Chương 03: Xưng tội. Một nửa trái tim. Ignimon gãy đôi
Đầu óc Battery quay cuồng, mí mắt dính dáp, nặng trịch, và trước khi kịp cảm nhận cái lạnh thấu xương của nền đất, khứu giác cậu đã bị tra tấn trước tiên. Tử khí tanh tưởi thì thật tầm thường, cũng chẳng phải xạ hương nồng nặc đến gai người của nữ Đao Phủ áo trắng. Là mùi men rượu, cái mùi sực nức mà anh chàng ghét cay ghét đắng, quyện với mồ hôi lưu cữu của cả chục con người mốc meo.
Hóa ra là cậu say. Say quắc cần câu. Say chỏng gọng. Cái bộ dạng này, sao mà giống y hệt lão cha, cái hình hài bệ rạc mà cậu từng thề sống thề chết sẽ trốn chạy cho bằng được. Trong cơn chuếnh choáng, ký ức mấy tiếng đồng hồ trước dội về, chập chờn như cuộn phim trắng đen bị xước.
Khi ấy, ba cặp mắt trân trối trong chiếc hộp nhung của Colanin còn chưa khiến Battery hoàn hồn, thì một âm thanh inh tai đã khoan thẳng vào màng nhĩ của những kẻ tại bãi tập kết.
Là còi báo động đang hú.
Tiếng rú rít điên loạn vang lên từ phía chiếc xe Kaiju đầu đàn, kéo theo đó là tiếng giày đinh rầm rập và tiếng tru tréo thất thanh của đám lính gác.
“Niêm phong của thùng số bốn bị phá rồi!”
“Mất một cái hòm! Đứa nào vừa khiêng đi mất một cái hòm!"
Cái tin sét đánh ngang tai ấy khiến gương mặt Colanin mới giây trước còn đang đê mê trong khoan khoái, giây sau đã trở lại lãnh đạm. Đôi mắt ả giật giật, liếc nhìn Battery một cái đầy tiếc nuối, rồi lại quay về phía đám lính đang nháo nhác như gà vỡ chuồng. Giữa cơn thèm khát được vờn con mồi yêu thích và trách nhiệm bảo vệ tài sản bạc tỉ, lý trí ả chọn cái thứ hai.
“Chờ ở đó chút. Tôi sẽ quay lại ngay.”
Rồi không chần chừ thêm một giây, bóng trắng ấy lao vút đi, xé gió lao vào giữa đám hỗn loạn để truy lùng kẻ to gan dám làm cái việc đạo tặc tày trời đó.
Cơ hội thoái lui mỏng manh như sợi chỉ đây rồi.
Battery không phải kẻ đần độn mà đứng đó đợi cô ta quay lại. Tận dụng sự nhốn nháo của đám lính gác đang phát điên lên vì mất đi món hàng, thứ có thể định đoạt mạng sống của chúng, anh chàng lùi dần trở lại vào bóng tối của những cột bê tông cốt thép rồi quay đầu chạy biến. Cậu chạy thục mạng qua dãy nhà kho bỏ hoang, băng qua những bãi phế liệu ngổn ngang sắt gỉ, mặc kệ phổi đang gào thét vì hít phải quá nhiều bụi sương, kệ luôn cả người phụ nữ đang hét tên cậu đằng sau. Chỉ đến khi đôi chân rệu rã đưa cậu trở lại hẻm hóc tối tù, nơi ánh đèn pha của trạm kiểm soát không thể với theo, Battery mới dám dừng lại dựa lưng vào tường thở dốc. Lúc này, cậu mới nhận ra mình vẫn đang cầm theo hộp quà của Colanin mà không hề hay biết.
“Sao? Đi gặp tình nhân còn được nhận thêm quà lưu niệm á? Nể ông anh đấy.”
Chất giọng cao vút ấy thổi mạnh đến như chuông đồng trước gió heo may, tản bớt cơn sảng của Battery hiện giờ. Cậu ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn qua cặp kính lệch xẹo. Cách đó vài bước chính là Fosil. Ơn trời là Fosil chứ chẳng phải ai khác, Battery thầm nghĩ. Cô nhóc đang đứng khoanh tay, ngoác miệng cười rộng toác, dáng điệu ngạo nghễ như một vị tiểu vương vừa thống nhất giang sơn. Và cái bệ đỡ cho sự uy quyền ấy chính là một khối kim loại đen trũi, nặng nề, nằm phục dưới gót giày con bé. Battery tròn xoe mắt khi nhận ra đó không gì khác ngoài chiếc hòm có in hình đầu sói, cũng là biểu tượng đầy hăm dọa của Los Perillon. Trời đất, làm sao nó cạy được cái thùng niêm phong rồi vác cái của nợ này thoát khỏi đám lính gác, cậu cũng chịu thua.
“Chia bảy-ba nha? Nói rồi đó.”
Ký ức sau đó cứ thế nhão nhoét đi, lầy lụa thành từng bãi sáng tối nhập nhằng, tất cả xoáy tít tù mù, bị khuấy tung lên trong một cơn lốc của sắc màu và âm thanh hỗn độn. Đã bao lâu kể từ khi đó? Cảm giác về thời gian tựa hồ đã bị nghiền nát, vỡ vụn ra thành trăm ngàn đa giác, khiến chàng trai không thể phân định được nào là khoảnh khắc vừa qua, và nào là vĩnh hằng. Cái lạnh thấu xương của đêm đông biến đâu mất, nhường chỗ cho hơi nóng hầm hập phả ra từ đống lửa trại được đốt bằng Basimonorium trên đống cỏ rác.
“Uống nữa đi! Hôm nay bà bọn mày bao tất!”
