôn nghiêm của người lớn, hỏi một câu nghe rõ là ngây ngô:

“Bộ… em túng thiếu đến mức đó á?” 

Vốn quen với cái kiểu tiền trảm hậu tấu. Giờ đụng phải con nhóc miệng lưỡi dẻo quẹo, trơn tuột như lươn trạch thế này thì đúng là thiên địch.

Fosil nghe vậy thì bĩu môi dài thượt, cái điệu bộ như đang nhìn một sinh vật ngoài hành tinh. 

“Hỏi thừa. Trên đời này có đứa điên nào chê tiền không? Cái ngữ tui ấy à, tui không những mê mà còn tham. Tham lắm.” Con nhóc nhấn mạnh chữ “tham” như thể đó là phẩm chất cao quý cần được vinh danh. “Làm mấy việc lặt vặt, lượm mót ve chai thì đến mùa quýt mới đủ kẽ răng.”

Nó vừa đi vừa giơ ngón tay ra đếm, giọng tỉnh rụi:

“Mấy vụ tắm máu thiên hạ như ông anh thì tui xin kiếu. Còn cái món… vốn tự có để buôn hương bán phấn ấy mà…”

Fosil xoay một vòng, hai tay dang ra phô diễn cái thân hình gầy gò, phẳng lì giấu trong bộ đồ rộng thùng thình:

“Thì ông anh nhìn xem, khô đét như con cá mắm thế này, chó nó thèm. Mấy mụ tú bà ở Phố Đèn Mờ nhìn thấy tui là xua như xua tà, bảo nuôi tốn cơm chứ khách nào chịu sờ?”

Nói đến đây, đôi mắt to tròn của con bé đột nhiên nheo lại, lóe lên tia nhìn tinh quái và khiêu khích. Nó sấn lại gần Battery, hạ giọng xuống đầy vẻ cợt nhả:

“Hay là... ông anh mở hàng đi? Nếu ông anh chịu bo sộp, đêm nay tui khỏi mất công phải đi mượn đồ thiên hạ nữa. Sao? Giá hữu nghị cho người quen nhé?”

“Tôi chê.”

Mặt Battery sa sầm, lắc đầu nguầy nguậy,  cảm giác lợm giọng trào lên tận cổ. Cái trơ trẽn đến ráo hoảnh, cái cách con bé đem nhân phẩm để ngã giá nhẹ bẫng như mớ rau ôi ngoài chợ khiến họng cậu nghẹn đắng. Anh chàng thề độc trong lòng, từ giờ đến lúc xong việc chuồn êm, có kề dao vào cổ cũng chẳng dám dạy dỗ con này thêm nửa lời.

 

Họ dừng lại sau rừng đống bê tông đổ nát, nằm khuất trong bóng tối của một công trường bỏ hoang, nơi có tầm nhìn bao quát xuống trạm trung chuyển hàng hóa số 4.

Trước mắt Battery là ba con quái vật bằng thép đang lầm lì nhả khói. Đó không phải là xe tải thường, mà là dòng Kaiju bọc giáp hạng nặng chuyên dụng của Nghiệp đoàn Los Perillon. Lớp vỏ kim loại đen bóng, dày cộp như da tê giác kia đủ sức chống đạn súng máy, còn cái gầm xe thì đủ để giày nát mọi kẻ chặn đầu.

“Khủng khiếp thật.” Fosil run giọng thì thầm.

Ban đầu Battery còn thoáng nghĩ đấy là tại vị sợ, hóa ra hoàn toàn ngược lại. Con bé liếm môi, đôi mắt dán chặt vào đoàn xe như ong thấy mật.

Giờ này là giờ vàng. Đám lính gác đang đổi ca đêm, còn bọn tài xế thì bận chuẩn bị cho chuyến leo dốc lên The Great Peak. Battery quá rành quy trình huyết mạch, bơm sự sống cho tầng lớp thượng lưu bên trên. Nhưng can thiệp và đánh cắp nó ư?

“Em chán sống rồi à?” Battery giọng lạnh băng. “Đó là xe vận chuyển cấp độ A có lính gác được trang bị tận răng.

“Xời, ông anh cứ khéo lo. Tui có cách của tui. Tui ngắm vụ này lâu rồi nên tui lấy bảy phần đó.” 

Fosil cười khì, vỗ vỗ vào cái túi áo lùng bùng. Con bé chỉ tay về phía thùng xe được niêm phong kỹ lưỡng bằng khóa điện tử:

“Đố ông anh biết trong đó có chứa gì.”

Battery tất nhiên là biết chứ, nguồn năng lượng quý hơn kim cương, và cũng là kết tinh từ máu xương của tầng lớp hạ đẳng. 

