Thanh Phủ Sương Thành/Chapter 5: Cánh cửa được vá víu. Máu trong hốc mắt. Hỏa tángChapter 5: Cánh cửa được vá víu. Máu trong hốc mắt. Hỏa táng
20px

Chương 04: Cánh cửa được vá víu. Máu trong hốc mắt. Hỏa táng

Cánh cửa gỗ vỡ toác hoác nằm chỏng chơ y như cái miệng vết thương chưa khâu, phơi ra hết ruột gan căn nhà. Battery cầm trên tay chùm chìa khóa, một vật sao thật thừa thãi. Cửa đã nát thì cần gì chìa? Cũng như lòng dạ con người toang hoác thì giả tạo phỏng có ích gì?

Gió sớm luồn qua kẽ hở, rít lên từng chập nghe mà não nùng. Battery đứng ngẩn ra bậc thềm, cái đế giày dính phèn cứ nhấp nhổm không dám bước vô. Mấy vệt máu hôm ấy dẫu chùi rồi, mà cái mùi tanh rình của sắt gỉ ngỡ như vẫn còn ám, còn bám mãi. Cậu đã tưởng sẵn trong đầu vô số bản án. Ánh mắt thất thần của Solaru liệu đã tệ nhất chưa? Hay là cái sự im lặng, phải, là cái làm thinh dai dẳng mới day dứt hơn cả?

Hít một hơi cạn, Battery sau cùng cũng lê bước được vào phòng khách sau chuỗi đấu tranh tự trấn an, tuy vậy, sức lực trong người vẫn tụt đi đâu hết. Ban mai bệch bạc hắt lên những món đồ vật thường ngày nay hóa xa lạ. Bếp núc tắt ngấm từ đời nào. Cái ghế sờn mép nơi góc phòng, chỗ con bé hay ngồi hong nắng giờ cũng trống vắng. Thân quen lúc này chắc chỉ có mùi bụi quẩn đặc, lờ lờ trôi trong mấy vệt sáng đục ngầu rọi qua vách ván thủng lỗ chỗ.

Anh chàng nhớn nhác, chủ đích tìm kiếm một bóng hình. Nhưng hỡi ôi, cái buồng tối om chỉ đáp lại bằng một sự trật tự đến lạnh lùng: giường chiếu thẳng thớm, chăn màn vuông vức, tuyệt nhiên vắng tanh chẳng một hơi người.

Nó đi đâu rồi?

Battery cúi đầu, chân muốn khuỵu, mắt muốn mờ. Cái nhà này thế là đã chết, đã tắt thở rồi chẳng?

Toan quay gót rời đi, phó mặc cho sự đời muốn ra sao thì ra, thì quái lạ thay, có tiếng sột soạt rất khẽ từ góc khuất sau tấm rèm cũ nát ngăn cách nhà kho. Chàng trai ngớ người, tim cứ đập dồn một nhịp, rồi lại hẫng một nhịp. Chưa kịp hoàn hồn thì một cái bóng nhỏ thó đã phốc ra.

Mềm mềm.

Phải, đích thị là một khối mềm mại, ấm nóng chui tọt vào lòng cậu. Suối tóc đen nhánh dụi dụi trước ngực trông thật thanh thuần làm sao. Người anh chết trân, hai cánh tay cứ ngượng nghịu, buông lơi, không sao dám khép lại. Thậm chí, trong cái tâm khảm rối bời ấy, lại còn nhen nhóm ý định tàn nhẫn nhằm đẩy tinh cầu ra xa khỏi mình.

Nhưng con Solaru đâu có màng. 

Đôi tay khẳng khiu của nó quặp chặt qua thắt lưng, ghì lấy ghì để thằng anh. Mấy ngón tay nó có chút xíu, mà bấu riết tới mức làm cậu đau điếng, kéo theo đó là cảm giác âm ẩm, ấm nóng thẩm thấu vào áo. Ra là thứ nước muối mặn chát chắt chiu từ nỗi sợ hãi và sự chờ đợi đằng đẵng. 

Đôi tay cứng đờ của Battery cuối cùng cũng chịu đầu hàng. Chúng run rẩy khép lại, rồi ôm nghiến lấy đứa em, gục đầu vào hõm vai gầy guộc đó. Hơi ấm cốt nhục lan tỏa, đánh bạt cái lạnh lẽo của sắt thép và máu me. Cậu hít lấy hít để cái mùi của nắng, của nhà, mùi của sinh linh đang ấp giữa vùng chết trôi chết nổi này. Một giọt. Rồi hai giọt. Cậu không biết thứ gì vừa rơi xuống tóc Solaru, chỉ biết nó cũng nóng hổi và mặn chát y hệt thứ đang thấm ướt ngực mình. Battery ngó con em. Mắt nó sưng húp, lem nhem nước mắt nước mũi, tuyệt nhiên không thấy cái vẻ sợ sệt mà nhẹ hẫng như người mất hồn gọi được vía về. 

Được một lúc thì đôi vòng tay cũng lỏng ra, cái hơi ấm ngắn ngủi rút sao mà đi nhanh quá, vừa nhen nhóm thì bị gió lùa sạch. Vậy mới nói, việc cần làm bây giờ là lấp lại cái lỗ hổng toang hoác nơi mặt tiền. Nhà mất cửa nẻo thì sương nó vào, người mất che chắn thì đời nó xéo. Cậu đi tới lôi từ gầm cầu thang ra mấy tấm ván ép cũ, dựng đứng tấm ván lớn nhất lên, ướm vào khung cửa vỡ nát. Nó hụt một mảng lớn. Chẳng sao, thiếu thì đắp, hở thì chèn. Cuộc đời anh em ấy vốn dĩ cũng chắp vá như thế này thôi. Chẳng mấy chốc mà cánh cửa mới đã được dựng, trông thật xấu xí mà thô kệch. Kín gió rồi nhưng nắng cũng tắt.

⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯

Battery phủi tay, rũ sạch dằm gỗ vương trên áo rồi lẳng lặng đi về phía chạn bát. Bếp lò lạnh ngắt giờ đây đã được nhen lại bằng vài cục Basimonorium. Anh chàng rót nước ấm, nhìn làn khói mỏng bốc lên, lờ lững rồi tan biến vào hư vô. Thuốc ra bát, đen ngòm và sóng sánh. Cậu bưng bằng hai tay, thổi phù phù cho bớt nóng rồi hướng về sofa, nơi Solaru ngồi thu lu với tấm chăn mỏng quấn quanh người chỉ chừa lại khuôn mặt xanh xao. 

“Uống thuốc đi em.”

Con bé ngoan ngoãn cầm bát đưa lên miệng, hơi nóng làm giãn ra những nếp nhăn lo âu nơi khóe mắt. Nó uống trong một hơi sao mà tài. Cái đắng thuốc men lan tỏa nơi đầu lưỡi, xuống tận cuống họng dường như làm Solaru tỉnh táo hơn đôi chút.

“Anh à…”

Battery giật mình, chỉ khẽ “ừ” một cái trong cổ họng.

“Em khiến anh… khổ lắm à?”

“Kh…không.”

Chàng trai đẩy chiếc kính đen lên, mắt nhắm nghiền.

“Vì sống với em nên anh phải làm chuyện xấu phải không anh?”

“Không phải do em… Ngay từ đầu anh đã tham tiền, đã ác rồi.”

Solaru mỉm một nụ cười trong ánh mắt vô hồn khiến anh nó phải cúi xuống gãi đầu.

“Nếu… nếu như không phải lo cho em… thì giờ này anh làm gì?”

“Anh… không biết”

“Anh cứ lo cho em hoài, rồi lỡ mai mốt em chết…”

“Nói bậy bạ!”

Battery cố nạt ngang, mà cái giọng yếu xìu, hụt hơi không thành tiếng quát.

“Vậy trả lời em coi.”

“Ừ thì… chắc là… đốn gỗ.” Battery ấp úng, buột miệng đáp bừa cái nghề trái khoáy hoàn toàn với đôi tay đã quen cầm rìu bổ củi, à không, bổ người của mình.

“Anh cũng biết đùa đấy.”

Solaru cười rinh rích. Con bé khéo léo lảng tránh cái đề tài nặng trịch đó, nó chớp chớp mắt nhìn ra khe cửa vừa được vá víu tạm bợ. Ánh sáng bên ngoài đã chuyển sang cái màu vàng ệch, báo hiệu ngày đã trôi qua quá nửa.

“Thôi, anh nghỉ đi. Trưa trật rồi, để em đi nấu cái gì đó bỏ bụng. Đói meo rồi.”

Nói đoạn, con bé chống tay lên đầu gối, gắng gượng đứng dậy. Xương khớp nó kêu lạo xạo như muốn biểu tình khi cái thân hình gầy gò liêu xiêu bước về phía góc bếp tối tăm. Battery mắt dán chặt vào bóng lưng em gái, nặng lòng như mọi khi. Ban nãy cậu đã biết thừa trong cái góc bếp ấy còn lại những gì. Solaru lục lọi trong cái thùng xốp sứt mẻ anh em họ xem là kho lương. Chẳng còn thịt, chẳng còn cá, cũng chẳng có lấy một mẩu bánh mì khô nào sót lại. Thứ duy nhất lăn lóc dưới đáy là mấy củ cải héo queo, vỏ nhăn nheo dính đầy bùn đất đen sì. Nghĩ lại, ăn thứ này bây giờ thì chẳng khác nào lũ nông nô thời trung cổ, quanh năm suốt tháng chỉ biết đến rễ cây và củ quả mót được từ rác thải.

“Ăn củ cải hầm được không anh?”

Giọng con bé vang lên, cố tỏ ra reo vui nhưng cũng chỉ là đang cố. Nó lôi cái tạp dề cũ mèm, ố vàng loang lổ vết dầu mỡ từ đời nảo đời nào ra, tròng vào cổ. Nhìn em gái loay hoay với mớ củ cải lấm lem, Battery thấy sống mũi cay xè. Cậu ngăn lại:

“Mà trước tiên thì ta tính chuyện dọn nhà đi em.”

Solaru tròn mắt, cái chăn mỏng trượt nhẹ khỏi vai.

“Dọn đi lên The Great Peak hở?”

Battery lắc đầu, cố ngăn một cái nhăn mặt. Số tiền tích cóp còn chưa đủ để mua một hơi thở sạch trên đó nữa là. Tuy vậy, nó đủ để mua sự bình yên tạm bợ ở một nơi khác.

“Sang thành phố lân cận, hay ra vùng ngoại ô cũng được. Chỉ cần rời khỏi Khu Đáy Cống thì…”

“Nhưng nhà mình ở đây mà anh? Mộ mẹ cũng gần đây…” Solaru lí nhí, ánh mắt nó đảo quanh căn phòng sập xệ, lưu luyến như thể đó là một phần trong nó.

“Nhà là nơi có anh, có em. Chứ cái vách nát này giữ được gì nữa?” Battery ngắt lời, giọng dứt khoát hơn. Cậu vốn không dám nói toạc ra rằng cái nhà này đã bị lộ, rằng đám sát thủ đã đánh hơi được tới, nhưng lúc này thì cũng đành:

“Người ta... bắt đầu để ý rồi. Mình đi, đi càng xa càng tốt. Tiền anh dành dụm cũng đủ để thuê một căn trọ.”

“Anh không tiếc à?” Nó hỏi khẽ.

“Tiếc gì cái chốn này hả em?” Battery thở hắt. “Anh chỉ tiếc là không đưa em đi sớm hơn thôi.”

Cậu đứng dậy, bỏ về phía góc nhà, lôi ra cái túi vải dù sờn rách, bắt đầu vơ vội mấy bộ quần áo cũ rồi lập tức trở lại bên Solaru.

“Anh và em sẽ đến một thành phố công nghiệp mới, nghe đâu bên mạn Tây đang tuyển thợ máy. Anh biết chút ít về cơ khí, chắc xin được chân chạy vặt.” Battery quỳ một chân xuống để tầm mắt ngang bằng với em gái. “Anh sẽ… không để em phải mặc cảm nữa.”