Tiếng hú hét hoang dã vang lên bên tai khiến đầu Battery ong ong. Cậu nheo mắt, cố giữ cho cái thế giới trước mặt đừng có nghiêng ngả nữa. Hóa ra anh chàng đang ngồi bệt dưới gầm cầu, xung quanh la liệt những khuôn mặt người. Những cái mặt bặm trợn, đám trôi sông lạc chợ, có cả Lão Chột và Tên Lùn. Mấy gã đàn ông, mấy mụ đàn bà ngày thường co ro giành giật nhau từng mẩu bánh mốc xanh mốc đỏ, giờ ngửa cổ tu ừng ực. Rượu gì không biết, nhãn mác lờ mờ, cứ trôi tuột vô họng. Họ cười hô hố. Cười như điên.
Mà cái đứa đầu têu, cái đứa làm chủ cái đám lộn xộn dưới gầm cầu này là con Fosil.
Con nhóc ngồi dạng chân đối diện cậu, con gái con đứa mà vô duyên vậy đấy. Tay xách cái can nhựa chà bá, nghiêng mình rót tràn cung mây vào cái bát sứt mẻ trên tay Battery.
“Dô đi cha nội! Đời mấy khi được lên hương. Cũng nhờ ông phụ tui bưng về, mà cả cái xóm gầm cầu này mới được bữa say cắm đầu luôn!”
Battery nhìn chằm chằm vào cái bát sứt. Thần sắc của cậu xuất hiện trên mặt nước màu đào sóng sánh một cách đờ đẫn, thảm hại, nhìn chẳng ra hồn người. Cả kiếp chưa bao giờ đụng đến một giọt rượu, nhưng đêm nay, cậu lại là kẻ yếu đuối nhất trần đời khi tiếp tục nâng bát lên, nốc cạn thêm một hơi hết sạch. Vị cay xè xộc thẳng lên mũi, đắng ngắt và nóng rát như nuốt phải than hồng, trôi tuột xuống dạ dày đang quặn thắt. Nhưng lạ thay, càng uống phải thứ độc dược ấy, người ta lại càng khoan khoái như mở cờ trong bụng.
Rượu vào, lời ra. Cái quy luật muôn đời của mấy gã say quả bất hư truyền, nhất là với kẻ đang chất chứa cả một bụng tâm sự thối rữa như anh chàng. Trong cơn chuếnh choáng, ánh lửa bập bùng từ đống rác cháy dở bỗng nhảy múa điên dại, kéo dài những cái bóng của đám vô gia cư in lên thành gầm cầu ẩm mốc. Những cái bóng ấy vặn vẹo, nhập nhoạng, rồi từ từ cô đặc lại thành hình hài quen thuộc.
Battery dụi mắt. Cậu thấy rõ ràng, giữa đám người rách rưới, hôi hám đang cười hô hố kia, có một bóng hình nhỏ bé, trắng toát đang đứng trân trân.
Là Solaru.
Con bé mặc bộ đồ ngủ trắng tinh đêm qua, nhưng giờ đây nó lấm lem bùn đất và loang lổ những vệt đỏ sẫm. Solaru không ngồi cùng đám người đó, nó đứng tách biệt, đôi mắt to tròn đen láy không chớp, cứ thế xoáy sâu vào tâm can cậu.
Cái van an toàn trong tâm trí Battery suốt bao năm qua bỗng chốc bị con ma men làm cho lỏng lẻo. Và thế là cậu kể, lảm nhảm câu được câu chăng, lè nhà lè nhè. Kể về ngôi nhà ọp ẹp, kể về ba xác chết trong hành lang hẹp, về vũng máu loang lổ mà cậu đã điên cuồng lau chùi. Và đau thấu trời nhất, cậu kể về đứa em gái Solaru. Ánh mắt trong veo của thiên thần khi nhìn thấy con quỷ dữ đang cầm giẻ lau đỏ quạch. Riêng chuyện là Đao Phủ thì sống để bụng chết mang theo, say bí tỉ cũng cấm có hé răng.
Battery cứ nói, nói mãi, như thể muốn móc họng ói cho bằng hết cái sự tởm lợm trong người ra, trút hết những ung nhọt đang mưng mủ trong lòng, quăng toẹt xuống giữa cái đám say sưa mờ mịt này. Dứt tiếng, kẻ xưng tội thở hắt ra một hơi dài thượt. Lồng ngực trống huơ trống hoác mà nhẹ hều. Đầu cậu gục xuống tảng đá bên hông. Vừa chợp mắt chưa được mười giây thì ném trả lại vào câu chuyện của cậu là một tràng cười. Con Fosil cười ngặt nghẽo, cười đến mức chảy cả nước mắt, tay đập bồm bộp vào đùi đen đét. Con bé quệt ngang nước mũi, lắc đầu quầy quậy, giọng điệu dửng dưng:
“Hóa ra là bị bắt gặp ngay lúc đang hành sự. Gớm, làm cái mặt đưa đám thấy ớn.”
Nó chồm tới, huých huých vào vai Battery một cách suồng sã:
“Bị nhìn thấy thì đã sao? Giết vài thằng rác rưởi vào nhà mình thì có gì mà to tát? Ở cái xứ này, sống được mới là chân lý, đạo đức cái quái gì. Em gái ông anh rồi cũng phải lớn, cũng phải biết cái mùi máu tanh này thôi. Biết sớm cho quen.”
Fosil ngửa cổ tu một hơi dài từ cái can nhựa, đôi mắt to tròn lờ đờ, mặt đỏ hoe vì men rượu:
“Uống đi! Sầu não cái gì! Đàn ông đàn ang mà yếu nhớt! Ngẩng mặt lên mà quẫy đạp đi chứ!”
