Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã/Chapter 65: Người cha ghét bỏ tôi (4)Chapter 65: Người cha ghét bỏ tôi (4)
20px

Chương 65: Người cha ghét bỏ tôi (4)

Trong phòng làm việc tối tăm.

Histania Lowen vuốt ngược mái tóc, chìm sâu vào những suy tư trĩu nặng.

"Phiền phức thật..."

Sự phản kháng của Hanna. Cả cái thằng nhóc tóc đỏ láo xược kia nữa. Chẳng có ai nói rằng lựa chọn của ông là đúng cả.

Nuôi nấng ba đứa con nên người, Lowen chưa từng nghi ngờ phương pháp giáo dục của mình.

Nhưng lần này, ông lại thấy lòng mình rối bời lạ thường.

"Haiz..."

Ngồi tại bàn làm việc, Lowen rót rượu vào chiếc ly rỗng, thở dài thườn thượt.

Suy nghĩ cứ chồng chéo lên nhau.

Cả đời chỉ biết đến kiếm, liệu ông có đang thất bại trong vai trò một người cha?

Ông nghĩ mình đã cố gắng hết sức rồi chứ.

Nhưng mỗi khi hình ảnh khuôn mặt tổn thương của cô con gái út hiện lên, ông lại tự hỏi liệu cách dạy con của mình có sai lầm ở đâu đó không.

Hanna không chịu đi theo con đường tốt đẹp hơn mà ông đã cất công dọn sẵn, điều đó làm ông thấy ngột ngạt vô cùng.

Chỉ cần con bé chịu buông kiếm, ông sẵn sàng cho nó tất cả.

Nếu muốn kinh doanh, ông sẽ cấp vốn. Nếu muốn làm chính trị, ông sẽ lo liệu quan hệ. Nếu muốn yêu đương, ông sẽ giới thiệu cho nó những chàng trai tuấn tú nhất Đế quốc. Vậy mà Hanna chỉ nhìn chăm chăm vào mỗi thanh kiếm.

Lowen tự vấn bản thân.

'Liệu mình có phải là một người cha tốt không?'

Malik đã trở thành một kiếm sĩ thành đạt. Đứa thứ hai với tài năng xuất chúng, 3 năm liền đứng đầu khóa.

Chỉ nhìn vào hai đứa nó thôi thì ông cũng chẳng có gì phải hổ thẹn với danh xưng người cha thành công.

Nhưng còn Hanna...

Nó đã tự mình đạt được tất cả.

Trước khi vào Học viện, tài năng của Hanna so với Malik và đứa thứ hai đúng là chẳng đáng nhắc tới.

Dù có quay ngược thời gian, ông vẫn sẽ bảo Hanna bỏ kiếm đi thôi.

Kiếm thuật của Hanna lúc đó giậm chân tại chỗ. Dù có nỗ lực đến hộc máu thì cảnh giới cao nhất mà nó chạm tới cũng chỉ là hạng mạo hiểm giả tam lưu mà thôi.

Với một Hanna chỉ có mỗi cái tinh thần thép làm vốn liếng, việc hướng nó vào một nghề nghiệp không có tương lai là điều mà bậc làm cha mẹ không nên làm.

Cha của ông cũng từng làm thế.

Người cha đã nhào nặn ông trở thành Thanh kiếm của Đế quốc ngày hôm nay.

Nếu là người cha đã nuôi dạy nên Thanh kiếm của Đế quốc bằng sự giáo dục lạnh lùng tàn nhẫn ấy, chắc chắn ông cũng sẽ nói với Hanna những lời y hệt như vậy.

Vì để nuôi dạy ông thành tài. Cha ông cũng đã dùng những lời cay nghiệt và sự phân biệt đối xử.

Bản thân ông cũng từng ghét người cha tàn nhẫn ấy, nhưng khi trưởng thành, nhìn thấy những anh em thành đạt ở các lĩnh vực khác và nhìn lại cuộc đời mình. Ông biết cha mình không sai.

Ông hiểu rõ những nỗ lực vô vọng của các anh em lớn lên dưới cái bóng của người cha chỉ biết đến kiếm, nên ông buộc phải lạnh lùng với Hanna.

Vì một thành công chắc chắn vẫn tốt hơn là một thành công nửa vời.