Dù thần thái vẫn vương chút âu lo, nhưng nghe đến thế, Solaru cũng khẽ gật đầu. Một cái gật đầu nhẹ tênh, gợn nhẹ như cánh chuồn chuồn chạm nước, nhưng đủ để Battery thấy lồng ngực mình như vừa được gỡ bỏ cả tảng đá ngàn cân. Khóe môi chàng trai vừa chớm nhếch lên định nói thêm vài câu về viễn cảnh tươi đẹp ở miền Tây, về những cỗ máy hơi nước và bầu trời không bị che khuất bởi trần cống bê tông...

Cộc. Cộc. Cộc.

Ba tiếng khô khốc vang lên từ phía tấm ván ép vừa dựng cắt ngang dòng suy tưởng, dội về một điềm báo chẳng lành. Không gian trong nhà như đông cứng lại, lơ lửng giữa hy vọng vừa nhen nhóm và thực tại tàn nhẫn chực chờ ập tới. Battery quay phắt lại, ra hiệu cho Solaru bằng một cái hất hàm dứt khoát về phía cầu thang. Con bé hiểu ngay rằng có thể tai họa đã gõ cửa mà trốn biến đi ngay.

Đợi bóng đứa em khuất hẳn, Battery mới từ từ quay lại phía cửa. Bàn tay phải theo thói quen luồn vào vạt áo, tìm kiếm chút an toàn từ cây rìu. Qua khe hở nhập nhoạng của tấm ván ép thô kệch, một mảng trắng toát đập vào mắt cậu. Chẳng cần nhìn mặt, Battery ngay lập tức thừa biết kẻ đứng sau cánh cửa là ai. Nỗi căng thẳng trong người bỗng chùng xuống, nhường chỗ cho sự ê chề. Chạy trời không khỏi nắng, cái nghiệp chướng này xem ra quyết không buông tha cho dễ dàng.

Battery xô mạnh tấm ván qua một bên, không ngại đối diện với Colanin đang đứng chần vần. Gương mặt người phụ nữ này giờ phẳng lì, sạch trơn cái vẻ điên dại cuồng loạn ban nãy nhưng nhìn sao cũng vẫn bất bình thường. Thấy cậu trai lù lù bước ra với cái mặt đưa đám, cô ta nghiêng đầu, mắt liếc xéo qua vai đối tượng, ngó sâu vô cái hốc tối trong nhà, coi thử có ai dòm ngó không rồi mới dám lên tiếng:

“Ra ngoài này chút đi, Battery.”

Ả lùi lại một bước, chừa cái khoảng trống trước hiên, hai tay giơ lên ngang ngực, xòe ra cho thấy là không cầm gì nguy hiểm.

“Cô muốn gì thì nói mau.”

Colanin nhún vai, cái điệu bộ thản nhiên đến phát ghét.

“Đi đến nơi riêng tư hơn đi. Los Perillon đang bắt đầu sục sạo rồi. Truy lùng hai ta đấy Battery à. Cậu không muốn có người liên lụy đâu đúng không?”

“Chúng ta á?”

“Ừ, chúng ta.”

Hai chữ “chúng ta” lọt vào tai Battery nghe sao mà chối. Mình đào tẩu, mình bị quy là trộm tiền tỉ thì bị săn là lẽ dĩ nhiên, còn cô ta? Đường đường là một Đao Phủ trung thành, một con chó săn đắc lực, sao lại tự nhiên bị gộp chung vào một rọ? Cậu nuốt sự thắc mắc vào trong, lẳng lặng bám theo cái bóng trắng nhập nhoạng phía trước.

Tầm không quá nửa tiếng sau, họ chui xuống tới một cửa hầm sập xệ, nơi từng là ga tàu điện ngầm của thế kỷ trước. Giờ đây, nó chỉ còn là cái xác khô của giao thông đô thị, ngập ngụa rác thải hóa học. Thật khó để không khỏi hình dung những thanh ray gỉ sét chạy dài vào bóng tối vô tận ấy như xương sườn của sinh vật khổng lồ nào đó. Tiếng nước nhỏ giọt tong tong từ trần hầm vọng lại, nghe lạnh lẽo và cô tịch khủng khiếp.

Đến đoạn đường cụt, nơi ánh sáng từ mặt đất chỉ còn là một vệt mờ xa xăm, Colanin mới chịu dừng lại. Cô ả quay người, dựa lưng vào cột bê tông, đôi mắt nhìn xoáy vào Battery, giọng điệu nghiêm túc hiếm có:

“Này Battery, cậu nghĩ sao về cái hố xí khổng lồ mà chúng ta đang sống này?”

Battery nheo mắt sau cặp kính râm, không thể đáp lại ngay cái kiểu câu hỏi chung chung ấy, đành chỉ biết lặng thinh nghe tiếp.

“Cái đất nước cầm đầu bởi lũ bất tài cậy quan hệ, nơi người ta vắt kiệt nhau để thở, bọn bên trên thì sống xa hoa nhờ vào biển máu mà Đao Phủ chúng ta tạo ra. Cậu có thấy nó bất công, nó ngột ngạt đến mức muốn nôn mửa không? Có bao giờ cậu muốn bóp nát nó chưa?”

Colanin đá nhẹ mũi giày vào thanh ray gỉ sét, nghiến răng ken két:

“Cậu muốn một thế giới ngập tràn ánh sáng cho con bé đó, đúng không? Đứa em gái của chúng ta.”

Battery cau mày, sống lưng lạnh toát. Đứa em gái nào là của “chúng ta” kia chứ? Nghe cái ẩn ý sao mà nhớp nhúa, tựa hồ cô ả vừa thò bàn tay dính máu vào vuốt ve lên khuôn mặt thánh thiện của Solaru vậy. Nhưng cậu khó chịu vì bị xâm phạm quyền sở hữu thì ít, mà nỗi kinh hoàng vì bị nắm thóp thì nhiều.

“Đừng có lôi nó vào chuyện này. Cô điều tra tôi đấy à? Nếu cô dám động đến một sợi tóc của con bé…”

“Suỵt, từ từ nào.” Colanin đưa ngón tay lên môi, cười nhạt. “Cần gì điều tra. Đao Phủ chúng ta, ai mà chẳng có một gót chân Achilles để Nghiệp Đoàn nắm thóp?”