Không chỉ mình Battery, mà cả con nhóc gan lì này cũng đang say khướt thật rồi. Hoặc có lẽ, cái thế giới méo mó này đã khiến nó chẳng còn coi mạng người, hay sự tan vỡ của một tâm hồn nhẹ hều như lông hồng, chẳng đáng bận tâm. Và cứ thế, cuộc vui vãn hồi, men say loang lổ rồi tan vào hư ảo, nối liền sự hoang hoải lúc tàn canh với cái vô định thuở nhập tiệc.
⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯
Bình minh tại Khu Đáy Cống dường như luôn đến trễ trầy trễ trật, và cũng chưa bao giờ đi kèm với tia nắng ấm áp hay chim hót véo von.
Bếp lửa tàn lạnh ngắt từ đời nào. Đám vô gia cư, những kẻ đêm qua còn hò reo như những ông trời non, giờ đây nằm co quắp, rên hừ hừ trong giấc ngủ mê mệt, chẳng khác nào những bao rác bị vứt chỏng chơ.
Battery mở mắt đã được một lúc, cơn đau đầu như búa ghè ập đến, nhưng kỳ lạ thay, nó không làm cậu chao đảo chút nào. Anh chàng lượm cái kính râm rớt dưới đất, đeo lên che cặp mắt đã bớt nặng nề. Sửa soạn xong xuôi rồi, chàng trai bước qua những thân hình đang nằm ngổn ngang, cố gắng không đạp lên tay chân họ, lẳng lặng hướng về phía lối ra của con hẻm.
“Định đi đâu đấy?” Cái giọng ngái ngủ, nghe còn sượng sùng hơi mộng, thánh thót cất lên sau lưng. Fosil vừa mới dụi mắt ngồi dậy, đầu tóc nâu rối bù xù như tổ quạ.
Battery chẳng dừng bước, cũng chẳng thèm quay đầu lại. Con bé nín thinh một hồi, đưa mắt ngó cái bộ dạng của gã Đao Phủ qua làn sương sớm. Vẫn bê tha, vẫn sặc sụa cái mùi rượu đế, vậy mà cái tướng đứng đã thẳng thớm trở lại, vững như cây cột sắt vừa mới được hàn lại cho cứng. Đoạn, cô nhóc ngáp một cái rõ dài rồi phẩy tay đuổi khách như đuổi tà:
“Về đâu thì về. Đừng có mà vác mặt quay lại cái chỗ này nữa.”
Đó là lời đuổi khéo, hay là cái tình thiệt của đám trôi sông lạc chợ? Có khi là cả hai.
“Ừ, tôi cũng chẳng muốn dính lũ mấy người nữa đâu.”
Hai người từ biệt nhau vậy đó, gọn ơ, chóng vánh y hệt như lúc mới gặp.
Bỏ lại đống tro tàn lạnh ngắt của một đêm vung vít, bỏ luôn cái sự yếu hèn rớt lại từ ngày hôm qua. Giờ Battery phải về. Về nhà. Về để trân mình ra đối diện với hiện thực, dù ruột gan vẫn còn phần đang rối nùi.
Rạng đông, mặt trời lờ mờ như lớp lụa đào phai màu, vắt ngang qua bầu trời đục ngầu một dải ảm đạm. Từng bước chân lê trên đá dăm là từng nhát búa gõ, vọng lại tiếng ồn của lương tâm. Cậu nghĩ tới con em. Nghĩ tới những chuyện động trời mình gây ra.
Một ngày một đêm trôi qua, Solaru xoay xở ra sao trong căn nhà nồng nặc mùi cái chết ấy? Liệu nó có ngủ được chút nào không, hay lại ngồi thu lu một góc, chong mắt nhìn vào khoảng không nơi vũng máu đỏ lòm từng hiện diện? Bản thân cậu, kẻ làm anh, đã không vỗ về thì chớ, lại còn hèn nhát bỏ chạy mất dép, để mặc sự sợ hãi gặm nhấm tâm hồn mong manh ấy.
Bức tường ngăn cách giữa hai thế giới đã sụp rồi, sau này anh em nhìn mặt nhau làm sao? Một con quỷ giết người mà đòi làm kẻ bảo vệ cho tinh cầu trong sáng, nực cười thật. Dù có thế nào đi nữa, dù cậu có là tà ma hay thánh nhân, thì kịch bản bi hài này vẫn phải tiếp diễn à?
Battery ôm đầu mình lắc lắc, cố để phủi sạch mọi suy nghĩ tiêu cực. Một ngã rẽ, hai ngã rẽ, đến ngã rẽ thứ ba, chính chàng trai cũng chẳng nhận ra mình đang đi trên một đoạn đường lạ hoắc. Cái vô thức tiếp tục trốn chạy đó vô tình đã dẫn cậu đến rắc rối tiếp theo.
Ngay phía trước, nơi con đường nhập nhoạng tranh tối tranh sáng dẫn về khu dân cư, có kẻ đang đứng đợi sẵn. Chạy trời không khỏi nắng. Chủ nhân mái tóc vàng nhạt đó chẳng ai khác chính là Đao Phủ Colanin. Tư thế vắt chéo chân và vẻ hầm hầm quạu quọ ấy, xem chừng cô ả đã phục ở đó từ lâu lắc rồi.
Battery lạ gì cái lý do ả đứng chần vần ở đây. Cái hòm Defilerium bị mất trộm, món quà chưa được đáp lễ, hoặc buông lời đe dọa để tư lợi. Loanh quanh chỉ có chừng đó.
