Chương 60: Mẫu người lý tưởng của ngươi trông thế nào? (3)
Rượu làm người ta say.
Nó khiến người ta nói ra những lời hờn dỗi thường ngày giấu kín, và đôi khi mượn hơi men để thổ lộ những điều khó nói.
Kiếp trước tôi cũng vậy.
Cái thằng bạn cả năm không liên lạc lấy một lần, tự nhiên rủ đi nhậu. Rồi mượn rượu để hỏi vay tiền, dụ mua bảo hiểm.
Vẫn còn nhớ rõ lắm. Lee X Woo, thằng chó….
Tóm lại, rượu làm con người ta sống thật với bản thân.
Gần đỉnh núi Hamel, nơi đống lửa trại đang cháy bập bùng ấm áp.
Tiểu thư đang nhíu mày nhìn chằm chằm vào ly rượu. Bả nhìn nó với ánh mắt nghi hoặc 'thứ này mà cũng uống được sao', rồi quay sang nhìn tôi đang uống cạn ly một cách ngon lành như nhìn sinh vật lạ.
"Đắng quá."
"Rượu mà lị."
"Đắng nghét luôn."
"Đương nhiên rồi."
Sau khi tu một hơi hết nửa ly và nếm trải vị đắng của cuộc đời, Tiểu thư nhìn cái ly như thể thề độc sẽ không bao giờ đụng tới giọt nào nữa. Nhưng nghe tôi khích đểu "Chắc Tiểu thư còn con nít quá ha", bả lại chìa ly ra ngay.
"Rót tiếp."
"Nãy mới chê dở mà."
"Đâu, ngon mà."
"Xạo."
Gò má Tiểu thư bắt đầu ửng hồng.
Tôi giấu chai rượu ra sau lưng từ chối, nhưng bả ưỡn ngực tự tin khẳng định lá gan mình còn khỏe lắm, uống tốt.
Nhìn đôi mắt lờ đờ của bả, tôi chả tin tẹo nào.
Bình thường đã hay gây gổ với con Gấu Hầm rồi, giờ mà xỉn vô không biết bả quậy tới mức nào nữa, nên tôi nhất quyết từ chối.
"Uống nữa là thành chó đó ạ."
"Ta là chó sẵn rồi."
"Thành chó điên đó."
"Đi mà! Uống một ly lỡ cỡ quá à. Rót thêm ly nữa đi."
"Không được."
"Rót điii! Không rót hôm nay ta không về!"
Bả hứ một tiếng, bắt đầu giở thói ăn vạ. Phụng sự 13 năm, tôi lạ gì tính bả, nói được làm được. Để tránh cảnh Tiểu thư màn trời chiếu đất, tôi đành thở dài thỏa hiệp.
"Haiz... Đúng một ly nữa thôi đó."
"Hí hí. Ò."
Tiểu thư e thẹn đón lấy ly rượu.
Men say bắt đầu ngấm.
Cả Tiểu thư và tôi đều vậy.
Lâu lắm mới uống, hơi men chuếnh choáng khiến cái bộ lọc ngôn ngữ của cả hai bắt đầu hỏng hóc.
Mikhail là thằng chó.
Sao tự nhiên chửi Mikhail!
Nhìn mặt nó thư sinh ẻo lả thấy ghét.
Công nhận. Vậy Ricardo cũng là thằng chó!
Ủa mắc gì chửi tui.
Tại ngươi cướp sô-cô-la của ta.
Mai cắt cơm nhé.
Hícc... Ricardo là thiên thần!
Muộn rồi.
Những cuộc đối thoại vô nghĩa cứ thế tiếp diễn.
Nghĩ gì nói nấy, cười hô hố như mấy đứa dở hơi, rồi tranh luận nghiêm túc mấy chuyện xàm xí như Orc với Gấu xem con nào mạnh hơn.
Chỉ là những câu chuyện bình thường. Không chính trị, không Học viện, không áp lực. Chúng tôi mượn hơi men để tìm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất.
"Ta nói cho mà nghe! Hồi xưa ta được gọi là Bông hoa của giới xã giao đó nha!"
"Bông hoa đó... chắc là cây Bắt Ruồi hả?"
"Hoa hồng! Là hoa hồng đó!"
"Hèn gì gai góc thấy sợ."
"Hừ! Đừng có chọc ta!"
"Phụtt ha ha!"
Kiếp trước tôi uống 3 chai Soju vẫn tỉnh bơ....