“Vài thỏi Defilerium bé bằng cái kẹo lạc thôi cũng đủ để mua đứt cả cái mạng quèn của tui với ông cộng lại. Ông lo mà thu hút sự chú ý của đám lính gác ở cổng phụ. Làm được không?”

“Không sợ tôi lật mặt giữa chừng à?”

“Chẳng sao, ông anh mà có tố giác thì tôi vẫn dư sức cao chạy xa bay. Mà nhìn ông không giống loại đó lắm.”

Chàng Đao Phủ thở dài. Cậu vừa nhận lời giúp một con nhóc ăn trộm chính cái thứ mà từng cậu gián tiếp tạo ra. Số phận đúng là biết cách đùa cợt, và cái trớ trêu ấy chỉ vừa mới bắt đầu.

Đột nhiên, Battery nhìn thấy một người mà cậu chẳng mong nhìn thấy chút nào. Dường như ghét những gì mình đang chứng kiến, cậu đẩy cặp kính đen lên để nhìn lại cho rõ. Giữa đám lính gác vũ trang đang rảo bước, một bóng dáng dị biệt bất ngờ tách ra. Đó là người phụ nữ với sắc trắng tinh khôi đến kệt cỡm giữa cái bãi tập kết đầy dầu mỡ và uế khí này. Điệu bộ đủng đỉnh thong dong là vậy, nhưng Battery thừa biết, nhân tố này chẳng hề đơn giản đến thế.

Cái tên của người đó tuột ra khỏi miệng anh chàng trong vô thức, mang theo sức nặng của sự ngán ngẩm lộ rõ:

“Colanin…”

Fosil đang mải tính kế luồn lách, nghe thấy thế liền vểnh tai, quan sát ngay về phía bóng trắng:

“Hả? Ông anh quen mụ đó sao? Nhìn cái mã bóng lộn kià. Chắc là mấy ả thư ký hư hỏng hay kiểm toán viên của chứ gì?”

 Battery gạt phắt, giọng hạ thấp xuống, thật lòng cảnh báo một cách đanh thép:

“Chuyến này không ổn đâu. Cô ta là một trong Cửu Đao Phủ.”

Ba chữ “Cửu Đao Phủ” rơi xuống lạnh toát. Đó là chín lưỡi dao tàn độc nhất Los Perillon, những cái tên được viết bằng máu của hàng ngàn kẻ chống đối.

Nhưng Fosil, với đôi mắt đã bị ánh xanh ma mị của Defilerium làm cho lóa đi, lại chẳng mảy may rung động. Cái gan lì của dân liều mạng trỗi dậy, đè bẹp nỗi sợ hãi:

“Đao Phủ thì cũng là người trần mắt thịt, cũng có hai mắt hai tay. Ông anh nhát cáy thì cứ ngồi đó mà run, để tui cho mụ ta hít khói.”

Fosil định chồm dậy thì vòng tay của Battery đã ập xuống, nghiến chặt vai nó đè xuống đất. Không để con bé kịp cự nự, Battery thì thào:

“Im đi coi. Đừng thở mạnh.”

Đao Phủ áo trắng đang đứng quay lưng về phía đoàn xe, bỗng giật phắt một cái, hệt loài cú săn đêm trước tiếng động lạ. Giữa một rừng lính gác và hàng hóa, đôi mắt của người phụ nữ lại ghim ngay vào cái kẽ hở bé xíu giữa đống bê tông nơi, hai kẻ đạo chích đang nấp, bất chấp khoảng cách cả trăm mét sương mỏng. 

Da gà da vịt Fosil nổi lên rào rào hết cả. Con bé rụt vội đầu lại, máu dồn tim đập:

“Này... bà ta... bà ta đang nhìn tụi mình đấy à?”

Battery chẳng hề ngạc nhiên vì đã quá quen với cái nết chó săn của vị đồng nghiệp phiền toái.

“Không, cô ta chỉ đang ngửi thấy thôi.”

Cái rùng mình của Fosil làm sao qua mặt được đôi mắt sành sỏi của Battery. Suy cho cùng, mèo hoang dẫu có xù lông giương vuốt đến đâu, đứng trước loài mãnh thú thực thụ, bản năng sinh tồn vẫn buộc nó phải co rúm lại. Qua sự khác biệt lúc Fosil gặp cậu lần đầu, Battery mới nhận ra áp lực từ Colanin có lẽcòn hơn mình một bậc.

“Riêng em hãy chạy khỏi đây đi. Tôi mới đang là lý do chính thu hút người đó.”

