Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã/Chapter 58: Mẫu người lý tưởng của ngươi trông thế nào? (1)Chapter 58: Mẫu người lý tưởng của ngươi trông thế nào? (1)
20px

Chương 58: Mẫu người lý tưởng của ngươi trông thế nào? (1)

"Đứng lại cho tao! Con chó chết bầm kia!!!"

Gấuuuuu!

"Tao bảo đứng lại!"

Hôm nay vẫn là một ngày yên bình trong phòng Tiểu thư.

Tiểu thư đang chơi đuổi bắt với Gấu Hầm.

Dù Gấu Hầm đã về đây được một tháng nhưng chẳng thấy thân thiết gì sất, hai đứa cứ hễ gặp nhau là gầm ghè.

Gấu Hầm ngậm thanh sô-cô-la còn nguyên vỏ trong miệng, nhảy tưng tưng trên giường như một con điên, còn Tiểu thư thì nhoài người ra, cố sống cố chết tóm lấy nó.

Gấu Hầm đã cướp mất thanh sô-cô-la ăn vặt của bả.

Tiểu thư nhìn Gấu Hầm với vẻ mặt như mất cả thế giới.

"Nhả ra mau! Con chó chết tiệt này!"

Tiểu thư vừa buông lời hăm dọa vừa tìm đủ mọi cách tóm lấy Gấu Hầm. Hễ bả vồ tới là nó lại nhảy phóc xuống đất, bả định bỏ cuộc thì nó lại leo lên giường ngoáy đuôi trêu ngươi.

Không biết chủ nào tớ nấy hay sao mà cái nết trêu người của nó y chang ai đó.

"Đưa đây cho tao! Con chó này!"

Gấu uuu uuu...!

Gấu Hầm đang sỉ nhục Tiểu thư.

Nó cứ lượn lờ trước mặt bả, cái điệu bộ y hệt mấy ông bán kem Thổ Nhĩ Kỳ, kiểu 'A hụt rồi nha? Đố bắt được anh nè', nhìn mà tôi cũng thấy ngứa mắt giùm.

Hộc... hộc...

Gấu Hầm thở hồng hộc.

Một tháng nay, nhờ được bồi bổ thịt thà liên tục, kế hoạch "vỗ béo động vật" đã thành công mỹ mãn. Gấu Hầm giờ béo ú nu, nó lạch bạch ngồi bệt xuống sàn.

Tiểu thư chỉ thẳng mặt Gấu Hầm, hét lên:

"Ricardo, không xong rồi! Trét mắm tôm lên người nó đi!"

Chủ nhân lại thốt ra mấy lời sát khí trước mặt thú cưng rồi. Tôi bịt tai Gấu Hầm lại, nói đỡ cho nó:

"Sao lại đòi trét mắm tôm lên Gấu Hầm đáng yêu thế ạ. Gấu Hầm nghe được là tổn thương đó nha." 

"Gấu với chả Hầm, nhìn cái mặt nó thấy ghét!"

Mắt Tiểu thư long lên sòng sọc. Bả nói thật đấy.

Nhìn ánh mắt đó là biết, chỉ cần con chó láo nháo thêm tí nữa là bả biến nó thành món "Gấu Hầm" đúng nghĩa đen luôn. Gấu Hầm thì vẫn ngây thơ gãi đầu gãi tai.

Để giải vây cho con chó không biết nhìn sắc mặt này, tôi đành rút sô-cô-la trong túi ra để hạ hỏa cho Tiểu thư.

Tiểu thư liếc nhìn thanh sô-cô-la trên tay tôi, phán một câu lạnh lùng:

"1 cái sao mà đủ đô!"

Trong tình cảnh này mà bả vẫn còn tâm trí mặc cả, đúng là lòng tham không đáy. Tôi đành giả bộ miễn cưỡng, rút thêm hai thanh nữa ra.

Do tôi nhặt nó về mà, phải chịu trách nhiệm chứ sao.