Vì sự thành công của Malik. Vì vinh quang của gia tộc Histania. Và cũng vì muốn Hanna sớm tìm được con đường riêng, nên ông mới đối xử hà khắc như vậy. Lowen vẫn luôn tin rằng mình làm đúng.

Ông đã đánh bại người anh trai từng an ủi mình khi bị cha mắng tại sân tập. Ông cũng mặc nhiên chấp nhận quyết định của cha khi trục xuất người em trai từng nhường đồ ăn vặt cho mình chỉ vì người ấy không có tài năng kiếm thuật.

Nên ông nghĩ quyết định bắt Hanna bỏ kiếm trong quá khứ không hề sai.

Ông đã lớn lên như thế. Và được cha dạy dỗ như thế.

Tất nhiên, ông cũng chẳng ưa gì cha mình.

Một kẻ vũ phu bỏ mặc gia đình, mở miệng ra là 'Kiếm, Kiếm'.

Từ lúc tiếp nhận chức Gia chủ, ông đã thề sẽ không trở thành người cha giống ông ấy, nhưng đến khi thực sự làm cha, ông lại đi vào vết xe đổ đó.

So với người cha sẵn sàng cắt đứt mọi viện trợ nếu con cái không có tài năng, ông đã mềm mỏng hơn nhiều. Nhưng nhìn kỹ lại thì cách giáo dục cũng chẳng khác là bao.

"Hồi xưa ghét cay ghét đắng, giờ mình lại y hệt ông ấy."

Mình cũng điên thật rồi.

Khác với cha, ông nuôi dạy con cái cũng có chút tình thương.

Ông không cắt viện trợ, mà vạch ra những hướng đi khác cho chúng.

Học tài chính để làm thư ký. Học ngoại giao để làm quan chức. Học chính trị để leo lên vị trí cao.

Dù không nói những lời ngọt ngào, nhưng Lowen tin rằng mình không đưa ra những lựa chọn sai lầm cho con cái.

Dẫn dắt con cái đến con đường thành công là trách nhiệm và mong mỏi của cha mẹ mà.

Chỉ là... quá trình đó hơi cực đoan một chút thôi.

Cha ơi.

Con sẽ trở thành kiếm sĩ ngầu như cha! Con sẽ trừng trị kẻ xấu và làm rạng danh cái tên Histania ra toàn thế giới.

Từ bỏ đi. Con không có tài năng đâu. Chỉ tổ bôi tro trát trấu vào mặt mũi gia tộc thôi.

Nh... Nhưng mà. Nếu con nỗ lực thì...!

Nỗ lực không thắng nổi thiên tài đâu. Những kẻ thành công nhờ nỗ lực chỉ đứng ở đỉnh cao của sự tầm thường thôi.

...Nhưng mà.

Đừng có bò lê lết dưới đáy xã hội nữa, hãy trở thành người đứng đầu ở lĩnh vực khác đi. Đừng làm xấu mặt Histania.

Lowen không nghĩ mình sai.

Ông lớn lên trong sự bảo thủ. Và cuộc đời ông là minh chứng cho điều đó. Muốn chỉ trích ông, thì kẻ đó phải đứng ở vị trí và có thành tựu ngang hàng với ông đã.

Lời nói của mấy gã triết gia chỉ giỏi lý thuyết suông với ông chỉ là lời sáo rỗng.

Nhưng.

Cha ơi...

Sau khi nhìn thấy cái chết của con gái.

Bức tường trong lòng Lowen bắt đầu nứt vỡ.

Khi nhìn thấy khuôn mặt mình bất lực ôm lấy thi thể lạnh ngắt của Hanna. Lowen cảm nhận được sự hối hận sâu sắc không thể diễn tả bằng lời.

Ông từng nghĩ hối hận là cảm xúc vô dụng nhất...

Nhưng lần đầu tiên, sự hối hận ấy ập đến một cách đáng sợ.

Rầm...!

Lowen dằn mạnh ly rượu xuống bàn.

Ly rượu vỡ tan trong lòng bàn tay.

Bàn tay của một Sword Master không hề có lấy một vết xước, Lowen điềm nhiên lấy khăn tay lau đi những mảnh vỡ.