Fosil ngước nhìn gã trai bên cạnh, cái miệng tính cự nự vài câu cho đỡ quê nhưng không nên lời. Nó đủ thông minh để biết đâu là lúc nên dẹp đi cái tôi. Thân hình còm nhom ấy lập tức trườn đi, hòa tan vào những khối bóng đổ của đống bê tông cốt thép trước khi mọi chuyện dần tồi tệ hơn.

Vậy là chỉ còn lại mình Battery với sự đơn độc quen thuộc. Cậu rít một hơi sâu, tự trấn tỉnh bằng khói bụi với dư vị đắng nghét của hơi thuốc rẻ tiền trám đầy buồng phổi. Chàng trai từ từ đứng thẳng dậy, bước xuyên vào luồng sáng chói lòa của ngọn đèn pha vừa quét tới. Ở phía xa, Colanin giữ nguyên tư thế tựa lưng vào thành xe, điệu bộ vẫn thế. Nhưng nhác thấy Battery miễn cưởng bước ra, khóe môi cô khẽ cong lên. Vẻ uể oải trên khuôn mặt kiều diễm ấy với đi, nhường chỗ cho nét cười rạng rỡ, cái rung động mà bạn sẽ dễ dàng thấy được ở các thiếu nữ mới lớn. 

Nữ Đao Phủ ấy vẫy tay rối rít, làm bộ như chỉ vừa nhận ra sự hiện diện của chàng trai. Chẳng nề hà bùn đất hay ánh nhìn ái ngại của đám lính gác xung quanh, bóng trắng ấy sấn tới, hít hà một cách thèm thuồng và trơ trẽn, tựa hồ muốn phân tách từng lớp mùi vị đang bám trên người đối phương.

“Thuốc lá? Mọi khi cậu có bao giờ đụng tới thứ này đâu. Battery của tôi bắt đầu hư hỏng rồi đấy.”

Battery chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng lùi lại vài bước để thoát khỏi cái phạm vi tiếp xúc ngột ngạt. Đây là lần đầu tiên cậu đối diện với Colanin mà trên vai không khoác chiếc áo nặng trịch của Đao Phủ Nghiệp đoàn. Giờ đây, cậu chỉ còn là gã trai tầm thường trong bộ dạng lếch thếch, như thể đang đứng dưới gót giày của cô ta chứ chẳng phải đồng nghiệp ngang vai phải lứa.

Colanin dường như chẳng bận tâm đến sự sượng sùng đó, hoặc giả cô ta càng thích thú với điều đó. Cô nghiêng đầu, nụ cười vẫn dán chặt trên môi nhưng đáy mắt đã đanh lại, soi mói vào sự lúng túng của chàng trai:

“Mà này, mấy lão già ở trên đang điên tiết lắm đấy. Tự nhiên cậu biến mất tăm, lệnh triệu tập cũng không phản hồi, nay thì lại xuất hiện ở đây. Sao thế? Có chuyện gì à?”

Battery ngập ngừng, cái miệng hé ra rồi lại ngậm chặt như thể từ ngữ bị mắc kẹt đâu đó nơi cuống họng khô khốc. Cậu tránh ánh nhìn xoáy sâu của người đối diện, lảng mắt về phía những vệt dầu loang lổ dưới đất. Đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, cậu nuốt nước bọt, cố giữ cho giọng mình không lạc đi:

“Trước tiên thì… tôi đến đây tìm cô có chuyện muốn nói.”

Cái cớ chủ động tìm gặp là một lời nói dối vụng về để lấp liếm cho sự hiện diện phi lý tại nơi này. Nhưng vế sau, cái ý định muốn trút bỏ một điều gì đó nặng trĩu trong lòng, lại là sự thật khó thể chối bỏ. Sau cái đêm kinh hoàng bị Solaru phát hiện, những rạn nứt trong tâm trí cậu đã lớn đến mức không thể tự mình hàn gắn.

Xui sao, câu nói cậu vừa rót vào tai Colanin chẳng khác nào giọt mật ngọt đậm đặc. Sự nghi hoặc sắc lạnh trong đáy mắt ả tan biến sạch trơn, nhường chỗ cho một làn sóng khoan khoái. Trong đầu cô bắt đầu vẽ ra muôn vàn kịch bản, cái nào cũng nhuốm màu tuyệt sắc. 

Cậu ta tìm mình? Giữa đêm hôm khuya khoắt?

“Khoan đã…, việc này… đột ngột quá. Nhưng mà cậu cứ nói đi.”

Cảm giác hưng phấn ngày càng lan râm ran khắp da thịt, khiến hai má Colanin ửng lên một sắc hồng.