Chắc do rượu xịn. Hoặc do uống cùng người đẹp nên rượu ngọt hơn bình thường chăng.
Ực.
"Ư é...."
Hớp.
"Ồ...?"
Ực.
"Ư hí hí!"
Tiểu thư bắt đầu cảm nhận được vị ngon của rượu.
Tách tách. Bên đống lửa đang nhảy múa, Tiểu thư cầm ly rượu, chần chừ một lúc lâu.
Không biết bả định nói gì. Bả trầm ngâm suy nghĩ rồi khẽ mở lời với vẻ mặt nghiêm túc.
"Ricardo."
"Dạ?"
"Nè nha...."
Đôi mắt bả chất chứa nhiều tâm tư.
Men rượu làm ánh mắt đăm chiêu của bả trở nên quyến rũ lạ thường.
Tiểu thư thở dài một hơi rồi ném cho tôi một câu hỏi:
"Ricardo có định kết hôn không?"
Câu hỏi từ trên trời rơi xuống làm tôi bật cười. Kết hôn á? Tôi chưa từng nghĩ tới luôn.
Phần vì cuộc sống quá bận rộn. Phần vì xung quanh chả có mống phụ nữ nào.
Người phụ nữ tôi giữ liên lạc chỉ có Hanna, Yuria và Tiểu thư. Mà mấy người này đời nào thích tôi để mà cưới.
Toàn là những người xuất chúng.
Họ có hàng tá lựa chọn tốt hơn một tên thường dân như tôi. Tôi cười chua chát, đáp:
"Sao tự nhiên Tiểu thư hỏi chuyện cưới xin?"
"Thì... Ricardo cũng đến tuổi lấy vợ rồi còn gì."
"Hưm... Cũng đúng. Mà tôi chưa nghĩ tới nên cũng không biết nữa."
"Không cưới hả?"
"Chắc vậy...."
Tiểu thư nhìn chằm chằm vào ly rượu sóng sánh. Dù bả cúi mặt, tôi vẫn đoán được bả đang nghĩ gì khi hỏi câu đó.
Chắc là 'Không muốn chia xa'.
Bả sợ tôi không thể ở bên bả cả đời. Tiểu thư bình thường thì ích kỷ, bướng bỉnh, nhưng thực ra bả rất hay lo xa và hay tủi thân một mình. Rượu vào lời ra, chắc bả đang mượn rượu để nói lên nỗi lòng đó.
Tôi sắp hết tuổi thanh xuân rồi, mà chẳng có ma nào rước, cũng chẳng có bạn gái. Một mặt thì lo lắng cho tôi, mặt khác lại sợ một ngày nào đó tôi sẽ bỏ bả mà đi lấy vợ.
Tôi nhìn Tiểu thư, trả lời một cách dứt khoát. Pha thêm chút đùa giỡn để xóa tan nỗi lo của bả.
"Kết hôn à... Chắc là ế tới già quá?"
"Hả...?"
Nghe chữ 'ế', mặt Tiểu thư lạnh tanh.
Biểu cảm của bả hiện rõ dòng chữ 'Có phải tại mình là gánh nặng không', nhìn mà thấy thương. May mà bả không theo nghiệp diễn xuất, chứ diễn dở tệ, cái gì cũng lộ hết lên mặt.
Tôi đùa:
"Người đàn ông như tôi mà không kết hôn đúng là tội ác của nhân loại ha."
"...Là phước đức thì có."
Tiểu thư phũ phàng ghê. Tôi búng trán bả một cái rồi nói tiếp:
"Tại ngày nào cũng ngắm đại mỹ nhân đẹp nhất thế gian nên tiêu chuẩn của tôi bị đẩy lên cao quá rồi."
"Mỹ nhân?"
"Vâng, một mỹ nhân có cái đầu rỗng tuếch và nghiện sô-cô-la. Mấy cô gái xinh vừa vừa nhìn không lọt mắt nữa."
Mặt Tiểu thư đỏ bừng, bả lầm bầm 'Cũng đúng ha...' rồi cười e thẹn.
Tôi bồi thêm một cú chốt hạ:
"Tôi đang nói cái gương đó."
"...Không phải ta hả?"
"Vâng."
Tiểu thư lại cầm nĩa lên đòi phi tôi, nhìn nụ cười hồn nhiên của bả, tôi mới thấy nhẹ lòng.
Tôi tự nhủ thầm.
'Tôi bỏ Tiểu thư đi đâu được chứ.' Lo muốn chết, đi đâu cho đành.