Colanin dường như tảng lờ đi vẻ tê dại của người đối diện. Cô ả bỗng giang rộng hai tay, bao lấy cái khoảng không tối tăm, ẩm xì của vòm hầm như muốn vồ vập cả chàng trai cô ngưỡng vọng phía trước vào lòng.

“Trong những ngày tháng cam chịu làm con chó của Los Perillon, tôi đã âm thầm tập hợp được những kẻ có cùng chí hướng để mở ra một cuộc cách mạng. Những kẻ còn mạnh hơn cả Đao Phủ.”

“Cái gì?”

“Hãy tham gia và cùng chúng tôi giật sập những tòa tháp chọc trời kia đi, Battery. Hãy tắm chế độ này trong biển máu nào!”

Cách mạng? Nghiền nát chế độ?

Những từ ngữ to tát ấy vang lên bên tai Battery, nhưng trong đầu cậu lại hiện lên một hình ảnh khác, trần trụi và gớm ghiếc hơn nhiều. Cậu nhớ lại đêm hôm trước. Cái đêm mà đám đông cuồng nộ vây lấy ông giáo già tội nghiệp. Đó là cách mạng sao? Hay chỉ là một bầy thú hoang sổng chuồng, cắn xé bất cứ thứ gì ngáng đường trong cơn đói khát? Phải chăng, thực chất cũng chỉ là một cuộc tàn sát nhân danh công lý, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót? Liệu điều Colanin đang nói đến có phải vết xe tương tự?

“Tôi từ chối. Bây giờ tôi không muốn phải vấy máu giết người nữa. Với cả…”

Phụt.

Chưa kịp để câu phản bác trôi ra khỏi miệng thì bóng tối trong hầm bỗng chốc bị nuốt trọn. Battery đưa tay che ngang mặt. Một luồng sáng chói lòa đủ để soi rõ từng hạt bụi quét thẳng vào chỗ đứng của hai kẻ bị truy nã. Tiếng rầm rập của cả chục đế giày đinh nện xuống nền bê tông ẩm ướt vang lên, át đi cả tiếng nước nhỏ giọt. Một toán lính vũ trang của Los Perillon, trong những bộ giáp đen bóng loáng, tràn vào như kiến đen, nhanh chóng phong tỏa mọi ngóc ngách của đường hầm cụt. Nhưng thứ khiến sống lưng Battery lạnh toát không phải là họng súng đen ngòm của đám lính lác vô danh kia.

Đám đông tách ra làm đôi, trật tự và cung kính. Từ giữa cái hàng ngũ sắt thép ấy, một người đàn ông thong thả bước ra. Vóc dáng thì cao ráo, mày râu nhẵn trụi, mái tóc xám tro, tiệp màu với bộ âu phục chính quy của hắn, toát lên cái vẻ lịch duyệt của một kẻ cầm quyền, một kẻ đứng trên cao nhìn xuống đám chuột bọ dưới đáy.

“Lu Crane?”

Cái tên chỉ cần thốt ra cũng đủ khiến sống lưng của mọi Đao Phủ trong Nghiệp Đoàn lạnh toát. Kẻ đứng đầu Cửu Đao Phủ, con quái vật được xưng tụng là mạnh nhất, tàn nhẫn nhất. Trên tay hắn là một thanh trường kiếm cong, nằm im lìm trong vỏ bao bằng da thuộc chạm họa tiết rắn rết. Đó chắc hẳn là một Máy Chém.

Lu Crane dừng lại cách họ mười bước, điệu bộ thong dong. Hắn chỉnh lại cổ tay áo, đôi mắt “lươn” sau cặp kính gọng vàng khẽ nheo lại rồi liếc dọc liếc ngang.

“Battery Ecole và Colanin Maxius. Chào hai con chó. Hóa ra bọn mày thông đồng tạo phản là thật. Tao đến để gô cổ bọn bây về xét xử.”

Cái bóng của kẻ mạnh nhất đổ ụp xuống, tưởng chừng có thể đè bẹp dí mọi thứ nát bấy như tương. Bất kỳ kẻ nào, dù gan lì đến đâu, khi đứng trước họng súng của cả một trung đội và lưỡi kiếm của Lu Crane đáng ra cũng phải nghẹt thở, chân tay bủn rủn, nhưng Colanin lại cười một điệu cười nghe rợn như mớ miểng sành lạo xạo. Ả hất mặt lên, đôi mắt long sòng sọc chứa đầy vẻ ngạo mạn, trơ trọi đứng đó mà chẳng thèm run rẩy lấy một cái.

“Làm chó dại sướng hơn, Lu Crane à.” Giọng Colanin chua loét. “Ai đâu như mày, chỉ biết vẫy đuôi chờ chủ vứt cục xương rồi sủa.”

Nói đoạn, ả quay ngoắt sang với ánh mắt rừng rực cùng nụ cười rộng tưởng chừng tới mang tai.

“Còn chờ gì nữa? Bữa tiệc đến tận miệng chúng ta rồi kìa, Battery yêu quý. Cưa được thằng đó thôi thì coi như giết chết được Los Perillon.” Nhưng chẳng mấy chốc, cô ta sững lại. “...Battery?”

Anh chàng đứng trân ra đó, như cái cọc gỗ cắm giữa dòng nước xiết. Bàn tay giấu trong túi áo siết chặt cán rìu, các khớp xương trắng bệch lên vì gồng, nổi cả những đường gân xanh xao, nhưng tuyệt nhiên không chịu rút ra. Một thoáng chần chừ lướt qua đáy mắt cậu, mỏng mảnh như sương khói, mà cũng nặng trĩu như chì.

“Nghe gì chưa? Mục tiêu có ý định kháng cự, bắn bỏ chúng đi!”

Chỉ chờ có thế, cả đám lính đồng loạt điên cuồng nhả đạn. Tiếng nổ xào nấu không gian tù túng của đường hầm muốn chát chúa căng tràn mang tai. Đạn cày nát mặt đất, bê tông vỡ vụn bắn tung tóe như đám trấu nát bị gió thốc lên. 