Phải hồi đêm qua, có lẽ Battery đã quay đầu bỏ chạy như con chuột cống hèn mọn và quả thực cậu đã làm vậy. Nhưng giờ đây, khi đang có đích đến để trở về, chẳng việc gì phải trốn tránh nữa. Battery chỉnh lại cổ áo, hít sâu một hơi cái không khí lạnh buốt rồi lẳng lặng bước tới không chút e dè.
Ngay khi bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt, sự cau có trên khuôn mặt Colanin lập tức tan biến như chưa từng tồn tại. Cô ả vẫy tay rối rít y hệt cái cách ả đã làm ở bãi tập kết đêm qua, hệt như cô nữ sinh vừa bắt gặp chàng trai mình thầm thương trộm nhớ ở cổng trường chứ chẳng phải đồng nghiệp của một gã sát nhân đào tẩu.
“Chà, giờ còn thêm mùi rượu. Battery của tôi dạo này thay tính đổi nết nhiều quá, thật đấy.”
“Có chuyện gì thì nói nhanh lên.”
Bị chặn họng ngang xương, Colanin cũng chẳng hề phật ý. Cô ả nhún vai, thôi không làm cái điệu bộ ngửi hít nữa mà trở nên nghiêm túc hơn, dù cái vẻ tưng tửng vẫn còn vương vấn nơi khóe môi:
“Được rồi, vào việc chính nhé. Về Los Perillon để trở lại làm Đao Phủ đi. Tôi quý cậu lắm nên mới đến đây thuyết phục đấy.”
Thấy Battery vẫn trơ cái mặt ra như cục đất, cô ả lại tiếp tục. Cái giọng êm ru, ngọt như mía lùi, vẽ ra vẽ ra một lối thoát trải đầy hoa hồng:
“Vụ mất trộm đêm qua ở bãi tập kết là một chuyện lớn. Cấp trên đang điên tiết lên và muốn nhai đầu cậu đấy, lệnh thanh trừng sắp được soạn thảo rồi. Nhưng nếu cậu chịu quay lại, tôi sẽ đứng ra làm chứng cho.”
Colanin giơ một ngón tay lên, vẽ vài vòng tròn trong không khí:
“Tôi sẽ nói rằng Battery đêm đó chỉ tình cờ đi ngang qua. Cậu không hề dính líu gì đến lũ chuột nhắt ăn cắp kia cả.”
“Cảm ơn ý tốt của cô. Nhưng quyết định của tôi sẽ không đổi.”
Lời đề nghị nghe qua thì béo bở, một tấm kim bài miễn tử được dâng tận miệng. Nhưng nhận lấy sự ban ơn của người phụ nữ này đồng nghĩa với việc tự nguyện tròng cái xích chó vào cổ mình rồi dâng đầu dây cho ả dắt đi. Bị Nghiệp Đoàn thanh trừng thì chết một lần là hết, chứ để bị cô ta nắm thóp thì e là sống không bằng chết. Chưa kể cái viễn cảnh phải tiếp tục nhúng tay vào máu, tiếp tục ngửi cái mùi tanh tưởi ấy mỗi đêm và trên hết là cả chuyện của Solaru nữa.
“Ra là thế. Cậu thuộc loại thích bị đè xuống, thích bị cưỡng ép phải phục tùng chứ gì?”
Colanin đưa tay lên che miệng, khúc khích cười. Tiếng rúc rích vang lên trong cổ họng, trở nên khàn khàn, ướt át đến mức khiến Battery cũng phải rùng mình. Nhìn cái cách cô ta nhả ra chữ “cưỡng ép” đầy nhục dục và tàn bạo kìa. Còn chưa kịp nghĩ ra chữ nghĩa để đối đáp, Battery lần nữa cau mày khi thấy bàn tay trắng nõn của cô ta rúc vào lớp áo khoác mà tự sục sạo bên trong da thịt mình.
Thứ cô ta rút ra từ trong áo là hai đoạn kim loại sáng loáng, mỗi đoạn chừng nửa sải tay, nhìn qua chỉ như hai thanh gậy vô thưởng vô phạt, cho đến khi phần đuôi của chúng được dập mạnh vào nhau. Và tiếp sau đó, mũi thép nhọn hoắt, được mài giũa tinh xảo, trượt ra từ đầu còn lại.
Mới thoáng thấy thứ đó thôi, đôi mắt của Battery trừng lên tức thì. Như thể có xô nước đá dội thẳng vào tâm thức đang mệt nhoài, mọi giác quan của cậu căng lên. Đôi chân vô thức thoái lui rồi hạ trọng tâm, tạo thành thủ thế đã ăn sâu vào bản năng. Mọi sự ghê tởm, bối rối đành tạm nén xuống đáy lòng.
“Hóa ra đó là Máy Chém của cô, ngọn thương Ignimon khét tiếng.”
Mắt cậu dán chặt vào vật trên tay Colanin, tính toán quỹ đạo, khoảng cách và tốc độ của nó. Khác với mớ dao rựa, ống nước hay súng đạn ghẻ lở của đám giang hồ vặt vãnh dưới Đáy Cống, “Máy Chém” là đặc quyền, là linh hồn của Cửu Đao Phủ. Chúng được chế tác riêng biệt, tích hợp những cơ chế cơ khí tinh vi với Defilerium, nhằm phát huy tối đa tiềm năng của các cá nhân đặc biệt.
“Đừng quá khen, cậu sẽ làm tôi hưng phấn hơn đấy.”
Battery không thể ngờ Colanin thực sự định dùng vũ lực. Đây chính là cái cưỡng ép bệnh hoạn mà cô ta vừa nhắc tới? Dùng vũ lực để ép cậu đổi ý? Cái logic này nó què quặt và tự mâu thuẫn một cách lố bịch. Mà sao cũng được, đánh thì đánh. Battery thầm nghĩ, giá như mọi vấn đề trong cuộc sống đều chỉ quy về bạo lực thì có phải lẹ không.
