Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã/Chapter 59: Mẫu người lý tưởng của ngươi trông thế nào? (2)Chapter 59: Mẫu người lý tưởng của ngươi trông thế nào? (2)
20px

Chương 59: Mẫu người lý tưởng của ngươi trông thế nào? (2)

Rượu là thứ khiến phán đoán của con người trở nên mụ mị.

Đôi khi nó biến người ta thành con chó. Đôi khi người ta mượn hơi men để gây chuyện, nhưng ngược lại, cũng có lúc mượn rượu để nói ra những lời thật lòng mà bình thường không dám nói.

Gần đỉnh núi Hamel, nơi có phong cảnh tuyệt đẹp.

Tôi trải tấm bạt dưới làn gió mát rượi, nhìn Tiểu thư đang ngồi trên xe kéo.

"Hưm... Hừm hừm~"

Lâu lắm mới được ra ngoài nên tâm trạng Tiểu thư rất tốt, nụ cười cứ treo mãi trên môi.

Một tay cầm chai rượu, tay kia cầm thanh sô-cô-la, Tiểu thư tận hưởng sự thảnh thơi rồi quay sang nhìn con Gấu Hầm đang thở hồng hộc.

"Ricardo." 

"Dạ?" 

"Nó sắp tắt thở rồi kìa."

Hộc... Hộc...

Cái con Gấu Hầm thể lực yếu nhớt, có bốn chân mà thở còn to hơn người. Kiểu này thì giấc mơ kéo xe trượt tuyết mùa đông coi như bỏ.

Tôi bế Tiểu thư từ trên xe xuống theo kiểu công chúa, đáp:

"Tại nó béo quá đấy ạ." 

"Ồ... Vậy ăn có ngon không?"

Trước câu hỏi chân thành của Tiểu thư, tôi chọn cách im lặng.

Trên tấm bạt bày biện đủ loại thức ăn.

Trái cây như táo, nho. Món tủ của những buổi dã ngoại là kimbap và súp nóng hổi. Dù tay nghề tôi có hạn nhưng nhìn hộp cơm cũng rất ra gì và này nọ. Thế mà Tiểu thư lại nhìn mấy cuộn cơm với ánh mắt thờ ơ.

"...Cái này kì lắm."

Tiểu thư lấy đũa chọt chọt vào cuộn cơm.

Sợ cơm bị thiu, tôi cầm hộp lên ngửi thử, nhưng chỉ thấy mùi dầu mè thơm phức.

Kì chỗ nào ta.

Tôi ăn thử một cái, mùi vị vẫn bình thường, chẳng có gì đặc biệt, nhưng mặt Tiểu thư thì nhăn nhó.

Tiểu thư lại chọt vào cuộn cơm lần nữa, phán:

"Cái này, nhiều cỏ quá."

Nhìn đống rau củ trong cuộn cơm, giờ tôi mới hiểu tại sao mặt bả bí xị như vậy.

Trong cơm cuộn toàn là mấy thứ bả ghét. Cải bó xôi, cà rốt, củ cải muối, dưa leo. Còn miếng thịt quan trọng nhất thì bé tí hin như cái bút chì.

Với một người thuộc team "đạo thịt" như Tiểu thư thì đây đúng là thảm họa.

Tiểu thư thất vọng ra mặt, bắt đầu lôi nhân bên trong ra. Cải bó xôi là loài cây của quỷ dữ, vứt xuống đất. Dưa leo là mầm mống bệnh tật của thế giới, ném ra xa.

"Kén ăn là xấu lắm đó nha." 

"Ăn vào là chết đó." 

"Chết gì mà chết. Kén ăn rau củ mới dễ bệnh đó."

Tiểu thư phồng má lườm tôi.

"Cho con kia ăn đi."

Bả chỉ vào con Gấu Hầm đang nằm nghỉ dưới gốc cây. Bả còn lo lắng bảo cứ đà này nó thành heo chứ không phải chó nữa.

Tôi lắc đầu, ra điều kiện:

"Tiểu thư không ăn cái đó là hôm nay khỏi uống rượu nha." 

"Làm gì có luật đó!" 

"Luật ở đây nè."

Tôi lắc lắc chai rượu trên tay, cười nham hiểm. Tiểu thư tức tối siết chặt nắm tay, ném luôn đôi đũa xuống đất.

Tôi nhẹ nhàng né được, vênh mặt lên:

"Tại không ăn rau nên mới ném hụt đó."

"Hừ...!!"

Không muốn ăn rau. Nhưng lại muốn uống rượu.

Tiểu thư đứng trước ngã rẽ cuộc đời.

Tôi tốt bụng cho bả thêm một cơ hội.

"Sợ hả?"

Tiểu thư rưng rưng nước mắt, cắn răng ăn hết hộp cơm.