Cầm được hai thanh sô-cô-la trên tay, cơn giận của Tiểu thư bay biến đâu mất. Bả cười tươi rói, giơ ngón cái lên với tôi.

"Hí!"

'Sao lại đi khen con chó vậy trời.'

Rõ ràng người đưa là tôi mà. Tiểu thư lại quay sang vỗ vỗ xuống giường, gọi con chó.

"Thịt! Lại đây!"

Gấu!

"Ủa?"

Gấu Hầm vẫy đuôi, tự nhiên nhảy tót lên giường, nhả thanh sô-cô-la vừa trộm được xuống bên cạnh Tiểu thư.

"Giỏi lắm!"

Tiểu thư xoa đầu Gấu Hầm nhiệt tình. Cả chủ lẫn tớ nhìn nhau với ánh mắt ranh mãnh như vừa lừa được một con gà béo.

Nhìn nụ cười gian xảo của hai đứa nó, tôi chợt nhận ra.

'Mình bị lừa rồi hả...?'

Soạt. Tiểu thư lấy thịt khô trong túi ra, đút từng miếng cho Gấu Hầm.

'Con heo này.'

Cảm giác bị phản bội tràn trề.

Đúng là chủ nào chó nấy, cái nết hùa nhau trêu chọc quản gia đúng là thượng thừa.

"Haiz... Lại bị lừa nữa rồi."

Tiểu thư nhìn tôi đang day trán, đáp một câu xanh rờn:

"Ai biểu ngu thì ráng chịu." 

"...Chí lý thật."

Tiểu thư vừa dạy cho tôi một bài học về chân lý cuộc đời.

Đã một tháng trôi qua kể từ kỳ thi cuối kỳ.

Một tháng kể từ khi có thành viên mới, và từ khi tôi đấm vào mặt Mikhail.

Trong thời gian đó, người của Học viện đã đến, và Tiểu thư đã khóc như mưa khi thấy cánh tay lành lặn của tôi. Đó là một tháng đầy ắp những kỷ niệm đáng nhớ.

May quá... Thật sự... May quá đi mất!

Đã bảo là sức mạnh của thuốc gia truyền mà.

Hức... Đừng có để bị lừa nữa đó!

Suốt một tháng qua, chúng tôi sống rất thảnh thơi.

Chẳng có việc gì làm, mà cũng chẳng muốn làm gì.

Kiếm được tiền rồi thì phải xài, đó là chân lý. Tiền dưỡng già thì để "thằng tôi" của tương lai lo, còn hiện tại thì tôi và Tiểu thư cứ tận hưởng cuộc sống thất nghiệp cái đã.

Nợ nần trả hết rồi. Thời gian qua đã sống vất vả, giờ làm biếng một tí chắc cái ví tiền lép kẹp cũng thông cảm thôi.

Với tâm thế của một kẻ thất nghiệp lười biếng, tôi ngả người nằm xuống đùi Tiểu thư đang ngồi trên giường.

Mềm mại.

Tuy hơi cứng một chút vì bả gầy, nhưng cảm giác kê đầu lên đùi bả vẫn rất dễ chịu. Gối đùi của Tiểu thư đúng là "đỉnh của chóp" trong thế giới này.

Hai năm trước thì còn mềm mại và đầy đặn hơn, nhưng giờ đôi chân không đi lại được của bả khẳng khiu quá.

Sợ làm đau đôi chân yếu ớt của bả, tôi gồng cổ lên một chút, nằm hơi gượng gạo.

Chân Tiểu thư yếu lắm mà.

'Gầy thật... toàn da bọc xương.'

Trước khi để Tiểu thư thấy vẻ mặt xót xa của mình, tôi vùi mặt vào dưới bộ ngực đồ sộ của bả để trốn. Tôi không muốn bả thấy tôi buồn.

Tự hứa với lòng nhất định sẽ chữa khỏi cho bả, tôi nhìn lòng bàn tay đang quấn băng.

'Bàn tay Phục hồi.'

Đây là hy vọng duy nhất hiện tại.