“Cô thực sự muốn giải quyết bằng cách này à? Đừng có hối hận đấy.”
“Thế thì hãy khiến tôi phải hối hận đi, Battery yêu quý!”
Colanin bất ngờ xóa nhòa khoảng cách giữa hai bên với cái nhoẻn miệng đắc ý.
Nhưng cái cách cô ta phóng tới thật kỳ lạ. Không có cái tốc độ chớp nhoáng của một sát thủ, không có sự chính xác chết người của một Đao Phủ hàng đầu. Thay vào đó, nó giống như một điệu vũ vụng về, ít nhất là đối với tiêu chuẩn của Battery.
Là liên hoàn tam kích.
Đỉnh đầu, thân người, hạ bộ, các cú quét thương ấy đều bị anh chàng né nhẹ hều. Cậu liền lui lại một nhịp để lấy thế, tay thọc sâu vô lớp áo dày cui, rờ mó trúng cái khối sắt lạnh quen thuộc.
“Đây rồi! Máy Chém của cậu, lưỡi rìu Chixieng. Thật là tuyệt mỹ!”
Ngọn thương trong tay cô ta biến thành cơn mưa thép, đâm, thọc, quét ngang, bổ dọc túi bụi. Mọi đòn thế đều phô trương, nỗ lực điên cuồng hòng áp đảo Battery. Ngặt nỗi, nó chẳng ra cái thể thống gì hết.
Đối lập với cơn cuồng phong quay cuồng là một Battery khéo léo né từng đòn quét và gạt phăng các chiêu bổ thương bằng sống rìu. Chỉ cần hao hụt ít sức lực hơn thì về lâu dài sẽ khác, sức vóc đàn ông con trai dẫu gì cũng ăn đứt nữ giới.
Colanin nghiến răng, lập tức quét một đường vòng cung rộng, cố gắng tối đa tầm với của ngọn thương. Battery dập mạnh phần lưỡi của cây rìu xuống đất. Thân thương đập vào cạnh rìu, lực va chạm làm ngọn thương nảy lên mất kiểm soát, khiến nữ Đao Phủ suýt nữa lảo đảo. Nhưng cô ta thừa biết hở sườn là chết, mà ngay lập tức tiếp tục chồm lên đâm thương tới tấp.
Vút! Vút! Vút!
Ba mũi thương tiếp theo nhắm vào tam tài huyệt: trán, tim và bụng dưới. Battery lùi lại, lùi lại, và lùi lại. Đến nhát đâm thứ ba, dù đã dùng lưỡi rìu gạt phăng mũi thương sang bên, nhưng luồng kình lực khủng khiếp không biết từ đâu khiến cánh tay phải của Battery tê dại.
Colanin đắc ý cười khanh khách, bất ngờ linh hoạt hơn thấy rõ. Cô ả hạ người, hoành tảo một đường thương sát mặt đất nhằm triệt hạ đôi chân khiến Battery vội vã bật nhảy lên không trung để né tránh.
Là bẫy!
“Bắt được rồi nhé.”
Cái thân Battery còn đang chới với giữa chừng, chân không chạm đất, tay không chỗ víu thì bị Colanin giật thương về, thọc mạnh một cú ngay chóc giữa ngực.
Bộp!
Cơ thể chàng thanh niên bị hất văng ra sau, đập mạnh lưng vào bức tường gạch của tòa nhà hoang gần đó. Bụi vữa rơi lả tả. Cậu ho sặc sụa, cảm giác vị máu tanh nồng bắt đầu dâng lên trong khoang miệng. Battery trông xuống không thấy vết thương sâu, may mắn là vừa rồi chỉ bị thụi bằng chuôi. Không cho phép cơn đau định hình phản xạ, Anh chàng nuốt ngược ngụm máu tươi vào trong rồi tiếp tục trở lại trận đấu.
Ngón tay cái của Battery bật lẫy chốt trên cán rìu, giải phóng hoàn toàn độ dài của dây móc sắt.
Khi Colanin lao tới cho đòn kết liễu, thay vì đỡ gạt, Battery bất ngờ tung người sang bên, đồng thời vung tay phải thật mạnh. Lưỡi rìu Chixieng vẽ một đường vòng cung rộng, kéo theo sợi xích dài loằng ngoằng như một con rắn thép.
Đòn tấn công tầm xa bất ngờ khiến Colanin buộc phải khựng lại. Không để lỡ nhịp, Battery giật cổ tay. Sợi xích uốn lượn, quất mạnh vào Ignimon, quấn chặt lấy nó nhiều vòng.
Bắt được rồi!
Lực kéo bất ngờ làm Colanin mất thăng bằng, ngọn thương bị ghì xuống, kéo theo cả thân người cô ả chúi về trước, để lộ hoàn toàn phần lưng và sườn trái.
Thế trận đảo chiều trong nháy mắt.
Battery được đà, định giáng một đòn quyết định vào thân đối phương để kết thúc trận đấu vô nghĩa này, nhưng bóng dáng Colanin bỗng nhòe đi. Cô ta chẳng buồn giằng ngọn thương lại. Thay vào đó, ả mượn luôn lực kéo của Battery, phóng mình lao thẳng về phía cậu nhanh như một viên đạn sống. Tốc độ đột ngột tăng vọt khiến tính toán của Battery sai lệch hoàn toàn.
“Tôi đã luôn mơ có cơ hội để nhào vào cậu thế này đấy!”