Hoàng hôn buông xuống.

Gió thổi hiu hiu làm Tiểu thư buồn ngủ, bả gối đầu lên đùi tôi, thở đều đều.

Gió lùa qua tóc làm bả nhột, bả nhíu mày lầm bầm: 'Ư... Ricardo, có con ruồi định ăn thịt ta... Bắt nó đi', bả đang sai bảo quản gia trong mơ.

Nổi hứng trêu chọc, tôi lấy tóc bả phủ kín lên mặt bả.

Phập. Mái tóc che kín mít mặt mũi.

Tiểu thư quơ quào tay chân trong không trung, la lên:

"Ư ư ư... Cả đàn ruồi tấn công...! Á á á!"

Bả giãy đành đạch một hồi rồi mở bừng mắt.

Ngơ ngác.

Thấy bản mặt cười cợt nhả của tôi ngay trước mắt, bả nắm chặt tay. Bả nhìn tôi với ánh mắt oán trách:

"Ricardo làm sập vương quốc trong mơ của ta rồi." 

"Thì tôi là Ma vương mà." 

"...Hừ!"

Bả nhổ cỏ ném vào người tôi.

Dưới chân núi Hamel, cảnh đêm bắt đầu hiện ra.

So với cảnh đêm Seoul kiếp trước thì chẳng thấm vào đâu, nhưng những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm hòa quyện với ánh đèn leo lét từ ngôi làng tạo nên một khung cảnh bình dị mà đẹp đẽ.

Thấy Tiểu thư lại bắt đầu gật gà gật gù, tôi áp chai rượu lạnh vào má bả.

"Ái!"

Tiểu thư mở to mắt. Bả nhìn quanh, miệng còn chảy tí nước miếng, có vẻ giật mình dữ lắm.

Tôi hỏi nhỏ:

"Tiểu thư, không uống rượu nữa hả?" 

"Rượu...!"

Cơn buồn ngủ bay biến, mắt bả sáng rực lên nhìn chai rượu.

Tôi lấy cái ghế đã chuẩn bị sẵn cho Tiểu thư ngồi, rồi xoay xoay chai rượu Brandy mới mua trên đường đi trước mặt bả.

"Hamel 12 năm tuổi. Rượu táo chưng cất đấy ạ."

Đôi mắt bả đảo theo chai rượu. Bả nắm chặt hai tay, thở phì phò đầy phấn khích:

"Không biết là gì nhưng có vẻ ngon!" 

"Mua ngoài chợ có 1 vàng thôi." 

"...

Đồ rẻ tiền hả?"

Hứng thú của bả tụt dốc không phanh.

"Đùa thôi. Hàng đắt tiền đấy. Rượu đầu đời của tiểu thư Olivia sao mà uống đồ rẻ tiền được chứ?" 

"Hí hí... Vậy hả?" 

"Vâng."

Tiểu thư cười e thẹn.

Tôi dọn dẹp tấm bạt, nhóm đống lửa lên để tạo bầu không khí "chill chill".

Tiểu thư hơ tay bên đống lửa ấm áp. Không phải những bữa tiệc xa hoa lộng lẫy dưới ánh đèn chùm, nhưng có vẻ bả cũng thích bầu không khí yên bình chỉ có hai người thế này.

Chắc phải đi thường xuyên hơn.

Mùa đông lạnh quá thì thôi. Đợi mùa xuân tới lại đi tiếp vậy.

Tiểu thư đang rất mong chờ.

Bầu không khí lãng mạn. Lần đầu uống rượu khi đã trưởng thành. Và một chàng trai đẹp trai là tôi bên cạnh.

Cái cuối chắc không phải đâu ha.

Dù sao thì.

Lâu lắm mới được "xả láng" một bữa, Tiểu thư không giấu được ánh mắt háo hức như thiếu nữ mới lớn.

Ở Học viện thì cấm uống rượu, lại thêm cái chân bị thương nên bả chưa có dịp thử.

Đúng như tôi nghĩ, bả cứ nắm ra nắm vào bàn tay, thở hắt ra vì hồi hộp. Tôi cười khẽ, thu vào mắt nụ cười rạng rỡ của bả.

"Mà nè, Ricardo."

Tiểu thư nhìn quanh.

Bả dáo dác nhìn xung quanh nơi chỉ có độc cái ghế và mấy cái cây.

Bả nghiêng đầu hỏi tôi:

"Không có mồi hả?" 

"Mồi ạ?" 

"Ừ. Uống rượu là phải có mồi nhắm chứ? Trong sách dạy vậy mà." 

"À..."

Tôi gãi đầu cười trừ, Tiểu thư xụ mặt xuống:

"Thôi kệ! Còn mấy cuộn cơm lúc nãy cũng được!" 

"Cái đó Gấu Hầm xơi hết rồi."