Tôi mỉm cười, hỏi ngược lại:
"Thế Tiểu thư không định kết hôn sao?"
"Ta...?"
Mặt bả xụ xuống ngay.
Chết cha, lỡ lời rồi. Nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, tôi đành cố vớt vát bằng giọng vui vẻ:
"Nếu chân Tiểu thư khỏi hẳn thì sao...."
"Ừ nhỉ."
Tiểu thư cười nhẹ, nhìn tôi.
"Hay là, ta cưới Ricardo luôn cho rồi."
"Tiểu thư chọn chồng dễ dãi quá vậy. Cũng phải nghĩ cho cảm nhận của tôi nữa chứ."
Tiểu thư bĩu môi, lườm tôi.
"Ngươi chê hả?"
Trên đời này làm gì có thằng đàn ông nào từ chối được câu đó. Trong đầu tôi đã kịp tính đến chuyện đặt tên cho con trai, con gái, thậm chí là chắt chút chít luôn rồi, tôi tự tin đáp:
"Tiểu thư muốn sinh mấy đứa?"
"...Biến thái."
Hôm nay tôi lại bị Tiểu thư đá.
Rượu giúp những câu chuyện nghiêm túc trở nên nhẹ nhàng hơn. Chuyện mà lúc tỉnh táo nói ra chắc buồn thối ruột, giờ cũng có thể cười xòa cho qua.
Tôi và Tiểu thư vừa cười vừa trút bỏ những lo âu trong lòng.
Đánh nhau. Chính trị. Bạn bè. Tai nạn. Có đủ thứ mồi nhậu, nhưng mồi ngon nhất vẫn là chuyện tình yêu tình báo.
Khi câu chuyện về tương lai chuyển sang chủ đề yêu đương.
Tôi tò mò hỏi lại câu hỏi lúc nãy.
"Tiểu thư."
"Hửm?"
"Mẫu người lý tưởng của Tiểu thư là như thế nào?"
"Ta á?"
"Vâng."
"Hưm..."
Tiểu thư nhíu mày suy tư. Bàn chuyện yêu đương là bả tập trung cao độ lắm.
Tiểu thư xòe ba ngón tay ra, gập từng ngón một.
"Thứ nhất là phải đẹp trai."
"Ái chà. Nói thẳng là tôi đi cho nhanh."
"Ricardo xấu òm."
"Vẫn đẹp trai hơn Ruin mà."
"Tên đó là thằn lằn chứ có phải người đâu."
Vô tình thắng được Ruin một bàn, tôi nắm chặt tay ăn mừng. Chắc phải cảm ơn Tiểu thư vì đã coi tôi là con người.
Tiểu thư gập ngón tay thứ hai.
"Thứ hai là phải hiền lành, tốt bụng."
"Chuẩn tôi rồi còn gì. Tìm đâu ra người hiền như tôi chứ."
Tiểu thư nheo mắt nhìn tôi đầy nghi ngờ.
"Hôm bữa ngươi mới trấn lột tiền của người vô gia cư rồi bỏ chạy còn gì...."
"Tiểu thư thấy hả?"
"Thấy."
Tôi cười khẩy:
"Thì cũng lấy tiền đó mua gà xiên nướng cho Tiểu thư ăn còn gì."
"Ồ... Vậy là tốt bụng. Duyệt."
Tôi đã nhận được con dấu kiểm định chất lượng từ Tiểu thư.
Đến ngón tay thứ ba. Tiểu thư nói giọng chắc nịch:
"Cái này chắc Ricardo không làm được đâu."
"Tôi là người đàn ông toàn năng đấy nhé."
"Xạo."
Tiểu thư tinh ý không đúng chỗ rồi.
"Thứ ba là cái chân thứ 3 phải..."
Tôi vội vàng bịt miệng Tiểu thư lại.
Mặt tôi nóng bừng như lửa đốt. Tôi không tin vào tai mình nữa, bả vừa nói cái quái gì vậy.
Tiểu thư mở to đôi mắt ngây thơ vô số tội. Bả nhìn tôi kiểu 'Sao vậy? Ta nói gì sai hả?'.
Tôi lắp bắp hỏi:
"Tiểu... Tiểu thư học cái câu đó ở đâu ra vậy!"
"Thì trong cuốn sách triết học Ricardo đưa đó. Cuốn 'Cha nuôi, đừng làm thế!' á."
"Trời đất ơi... Haiz..."
Tôi tỉnh cả rượu.