Trong khắc ấy, chuỗi xích trên tay nặng trịch và vướng víu ngỡ đâu cục tạ ngàn cân. Cái trớn đi thì mạnh, mà thu về thì trầy trật, làm sao mà bì kịp với sự linh hoạt quỷ dị của Colanin. Cây rìu trong tay phải thì quá ngắn nên khó với tới, chỉ có thể dùng như tấm chắn để đỡ mũi thương liên tục đâm, gạt, rồi lại đâm.
Cứ thế này thì thua rồi.
Cậu cay đắng thừa nhận.
Không còn lựa chọn nào khác.
Bàn tay run rẩy của Battery lần tìm vào một ngăn bí mật được may bên trong lớp lót áo. Ngón tay cậu chạm vào một vật thể cứng, lạnh, nhưng lại tỏa ra thứ nhiệt lượng âm ỉ kỳ quái. Đó là một viên tinh thể nhỏ bằng đốt ngón tay cái, phát ra ánh sáng màu lục bảo ma mị, chập chờn như nhịp thở của sinh vật sống. Một viên Defilerium cốt đặc.
Battery ghê tởm thứ này. Cậu ghê tởm việc phải cầm trên tay kết tinh máu thịt của đồng loại, ghê tởm cái cách nó phát sáng nhờ những linh hồn bị giam cầm bên trong. Nhưng giờ đây, nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Battery bật nắp một khe hở nhỏ xíu nằm ẩn dưới cán Chixieng rồi áp viên Defilerium vào cái rãnh kim loại sắc cạnh ấy, dùng lực miết mạnh một đường dọc theo thân rìu.
Hào quang đặc quánh, đỏ sậm bùng lên, bao bọc lấy toàn bộ lưỡi rìu. Đó là đặc quyền, và cũng là biểu trưng của mọi Đao Phủ - kỹ thuật Phong Thánh, đánh thức thứ vật chất đã tạo nên Máy Chém của mình, đánh thức Defilerium. Mặc dù đã rất lâu từ lần cuối Phong Thánh, nhưng Battery đã nhuần nhuyễn nó như tiếng mẹ đẻ.
Rắc!
Lưỡi rìu toác đôi, để lòi một hàng răng cưa kim cương bên trong đang gào rít. Nó quay nhanh tới nỗi không khí chung quanh nóng hực lên, méo xẹo, bóp méo hình ảnh thực tại.
Phía bên kia, đôi mắt Colanin lấp lánh một niềm hân hoan sung sướng, đó là cái thỏa mãn tột độ khi thấy con mồi cuối cùng cũng đã nhe nanh. Như thể được tiếp thêm sinh lực bởi chính sự trỗi dậy của đối thủ, cô ta thét lên đầy hân hoan. Ngọn thương Ignimon được giơ cao quá đầu, dồn trọng lượng nhắm thẳng vào vầng hào quang rực lửa nơi cây Máy Chém vừa được Phong Thánh của Battery.
KÉTTTTT!
Hai Máy Chém va vào nhau, bắn ra hàng ngàn tia lửa tung tóe như pháo tép, thắp rực cả một góc phố mù sương. Lưỡi cưa không chỉ chặn đứng cú bổ, nó như đang muốn cắn, muốn nghiến lấy ngọn thương Ignimon. Nói không ngoa khi ví Chixieng với con chó điên đang xé xác thứ trước mặt bằng bộ hàm khủng khiếp.
Lẽ ra Battery phải nương theo lực đánh để gạt mũi thương sang bên mà hóa giải, nhưng không, lần này thì khác. Dòng năng lượng Defilerium điên cuồng đang gầm rú đã bơm vào huyết quản cậu sự tự tin sắt đá. Battery nghiến hàm, hai chân trụ vững xuống mặt đường, bỏ qua hoàn toàn ý định phòng thủ.
Nữ Đao Phủ vẫn đang trong tư thế giáng xuống và hoàn toàn không chuẩn bị cho một lực dồn mạnh mẽ đến thế, chẳng mấy chốc liền mất thăng bằng. Đôi mắt Colanin ngỡ ngàng đến trợn tròn.
Cơ hội ngàn năm có một là đây.
Trong khi đối thủ vẫn đang chới với, cậu dấn thêm một bước, mượn đà quán tính để tung người nhảy lên cao, tung đòn chặt xuống để dứt điểm. Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng sinh tồn thúc ép Colanin giơ ngang ngọn thương Ignimon lên đỉnh đầu để đỡ đòn, dẫu tư thế của cô ả lúc này đã hoàn toàn vỡ vụn.
Dao động phân tử diễn ra khiến lớp thép của Ignimon trở nên quằn quại trong cơn dày vò tột độ dưới sức nóng hủy diệt của quầng hồng. Và rồi, cây thương gãy làm đôi, hai nửa văng ra hai bên, phần kim loại ở vết cắt đã bị nung chảy và xoắn lại vô cùng ghê rợn, gần như tan rã ngay trước khi chạm đất.
Lưỡi rìu đỏ ngòm, vẫn còn rung động với thứ năng lượng Defilerium đói khát, lơ lửng chỉ cách cổ họng trần trụi của Colanin vài tấc. Phả xuống mặt cô ta cái nóng thiêu thịt, làm xoăn tít vài lọn tóc vàng.
Nằm sõng soài giữa vũng bùn, Colanin dang hai bàn tay trống không lên tỏ ý đầu hàng.
Trận đấu xem ra đã có kết quả.
“Không thể tin được…”
Cô ả liếc nhìn hai mảnh thương vặn vẹo đang nguội dần đằng xa, rồi lại cố liếc vào cây Máy Chém kề dưới yết hầu mình.
“Có thể... có thể đè tôi xuống thế này… và rồi dùng chính cái lưỡi rìu cao quý, cái lưỡi cưa tuyệt đẹp đó... để hủy hoại cây thương của tôi..."