Hai cái bóng lập tức tách ra, mỗi người trôi về một phía. Về bên Colanin, ả rút phắt những gì còn lại của cây Ignimon ra. Thứ vũ khí gãy nát, méo mó ấy cùng cô ta lướt qua làn đạn, áp sát thằng lính gần nhất rồi làm một đường ngọt sớt.

Thằng lính rũ xuống như buồng chuối gãy, máu còn chưa kịp phun thì Colanin đã xoay người găm tiếp lưỡi thép vào tim kẻ thứ hai. Máu tươi bắn lên tà áo trắng, đính lên đó huyết họa những bông hoa đỏ thẫm. Cho đến khi đầu kẻ thứ ba đã lìa thì nữ sát nhân ấy bắt đầu phá lên cười man dại trong cơn say máu. Giữa cơn hưng phấn tột độ, Colanin liếc mắt sang phía bạn diễn của mình, chờ đợi một màn thảm sát tương xứng thì chỉ biết nghệt mặt ra. Battery chỉ nghiêng người né đòn, rồi dùng vai húc mạnh vào ngực tên lính khiến hắn văng ra xa, đập lưng vào tường. Cậu tiếp tục lăn mình sang chỗ nấp khác, thở dốc, tuyệt nhiên không một giọt máu nào đổ. Cậu chỉ chạy, chỉ né, chật vật trông rất hèn, cây rìu Chixieng vẫn nằm im trong áo.

“Cậu làm cái quái gì thế hả?! Giết chúng đi chứ! Tại sao không giết?!”

Colanin gào lên, tiếng thét lạc đi giữa tiếng đạn réo, giữa cái chiến sự tá lả. Sự thất vọng trào ra, đắng ngắt và chua chát. Ả nhìn vào Battery bằng đôi mắt long lên sòng sọc. Trong cái đầu đang bốc hỏa ấy, hành động của cậu trai kia chẳng khác nào một sự phản bội đê hèn. Đâu rồi? Con quái vật đã dùng cưa máy mà ả tôn thờ? Đâu rồi? Cái gã Đao Phủ lạnh lùng, kẻ từng khiến ả run rẩy vì sung sướng mỗi khi lưỡi rìu vung lên? Battery của ả sao lại hỏng rồi? Không, Battery của ả không thể hèn kém thế này được. Chắc chắn có kẻ nào đó, hay thứ gì đó đã ám quẻ, đã rút đi cái tủy sống tàn bạo của cậu ta.

Một giọt nước mắt nóng hổi bất chợt ứa ra từ khóe mắt Colanin ngỡ như huyết lệ.

Nỗi đau khổ phút chốc bị nuốt chửng, nhào nặn lại thành khối tham vọng điên cuồng. Ả thề độc, dù có phải xới tung cả cái thành phố này lên, dù có phải lột da tróc thịt bất cứ kẻ nào ngáng đường, ả cũng sẽ lôi cổ con quái vật ấy quay về. Battery phải là kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, tay nhuốm máu tươi chứ không phải con cừu non chịu trói thế này.

“Đủ rồi! Cút hết cho tao!”

Tiếng quát của Lu Crane cắt đứt toàn bộ xối xả trong đường hầm.

Đám lính còn sống sót như được ban ân huệ, vội vã hạ súng, lùi dạt ra phía sau, tạo thành một vòng tròn rộng, nhường lại sân khấu chính. Lu Crane chán ngấy cái trò mèo vờn chuột tổn mạng này rồi. Hắn chỉnh lại cổ tay áo, thong thả bước lên. Ung dung như đi dạo trong vườn thượng uyển chứ chẳng phải bãi chiến trường nồng nặc mùi thuốc súng. Hắn dừng lại trước mặt Battery vẫn đang khom người thủ thế, mồ hôi vã ra như tắm vì những pha luồn lách chết bỏ. 

“Rút Máy Chém ra đi, con chó săn giỏi nhất lứa trẻ, để xem tài cán mày tới đâu. Đừng để tao phải chém một thằng tay không, bẩn thanh danh tao lắm.”

Battery lùi lại, gót giày miết mạnh xuống nền đất ẩm ướt tạo thế thủ, nhưng hai tay vẫn buông thõng, kiên quyết chối bỏ sự khiêu khích chết người kia. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cậu đáp bằng giọng run run:

“Tôi không có lý do gì để đấu với ông.”

Lu Crane bật cười. 

“Thằng dở!”

Dứt lời, hắn biến mất.

Kế đó, màng nhĩ Battery mới nghe thấy tiếng nổ. 

Đoàng!  

Nó rền vang như tiếng vải trời bị ai xé toạc, cuộn lên đợt sóng dữ hất tung đám bụi đất mịt mù. Nhưng cái âm thanh ấy lừ đừ quá, chưa kịp chui vào màng nhĩ Battery thì cái chết đã kịp phả hơi lạnh vào sát cổ rồi. Chẳng còn thời gian đâu mà tính toán. Bản năng sinh tồn, thứ quái vật được nuôi dưỡng bằng máu tanh qua bao đêm trường, giật lấy cái thân xác thằng Battery mà sai khiến. Tay cậu vung lên, nhanh hơn tất thảy mọi ý nghĩ vụt qua đầu.

Keng!

Lửa tóe ra, soi rõ mồn một khuôn mặt lạnh tanh của Lu Crane đang dí sát rạt, cách nhau có một lưỡi thép mỏng dính. Đường kiếm bị chặn đứng, may phước không phải chặn bằng da thịt mà bằng cây rìu Chixieng, chắn ngay cái yết hầu đang đánh thót từng hồi. Vậy là Battery đã rút nó ra. Cực chẳng đã mới phải làm. Cái ý định bỏ đi êm thấm, mong được yên thân, rốt cuộc cũng bị cái tốc độ kinh hoàng của Lu Crane vò cho bấy nhầy trong tích tắc.