“Tôi muốn nhờ cô chuyển lời lại với Nghiệp đoàn rằng tôi muốn xin nghỉ phép. Một thời gian dài. Hoặc coi như tôi xin rút lui khỏi vị trí Đao Phủ tạm thời cũng được.”

Gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt khiến Colanin chết sững. Nụ cười e thẹn, cái nhịp tim rộn ràng, và cả bầu không khí lãng mạn mà ả tự biên tự diễn trong đầu bỗng chốc vỡ tan tành như bong bóng xà phòng chạm phải gai nhọn.

Thất vọng. Cực độ thất vọng. Nhưng ngay sau đó, cảm giác ấy bị cơn sốc đè bẹp. 

Nghỉ việc? Cậu ta đang nói cái quái gì vậy?

Ở cái chốn này, một khi đã nhúng tay vào máu, làm gì có chuyện rửa tay gác kiếm dễ dàng thế? Rời bỏ Los Perillon đồng nghĩa với việc từ bỏ quyền lực, từ bỏ sự bảo hộ, và trở thành một miếng mồi ngon cho hàng ngàn kẻ thù.

Colanin chớp mắt liên tục, cơ mặt giần giật cố nặn ra nụ cười, dù lúc này trông nó méo xệch. 

“Cậu nói chuyện hài hước thật đấy. Trò đùa khá đấy, nhưng nhạt rồi. Thôi, nói chuyện chính của cậu một cách nghiêm túc đi nào.”

 

“Đã bảo là…”

Battery định đóng đinh cái ý định từ bỏ ấy một lần nữa để khẳng định mình hoàn toàn nghiêm túc. Nhưng lời lẽ chưa thoát khỏi kẽ răng thì lập tức phải đổi ý khi thấy những ngón tay thon dài của Colanin dần co quắp lại, móng tay găm sâu vào lớp vải áo như muốn xé toạc bản thân. Nụ cười trên môi cô ta vẫn treo đó, trong khi cơ mặt bên trái lại giật giật liên hồi. Ánh mắt cô ta đảo liên tục, dần dại đi.

Colanin dường như không thể chịu đựng thêm nữa, mà cần phải lấp đầy khoảng trống này bằng một thứ kết nối gì đó hữu hình hơn. Cô ả vội vã lục lọi trong túi áo, lôi ra một chiếc hộp nhỏ hình vuông, bọc nhung sẫm màu sang trọng. Động tác của cô gấp gáp, vụng về, hoàn toàn trái ngược với phong thái ung dung, đĩnh đạc thường ngày.

Hộp quà được dúi mạnh, ép những ngón tay của Battery phải  giữ lấy, ánh mắt cô long lanh nhìn lên đầy vẻ mong chờ và van lơn, hệt như một đứa trẻ đang cố dùng món đồ chơi quý để níu kéo người bạn sắp đi.

“Tặng cậu này… tôi đã rất… vất vả để làm nó đấy.”

Battery đành chầm chậm mở nắp mà không đời nào ngờ rằng, thứ đập vào mắt cậu không phải là đá quý, cũng chẳng phải đồng hồ hay bất cứ vật phẩm xa xỉ nào tương xứng với sự bắt mắt của vỏ hộp. 

Nằm gọn lỏn trên lớp lót nhung là ba cặp nhãn cầu.

Chúng không hề nhầy nhụa hay vấy máu như khi vừa bị móc. Giác mạc phủ lớp keo bóng loáng như pha lê, mống mắt được tô điểm thêm vệt nhũ vàng, và phần dây thần kinh được tết lại tỉ mỉ thành những chiếc nơ nhỏ xinh. Một thứ mỹ nghệ công phu không kém phần bệnh hoạn. 

Sáu đồng tử vô hồn ấy cũng trừng trừng nhìn lại Battery, soi chiếu biểu cảm ghê tởm của chàng Đao Phủ qua thủy tinh thể đã chết. Tức thì muốn thoát khỏi hơi thở âm ti, cậu ngẩng phắt đầu lên, cũng chỉ để bắt gặp chủ nhân của món quà đang ngập tràn hạnh phúc và đắm say. Cô ta như muốn nói: “Thấy sao? Đẹp đúng không? Khen tôi đi chứ?”. Vẻ mặt ấy thánh thiện và mãn nguyện đến mức khiến dạ dày Battery quặn thắt lại. Đè nén cơn bồn chồn. Ánh mắt cậu lại rơi xuống ba cặp mắt trong hộp, cố gắng cắt nghĩa chúng.

Tại sao lại là ba?

Dường như mỗi người chúng ta đều có câu trả lời.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...