Tuy có hy vọng nhưng chưa dám chắc chắn hoàn toàn, nên lòng tôi vẫn hơi ngổn ngang.

Không biết cơ thể mình sẽ bị tàn phá đến mức nào.

Cũng không dám chắc có chữa dứt điểm được cho Tiểu thư hay không.

Trái ngược với suy nghĩ ảm đạm của tôi, cái "gối ôm" của tôi lại nhìn xuống với vẻ mặt dửng dưng.

"Nặng quá." 

"Đầu tôi rỗng tuếch nên nhẹ hều à." 

"Nặng hơn ta là cái chắc...!" 

"Tôi là dân thường nên đầu óc đơn giản, nhẹ lắm."

Tiểu thư nghiến răng định đẩy đầu tôi ra, nhưng thấy tôi lì lợm bám trụ, bả đành bó tay chịu thua.

Dù phần thân dưới mất cảm giác, nhưng có vẻ bả vẫn thấy khó chịu khi có người nằm lên đùi.

Tôi dụi mặt vào váy bả, cười khẽ.

"Một chút thôi mà." 

"Hừ...!" 

"Cho tôi nằm chút xíu thôi."

Tiểu thư thở dài thườn thượt rồi quay lại tập trung ăn sô-cô-la.

Một tháng trôi qua.

Tuy chỉ toàn chơi bời nhưng cũng có khối chuyện xảy ra.

[Niềm tự hào của Khoa Kiếm thuật - Mikhail. Thức tỉnh Aura!]

Bài báo về việc Mikhail thức tỉnh Aura chễm chệ ngay trang nhất, và phần thưởng cho vụ việc hôm đó cũng làm cả Đế quốc xôn xao.

Tôi chẳng thấy ghen tị tẹo nào.

Vì tôi đâu có muốn nổi tiếng.

Lết xác lên tận Thủ đô phiền chết đi được, chỉ để nhận cái giải thưởng cỏn con thì không hiệu quả chút nào về mặt kinh tế.

Thà cho một đống tiền thì còn suy nghĩ lại, chứ đi xa xôi chỉ để bắt tay Hiệu trưởng với nhận tờ giấy khen thì thôi xin kiếu.

Thời gian đó thà ở nhà ngắm lá phong với Tiểu thư còn sướng hơn.

Nhìn Tiểu thư ăn sô-cô-la lem nhem cả miệng, tôi chợt nghĩ.

'Nhắc mới nhớ, chưa đi ngắm lá phong nữa.'

Tại vụ của Mikhail với chuyện nhận nuôi Gấu Hầm mà tôi quên bẵng mất.

Năm nay lá phong đỏ đẹp lắm.

Tôi quay đầu nhìn ra cửa sổ. Lá bắt đầu rụng rồi, nhưng may là vẫn còn đủ đẹp để đi ngắm.

Tôi ngồi dậy, nhìn Tiểu thư.

"Ăn nhiều vào, hay ăn chóng lớn nha..."

Tiểu thư đang đút khô bò cho Gấu Hầm. Con Gấu Hầm ngây thơ không biết tâm địa đen tối của chủ nhân (vỗ béo để thịt), cứ nằm ngửa bụng ra ăn ngon lành.

"Tiểu thư."

Tôi gọi bất ngờ làm Tiểu thư giật thót mình.

Tiểu thư ấp úng chối bay chối biến:

"Ta... Ta có cho nó ăn cái gì đâu!"

Bả vội giấu miếng khô bò ra sau lưng. Cái vỏ bao lòi ra một khúc rõ mồn một, nhưng tôi giả vờ không thấy, nhìn ra cửa sổ rồi ướm hỏi:

"Hôm nay Tiểu thư có rảnh không?" 

"Rảnh á? Ta bận lắm."

Thất nghiệp mà kêu bận, nhìn cái mặt làm bộ làm tịch của bả mà tôi phì cười.

"Hôm nay còn phải ngủ trưa nữa." 

"Coi chừng gián bò ra đó." 

"Không sao. Có nó ăn hết rồi." 