Tiếng sắt thép nghiến vào nhau chưa kịp tan, dư âm còn ong ong thì Lu Crane đã trở mặt. Cái cổ tay của tên ấy trườn lưỡi kiếm đi như con rắn nhớt thây trên cán rìu, xóc thẳng một đường ngọt xớt nhắm vào hốc mắt Battery. Cậu ngửa mặt ra sau, nghe cái xước sát liếm qua chóp mũi, mớ tóc mái đứt lìa bay lả tả. Vừa mới lùi được một chân, bóng của Lu Crane đã lại nhoẹt đi, rồi cả một trời kiếm ập xuống.

Thứ trong tay gã Đao Phủ đệ nhất chẳng còn ra hình thù gì nữa, nó hóa thành mây, thành khói, đan thành lưới thép chụp xuống đầu người ta. Tiếng gió rít buốt óc, nhức nhối ngàn mũi kim châm vô màng nhĩ. Mỗi lần rìu chạm kiếm, cánh tay Battery lại dại đi vì chấn động. Đòn của Lu Crane đã nặng lại còn nhanh. Battery ngộp thở. Cây rìu Chixieng quờ quạng trong tay, chẳng biết phải xử sao cho vừa. Vừa đỡ bên vai trái thì sườn phải đã rát nhức vì lưỡi kiếm liếm qua. Che được cổ thì bắp đùi đã rách máu là máu.

Battery nghiến răng trèo trẹo, tay trái giật phắt sợi xích sắt. Đầu móc câu vung lên, vẽ một vòng cung ác liệt định khóa tay đối phương. Trò cũ rích. Lu Crane như mọc mắt sau gáy, hắn nghiêng người nhẹ hều, để sợi xích trượt qua vai áo vest, tiện tay dùng sống kiếm gạt phăng, đầu móc găm phập vào tường bê tông lạnh ngắt.

“Chậm rì.”

Chưa kịp định trí, cái thân xám ngoét kia đã ập tới. Lần này Lu Crane thúc vô yết hầu, ghim chặt Battery vô vách đá. Sự chênh lệch bày ra rõ mồn một. Bên là bão táp vùi dập, còn bên chỉ là ngọn cỏ chịu trận, te tua tơi tả. 

Chân nam đá chân chiêu, Battery lại được tặng cho vô số nhát cắt. Vết thương mới đè lên vết thương cũ, máu tươi trào ra, chảy ròng ròng xuống cằm rồi len vào khóe miệng mặn chát. Một bên mắt nhòe nhoẹt trong màn lỏng đỏ quạch, anh chàng cũng không được phép lơ đãng. 

Cái chết.

Hai chữ ấy hiện lên rõ mồn một. Nếu cậu tiếp tục đánh, cậu sẽ chết. Chắc chắn chết. Và khi cậu chết, cái xác của cậu sẽ bị vứt lại đây cho chuột gặm, hoặc bị lôi về bêu rếu.

Còn Solaru?

Nỗi kinh hoàng thực sự không đến từ lưỡi kiếm trước mặt, mà đến từ tương lai khủng khiếp đó.

Đấu tay đôi sòng phẳng với thứ quỷ này thì có nước chết rục xương. Tốc độ này, ngón nghề này, lấy gì mà chọi? Muốn sống, phải chơi dơ, phải đem cái mạng cùi này ra mà đánh cược một ván.

Anh chàng liếc nhanh về phía sau qua khóe mắt kèm nhèm máu. Một cây cột bê tông cốt thép lầm lì, da thịt loang lổ trơ hết cốt thép, đang gồng đỡ lấy cái trần hầm nặng trịch ngay sau lưng.

Ở lần giao chiêu tiếp theo, Battery không lùi nữa, cũng chẳng dợm bước né sang hai bên. Chàng trai đứng dựa lưng ngay trước cây cột, ôm vai, cố diễn vẻ đau đớn, tay cầm rìu buông thõng xuống, phơi trần cái lồng ngực trái ra. Một sự sơ hở vụng về sao mà dại khờ.

“Chán sống rồi hả mày?!” Lu Crane nhếch mép.

Hắn đâu có ngờ, với kẻ đã quen đứng trên đầu thiên hạ, sự kháng cự yếu ớt của con mồi không gì hơn là dấu hiệu của sự rã đám tất yếu. Hắn dồn toàn lực vào mũi kiếm, quyết tâm găm thẳng vào trái tim đang đập thoi thóp của Battery.

Tới lúc rồi!

Battery gầm lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng, oặn mình sang bên phải. Cú né đòn trong gang tấc, đánh đổi bằng việc bả vai bị mũi kiếm sượt qua xé toạc một mảng da, nhưng chẳng đáng là bao. Cây cột cái rên hừ hừ rồi gãy gập. Nó xem chừng trụ không nổi nữa. Đúng như cậu nghĩ, lực đánh của tên này đủ để khiến mấy đường nứt toác ra trên thân bê tông, lan rộng lên trần hầm. Và để cho nhanh, Battery vung rìu, dốc toàn lực bồi thêm một bổ vào cây cột.

Rầm!

Đất đá đổ ập xuống. Cả tảng trần nặng trịch rớt cái bịch, đè nghiến lên gã mặc đồ xám cùng thanh kiếm còn mắc kẹt. Bụi thốc lên đục ngầu muốn vá cả đường hầm. Bất chấp cơn đau từ vết thương hở ra trên vai đủ để khiến Battery ngất đi bất cứ lúc nào, cậu vẫn nghiến răng đạp lên đống gạch vụn lổn nhổn dưới chân, dồn hết hơi sức còn sót lại, phóng người lên cái lỗ hổng vừa lòi ra trên trần.

Mười ngón tay bấu chặt mép bê tông, anh chàng rướn người lôi cái thân tàn ra khỏi miệng hố, trườn lên cống rãnh bên trên. Dưới kia, tiếng đá lở vẫn rầm rầm. Chẳng biết đống xà bần đó có chôn nổi Lu Crane không. Battery chịu, gan cậu cũng chẳng tày đình để quay đầu ngó thử. Cứ ngỡ địa ngục đã khép lại sau lưng thì từ cái đống đổ nát lộn tùng phèo ban nãy, lưỡi kiếm lạnh tanh xẹt lên, xé toạc màn bụi. Nó rướn tới, phạt ngang mặt kẻ đang đu mình trên miệng hố.

Choang!