Tôi giơ cái hộp cơm trống trơn lên, cười gượng.

Tiểu thư trừng mắt nhìn con Gấu Hầm đang nằm phè phỡn dưới đất.

Bả chỉ tay vào nó:

"Vậy còn nó?" 

"Dạ?" 

"Chắc là ngon lắm á."

Trong mắt bả, con Gấu Hầm vẫn chỉ là lương thực dự trữ thôi.

Tôi phì cười, lôi từ sau xe kéo ra một hộp thức ăn lớn, khoe với bả.

Trong hộp đầy ắp thịt đỏ tươi và xúc xích.

Kho báu đồ nhắm của Tiểu thư đây.

Kiếp trước tôi muốn đi Glamping (cắm trại sang chảnh) lắm mà chết sớm quá chưa kịp đi. Giờ tuy hơi muộn nhưng cũng coi như thực hiện được ước mơ thuở nhỏ.

Tôi đặt vỉ nướng lên đống lửa, nhìn Tiểu thư. Lần đầu tiên bả nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ đến thế.

"Ricardo ngầu quá...!"

Đương nhiên rồi. Tôi gật đầu đáp:

"Tôi biết mà." 

"Ồ...!"

Thịt bắt đầu chín xèo xèo.

Chúng tôi rót rượu vào ly cho nhau.

Lần đầu uống rượu, Tiểu thư nhíu mày, rót từng tí một, vừa rót vừa hỏi 'Nữa hả...? Rót thêm nữa hả?', còn tôi thì nương tay rót cho bả nửa ly thôi.

Nhìn cái ly vơi một nửa, Tiểu thư nhăn mặt.

"Ít vậy...."

Bả nhìn tôi đầy thất vọng, chê tôi keo kiệt, nhưng tôi chỉ nhếch mép cười đầy ẩn ý rồi nhún vai.

"Uống thử nhiêu đó trước đi ạ. Lỡ không hợp khẩu vị thì sao." 

"...Thì cũng phải đầy ly chứ."

Tiểu thư thở dài nhìn ly rượu. Bả ghé mũi ngửi thử mùi rượu Whisky vàng óng ánh, rồi "Chân mày sự thật" (chân mày nhíu lại khi nghi ngờ/phán xét) lập tức xuất hiện.

Bả nhìn tôi như thể tôi vừa đưa cho bả cốc nước thiu.

"Mùi kì quá à. Hăng hăng... uống vào có chết không đó?" 

"Rượu là vậy đó." 

"Thiệt hả?" 

"Vâng."

Hồi tôi mới uống cũng y chang, ngửi mùi là hết hồn, nên tôi hiểu cảm giác của bả.

Mùi cồn nồng nặc pha lẫn mùi trái cây. Rõ ràng là mùi thơm, nhưng lại tạo cảm giác "cấm kỵ".

Tôi tò mò không biết Tiểu thư sẽ có biểu cảm gì khi uống thứ "cồn" mà bả chỉ từng thấy trong phòng thí nghiệm.

Tôi nhẹ nhàng nâng ly về phía Tiểu thư đang chần chừ.

"Cụng ly cái nào?" 

"Cụng ly?"

Tiểu thư cầm ly rượu một cách lóng ngóng.

Bả còn chả biết cụng ly là gì.

Tôi khẽ chạm ly mình vào cái ly bả đang cầm ngẩn ngơ.

Tiếng thủy tinh va vào nhau kêu 'Keng' một tiếng trong trẻo.

"Làm thế này gọi là cụng ly, hay là 'dzô' đó." 

"Dzô...? Làm chi vậy?" 

"Ưm...."

Tôi cũng chả biết nữa.

Để thỏa mãn tinh thần hiếu học của bả, tôi bịa đại một lý do nghe cho nguy hiểm.

"Chắc để xua đuổi tà ma đó ạ?" 

"Ngươi cũng không biết hả?" 

"Vâng."

Nghe lý do tào lao vậy mà bả cười tít mắt "Hí hí", rồi chìa ly ra.

"Làm lại đi. Lại nào!" 

"Lại nữa hả?" 

"Nãy làm chưa đúng mà!" 

"Ha ha..."

Tôi cười trừ, nhẹ nhàng đưa ly ra.

Tiểu thư hào hứng chạm ly, cười rạng rỡ hô to:

"Vì mục tiêu chinh phục thế giới!" 

"Phụtt! Cái gì vậy trời." 

"Ước mơ của ta đó."

Hóa ra bả vẫn chưa từ bỏ tham vọng đó. Đúng là cô gái vàng trong làng tham vọng.

Ực. Tiểu thư uống một ngụm.

Lập tức mặt bả nhăn tít lại.

"Ọe!!! Dở ẹc!"

Tôi không nhịn được cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...