"Hanna dậy thì muộn quá... Đáng lẽ phải mắng nó nhiều hơn nữa."

Lowen vẫn muốn Hanna bỏ kiếm.

Dù con bé là người trẻ nhất thức tỉnh Aura.

Vì ông tin Hanna sẽ lao đầu vào những thử thách nguy hiểm.

Giờ ông không thể bắt bẻ tài năng của nó nữa. Hanna đã chứng minh mắt nhìn của ông sai, và đang làm rạng danh cái tên Histania khắp Đế quốc.

Nhưng.

Cứu con với...

Càng nhớ lại ảo giác đó, ý định bắt Hanna buông kiếm càng trở nên mạnh mẽ.

Nhiều suy nghĩ đan xen.

Sau khi thấy ảo ảnh đó.

Nỗi sợ hãi con gái sẽ gặp nguy hiểm và suy nghĩ vị tha muốn ủng hộ con của một người cha cứ giằng xé trong ông.

Dù nghĩ theo hướng nào.

Nỗi sợ hãi khi thấy cái chết của Hanna đã dẫn ông đến kết luận: Phải làm Hanna buông kiếm.

Đó là con đường tốt cho Hanna. Là việc làm vì sự an toàn của nó.

Dù là ảo giác hay ác mộng.

Chỉ cần ngăn không cho chuyện đó xảy ra là được...

Cứ giữ vững lập trường của mình là được.

Với tính khí của tuổi trẻ, Hanna chắc chắn sẽ cứ lao về phía trước.

Nó sẽ lao vào nguy hiểm để trưởng thành nhanh chóng, và Lowen tin chắc cơn ác mộng ông đã thấy sẽ tái hiện.

Vì thế... Lowen càng quyết tâm hơn.

Vì Lowen yêu thương Hanna.

Tuy ông không quan tâm nó nhiều bằng những đứa con khác vì thấy nó thiếu sót, nhưng ông không phải là người cha tàn nhẫn đến mức mong con mình chết.

Ngồi bên bàn làm việc, Lowen gật đầu một cách gượng gạo.

"Phải, tất cả là vì Hanna. Sau này nó sẽ hiểu thôi."

Giống như ông đã hiểu khi trưởng thành. Lowen tin rằng khi Hanna lớn lên, nó cũng sẽ hiểu cho lòng ông.

Dạo này Học viện xảy ra nhiều chuyện lùm xùm, có khi đây lại là thời cơ tốt.

Thay vì cứ nơm nớp lo sợ, chi bằng cứ...

Ngay lúc ông đang thỏa hiệp với chính mình.

Két.

Một người đàn ông tuấn tú mở cửa bước vào phòng làm việc.

Người đàn ông có mái tóc nâu giống hệt Lowen. Là con trai cả của ông, Malik.

Lowen nhíu mày:

"Ai dạy con cái thói vào phòng mà không gõ cửa thế hả... Ta đâu có dạy con như vậy."

Malik mở cửa bước vào, cười gượng gạo:

"Con xin lỗi. Con có gõ cửa rồi mà... Chắc cha không nghe thấy."

Lowen thừa nhận sai sót của mình.

"Chắc ta tập trung làm việc quá nên không nghe thấy. Xin lỗi con." 

"Dạ không. Lần sau con sẽ chú ý hơn."

Gương mặt Malik cứng đờ.

Cậu thấy không thoải mái khi tìm đến cha. Việc đối mặt riêng với ông vẫn là điều gì đó xa lạ. Lowen cũng biết điều đó nên không nói gì thêm.

Malik thở hắt ra, giơ chai rượu trên tay lên.

"Cha à, con mang đến chai rượu ngon lắm, cha dành cho con chút thời gian được không?"

Chai rượu quen thuộc.

Rượu Brandy màu vàng óng. Chai thủy tinh được chế tác tinh xảo.

Nhãn hiệu rượu thường được giới quý tộc nhắc đến. Vì là nhà hàng rất nổi tiếng nên ông nhớ tên. Nhà hàng có cái tên độc đáo 'Bạn của Rừng'.

Trong lòng Lowen thầm vui mừng vì món quà của con trai.

Malik kéo ghế lại, tự nhiên ngồi xuống đối diện Lowen.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...