Kéo theo sau đó tiếng thủy tinh vỡ. Dù mũi kiếm không cứa đứt cổ họng, nhưng nó chém nát cái kính râm gọng tròn của Battery. Hai tròng kính nổ tung ngay sống mũi. Hàng ngàn mảnh vụn li ti, bén ngót, theo đà găm phập vô hốc mắt đang trợn trừng.

Battery hộc lên một tiếng tắc nghẹn, tay chực ôm mặt rồi lại thôi. Dụi vào lúc này là tự móc mắt mình bỏ đi. Cơn đau thấu trời buốt lên tận óc. Tầm nhìn nửa tối thui, nửa nhòe nhoẹt máu, nước mắt, với mớ dằm kính trộn lại. Nỗi sợ cứ thế như sa như ùa đến. Nhưng con thú dính thương làm gì được phép nằm vạ. Nhân lúc này phải chạy. Chạy bán sống bán chết. Chạy bằng thính giác, bằng trí nhớ, và bằng nỗi sợ hãi tột độ đang quất vào sau gáy. Cái dáng gầy nhom va đập lung tung vào vách cống. Đó là lần đầu tiên, Battery, chuyên gia trong việc gieo rắc kinh hoàng, lại khiếp đảm như muốn chết đi sống lại đến vậy. 

⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯

Mất hàng giờ đồng hồ, hay có lẽ là cả một đời để cái bóng ma tử thần trong cái thiên la địa võng ấy chịu buông tha.

Cái kiếp người lúc sa cơ lỡ vận nó thảm hại đến thế là cùng. Cậu lê xác phàm rách nát qua những đường hầm hôi thối, thời gian dằng dặc, tưởng chừng đọa đày nhau đến thiên thu mới chịu buông tha. Rồi Battery đổ vật xuống, trượt dài trên lớp rêu nấm nhớp nháp, nằm vật vờ bên cạnh dòng nước cống đen ngòm đang róc rách chảy những thứ xú uế. Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, cố gắng hớp lấy từng ngụm không khí ít ỏi. Đau. Đau khắp mọi nơi, nhưng quằn quại nhất là từ đôi mắt đang bốc hỏa. Máu chảy ra từ hốc mắt. Ánh sáng sẽ cứ thế rời bỏ con người này hay sao?

Trong cái tầm nhìn nhập nhoạng, hư thực bất phân ấy, một sắc trắng lờ mờ hiện ra. Chẳng cần mắt thấy tai nghe, mùi hoa phấn ấy chỉ có thể là Colanin. Lạ thay, cô ta im thin thít, chẳng cất lấy một câu. Battery muốn cựa quậy, muốn mở cái miệng khô khốc ra mà hỏi, nhưng chẳng mấp máy được gì. Đành bất lực, cảm nhận sự hiện diện của người phụ nữ ấy qua những giác quan còn sót lại. Giờ đây, nếu ả đó muốn giết cậu, muốn chơi đùa hay làm trò gì thì cũng đành chịu chết.

Sột soạt.

Tiếng… giấy?

Rồi một vật, mỏng tanh, nhẹ bẫng rơi xuống ngực anh chàng. Một mảnh giấy. Không, là một bức thư thì đúng hơn. Và mọi thứ cũng chỉ dừng lại thế thôi. Không gian trôi tuột vào sự im lặng rợn người, tuyệt nhiên không một tiếng cười hay lời đe dọa ong bướm nào được thốt ra cả. Colanin đã rời đi mà không nói gì thêm, điều này vừa may mắn nhưng cũng thật dị kỳ. Cố tìm lý do cho sự lạ lùng ấy, ngón tay Battery run rẩy lần mò để vớ lấy tờ giấy trên ngực. Cậu cố rướn cổ, căng mắt ra, gồng mình chống lại cơn đau để định hình những con chữ. Xem ra vô vọng rồi. Một tiếng gầm gừ bất lực nghẹn ứ trong cổ họng chàng trai trẻ. Chữ nghĩa, thông điệp, hay tối hậu thư? Chịu chết. Giờ đây, đến cả ngày hay đêm còn chẳng phân biệt nổi, nói gì đến nét mực.

Battery buông thõng, để tờ giấy trượt xuống bụng, nằm chỏng chơ trên lớp áo đẫm nước bẩn. Cậu ngả đầu ra sau, mặc kệ nước cống ngấm vào những vết chém sâu hoắm trên đùi và vai xót như xát muối, mặc kệ cái lạnh thấu xương của đất ẩm đang dần gặm nhấm chút thân nhiệt còn sót lại. Thực sự quá tải rồi, các bó cơ giật lên từng hồi phản kháng kịch liệt và cứ thế, cậu ngồi đó, bất động như một đống phế thải bị vứt bỏ.

Thời gian cứ thế trôi qua một cách chậm chạp và nặng nề, được đếm bằng tiếng nước chảy tong tong từ trần hầm xuống mặt nước đen ngòm. Một giờ? Hai giờ? Bóng tối bao trùm lấy kẻ bại trận, vỗ về cơn đau thể xác trong khi tâm trí cậu vẫn đang lạc trôi giữa những cơn ác mộng chập chờn, ngỡ dài mà lại ngắn. Chẳng biết là do lũ chuột cống chạy qua quệt phải, hay do cái lạnh thấu xương của dòng nước thải ngấm vào tủy sống đã dựng Battery dậy từ cõi chết. Chàng trai rên hừ hừ, mấy ngón tay cứng đờ đã chịu cử động. Cơn đau từ hốc mắt đã dịu đi phần nào, chuyển sang trạng thái tê bì, nhức nhối âm ỉ. Lớp máu tươi ban nãy giờ đã khô lại, đóng thành từng mảng vảy dày, dính chặt mí mắt lại với nhau như hồ dán. Battery phải dùng tay, cạy từng chút, từng chút một cái lớp vỏ bọc tanh hôi ấy ra. Một tia sáng lờ mờ lọt vào, rồi dần dần mở rộng ra. Thế giới trong mắt cậu lúc này méo mó và nhòe nhoẹt, tựa hồ đang nhìn qua một đáy chai rượu dày cộp bị trầy xước. Mọi thứ chỉ là những khối màu nhờn nhợt, chồng chéo lên nhau, nhưng ít nhất, cậu đã không mù. Ơn trời, cậu vẫn còn thấy được, dẫu phần nhìn không còn như trước.