Một tiếng nấc nghẹn ngào, sung sướng bật ra.
“A….” Cô ta rên rỉ, biểu cảm méo mó mà muốn nở rộ dưới cái tiết trời âm u này. “Cậu... là tuyệt nhất! Nếu không quay về Los Perillon bước đến với tôi cũng được…”
“Câm ngay!”
Giọng Battery dần mất đi sự bình tĩnh, ưu tiên của cậu quay trở lại với việc cố cắt đứt cái không khí kỳ dị đang giăng bủa. Cậu chĩa mũi rìu, nay đã tắt ánh đỏ vào tầm mắt kẻ nằm dưới.
“Từ giờ phút này, coi như chúng ta chưa từng quen biết. Đừng bao giờ tìm tôi nữa.”
“A… Đao Phủ Battery đang đe dọa mình… Ôi, hôm nay quả là một ngày tuyệt vời…”
Người phụ nữ này có nói lung tung vô nghĩa gì thì cũng thế mà thôi. Vừa nghĩ, anh chàng vừa tra rìu và xích vào lại trong lớp áo khoác. Chàng trai ném cho cô ta cái nhìn chán ghét cuối cùng, toan quay lưng bỏ đi, nhưng tất nhiên là chưa thể nhanh gọn như thế.
“Cậu không định lấy lại đồ của mình à?”
Colanin xem ra chưa muốn cho cậu đi. Bằng thanh âm lười biếng, ngái ngủ, như con mèo vừa được vuốt ve no nê, cô nài nỉ:
“Khoan đã nào, Battery yêu quý.”
Battery dừng chân nhưng không quay đầu hẳn. Cặp kính đen che giấu sự nghi hoặc hằn sâu trong mắt cậu.
“Cô lại giở trò gì nữa đây?”
Colanin vẫn trong tư thế nằm ngửa trên đất, hai tay xòe rộng như đang tận hưởng.
“Trong túi áo trước người của tôi. Tự lấy đi, tôi lười cử động quá.”
Battery quỳ một chân xuống, giữ khoảng cách tối đa có thể, cố gắng không hít vào cái mùi hương kỳ lạ tỏa ra từ cô nàng nguy hiểm này.
Ngón tay thon dài, chai sạn của cậu chạm vào lớp vải ẩm ướt trước ngực trái. Cậu tìm nếp gấp của cái túi, cố gắng không chạm vào bất cứ thứ gì khác.
Xui rủi sao, ngay khi bàn tay trượt vào khe hở chật hẹp thì…
“A... ưmm…”
Colanin đột nhiên kêu lên như một con mèo bị cù.
“Im ngay đi! Đừng có phát ra mấy âm thanh kỳ lạ nữa!”
“Nhột quá...” Colanin thì thào, mặt đỏ bừng một cách khó hiểu.
Mặt Battery co rúm lại. Cơn ghê tởm dâng lên còn tệ hơn cả mùi bùn tanh xung quanh. Cậu muốn rút tay ra và rửa bằng cồn ngay lập tức sau vụ này.
Cố lờ đi cái âm thanh quái đản đó, ngón tay cậu quờ quạng và chạm phải một vật kim loại lạnh cứng. Và cậu hoàn toàn nhận ra thứ này là gì ngay cả khi còn chưa lấy ra.
Chẳng mấy chốc, nằm trong lòng bàn tay là một chùm chìa khóa bằng đồng cũ kỹ, được móc vào một vòng sắt đơn giản.
Lòng cậu giật thót.
Đó là cái chùm chìa khóa nhà kia mà? Thứ đã biến mất đêm qua, cái chìa khóa đã buộc cậu phải leo tường như một thằng trộm.
“Sao cô... có cái này?”
Nụ cười của Colanin tắt dần, chuyển sang một vẻ ám ảnh sâu thẳm.
“Cậu bất cẩn quá đấy. Đánh rơi ở hành lang trụ sở tối hôm kia mà không biết.” Cô ta nháy mắt. “Tôi nhặt được, định bụng sẽ trả lại cho cậu.”
Battery nghi ngờ tính xác thực của câu trả lời đó.
Mà dù sao thì cánh cửa chính cũng đã tan tành, chùm chìa khóa này xem ra vô dụng rồi. Nhưng liệu, có phải vì thế mà cô ta mới trả lại cho mình không? Càng nghĩ cậu càng ớn lạnh.
⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯
Đã bao lâu kể từ lúc Battery rời đi? Chắc vừa tàn một tuần nhang.
Colanin vẫn nằm đó, sõng soài giữa vũng bùn lầy với tư thế không đổi. Cô đang say, cơn say mà thứ rượu cồn hảo hạng nhất cũng chẳng mơ mà đem lại nổi. Cảm giác lâng lâng này như tấm lụa mềm, ấp ủ cơn sốt đang hừng hực trong huyết quản cô.
Nụ cười vẫn nở trên môi, một nụ cười kín đáo, riêng tư, thứ nụ cười mà người ta chỉ dành cho những bí mật đen tối và ngọt ngào nhất. Đây liệu có phải là cái mà người ta gọi là tình yêu?
Cô ta đã thấy nó, thấy cây cầu tương lai dành cho bọn họ.
Nhưng thế thôi vẫn chưa đủ, cô muốn cậu ta phải vồ lấy mình một cách tàn bạo, khát máu hơn nữa.
Ôi…, nguồn sạc trong tôi, cảm hứng cho tôi, Battery của lòng tôi. Sẽ có ngày đôi tay này với được tới cậu…
Hồi lâu sau nữa, có lẽ bấy nhiêu thời gian kể từ khi cô bị đè xuống cũng là chừng đó thời gian giúp cô thoát khỏi cơn tương tư.