Cơn say bay biến sạch sành sanh. Cũng may nhờ vậy mà tôi tránh được tội lái xe (kéo) khi say xỉn, nhưng nhìn đôi mắt ngơ ngác của Tiểu thư, tôi tự nhủ về nhà phải lọc lại đống sách của bả gấp.
Tiểu thư ngây thơ hỏi:
"Sao dợ? Sách bảo là càng to càng tốt mà, bộ của Ricardo nhỏ lắm hả?"
"Dạảả?"
Bả đang chạm vào lòng tự trọng của thằng đàn ông đấy.
Mặt tôi đỏ lừ, thở dài thườn thượt.
"Không... Cái đó... Không phải là nhỏ, nhưng mà."
Người hỏi thì tỉnh bơ, người trả lời thì ngượng chín mặt, tình huống trớ trêu này làm tôi muốn độn thổ.
Tiểu thư gật gù ra chiều đã hiểu.
"Sách nói rồi. Đàn ông là cái chân thứ 3 phải khỏe, phải bự mới được."
Bả đang lái lụa mà không hề hay biết.
Tiểu thư hỏi ngược lại tôi:
"Vậy mẫu người lý tưởng của Ricardo là gì?"
"Tôi á... Ng... Ngực..."
Đang định nói thì.
"Ư hự.... Xỉn quá đê..."
Tiểu thư lăn quay ra đất.
"Ư hí! Hí hí hí!"
Tiểu thư say quắc cần câu rồi.
Bả cầm ly rượu xoay vòng vòng. Lắc lư qua trái rồi qua phải như cái con lắc đồng hồ.
"Ư hí? Ricardo. Thế giới đang quay kìa... Ta đang bay!"
Nhìn như người điên vậy.
"Ricardo nè.... Sao không uống. Uống tiếp đê."
Tâm trạng bả đang lên mây. Bả túm lấy con Gấu Hầm gọi là Ricardo, rồi hít hít ngửi ngửi, bảo là có mùi thơm ngon quá rồi cắn yêu vào đầu con chó.
Tiểu thư lồm cồm bò dậy, hét vào cái ly rỗng không.
"Ly của Ricardo hết rồi kìa."
"Tôi uống tới đây thôi."
"Láo nào!"
Bả cầm chai rượu dí vào ly tôi, cười hề hề rồi bắt đầu ép rượu y chang mấy ông trưởng phòng già khú đế.
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên chai rượu bả đang cầm.
"Tiểu thư say lắm rồi đó."
"Đâu có... Tỉnh queo à!"
Lời của bợm nhậu thì có bao giờ đáng tin đâu. Nhìn đôi mắt lờ đờ tròng trành của bả là biết uy tín âm vô cực rồi.
"Hưm... Tay rơi ra bây giờ."
Lại cái văn vở đe dọa chốn công sở. Sau này mà Tiểu thư đi làm chắc thành "bà cô già khó tính" mất.
Tôi đành miễn cưỡng nhận rượu bả rót.
Rượu rót tràn trề không có điểm dừng. Tràn cả ra ngoài ly. Tiểu thư chẳng hề hay biết, cứ cười ngờ nghệch 'Uống đi. Uống đi', vai lắc lư theo điệu nhạc. Uống nữa chắc bả còn tệ hơn con chó Gấu Hầm đang nằm chỏng queo bên cạnh.
Tôi nhẹ nhàng lấy ly rượu từ tay bả ra, mắt bả mở to thao láo nhìn bàn tay trống trơn.
"Ủa?"
Ngạc nhiên chưa.
"Gì vậy?"
"Đứa nào chôm ly rượu của ta rồi."
Mắt bả rưng rưng nước mắt.
"Haiz..."
Lần sau chừa, không cho uống nhiều nữa.
Đường trở về dinh thự.
Tiểu thư đã nằm trên giường ngủ say sưa.
Bả ngủ chảy cả nước miếng ra gối.
Tôi vuốt tóc Tiểu thư, khẽ thì thầm:
"Mẫu người lý tưởng của tôi ấy mà..."
Khoảnh khắc đó, một luồng sáng dịu nhẹ tỏa ra từ bàn tay.
Tấm bảng màu xanh hiện lên mờ ảo.
[Kích hoạt 'Bàn tay Phục hồi'.]
"Khụ...."
Máu trào ra từ khóe miệng, nhưng nụ cười trên môi tôi vẫn không tắt.
"Là Tiểu thư đó."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)