Và thứ đầu tiên lọt vào cái tầm nhìn nhập nhoạng, tồi tàn ấy là mảnh giấy trắng vẫn nằm im lìm trên bụng. Battery cầm nó lên. Tờ giấy mềm oặt trên tay do đã thấm nước vài giờ đồng hồ. Cậu phải đưa nó sát mặt, gí mũi, nheo con mắt còn lại hết cỡ để đánh vần từng nét mực xiêu vẹo mà Colanin để lại. Mất độ chục giây để đọc hết những dòng chữ đó. Nhưng chỉ mới vài giây ấy thôi, toàn bộ máu nóng trong người Battery dường như đông cứng lại thành đá tảng. Bức thư trên tay rơi lúc nào cậu chẳng hay. Một cái sức nặng nề như đè nén lấy quả tim, làm cho cậu trai ngừng thở. Nội dung của nó là gì, chỉ có trời biết, đất biết và Battery biết. Nhưng cái dư âm nó để lại là một điềm báo chẳng lành, đen tối và nặng nề như đám mây dông tích điện chực chờ giáng sấm sét xuống đầu kẻ tội đồ.

Những bậc thang sắt dẫn lên mặt đất trơn tuột, bám đầy nhớt, nhưng Battery cứ thế lao lên, bước thấp bước cao như kẻ điên loạn. Phổi cậu rát bỏng, từng hơi thở rít lên như ống bễ rách, nhưng đôi chân thì không dám ngơi nghỉ lấy một giây. Càng gần đến miệng cống, bóng tối đậm đặc quen thuộc lại càng bị xua tan bởi một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Không phải cái ánh sáng nhờn nhợt, lạnh lẽo của đèn đường hiu hắt, cũng chẳng phải ánh bình minh yếu ớt cố xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Khu Đáy Cống. Thứ ánh sáng này rực rỡ, hung tàn và nóng hầm hập. Nó nhuộm đỏ cả một khoảng không gian phía trên. Battery trồi đầu lên khỏi miệng cống, và ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng khổng lồ tạt thẳng vào mặt, khiến đôi mắt vừa mới hồi phục của cậu lại nhói lên đau đớn. Nhưng nỗi đau xác thịt ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với cảnh tượng đang diễn ra.

Căn nhà của cậu. Cái tổ ấm ọp ẹp, xiêu vẹo nằm kẹp giữa những khối bê tông vô hồn giờ đây đang chìm trong biển lửa. Những ống nước sét gỉ bám quanh nhà nóng đỏ lên, rên xiết trong sức nóng thiêu đốt. Tấm ván ép vừa mới đóng vội vào khung cửa vỡ nát ban sáng giờ đã thành tro than, mở toang lối vào cho bà hỏa thỏa sức hoành hành bên trong.

Battery đứng chết trân, hai đầu gối muốn quỵ xuống, tưởng như mình có thể chết vào ngay lúc này. Những kỷ niệm, những bữa cơm đạm bạc, và cả cái mùi hương an yên duy nhất còn sót lại trong cuộc đời cậu, tất cả đang bị thiêu rụi thành tro bụi. Tiếng nổ lách tách của gỗ khô vỡ vụn vang lên, nghe như tiếng xương cốt gãy lìa. Tàn lửa bay lả tả trong gió, rơi xuống vai áo cậu, nóng rát, nhưng Battery chẳng cảm nhận được gì nữa.

“SOLARU!!!”

Tiếng hét không át nổi âm lửa reo, nỗi tuyệt vọng tột cùng thét ra lập tức bị biển lửa nuốt gọn. Battery lảo đảo lao về phía trước, nhưng sức nóng hầm hập như một bức tường vô hình đẩy bật cậu trở lại. Trong cơn hoảng loạn tột độ, bàn tay đầy máu bùn của cậu vô thức buông lỏng. Tờ giấy nhàu nhĩ, thứ đã được nắm chặt từ dưới cống ngầm, chao liệng trong không trung rồi rơi xuống ngay dưới chân anh chàng. Ngọn lửa hung tàn bùng lên từ mái nhà, vô tình trở thành ngọn đèn soi sáng cho những dòng chữ xiêu vẹo trên nền giấy trắng. 

Cái ánh sáng chết chóc ấy nhảy múa, làm những nét mực như sống dậy như những con giòi đang đục khoét vào tâm trí kẻ đứng nhìn. Dù đôi mắt đau nhức, dù tâm can đang bị thiêu đốt, Battery vẫn nhìn thấy chúng. Từng chữ, từng chữ một găm thẳng vào đại não cậu lần nữa:

“Thấy không Battery?

Ấm áp quá nhỉ? Tình cảm nóng hổi trong con tim này.

Tôi đã dọn dẹp sạch sẽ rồi đấy. Những bữa cơm nhạt nhẽo, mớ ràng buộc phiền phức, và cả cái lý do hoàn lương nực cười, tất cả đã hóa thành tro bụi.

Cậu nhẹ nhõm chưa?

Battery yêu quý của tôi, hôm nay cậu làm tôi buồn lắm. Con quái vật tuyệt đẹp mà tôi hằng khao khát đâu rồi? Cậu đã không còn là cậu nữa, cậu đã mụ mị mất rồi. 

Nhưng tôi hiểu mà. Là do nó đúng không? Giai điệu thánh thiện của thiên thần nhỏ bé đó đã ru ngủ bản năng cuồng sát của cậu, biến lưỡi rìu của cậu thành thứ cùn mòn vô dụng. 

Đừng lo, tôi sẽ giúp cậu. Tôi sẽ giải thoát cậu khỏi sự ràng buộc độc hại ấy. Khi tiếng hát tắt hẳn, con thú hoang tàn bạo ngày xưa sẽ quay về với tôi, phải không? Tận hưởng món quà này nhé, sự tự do đấy. 

Hãy căm hận tôi suốt cuộc đời đi.

Yêu cậu.

Colanin.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...