Colanin chậm rãi ngồi dậy. Một tiếng rên rỉ khẽ bật ra, không phải tại đau, thậm chí cô chẳng còn có chút vết thương nào nặng. Cô đang luyến tiếc cái khoảnh khắc đỉnh cao vừa trôi qua. Bùn đất bám lấy tấm áo khoác dài trắng tinh, dây hết cả biểu tượng của Nghiệp Đoàn Los Perillon.
Ngón tay lướt qua vũng nước bẩn, tìm đến tàn tích của vinh quang. Cô ta nhặt lên một đoạn ngắn của Ignimon, đương nhiên là phần có mũi nhọn. Thứ kim loại Defilerium quý giá này đã bị nung chảy rồi đông cứng lại tức thì, tạo thành một hình thù quái dị, lởm chởm, một đường cong vẹo méo mó như chữ ký của quỷ dữ.
Nữ Đao Phủ cầm nó lên, nâng niu như một vật kỷ niệm rồi bắt đầu vật vờ bước đi. Đi về hướng mà Battery đã đi. Đi về hướng mà Battery sẽ về.
Cơn mộng mị ái tình rồ dại ấy chưa kịp lắng xuống, thì tiếng đế giày da nện cồm cộp lên mặt đường sũng nước đã hủy hoại bầu không khí mơ mộng. Từ trong màn sương mù xám xịt của rạng đông, ba bóng người đàn ông bước ra, vuông vức và lạnh lùng trong những bộ âu phục đen tuyền phẳng phiu. Đó là những tai mắt của Nghiệp Đoàn, lũ thanh tra chuyên đi dọn dẹp và đánh giá hiện trường, hay nói trắng ra là đám kền kền rình rập sai phạm. Một trong số chúng lạnh lùng đưa tay lên ấn vào thiết bị liên lạc gắn bên tai:
“Báo cáo Trung Tâm. Mục tiêu Battery đã tẩu thoát. Đao Phủ Colanin thất bại trong việc khống chế đối tượng. Hết.”
Tên đứng bên cạnh thì bĩu môi đầy vẻ khinh miệt, hắn thì thầm với đồng bọn nhưng cố tình không hạ giọng đủ thấp:
“Nghe đồn con ả này mạnh lắm cơ mà? Ai ngờ đâu lại gãy cả vũ khí trước khi kịp Phong Thánh. Vậy là nó hết giá trị cho Nghiệp Đoàn rồi.”
Colanin từ từ ngẩng đầu lên. Nụ cười ngây dại ban nãy đã tắt ngấm, thay vào đó là khuôn mặt lạnh tanh, đôi mắt đục ngầu vằn lên những tia máu đỏ lòm. Đang đắm chìm trong dư vị ngọt ngào mà người tình để lại, bỗng dưng bị đám ruồi nhặng này vây quanh vo ve, đã thế lại còn dám dùng cái tư duy hạn hẹp của loài sâu kiến để phán xét cuộc yêu của mình. Chịu sao cho nổi, ả từ lúc nào đã có một viên Defilerium cốt đặc trong tay…
“Bọn mày… Sao bọn mày dám nói như rành về quan hệ của tụi tao quá vậy?!”
Chưa để tên thanh tra kịp há miệng đáp trả, bóng trắng lấm lem bùn đất bật dậy, nửa cây Ignimon biến dạng cắm ngập vào ổ bụng của gã gần nhất, xuyên thủng lớp áo vest đắt tiền và lớp mỡ dày, ghim chặt hắn vào khoảng không. Cặp mắt hắn lồi ra, chẳng hiểu trời trăng gì vừa ập tới, miệng thì há toác ra, to hết cỡ, gân cổ nổi lên cuồn cuộn như muốn rống lên cho bể phổi, cho thấu trời xanh. Nhưng cái âm thanh thảm thiết đó chưa kịp thoát ra khỏi cuống họng, chưa kịp xé gió bay đi thì đã chết nghẹn.
Thay cho tiếng người là tiếng xèo xèo của thịt da cháy khét.
Từ cái miệng vết thương toác hoác bị thanh kim loại méo mó xé rách, không có giọt máu nào trào ra. Chỉ có lửa. Thứ lửa đỏ lòm, hung hãn, phì ra từ trong ruột gan, thiêu rụi lục phủ ngũ tạng hắn cái rẹt.
“Cái quái gì thế này?!” Hai tên còn lại hoảng loạn lùi lại, tay luống cuống rút súng.
Colanin rút phắt thanh thương gãy ra khỏi cái xác đang bốc cháy ngùn ngụt như bó đuốc sống, cô ả nhanh như ngọn lốc, xoay người một vòng và chém bay đầu một tên khác lăn lóc trên mặt đường. Và từ cái cổ cụt ngủn ấy, cột lửa lại bùng lên, phụt cao như vòi rồng, soi rọi nụ cười điên dại của nữ Đao Phủ.
“Mấy thằng… rác rưởi!!”
Tên cuối cùng, kẻ vừa buông lời chế giễu, giờ đây mặt trắng bệch. Hắn ngã ngửa ra sau, bò lết trên nền đất bẩn thỉu, miệng lắp bắp van xin:
“Đừng! Tôi thề sẽ…”
Colanin bước tới, gí mũi nhọn lởm chởm của Ignimon vào giữa trán gã, đưa ngón trở lên miệng:
“Suỵt... Mày là thằng muốn thấy tao Phong Thánh mà?”
Phập.
Ngọn lửa thứ ba bùng lên, rực rỡ và tàn khốc, nuốt chửng lời ăn năn muộn màng.
Ba ngọn đuốc hình người đang quằn quại cháy xèo xèo.
Hài hước thật, lại là con số ba.
Chaporia
Bình Luận (0)