"..."

Nhìn cái nết ăn tạp của Gấu Hầm, tôi gật đầu công nhận.

"Công nhận con này bắt gián giỏi thật." 

"Đúng hông. Nên ta mới ngủ trưa được đó." 

"Thôi mà, bớt chút thời gian cho tôi đi."

Tôi chỉ tay ra khung cửa sổ ngập tràn nắng ấm.

"Hôm nay trời đẹp, leo núi là hết sẩy luôn." 

"Leo núi?" 

"Vâng."

Tiểu thư nhìn ra cửa sổ một hồi lâu.

Những dãy núi Hamel nhuộm màu đỏ và vàng rực rỡ lọt vào tầm mắt, Tiểu thư tròn xoe mắt nhìn.

"Lười lắm."

Bả thành thật ghê.

"Đi đi mà. Ra ngoài hóng gió, ăn đồ ngon nữa." 

"Hông chịu đâu. Leo lên tới đó Ricardo mệt thì sao."

Nghe bả lo cho mình mà mát lòng mát dạ, tôi cười mỉm, xắn tay áo bên phải lên khoe.

Cánh tay trắng trẻo lộ ra.

Tuy vẫn còn vài vết sẹo mờ lấm tấm đen, nhưng giờ không còn đau nữa, cũng không còn bị Hắc thuật ăn mòn như trước.

Tiểu thư lấy ngón tay chọt chọt vào.

"Khỏi hẳn rồi hả?" 

"Vâng." 

"Hưm..."

Dù tôi đã khoe tay cả tháng nay rồi nhưng bả vẫn chưa hết lo.

Bả vẫn cứ bôi thuốc, quấn băng cho cái tay lành lặn của tôi, miệng thì bảo tôi nói dối quen thói rồi nên không tin được.

Tôi gồng tay lên cho bắp thịt nổi cuồn cuộn để bả yên tâm, nhưng bả cứ chọt chọt vào bắp tay tôi, mặt nhăn nhó.

"Vẫn còn đau hay sao ấy." 

"Khỏi thật rồi mà." 

"Ricardo nói dối như cuội. Không tin được."

Nghĩ lại thấy cũng hơi cắn rứt lương tâm thật.

Sau một hồi đắn đo, thấy bả vẫn ậm ừ từ chối, tôi bế thốc bả lên theo kiểu công chúa.

Quản gia đôi khi cũng phải biết phớt lờ ý kiến chủ nhân chứ.

Nhìn Tiểu thư vùng vẫy trên tay, tôi nói:

"Đi thôi. Đi ngắm lá phong."

Tiểu thư nhìn tôi, hỏi:

"Nhà mình có nhiều tiền không?"

Tôi đáp lại bằng ánh mắt 'cứ tin ở tôi'.

"Leo núi miễn phí mà." 

"Ồ...!"

Tiểu thư cười tít mắt.

Coi như là đồng ý rồi ha.

Trước khi đi, Tiểu thư cười khúc khích, nói nhỏ:

"Vậy mình uống rượu nha!" 

"Dạ?" 

"Ta chưa được uống bao giờ... Uống rượu đi. Rượu ấy!"

Tiểu thư cười ranh mãnh như đứa trẻ con, kéo kéo cổ áo tôi.

Rượu hả.

Từ lúc qua thế giới này tôi cũng chưa uống giọt nào...

Sợ Tiểu thư lần đầu uống sẽ say bí tỉ, nhưng nhìn nụ cười hớn hở của bả, tôi đành tặc lưỡi chiều theo.

"Chỉ một chai thôi đó nha." 

"Ừm!"

Tôi lo lắng dặn trước:

"Nói trước nha, tôi là hũ chìm đó." 

"Hũ chìm?" 

"Là uống rượu như nước lã đó. Không biết say là gì đâu." 

"Ồ..."

Tiểu thư ưỡn ngực, tự tin tuyên bố:

"Vậy ta cũng là hũ chìm!"

Linh cảm có điềm chẳng lành rồi đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...